Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trong lúc dùng bữa tối hôm đó, Ôn Từ Thư cùng Chu Vi và Chu Húc đã đồng thời đăng tải bức ảnh chụp chung trong buổi liên hoan lên mạng xã hội.
Vì Sở Hàm vắng mặt nên Chu Vi còn có tâm ghép thêm hình của cô và Tinh Tinh vào.
Sức hút từ chương trình thực tế đang gây bão dạo gần đây vẫn chưa hề giảm nhiệt, thế nên bức ảnh chụp chung chẳng mấy chốc đã lao thẳng lên top tìm kiếm thịnh hành.
Người hâm mộ chương trình ai nấy đều thiết tha hy vọng họ sẽ có cơ hội hợp tác cùng nhau một lần nữa.
[ Oa, thích nhất là cảnh các khách mời tụ tập sau khi chương trình kết thúc, cảm giác như những điều tốt đẹp trên sóng trực tiếp đã được kéo dài ra ngoài đời thực vậy ~ ]
[ Đúng thế! Trạng thái của ai trông cũng tuyệt vời ông mặt trời hết á ~ Ai cũng có một khởi đầu mới cho riêng mình rồi *mỗi tội vợ tôi lại không chịu lấn sân vào giới giải trí, đây là điều tiếc nuối duy nhất của chương trình luôn*. ]
[ Chẳng lẽ không một mỹ nhân nào thoát khỏi sức hút của showbiz sao? Tại sao ba nhỏ của bé Minh lại có thể ngoại lệ nhỉ? ]
[ Đến cả bé Minh cũng chẳng có dấu hiệu gì là muốn vào giới giải trí cả, khóc một dòng sông luôn. ]
Sau khi bữa tối kết thúc, mọi người đứng đợi xe đến đón ở ngay trước cửa nhà hàng.
Bạc Nhất Minh dáo dác nhìn quanh, mắt sắc liền nhìn thấy chiếc xe ô tô của gia đình đang từ từ chạy đến.
Nhìn thấy bóng người ở hàng ghế sau, nhóc con mới lén lút liếc mắt nhìn ba nhỏ một cái.
Ôn Từ Thư đang mải trò chuyện với Tiểu Thất nên không chú ý đến tình hình của chiếc xe.
Phải đến khi Chu Húc nháy mắt ra hiệu với cậu: "Có người nhà của ai đó đến đón rồi kìa ha."
Chu Vi cũng cố ý cúi người ngó nghiêng nhìn thử: "Đúng thật này."
Xe dừng bánh, Bạc Thính Uyên bước xuống từ hàng ghế sau rồi cất tiếng chào hỏi mọi người: "Chào mọi người."
"Chào ba lớn của bé Minh nhé."
"Lần sau nhất định phải cùng ăn một bữa cơm đấy ạ!"
Bạc Thính Uyên khách khí gật đầu: "Được, nhất định rồi."
Ôn Từ Thư thoáng kinh ngạc, bấy giờ mới phản ứng lại hóa ra là do chú khỉ nhỏ đã lén báo tin mật.
Bạc Nhất Minh nhích nhích hai chân sang bên cạnh, ngay khoảnh khắc ba lớn vừa mở cửa xe là nhóc con liền nhanh như chớp chui tọt vào bên trong.
Sau đó, ba người họ lên xe rời đi.
Ôn Từ Thư ngồi ở chính giữa, chẳng vì lý do gì mà trong đầu cứ bất chợt nghĩ đến chiếc giường được nhắc tới trong cuộc điện thoại của hai người lúc chiều.
Cậu liếc nhìn người bên cạnh một cái: "Sao anh không báo trước cho em một tiếng?"
Bạc Nhất Minh lí nhí lên tiếng: "Ba nhỏ ơi ~ ba lớn không cho con nói với ba đấy ạ."
Ý ngoài lời là: Không phải con cố ý giấu ba đâu nhé ~
Ôn Từ Thư khẽ hừ nhẹ một tiếng: "Đúng là thông đồng một giuộc với nhau!"
"Ưm ưm ~" Bạc Nhất Minh nghiêng đầu rúc vào cánh tay ba nhỏ mà cọ cọ, "Ba nhỏ ơi ~"
Bạc Thính Uyên cất giọng trầm thấp mở lời: "Nhất Minh."
"Dạ?" Bạc Nhất Minh ghé đầu nhìn về phía ba lớn.
Ôn Từ Thư cũng liếc mắt nhìn sang hắn.
