Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[ Bạc tổng không có nghiêm khắc như mọi người nghĩ đâu nè. Những ai từng làm việc ở công ty hầu như đều biết, Bạc tổng đối xử với nhân viên vô cùng nhân văn. Có lẽ vì bản thân anh ấy rất ít khi phải đi công tác xa, nên anh ấy đặc biệt ưu ái những nhân viên phải đi công tác tỉnh ngoài. Chế độ phúc lợi khi đi công tác, tăng ca cho đến quy định nghỉ bù của công ty đều thuộc hàng top trong nước luôn đó. ]
Trên mạng xã hội Tiểu Hồng Thư, một tài khoản có tên momo đã chia sẻ đôi điều ngắn gọn về tình hình ở công ty nhà họ Bạc.
Dưới phần bình luận, các đồng nghiệp cùng công ty liên tục vào tương tác qua lại, cũng có rất nhiều cư dân mạng hiếu kỳ đặt câu hỏi.
[ Thế ba nhỏ có thường xuyên đến công ty không bạn? ]
momo: [Chuyện này thì khá hiếm nha, dẫu có đến thì thông thường cũng đi thang máy chuyên dụng của tổng tài nên rất ít khi chạm mặt nhân viên. *Nghe nói thời gian trước có đến một lần, tiếc là tui không gặp được, uổng ghê.* ]
[ Bé Minh Minh đúng là người thừa kế duy nhất luôn hả bạn? ]
momo: [ Đúng vậy đó nè ~ Tụi tui ở công ty ai nấy đều thầm mong chờ ngày bé Minh Minh lên tiếp quản công ty trong tương lai, chắc chắn phong cách quản lý sẽ độc lạ và khác biệt lắm đây. ]
Đang ở tại khách sạn Albert vùng duyên hải, trợ lý Albert nhìn những dòng thảo luận liên quan này mà khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Anh tin rằng những nhân sự thuộc bộ phận truyền thông và xử lý khủng hoảng của tập đoàn lúc này cũng đã trút bỏ được không ít gánh nặng.
Việc cả gia đình nhà tổng tài gây bão và khiến toàn mạng xã hội bàn tán xôn xao thế này, quả thực làm cho những người làm công ăn lương ở bên cạnh như anh cảm thấy vô cùng bất an.
Albert thầm nghĩ, quả nhiên định hướng trước đó của Bạc tổng là hoàn toàn chính xác, tuyệt đối không thể để tiểu thiếu gia dấn thân vào giới giải trí được.
Nếu không, chuỗi ngày sau này sẽ phải đối mặt với vô số vấn đề về dư luận và truyền thông cần xử lý, mới chỉ nghĩ đến thôi đã thấy muốn sụp đổ rồi.
-
Trong chương trình.
Bởi vì sai lầm nho nhỏ lúc nãy của mình, suốt chặng hành trình tiếp theo, Bạc Nhất Minh không dám ho he ho hóng hay đưa ra ý tưởng mới nào nữa, mà hoàn toàn ngoan ngoãn đi theo đúng lộ trình đã vạch sẵn trên bản đồ.
Chỉ là khi chiếc xe đi ngang qua khu vực phố ẩm thực ven biển, Ôn Từ Thư bỗng nhiên thấy hơi thèm ăn.
Cậu bấm nút điều khiển lùi hàng ghế phụ ra phía sau hết cỡ, khiến lưng ghế gần như áp sát vào cạnh băng ghế sau, rồi ghé đầu bàn bạc với nhóc con: "Nhất Minh con nhìn xem, đoạn đường tiếp theo có một tuyến phố chạy song song tên là phố ẩm thực ven biển kìa, tụi mình rẽ qua đó ăn chút gì được không?"
Bạc Nhất Minh hai tay túm chặt lấy đai an toàn, gương mặt cố ý nặn ra vẻ một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, nhóc con chậm rãi nhả từng chữ một: "Ba nhỏ ơi, ba phải tự đi nói với ba lớn nha ~"
Cái bộ dạng đáng yêu thuần khiết này của nhóc con đúng là hiếm thấy vô cùng.
