Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 72: Hôn một cái đi~

Trước Tiếp

Cả nhà đi dạo một vòng quanh khu phố ẩm thực, mua một ít bánh ngọt cùng trái cây tươi.

Sau khi trở lại trên xe, Ôn Từ Thư mở hộp xoài cắt sẵn có rắc sấy muối ớt ra, cậu mới vừa xiên miếng đầu tiên lên thì đã nghe thấy từ hàng ghế sau truyền đến một tiếng kêu vô cùng đáng yêu: "A --"

Ôn Từ Thư quay đầu lại, liền nhìn thấy một chú khỉ con háu ăn đang há to miệng, cái mỏ dường như muốn rướn hẳn ra tận hàng ghế trước.

Ôn Từ Thư mỉm cười nhét miếng xoài cắt vuông vức vào miệng nhóc con. Bạc Nhất Minh vừa nhai vừa đung đưa thân mình đầy vui sướng, mãn nguyện.

Ôn Từ Thư xiên tiếp miếng thứ hai, đưa đến bên miệng của Bạc Thính Uyên lúc này mới vừa khởi động xe.

Bạc Thính Uyên nghiêng mặt qua, bàn tay khẽ chạm áp lên mu bàn tay cậu rồi đón lấy cắn miếng xoài, thấp giọng bảo: "Cảm ơn em."

 

[ Không phải chứ, sao anh vừa ăn lại vừa tranh thủ sờ mó người ta thế kia hả! ]

[ Khụ khụ khụ, có nhớ người ta là vợ chồng hợp pháp đã đăng ký kết hôn đàng hoàng không hả? Cười chết mất. ]

 

Bạc Nhất Minh nghe thấy thế liền lập tức nghiêng đầu bổ sung một câu: "Cảm ơn ba nhỏ ạ!"

"Ngoan lắm cơ ~"

Ôn Từ Thư mỉm cười ôm lấy hộp trái cây cắt sẵn vào lòng: "Được rồi, chỗ còn lại thảy đều là của một mình ba hết nhé."

Sau khi chiếc xe khởi động.

Bạc Nhất Minh mở tấm bản đồ lộ trình ra, lên tiếng đề nghị: "Ba nhỏ ơi ~ Qua một thời gian nữa nhà mình lại cùng nhau đi chơi xa nữa được không ạ?"

Ôn Từ Thư một bên vừa nhâm nhi trái cây, một bên nghiền ngẫm suy tư: "Hay là đợi đến mùa đông tụi mình cùng đi trượt tuyết nhé?"

Sau khi nghe thấy tiếng reo hò hưởng ứng từ hàng ghế sau, cậu liền liếc mắt nhìn sang người đàn ông bên cạnh, trêu: "Không biết ngài tài xế đây có sắp xếp được thời gian không nhỉ?"

"Ừm, em với Nhất Minh cứ nghĩ xem muốn đi đâu trước đi, tôi sẽ lên lịch trình và sắp xếp công việc từ sớm."

Bạc Thính Uyên nhanh mắt liếc nhìn cậu một cái, bờ môi khẽ mấp máy.

Ôn Từ Thư rướn người lại gần, đút thêm cho hắn một miếng xoài nữa.

Nhìn thấy trên làn môi hắn có vương một chút nước sốt trái cây, cậu chợt nhớ tới những lúc hai người quấn quýt triền miên đến mức khóe môi bóng loáng vệt nước, liền vội vàng quay ngoắt mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe để che giấu sự ngượng ngùng, rồi tự nhét một miếng vào miệng mình.

Bạc Thính Uyên không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào trong tầm mắt của cậu.

Khi hắn cắn miếng xoài, vị chua chua mặn ngọt của nước sốt nháy mắt đã ngập tràn khoang miệng. Hắn nuốt trôi miếng thịt quả, hầu kết khẽ lăn lộn lên xuống đầy mạnh mẽ.