Bên ngoài cửa xe, vừa vặn có một ánh đèn đường rực rỡ lướt qua đôi mày mắt cậu, tạo nên một nét đẹp kinh diễm thoáng qua rồi vụt tắt.
Ánh mắt Bạc Thính Uyên dừng lại chăm chú mất vài giây, hắn nắm lấy bàn tay cậu kéo đặt lên đùi mình rồi mới quay sang nhìn cậu con trai nhỏ: "Không có gì."
Bạc Nhất Minh: ?
Nhóc con không hiểu nổi vì sao ba lớn lại muốn nói rồi lại thôi như vậy, thế nhưng Ôn Từ Thư thì lại đọc hiểu mười mươi ánh mắt của Bạc Thính Uyên.
Cậu liền dời tầm mắt nhìn ra hướng khác, bàn tay khẽ ngọ nguậy trong lòng bàn tay đối phương.
Hai người cứ thế im lặng mà nắm chặt tay nhau.
-
Về đến nhà.
Bạc Nhất Minh là người đẩy cửa bước xuống xe trước.
Ôn Từ Thư vốn định đi theo nhóc con xuống xe, nhưng vì Bạc Thính Uyên vẫn giữ chặt tay không buông nên cậu đành phải đợi hắn xuống trước.
Sau khi đứng vững, Bạc Thính Uyên cúi người bế bổng cậu ra khỏi xe.
Ôn Từ Thư không nói gì, chỉ choàng tay ôm lấy bờ vai hắn, ngắm nhìn những đường nét góc cạnh, lập thể trên góc nghiêng gương mặt đối phương.
Những lúc Bạc Thính Uyên giữ vẻ trầm mặc luôn toát ra một sức quyến rũ rất riêng.
Vì thời gian đã muộn nên ba người họ lập tức đi lên lầu. Quản gia Từ mang nước ấm lên tận phòng ngủ cho hai người.
Bạc Nhất Minh hai ngày nay đều ngủ bên phòng của ba nhỏ, hôm nay dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
Nhóc con đứng ở lối rẽ cầu thang bảo: "Vậy con về phòng tắm rửa trước nha, lát nữa con qua liền!"
Bạc Thính Uyên đang ôm người trong lòng liền dừng bước, nói với cậu con trai nhỏ: "Khoan hãy về phòng đã, hai ba con mình cần nói chuyện về việc đi học của con."
"Dạ?" Bạc Nhất Minh ngẩn người ra.
Ôn Từ Thư cũng thót tim một cái.
Đột nhiên, cậu cảm thấy ánh mắt đằng sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên sao mà lạnh lùng, vô tình đến thế.
Bạc Thính Uyên không cho cậu con trai nhỏ có cơ hội thương lượng, hắn đi thẳng vào phòng sinh hoạt chung bên trong phòng ngủ, cúi người đặt Ôn Từ Thư xuống ghế trước.
Bạc Nhất Minh đành phải ngoan ngoãn ngồi vào chiếc sofa đối diện, hai bàn tay còn rụt rè giấu nhẹm dưới mông để làm đệm lót.
Khi quản gia Từ bưng nước ấm vào phòng, bầu không khí bấy giờ đã phảng phất vài phần áp lực nặng nề hệt như giông bão sắp sửa ập đến.
Ông thầm nghĩ trong bụng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế này?
Ôn Từ Thư nhẹ giọng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Bạc Thính Uyên cầm ly nước đưa cho cậu: "Bên phía trường học của Nhất Minh có một vài công tác chuẩn bị cho ngày khai giảng."
Lúc giơ tay đón lấy ly nước, đầu ngón tay Ôn Từ Thư khẽ miết qua mu bàn tay hắn, trong lòng không khỏi cằn nhằn:
Anh có thể nói một mạch cho xong luôn được không hả? Em là người có bệnh tim đấy nhé!
Trong khi đó, Bạc Nhất Minh lại xị mặt ra hệt như một chú cá nóc nhỏ đang phình to bụng. Hu hu, nhóc con không muốn khai giảng tí nào đâu!
Bạc Thính Uyên bắt đầu thông báo về các nội dung sắp xếp cùng mốc thời gian cụ thể của ngày khai giảng.
Chất giọng trầm thấp, chính thức của hắn hoàn toàn là thái độ nghiêm cẩn hệt như khi đang chủ trì một cuộc họp ở công ty.
Ôn Từ Thư nhìn chú khỉ nhỏ đang rón rén rụt rè nhích nhích mông bên kia, trong một giây bỗng có ảo giác như thấy lại chính mình thời còn đi học, cậu không khỏi dành cho con một tràng thương cảm sâu sắc.
Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại, nếu đứa trẻ này chịu đến trường đi học thì sẽ bớt bày ra bao nhiêu là trò nghịch ngợm
Điều này đối với các bậc phụ huynh mà nói thì đúng là đại cát đại lợi.
Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang viết rõ hai chữ "ghét học" lên khắp khuôn mặt, hắn khẽ nhíu lại hàng mày rậm: "Trước ngày khai giảng sẽ có một buổi họp phụ huynh."
"Hả?" Ôn Từ Thư mắt sáng rực lên, cậu nhìn vào đôi mắt màu xanh lục sau lớp tròng kính của Bạc Thính Uyên, "Anh sẽ đi đúng không?"
Bạc Nhất Minh liền giành nói trước: "Ba nhỏ đi có được không ạ?!"
Nhóc con bày ra vẻ mặt vô cùng tủi thân mà hỏi, "Ba nhỏ ơi, ba còn chưa từng tham gia buổi họp phụ huynh nào của con hết á ~"
Ôn Từ Thư gật gật đầu: "Được chứ, để ba đi ~"
Cậu nhìn về phía Bạc Thính Uyên rồi chớp chớp mắt, ra hiệu chuyện này cứ thế mà quyết định.
Bạc Thính Uyên chăm chú nhìn vào làn môi còn hơi ẩm ướt của cậu, hắn đưa tay tháo chiếc kính mắt xuống, những ngón tay thon dài chậm rãi gập phần gọng kính lại.
Ôn Từ Thư: "?"
Chờ đến khi ý thức được ý nghĩa đằng sau hành động này của hắn, cậu vội vàng quay sang hỏi cậu con trai nhỏ để đánh trống lảng: "Thế ba cần phải chuẩn bị những gì đây?"
Bạc Thính Uyên lên tiếng: "Bên phía trường học có một bộ tài liệu. Hôm nay thời gian có chút muộn rồi, nghỉ ngơi trước đã, ngày mai tôi đưa cho em."
"Ừm." Ôn Từ Thư bưng ly nước, "Nhất Minh này, vậy tối nay con có còn ngủ chung với hai ba nữa không?"
Bạc Nhất Minh cúi gầm đầu, thút thít bảo: "Ba nhỏ ơi, con cảm thấy hiện tại con cần phải gọi điện tâm sự với em Tinh Tinh một chút thôi ạ..."
Giọng điệu của nhóc con tràn ngập vẻ ấm ức.
Không đợi Ôn Từ Thư kịp mở miệng an ủi con, Bạc Thính Uyên đã cất lời: "Đi đi."
Thế là Bạc Nhất Minh mới lững thững rời khỏi phòng.
Lúc khép cửa lại, nhóc con còn ló khuôn mặt nhỏ nhắn ra: "Chúc hai ba ngủ ngon ạ ~"
Dứt lời, nhóc con quay đầu chạy biến, hai hàng nước mắt vô hình tuôn rơi lã chã như sông lớn.
Tiếng khóa cửa vang lên một cái "rắc", phòng sinh hoạt chung lập tức chìm vào không gian yên tĩnh.
Ôn Từ Thư nhìn những ngón tay thon dài, rõ khớp xương của hắn đang thong thả nghịch chiếc kính mắt, quả thực trông hệt như đang xoay vần mọi thứ trong lòng bàn tay vậy.
"Anh có chuyện muốn nói với em à?"
Bạc Thính Uyên giơ tay đặt chiếc kính lên bàn trà, rồi một lần nữa hướng tầm mắt về phía cậu.
Tầm mắt Ôn Từ Thư cũng nương theo chiếc kính rồi dời trở lại trên gương mặt hắn, cậu khẽ mím môi.
Ngụm nước vừa mới nuốt xuống hệt như đột ngột tăng nhiệt độ.
Cậu cố tình rũ mắt xuống để tránh đi ánh nhìn mang vài phần xâm lược của hắn, dùng ngữ khí lạnh tanh mà hỏi vặn: "Sao thế? Hôm nay Bạc tổng lại có nhã hứng muốn hôn em rồi à?"
Lời vừa dứt, Bạc Thính Uyên liền cúi người, rướn tới gần cậu hệt như một loài mãnh thú đang áp sát con mồi.
Ôn Từ Thư theo bản năng ngửa người ra sau, lưng dán chặt vào thành ghế sofa.