Ôn Từ Thư liền cầm tấm bản đồ lên che chắn giữa hai ba con, hạ thấp giọng bảo: "Con phải ủng hộ ba nhỏ chứ, như vậy tụi mình mới chiếm tỷ số hai chọi một."
Một chất giọng phẳng lặng, dửng dưng không chút độ ấm bỗng từ phía trước truyền xuống: "Ai là một?"
Ôn Từ Thư: "......"
[ Anh là một! Daddy anh nhất định phải là cái người làm "chữ một" kia đó nha! ]
[ Cười phun cả nước, cái điểm gây cười của tôi nó lại kỳ lạ thế này đây. ]
Bạc Nhất Minh giơ ngón tay làm động tác kéo một đường từ khóe miệng bên trái sang khóe miệng bên phải như thể đang kéo khóa môi, tỏ ý tuyệt đối không tham gia vào chủ đề tranh luận lộ trình này. nhóc con thậm chí còn đưa tay đẩy đẩy lưng ghế của ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, ba ngồi kiểu này là không an toàn chút nào đâu á. Ba lớn ba xem kìa, ba nhỏ không tuân thủ quy tắc an toàn giao thông kìa."
Ôn Từ Thư tức mình lấy tấm bản đồ vỗ nhẹ vào chân nhóc con một cái: "Cái thằng nhóc thối này!"
Cậu đưa tay bấm nút điều khiển, chiếc ghế phụ bấy giờ mới từ từ dịch chuyển về phía trước.
"Con không có thối nha, con thơm tho ngào ngạt luôn á."
Bạc Nhất Minh cầm ly nước lạnh của mình lên, quẹt quẹt mấy giọt nước đọng trên thành ly rồi mỹ mãn nâng lên hớp một ngụm lớn.
Dưới sự chỉ huy của Ôn Từ Thư, chiếc xe rẽ trái tiến vào khu vực bãi đỗ xe của phố ẩm thực.
Bạc Nhất Minh nhìn thấy hai ba ba mở cửa bước xuống từ hai phía, nhóc con theo bản năng cũng định đẩy cửa bước xuống theo, kết quả là cửa xe hoàn toàn bất động.
Nhóc con liền thò đầu ra ngoài cửa sổ xe, ngửa cổ hướng về phía ba lớn cao lớn sừng sững mà chất vấn: "Sao con không xuống được ạ? Ba lớn, khóa xe bị hỏng rồi sao ba?"
Bạc Thính Uyên rũ mắt nhìn xuống đứa con trai nhỏ đang vô cùng hoạt bát, hiếu động: "Chẳng phải con không ủng hộ việc đi phố ẩm thực sao? Thế thì con ở lại trông xe đi."
"Ủa ủa ủa ủa ủa?"
Bạc Nhất Minh nháy mắt cuống cuồng cả lên, hét toáng vịn vã: "Ai bảo con không ủng hộ cơ chứ a a a a a a!"
Ôn Từ Thư vòng qua đầu xe, phì cười bảo: "Thôi đừng trêu con nữa, thời gian của chúng ta không còn nhiều đâu."
Một tiếng "xoạch" vang lên, chốt khóa cửa xe đã được mở ra.
Bạc Nhất Minh bấy giờ mới có thể lủi xuống dưới, nhóc con thở hồng hộc chạy thẳng đến bên cạnh ba nhỏ rồi dính chặt lấy không rời.
Chờ đến khi ba lớn định đưa tay ra nắm lấy bàn tay của ba nhỏ, nhóc con liền cố ý chen vào chính giữa, giành lấy tay của ba nhỏ trước.
Bạc Thính Uyên thấy thế liền thuận thế nắm luôn lấy bàn tay còn lại của con trai.