 

[ Ủa? Sao bầu không khí tự dưng lại im ắng đột ngột thế này? Hai vợ chồng đút trái cây cho nhau ăn cũng là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa thôi mà ta. ]

[ Tần số của hai người này đúng là hợp nhau đến từng milimet luôn ấy, cứ ở cạnh nhau là hormone lại bùng nổ mạnh mẽ, dẫu họ có đột ngột lao vào hôn nhau bất cứ lúc nào tôi cũng thấy hợp lý và chẳng kinh ngạc tẹo nào. ]

-

Trên siêu thoại của mạng xã hội Weibo.

Những khán giả có đôi mắt cú vọ đã cắt không ít ảnh động về những khoảnh khắc tương tác qua lại giữa hai vị ba ba của bé Minh Minh.

Rất nhiều người vừa chăm chú theo dõi phát sóng trực tiếp, vừa không ngừng tràn vào siêu thoại để lại bình luận và thả tim liên tục.

 

[ Mommy với daddy mà hôn nhau thì chắc chắn là sẽ mang cảm dã man luôn ấy ngao ngao ngao, mới tự não bổ một chút thôi mà đã thấy phấn khích rần rần rồi. ]

[ Ba lớn của bé Minh Minh nhất định là có sự hấp dẫn và say mê mãnh liệt về mặt sinh lý đối với đại mỹ nhân luôn á. Ngoại trừ những lúc phải tập trung lái xe ra, về cơ bản là anh ấy cứ phải dính sát lấy vợ mình mới chịu được, quấn vợ kinh khủng. ]

[ Đúng vậy luôn! Nhưng cái kiểu dính người này lại không hề mang đến cảm giác sến súa hay nổi da gà tí nào, mà là cứ tự nhiên kéo vợ vào lòng, đồng thời lại vô cùng dịu dàng, chu đáo, hoàn toàn không khiến người xem cảm thấy phản cảm chút nào *tôi chèo thuyền này đến mức phát điên rồi, có ai đồng cảm với tôi không hả?*. ]

[ Có một chiếc ảnh động nhìn hơi mờ một chút, chính là cái khoảnh khắc daddy vừa vươn tay ra ôm một cái là mommy đã theo bản năng tự nhiên mà nép sát người vào lòng anh ấy rồi. ]

[ Độ ăn ý trong từng động tác lẫn độ hòa hợp về thể xác thảy đều thuộc cấp độ điểm mười tuyệt đối. Không hổ là cặp vợ chồng đã bên nhau mười năm trời *xoa xoa cằm, chắc là những phương diện khác thì cũng... ngon nghẻ y như vậy nhỉ*. ]

 

Hôm nay vừa vặn cũng là ngày một chương trình thực tế về hôn nhân gia đình đình đám lên sóng tập mới cho mùa mới, trên bảng xu hướng tìm kiếm nóng của Weibo đang treo vài từ khóa tuyên truyền cho chương trình này.

Dưới phần bình luận của trang chính thức chương trình, có không ít cư dân mạng vào để lại lời nhắn, thảy đều hy vọng ban tổ chức mùa sau có thể mời bằng được hai vị ba ba của bé Minh Minh tham gia.

 

[ Xin các anh các chị đấy, mùa sau hãy mời hai người họ tham gia đi mà, đơn thuần chỉ cần họ dắt tay nhau đứng ở đoàn quay hình thôi là đã đủ thồn cẩu lương ngập họng tụi tôi rồi, ngọt chết mất thôi. ]

Sức nóng ngút ngàn của gia đình ba người nhà bé Minh Minh dĩ nhiên đã lọt vào tầm ngắm của đội ngũ sản xuất chương trình hôn nhân kia. Họ liền nhanh chóng đưa ra phản hồi ngay dưới bài đăng chính thức:

[ Các bảo bối ơi, ngay từ trước khi mùa này chính thức khởi quay là tụi mình đã tìm cách liên hệ mời họ rồi, ngặt nỗi là bị người ta từ chối khéo mất tiêu *khóc lụt nhà* *khóc lụt nhà*. ]