Cậu trân trân nhìn gương mặt đang phóng đại ngay trước mắt mình, cánh môi khẽ mấp máy.
"Em, hôm nay em mệt rồi, muốn đi tắm một chút."
Ngón tay Bạc Thính Uyên nâng chiếc cằm cậu lên, tầm mắt rũ xuống nhìn chăm chú vào cánh môi cậu, thấp giọng hỏi: "Không hôn sao?"
Ôn Từ Thư lầm bầm: "Chẳng phải tại anh không cho, á..."
Bờ môi cậu chợt đau nhói.
Ôn Từ Thư khẽ nhíu mày, ngửa cổ lên cao, bày ra tư thế nửa cự tuyệt nửa nghênh đón.
Khi cánh tay nơi ngang eo ngày một siết chặt hơn, bờ môi cậu đã bị lấp kín hoàn toàn.
Cậu vừa hơi hé miệng liền bị hắn mãnh liệt xâm nhập, đầu lưỡi quấn quýt quơ cào, nhịp thở của cả hai dần trở nên dồn dập, nặng nề.
Mười mấy phút sau, Ôn Từ Thư đầu óc choáng váng ngã quỵ trên ghế sofa.
Sực nhớ tới chuyện quan trọng, cậu vội chống lòng bàn tay lên lồng ngực hắn, dùng sức đẩy ra một cái: "Em có chuyện muốn nói với anh."
Bạc Thính Uyên vẫn lưu luyến dán chặt vào bờ môi mềm mại của cậu: "Vừa ngâm bồn vừa nói có được không?"
"Ừm." Ôn Từ Thư mới vừa lên tiếng đáp ứng thì liền nghe thấy có tiếng gõ cửa vang lên.
Ngay sau đó, giọng nói của quản gia Từ từ bên ngoài truyền vào: "Đại thiếu gia, tôi có chút việc cần báo cáo."
"Sang thư phòng đi." Bạc Thính Uyên khẽ nhíu mày một cái gần như không thể thấu.
Ôn Từ Thư đẩy hắn ra: "Để em tự đi ngâm bồn tắm vậy."
Bạc Thính Uyên vẫn bế cậu vào tận trong phòng tắm.
Thấy hắn mãi vẫn chưa chịu đi, Ôn Từ Thư liền sai bảo: "Đi, lấy cho em một quyển sách vào đây."
Lời vừa dứt, sau gáy cậu đã bị bàn tay to lớn của hắn đỡ lấy, bắt buộc phải ngửa mặt lên. "Làm gì thế? Anh định để quản gia Từ lớn tuổi như vậy phải đứng đợi anh sao?"
Bạc Thính Uyên cúi xuống hôn cậu, bàn tay trượt xuống eo dùng lực ôm bốc lên cao.
Cả người Ôn Từ Thư bị hắn nhấc bổng lên rồi lại hạ xuống đất, cậu không khỏi thở hổn hển. Đôi bên nhìn nhau bằng ánh mắt vô cùng ám muội, sâu hoắm.
Ôn Từ Thư thấp giọng hối thúc: "Mau đi đi."
Bạc Thính Uyên hung hăng xoa nhẹ một cái bên hông cậu, cố gắng đè nén d*c v*ng đang cuộn trào nơi đáy mắt.
Hắn sải bước nhanh ra phòng ngủ, lấy tập thơ trong ngăn kéo ra rồi quay lại phòng tắm đưa cho Ôn Từ Thư.
"Đợi tôi quay lại."
Ôn Từ Thư thầm nghĩ trong bụng: Sao tự dưng lại dính người như kẹo kéo thế không biết?
Nói đi cũng phải nói lại, từ lúc về nhà đến giờ cậu vẫn chưa kịp ngó qua xem chiếc giường thông minh kia rốt cuộc là thông minh đến mức nào nữa.
Ôn Từ Thư chậm rãi rửa mặt đánh răng xong xuôi rồi mới nằm vào trong bồn tắm đầy nước ấm, thoải mái trút ra một hơi thở dài nhẹ nhõm. Thật là dễ chịu quá đi mất.
Cậu lật mở tập thơ ra, bắt đầu thong thả thưởng thức từng trang sách.
Hơn mười phút sau, Bạc Thính Uyên mới kết thúc cuộc trò chuyện với quản gia Từ để quay trở lại phòng tắm.
Ôn Từ Thư nghe thấy tiếng bước chân của hắn liền mướn hàng mi lên nhìn: "Quản gia Từ có chuyện gì thế?"