Cứ như vậy, Bạc Nhất Minh hiên ngang đi ở chính giữa hai vị ba ba.
Tình huống ngoài ý muốn này lại vô tình tạo nên một khoảnh khắc ngập tràn hơi ấm gia đình vô cùng đặc biệt.
Cả ba người họ cùng nhau chơi trò phối hợp nhịp chân lúc nãy, ríu rít dắt nhau tiến vào khu phố ẩm thực.
Giống như đại đa số các khu ẩm thực ven biển khác, nơi này ngập tràn các quầy đồ nướng BBQ hải sản cùng đủ loại món ăn vặt làm từ hải sản tươi sống.
Ôn Từ Thư thực ra không thể ăn quá nhiều đồ ăn đậm vị hay nhiều dầu mỡ, cậu chủ yếu ghé vào đây là để tận hưởng bầu không khí náo nhiệt mà thôi.
Nằm xen kẽ giữa các quán ăn là những cửa hàng bán đồ lưu niệm.
Ôn Từ Thư vừa đặt chân chui vào một cửa tiệm liền phát hiện bên trong có rất nhiều thứ hay ho.
"Nhất Minh, chúng ta chọn quà tặng cho Tinh Tinh và các em nhé?"
Bạc Nhất Minh dĩ nhiên là vui vẻ tán thành ngay: "Được ạ."
Ôn Từ Thư vừa dứt lời thì chợt nhận thấy có một ánh mắt đang chăm chú dõi theo mình.
Cậu chạm phải đôi mắt màu xanh lục thẫm của người bên cạnh, liền cố nén nụ cười, khẽ liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang mải chạy loăng quăng phía trước một cái rồi chủ động nắm lấy bàn tay hắn, nhẹ giọng bảo: "Chọn quà cho anh trước nhé."
Bạc Thính Uyên nhìn thấy Ôn Từ Thư hôm nay vô cùng thả lỏng và thích ý, giữa mày mắt còn vương nét rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến hắn không tự chủ được mà dán chặt tầm mắt vào cậu.
Ôn Từ Thư khẽ nhướng mày, ngón tay khẽ gãi gãi vào mu bàn tay hắn một cái, ra hiệu nhắc nhở là có máy quay của chương trình đang ghi hình đấy.
[ Ủa ủa??? Một rổ cẩu lương ập đến bất thình lình quá vậy nè! ]
[ Ánh mắt kéo sợi tình tứ ghê chưa, hai người chú ý ảnh hưởng đến người xung quanh chút đi nha ~~~ ]
[ Sao trông daddy cứ như đang muốn hôn mommy thế nhỉ? Có phải mắt tôi nhìn nhầm rồi không? ]
[ Tôi cũng thấy thế á, daddy dùng đôi mắt xanh lục đó để nhìn mommy trông thâm tình dã man luôn. ]
Trong cửa tiệm phần lớn là những món đồ nhỏ xinh hướng đến đối tượng khách hàng trẻ tuổi.
Ôn Từ Thư kéo Bạc Thính Uyên đi nghiên cứu mấy món đồ mỹ nghệ trang trí làm bằng vỏ sò khá độc đáo, thảy đều là đồ thủ công thuần túy, được chế tác vô cùng tinh xảo và tỉ mỉ.
Cậu vừa ngắm nghía vừa lên tiếng hỏi hắn: "Anh thích cái nào?"
Chờ mãi không thấy câu trả lời, cậu liền quay sang nhìn hắn: "Hửm?"
Bạc Thính Uyên đưa bàn tay đang nắm lấy tay cậu ra sau lưng hắn, cố định tại vùng thắt lưng mình rồi từ từ siết chặt lại: "Đồ em tặng thì em cứ tự chọn đi."
"Ồ." Ôn Từ Thư mím môi cười, "Anh lại còn cầu kỳ thế cơ à?"