[ Cái gì cơ?? Vậy mà là đã từng mời rồi á? ]

Ê-kíp chương trình hôn nhân phản hồi tiếp:

[ Giám đốc sản xuất đang khóc ròng với tụi mình đây này, bảo là nửa đêm còn phải gọi điện cho tổng đạo diễn bên chương trình [ Nhóc Con Siêu Nhân ] để thỉnh giáo chút kinh nghiệm, hỏi xem lúc ấy làm cách nào mà mời được gia đình họ chịu xuất hiện trên sóng truyền hình. Kết quả là bấy giờ mới vỡ lẽ ra, nhà bé Minh Minh là do tự mình nộp đơn đăng ký tham gia chứ không ai mời mọc cả. Cho nên là...]

[ Sao mà vừa mắc cười lại vừa thấy tội nghiệp thế không biết, thảm ghê chưa. ]

[ Dạo gần đây chắc có lẽ rất nhiều giám đốc sản xuất của các chương trình khác đều đang đỏ mắt ghen tị với độ hot của show em bé này đúng không? Quả thực chương trình này chính là một hố đen hút trọn mọi lưu lượng mạng xã hội luôn mà. Ba nhỏ chỉ mới lập cái tài khoản bên Tiểu Hồng Thư, mới đăng có một hai bài viết thôi mà lượng tương tác đã đạt đến mức nghịch thiên rồi. ]

[ Thế nên là, sau khi tập 4 của chương trình em bé này kết thúc, có phải tụi mình sẽ rất khó để nhìn thấy họ nữa đúng không? Đừng như vậy mà, tôi không chịu đâu... ]

 

Trong phòng phát sóng trực tiếp của chương trình.

Cả nhà ba người men theo con đường núi đổ dốc lên cao, chạy tới địa điểm check-in chụp ảnh chung thứ hai - đài ngắm cảnh ven vịnh.

Bạc Nhất Minh ngửa đầu nhìn cây đa cổ thụ che bóng mát rượi cùng những bậc thềm đá dẫn lên phía trên, lo lắng hỏi han: "Ba nhỏ ơi, ba có leo được không ạ?"

"Trông có vẻ không cao lắm đâu con, chỉ có vài bước chân mà thôi hà."

Ôn Từ Thư đáp, "Đi thôi nào."

"Để con chạy lên trước thám thính tình hình cho nha!"

Bạc Nhất Minh thoăn thoắt chạy vọt lên trước, vừa rẽ qua một khúc quanh là nhóc con đã nhìn thấy ngay một vùng biển bao la xanh ngắt như viên đá quý lam.

Nơi này đích thực là không cao, nhóc con liền ngoảnh đầu lại vẫy vẫy hai cánh tay về phía hai ba ba: "Ba ơi, mau lên đây đi ạ!"

Bạc Thính Uyên dắt lấy bàn tay Ôn Từ Thư: "Chúng ta cứ thong thả đi thôi."

"Ừm."

Ôn Từ Thư dẫm lên từng thềm đá bước lên đến tận cùng, hiện ra trước mắt cậu mới thực sự là khung cảnh trời cao biển rộng đúng nghĩa.

Đứng từ trên đài ngắm cảnh có thể thu trọn vào tầm mắt một góc vịnh biển nhỏ xinh, dưới chân là con đường vòng quanh biển màu trắng phao kéo dài tít tắp hướng về phía bờ vịnh chong chóng gió ở đằng xa.

Họ đã di chuyển từ khu vực phía Nam đảo để chậm rãi tiến vào vùng trung tâm đảo rồi.

Nhiệm vụ check-in chụp ảnh lần này yêu cầu các nhóc tì phải tự tay bấm máy chụp cho phụ huynh của mình.

Sau khi căn chỉnh và lựa chọn được một góc độ ưng ý, Bạc Nhất Minh cầm chiếc điện thoại lên nhắm ngay về phía hai ba ba.