Bạc Thính Uyên tiến lên phía trước, liếc nhìn làn nước ngâm bồn màu xanh lam óng ánh. "Ông ấy có chút việc riêng cần xử lý, muốn xin nghỉ nửa tháng."
Sau gáy Ôn Từ Thư gối lên thành bồn tắm, cậu ngửa đầu nhìn hắn, hoài nghi hỏi: "Nói chuyện lâu như vậy cơ à? Anh không đồng ý cho ông ấy nghỉ sao?"
Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn gương mặt cậu, giải thích: "Là tự trong lòng ông ấy cảm thấy áy náy thôi."
Năm xưa, có đôi lúc hắn cũng tự nghi ngờ không biết có phải bản thân mình quá mức khắt khe hay không, khiến cho quản gia Từ làm bất cứ việc gì cũng đều vô cùng cẩn trọng, chu toàn.
Nhưng theo thời gian trôi qua hắn mới hiểu được, tính cách của ông vốn là như thế, ông đối đãi với Bạc lão thái gia thế nào thì cũng đối đãi với hắn như vậy.
Hoặc giả, người mà ông cung kính không phải là hắn, mà là người chủ mà ông đã toàn tâm nhận định.
Hắn thuận tay xoa nhẹ mặt Ôn Từ Thư một cái, kéo chiếc ghế đặt bên cạnh rồi ngồi xuống, rút lấy tập thơ trong tay cậu: "Để tôi đọc cho em nghe."
Ôn Từ Thư khẽ ngọ nguậy người trong bồn tắm, cậu còn tưởng hắn cũng muốn vào ngâm chung cơ đấy.
Cậu nhắm mắt lại: "Được rồi."
Bạc Thính Uyên ngồi ghé sát vào, một tay cầm sách, tay còn lại đặt lên chiếc cổ thon dài của cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng ve vuốt qua lại trên làn da non mịn.
Ôn Từ Thư lắng nghe chất giọng tiếng Pháp trầm ấm, quyến rũ của hắn vang lên bên tai, yết hầu khẽ chuyển động nhè nhẹ.
Trong phòng tắm tràn ngập hương hoa tử la lan tỏa ra từ viên thả bồn đã tan hết, mùi hương nồng nàn đến mức khiến người ta phải say đắm.
Giọng đọc của Bạc Thính Uyên nghe qua vô cùng chuyên chú, phảng phất như thể tâm trí hắn không hề vướng bận tạp niệm nào, thế nhưng bàn tay lại cố tình làm ra những động tác cực kỳ ái muội.
Lòng bàn tay hắn trượt từ phần cổ ẩm ướt ửng hồng của Ôn Từ Thư lên tới tận cằm, cuối cùng dừng lại nơi phiến môi cậu, khẽ cong khớp ngón tay chậm rãi chen vào giữa hai bờ môi ấy.
Ôn Từ Thư nhắm nghiền mắt, nương theo động tác rất khẽ của hắn mà ngửa cổ lên, đầu lưỡi mềm mại khẽ l**m láp, quấn quít lấy ngón tay đối phương.
Trong không gian tĩnh lặng không một tiếng động, bầu không khí bỗng trở nên vô cùng kiều diễm, mê người.
"Đúng rồi." Ôn Từ Thư mở đôi mắt đen còn vương chút hơi nước ra, nhắc tới chuyện chính của mình.
Đầu tiên cậu đơn giản kể lại tình hình góp vốn vào văn phòng làm việc của Chu Vi, sau đó chậm rãi ngồi thẳng dậy nhìn về phía Bạc Thính Uyên, dùng thần sắc vô cùng chính thức mà bảo: "Em tính thành lập một quỹ cứu trợ dành cho những bệnh nhân mắc bệnh tim."
Bạc Thính Uyên khép tập thơ lại, đặt sang chiếc giá bên cạnh.
"Tôi có thể giúp được gì cho em?"
Ôn Từ Thư mỉm cười: "Thế thì nhiều lắm, em làm gì có kinh nghiệm vận hành mấy cái này đâu, đến lúc đó đều phải thỉnh giáo Bạc tổng cả đấy nhé ~"
Nói đoạn, cậu tinh nghịch giơ tay lên, nhanh thoăn thoắt hất mấy vệt nước về phía mặt hắn.
Vài giọt nước thấm vào chiếc áo sơ mi màu đen, còn có vài giọt vương lại bên má Bạc Thính Uyên, nương theo đường đường nét góc cạnh nơi cằm mà chảy xuôi xuống.