Cậu cầm một chiếc thìa nhỏ được mài giũa vô cùng tinh mỹ từ vỏ ốc lên: "Hay là mua cái này nhé, để cho anh dùng múc canh ăn mỗi ngày luôn?"
Bạc Thính Uyên không bỏ lỡ một chi tiết nào, hôm nay khi cậu mỉm cười, đôi mắt đen láy cứ lấp lánh những vầng sáng rực rỡ, trông hệt như hai viên trân châu đen tỏa sáng long lanh.
Ôn Từ Thư nhướng mày, cố ý trêu: "Ái chà, anh không thèm vừa mắt món quà nhỏ này rồi đúng không?"
Cậu liền giơ tay vẫy gọi chủ quán: "Xin hỏi ở đây có món đồ mỹ nghệ nào cùng làm từ loại vỏ sò này nhưng cao cấp hơn một chút không ạ?"
Chủ tiệm vừa nhìn qua diện mạo của hai người đã đoán ngay đây là khách sVIP sắp chốt đơn lớn, liền đon đả dẫn họ lên tầng hai.
Bạc Thính Uyên quay sang dặn dò cậu con trai một tiếng xong mới cùng Ôn Từ Thư rảo bước đi lên lầu.
Chủ quán nâng niu mang ra những món đồ thủ công mỹ nghệ thượng hạng nhất của cửa hàng, trong đó có một bức tranh khảm vỏ sò trắng muốt khắc họa hình ảnh chim muông và hoa ngọc lan.
Những mảnh vỏ sò ánh lên sắc quang dịu nhẹ được điêu khắc thành từng cánh hoa ngọc lan mềm mại, có độ nổi lập thể vô cùng sống động như thật, dưới ánh mặt trời còn tỏa ra thứ ánh sáng tựa như ngọc trai.
Ngoài ra còn có hai bức điêu khắc bằng vỏ sò thuộc hàng hiếm gặp, tròn trịa như chiếc đĩa ngọc, hoa văn vô cùng tinh xảo và khẽ ánh lên những vệt huỳnh quang màu xanh lục thẫm bí ẩn.
Chủ quán cười tủm tỉm báo giá: "Ba món này thảy đều đồng giá tám ngàn tám trăm tệ một bức. Giá niêm yết, miễn mặc cả nhé hai vị."
Ôn Từ Thư thực sự rất thích bức tranh có chất liệu đặc biệt này, cậu nghĩ nó có thể đặt trên chiếc kệ ngay bên cạnh bàn làm việc của Bạc Thính Uyên, giúp tô điểm thêm một chút nét nhu hòa, cổ điển cho không gian phòng làm việc của hắn.
Cậu vừa thưởng thức tác phẩm vừa gật gật đầu: "Được ạ."
Có lẽ do cậu đồng ý quá mức dứt khoát, sắc mặt của chủ quán lập tức thay đổi: "Cậu mua thật sao?"
Ôn Từ Thư lấy làm nghi hoặc: "Chú không bán ạ?"
"Bán thì bán chứ, nhưng mà..." Chủ quán có chút do dự, "Vậy để tôi đóng gói lại cho hai vị nhé?"
Bạc Thính Uyên đáp lời: "Chúng tôi còn có việc khác phải đi làm, xin vui lòng bọc gói cẩn thận, chắc chắn một chút."
Chủ quán ngay từ lúc nãy đã cảm thấy khí chất của hai người này không tầm thường chút nào, một người là đàn ông nuôi tóc dài hiếm thấy, người còn lại thì sở hữu gương mặt lai Tây chuẩn chỉnh.
Ông ta vốn dĩ tưởng người đàn ông lai này sẽ không biết nói tiếng phổ thông, đến khi nghe hắn mở miệng, trong lòng còn thấy có chút kinh ngạc.
Bờ môi ông ta mấp máy, tựa hồ vẫn muốn xác nhận lại lần nữa.