Ôn Từ Thư cất cao giọng hỏi con: "Hai ba có cần tạo dáng hay làm động tác gì không?"

Nói đoạn, cậu khẽ nghịch ngợm giơ một cánh tay uốn cong lên quá đỉnh đầu, tinh nghịch chớp chớp mắt nhìn Bạc Thính Uyên, "Hay là tụi mình cùng tạo dáng bắn tim đi?"

Nào ngờ, Bạc Thính Uyên chẳng thèm đắn đo lấy một giây, vô cùng phối hợp mà nghiêng mặt qua, giơ tay đón lấy để hoàn chỉnh một nửa trái tim còn lại của cậu.

"Lát nữa con cũng muốn chụp kiểu này với ba nhỏ cơ."

Bạc Nhất Minh nhanh tay bấm máy liên tục mấy cái liền, sau đó đứng thẳng người dậy, "Xong rồi ạ, bây giờ đến lượt con chụp chung nha!"

"Chờ một chút."

Bạc Thính Uyên lên tiếng, "Chụp thêm một tấm nữa đã."

"Hửm?"

Ôn Từ Thư còn chưa kịp hỏi xem hắn định chụp kiểu gì, đã thấy hắn chủ động lùi lại phía sau một bước, bàn tay trái thì áp sát vào má trái của chính mình để tạo thành hình nửa trái tim.

Ơ kìa?

Tuy rằng trong lòng có chút ngỡ ngàng, nhưng Ôn Từ Thư vẫn mỉm cười, cố ý áp sát gò má trái của mình vào phối hợp dán chặt lấy "trái tim" của hắn.

Bạc Nhất Minh reo lên kinh hỉ: "Oa, ba nhỏ đáng yêu quá chừng luôn á!"

Nhóc con vội vàng bấm tách tách chụp thêm mấy tấm nữa.

Sau khi chụp xong xuôi, Ôn Từ Thư mới thấp giọng hiếu kỳ hỏi hắn: "Đây mà là cái dáng chụp ảnh anh có thể tự mình nghĩ ra được đấy hả?"

Trông chẳng ăn nhập gì với cái khí chất tổng tài lạnh lùng thường ngày của hắn cả.

Bạc Thính Uyên đón lấy chiếc điện thoại từ tay con trai truyền qua, vừa chăm chú xem lại ảnh chụp vừa thản nhiên giải thích: "Trong mấy tập trước của chương trình, em từng chụp kiểu này với người khác rồi."

"Với ai cơ?"

Ôn Từ Thư giật mình một cái, ngơ ngác hỏi, "Khi nào thế? Ở tập nào vậy?"

Bạc Nhất Minh trái lại là người đầu tiên nhớ ra: "Ở quán trà ấy ba nhỏ, ba quên rồi sao ạ?"

"À."

Ôn Từ Thư cẩn thận lục lọi lại ký ức, đúng là có chuyện như vậy thật. Lần đó mọi người dùng chiếc máy ảnh lấy liền Polaroid của bé Nhung Nhung, cả đám con nít lẫn người lớn đều vô cùng hào hứng mà chụp chung rất nhiều kiểu ảnh.

 

[ Cái gì mà người khác chứ? Người ta là bé Tiểu Thất với bé Nhung Nhung mà lị, xin vị daddy này hãy chú ý cách dùng từ của mình nha. ]

[ Bé Minh Minh nhà tụi tôi mới là nhân vật chính của show em bé này đấy nhá, daddy anh chỉ là một khách mời đứng ké ké thôi, cẩn thận tôi lên trang chủ của chương trình để tố cáo anh chiếm sóng bây giờ. ]

[ Ba lớn của bé Minh Minh kiểu: Mặc kệ là ai đi chăng nữa, đều tính là người khác hết! *Vị chua lè chua lét bốc lên tận trời*. ]

[ Thế mà anh ấy có thể nhớ kỹ một cái chuyện vặt vãnh nhỏ nhặt như hạt mè thế này luôn á hả? Tôi xin tuyên bố là anh đừng có mà cuồng vợ quá mức như vậy nha! ]

 

Chờ sau khi chụp ảnh xong, Bạc Nhất Minh cầm chiếc điện thoại lật xem, xóa bớt những tấm hình bị mờ hoặc bị lỗi.