Bạc Thính Uyên lặng lẽ nhìn cậu đăm đăm.
Ôn Từ Thư thấy hắn trầm ngâm không nói, d*c v*ng nơi đáy mắt lại cuộn trào mãnh liệt, cậu liền theo bản năng rụt rụt bờ vai lặn sâu hơn vào trong nước.
Bạc Thính Uyên bấy giờ đứng bật dậy.
"Hửm?" Ôn Từ Thư khó hiểu ngửa đầu lên, cứ tưởng hắn định rời khỏi đây.
Ai ngờ hắn lại dùng ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn xuống mình, đồng thời giơ tay bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi.
Ôn Từ Thư định dời tầm mắt đi chỗ khác, nhưng lại nhịn không được mà cứ dán chặt mắt vào vạt áo của hắn.
Khi vạt áo buông thõng sang hai bên, khuôn ngực cùng những múi cơ bụng săn chắc, cân đối hiện ra vô cùng mê người.
Chờ đến lúc Bạc Thính Uyên c** q**n, Ôn Từ Thư mới vội vàng quay mặt đi chỗ khác.
Cậu nhích nhích người trong bồn tắm để nhường ra một khoảng trống cho hắn.
Một tiếng "ào" vang lên, Bạc Thính Uyên bước vào trong bồn tắm rồi kéo cậu lại gần sát bên mình.
Ôn Từ Thư thắc mắc: "Anh không vội dắt em đi xem chiếc giường mới mua của anh à?"
Bạc Thính Uyên áp mũi vào má cậu mà cọ cọ: "Chúng ta có cả một đêm dài để trải nghiệm, không cần phải vội."
Bàn tay hắn nương theo đường cong nơi eo cậu mà m*n tr*n, hoàn toàn lặn sâu vào trong nước.
"Ưm ~"
Ôn Từ Thư ngửa đầu, sau gáy tựa vào bờ vai hắn.
Nơi hàng mi khép hờ là vệt ánh đèn lấp lánh tựa như những viên kim cương vụn.
Mỗi lần lòng bàn tay Bạc Thính Uyên dùng một lực đạo vừa vặn để xoa bóp, Ôn Từ Thư luôn cảm thấy khung xương vốn dĩ mệt mỏi, lười nhác của mình như được siết chặt và gắn kết lại với nhau.
Sau cảm giác đau mỏi, tê dại nhè nhẹ là sự thoải mái và mãn nguyện đến lạ kỳ. Thế nhưng, thỉnh thoảng cậu cũng bị nhột đến mức cứ ngọ nguậy, rúc vào lòng hắn không yên.
Bạc Thính Uyên nắm lấy bàn tay cậu đặt lên cơ thể mình, dẫn dắt cậu cùng nhau nắm chặt lấy.
Ôn Từ Thư bỗng mở bừng mắt ra, bồn tắm bấy giờ phảng phất như đột ngột bùng lên một luồng nhiệt cực kỳ nóng bỏng, nóng đến mức khiến cậu muốn nhảy dựng lên: "Sao anh lại..."
Bạc Thính Uyên cúi đầu áp sát tới, không cho cậu có cơ hội chất vấn.
Dạo gần đây hắn không dùng thuốc nữa, d*c v*ng tích tụ trong cơ thể quá mức mạnh mẽ, mỗi ngày buổi tối và rạng sáng đều phải tự giải quyết hai lần.
Hiện tại hai người họ lại dính chặt lấy nhau như thế này, hắn càng không tài nào kiềm chế nổi.
Làn nước dao động dữ dội, Ôn Từ Thư hé mở một mắt lén lút nhìn trộm.
Bạc Thính Uyên phát hiện ra, liền rảnh tay ấn vào nút xả nước của bồn tắm.
Theo mực nước chậm rãi hạ xuống, nhịp thở vốn đã dồn dập của Ôn Từ Thư lại càng thêm gấp gáp, nặng nề.
Cậu vùi mặt vào hõm cổ ướt đẫm của hắn, thẹn thùng lí nhí: "Đừng mà."
Mực nước hạ xuống đến một mức độ nhất định thì dừng lại.
Bạc Thính Uyên áp sát vào bên tai cậu, chất giọng gợi cảm không thể kìm nén được nữa mà rót thẳng vào tai đối phương.
Ôn Từ Thư cũng bị hắn khơi dậy một ngọn lửa tình hừng hực, đôi mắt cậu trở nên mê ly, chủ động rướn người lên hôn hắn.