Nhóc con tính bụng chờ lúc về nhà sẽ in những bức ảnh đó ra, rồi lồng vào trong chiếc khung ảnh vỏ sò vừa mới mua lúc nãy.

Anh chàng nhiếp ảnh gia vô tình bắt được một chi tiết đầy thú vị, liền từ từ di chuyển ống kính máy quay sang phía đó.

Trong khung hình xuất hiện đôi bàn tay của hai người, ngón út và ngón áp út của họ đang vô thức đan vào nhau.

Đầu ngón tay của một bên cứ cố ý vô tình cọ nhẹ vào lòng bàn tay người kia, theo sau đó lại bị bàn tay với những khớp xương rõ ràng, thon dài kia nắm chặt lấy rồi lại buông ra, cứ thế lặp đi lặp lại.

Nhiếp ảnh gia cũng không dám quay cảnh này quá lâu, nhanh chóng chuyển hướng ống kính trở lại toàn cảnh của gia đình ba người.

Lúc này, ở tận trong nhà, cha mẹ của Ôn Từ Thư cũng đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp.

Ôn Minh Huy chứng kiến cảnh tượng ấy liền lắc đầu, cầm chén trà lên uống một ngụm rồi cảm khái: "Từ Thư với Thính Uyên cũng là..."

Chu Thiến Nhã vẫn giữ vẻ bình thản: "Người trẻ tuổi tình cảm gắn bó là quan trọng nhất, chuyện khác ông đừng có lo bò trắng răng."

Bà nhớ tới lần trước ở nhà lớn của nhà họ Bạc, ông vẫn còn ý kiến chuyện Bạc Thính Uyên ôm Ôn Từ Thư, liền trêu chọc: "Tôi thấy ông không đợi đến lúc nghỉ hưu mà đã báo danh làm cảnh sát Thái Bình Dương rồi đấy, quản việc bao đồng gì mà rộng thế không biết."

Ôn Minh Huy chỉ chỉ trỏ trỏ vào màn hình: "Đây có phải ở trong nhà đâu, đang lên sóng truyền hình đấy nhé! Bà nhìn xem, bao nhiêu người xem đây hả?"

Ông nheo mắt ghé sát lại gần màn hình, nhìn thấy một dãy số dài trên màn hình, đếm mãi không xuể là bao nhiêu chữ số, "Bà nhìn xem, nhiều người xem đến thế này cơ mà!"

Chu Thiến Nhã: "Thế thì ông cứ gọi điện thoại thẳng qua đó đi, bảo họ đừng có nắm tay nhau nữa là xong."

"Tôi không gọi."

Ông Ôn Minh Huy tiếp tục uống trà, "Đều tại anh nhiếp ảnh gia này cả, đang quay Minh Minh nhà mình ngoan ngoãn thế kia, tự dưng lại quay vào tay của Từ Thư với Thính Uyên làm gì không biết."

Chu Thiến Nhã híp mắt cười thầm, không đáp lời.

Khán giả xem đài dĩ nhiên cũng không bỏ lỡ khoảnh khắc này, trong nháy mắt làn sóng bình luận bùng nổ.

 

[ Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới chân trời trong xanh, hai người lại dám chơi trò nắm tay ngay trong chương trình à? Bắt lại cho tôi, bắt lại rồi chơi tiếp cho tôi xem ngay! ]

[ Aaa quyến rũ quá, hội những người cuồng tay chắc ngã lăn ra đất không dậy nổi mất thôi. Tổ chương trình mau thưởng cho anh nhiếp ảnh gia một trăm cái đùi gà! ]

 

Khi rời đài ngắm cảnh để quay trở về xe, Bạc Thính Uyên nhận được một cuộc điện thoại công việc.

Hắn mở khóa xe, đưa chìa khóa cho Ôn Từ Thư rồi dặn: "Hai cha con lên xe trước đi."

Tiện thể hắn tắt micro ghi âm, rồi bước đến dưới gốc cây đa cổ thụ ở khu vực bãi đỗ xe để tiếp điện thoại.

Hai ba con vừa ngồi vào trong xe thì Bạc Nhất Minh liền nhận được yêu cầu gọi video từ nhóc Tinh Tinh.

Nhóc con cầm bộ đàm lên nói chuyện.

Ôn Từ Thư bật camera trong xe, khẽ nói với người xem: "Mọi người trông giúp tôi Nhất Minh một lát nhé, tôi đi vệ sinh."

Bạc Nhất Minh đương nhiên nghe thấy, ngẩng đầu nhìn sang.

Ôn Từ Thư chỉ ra ngoài xe: "Ba đi một lát rồi quay lại ngay, con ngoan nhé."

"Dạ." Bạc Nhất Minh ngoan ngoãn gật đầu, còn tự kéo dây an toàn cài lại.

Ôn Từ Thư vội vàng vào nhà vệ sinh rửa mặt rửa tay. Lúc đi ra, từ xa đã thấy Bạc Thính Uyên vẫn đang nghe điện thoại.

Có chuyện gì đột xuất sao?

Cậu hơi lo, bước nhanh về phía bóng dáng cao lớn dưới gốc đa.

Bạc Thính Uyên thấy Ôn Từ Thư đang đi về phía mình thì nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.

Thấy hắn cúp máy, Ôn Từ Thư hỏi: "Xong rồi? Có chuyện quan trọng lắm sao?"

"Có một hạng mục khẩn cấp cần quyết định ngay." Bạc Thính Uyên ngắn gọn đáp, đồng thời liếc về chiếc xe đang đỗ ở phía xa.

Khoảng cách này đủ để nhìn rõ Bạc Nhất Minh đang ngồi ghế sau, giơ bộ đàm lên nói chuyện.

Ôn Từ Thư thấy hắn ngoái đầu nhìn lại mà không có ý định đi qua, bèn tiến lên một bước: "Hửm? Không qua đó sao?"

Bạc Thính Uyên giơ tay, lòng bàn tay đặt sau gáy cậu, kéo nhẹ vào lòng, đầu ngón tay khẽ lướt qua vành tai.

Ôn Từ Thư sững người, đối diện ánh mắt hắn, còn tưởng hắn muốn hôn mình.

Nhưng Bạc Thính Uyên chỉ lưu luyến xoa nhẹ sau gáy cậu.

Dẫu vậy, lý trí không cho phép hắn làm chuyện gì quá mức ở bên ngoài.

d*c v*ng vừa dâng lên mãnh liệt chợt khựng lại. Bạc Thính Uyên ôm Ôn Từ Thư đi về phía xe: "Lên xe thôi."

Ôn Từ Thư: "..."

Nhưng nghĩ kỹ thì đây vẫn là nơi công cộng, nếu ôm hôn nhau đúng là không ổn lắm.

Cậu liếc người bên cạnh, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Bạc Thính Uyên, hôn một cái đi~"

Bạc Thính Uyên nhìn cậu con trai nhỏ đang thò đầu ra ngoài cửa sổ vẫy tay, bình tĩnh đáp: "Ừ, biết rồi."

Ôn Từ Thư: ==

Ai lại trả lời kiểu đó chứ? 0 điểm!

Đúng lúc này, Bạc Thính Uyên ngoái đầu nhìn lại, chăm chú nhìn đôi mắt hơi bất mãn của cậu, giọng nói dịu dàng mang theo ý dỗ dành: "Đợi tối."

"..."

Mặt Ôn Từ Thư lập tức nóng bừng.

Cũng đâu cần thẳng thắn vậy chứ?!

Trước Tiếp