[ Món đồ khảm vỏ sò này đẹp xuất sắc luôn á, nhìn qua màn hình thôi đã thấy rõ độ bắt sáng rồi, vừa thanh nhã lại vừa hoa lệ. Gu thẩm mỹ của ba nhỏ tốt thật sự luôn ~~ *chỉ là đối với tôi thì có hơi đắt một tẹo*. ]
[ Chủ quán làm sao thế nhỉ? Sao trông cứ ngập ngừng không thoải mái vậy? ]
[ Bởi vì ba nhỏ chốt đơn sảng khoái quá chứ sao, chủ quán chắc đang tiếc hùi hụi vì nghĩ mình bán hớ rồi. ]
[ Xấu tính thế, chẳng lẽ ông ta còn tính tăng giá chắc??!! ]
Chủ quán nhận tiền xong xuôi, trái lại làm việc rất nghiêm túc, cẩn thận đóng gói kỹ càng cả ba món đồ.
Khi Ôn Từ Thư đón lấy túi đồ từ tay ông ta, cậu liền nhìn Bạc Thính Uyên hỏi: "Anh đoán xem em sẽ tặng anh bức nào?"
Bạc Thính Uyên ôm lấy bờ vai cậu, khẽ kéo cậu sát vào lòng ngực mình.
"Tôi đoán cả ba bức này cuối cùng đều sẽ được đặt ở trong phòng của chúng ta."
"Ơ? Anh vậy mà lại đoán trúng rồi á?" Ôn Từ Thư kinh ngạc, khẽ chớp chớp mắt nhìn hắn.
Bạc Thính Uyên mím môi.
Nếu lúc này không có máy quay phim của chương trình ở đây, hắn có lẽ đã cúi đầu xuống mà hôn cậu rồi. Hắn đem toàn bộ cảm xúc kìm nén vào lòng bàn tay, khẽ xoa xoa bả vai cậu đầy dịu dàng.
Ôn Từ Thư như ý thức được điều gì, không chờ hắn trả lời đã vội vàng quay đầu đi tìm chú khỉ con.
"Nhất Minh? Con vẫn chưa chọn xong sao?"
Đúng lúc này, Bạc Nhất Minh bước nhanh từ phía trong ra, đi theo sau nhóc con là hai nhân viên của cửa hàng, trên tay mỗi người đều xách một chiếc giỏ đan bằng tre.
Bạc Nhất Minh cười tủm tỉm chỉ vào hai chiếc giỏ: "Con chọn xong rồi ạ."
Hai chiếc giỏ tre chứa đầy ắp quà lưu niệm, nhiều đến mức suýt chút nữa là tràn cả ra ngoài.
Hai ba ba nhìn nhau một cái: ....
[ Ha ha ha, bất ngờ chưa, ngỡ ngàng chưa?! Lúc nãy lúc bé Minh Minh đi nhặt đồ là tôi đã muốn cười xỉu rồi. ]
[ Cũng may là nhà không có gì ngoài điều kiện, mua mua mua hết cho con đi anh chị ơi. ]
[ Bé Minh Minh ơi tặng cho chị một món quà với nào! *Mặc dù tôi thích bức tranh khảm vỏ sò do ba nhỏ chọn hơn cơ...* ]
Bạc Nhất Minh mắt tinh, nhóc con lập tức chú ý tới ba chiếc túi hộp màu trắng đang được xách trên tay ba lớn.
Nhóc con liền cúi đầu tò mò ghé sát lại gần hóng hớt: "Cái gì đây thế ạ? Có phải là quà cho --"
"Quà cho ba."
Bạc Thính Uyên chặn đứng lời nhóc con, đang định nói tiếp câu sau thì bàn tay của Ôn Từ Thư đã nhanh như cắt che miệng hắn lại.
Ôn Từ Thư điên cuồng nháy mắt ra hiệu.
Bạc Thính Uyên gỡ bàn tay cậu xuống rồi nắm thật chặt, dửng dưng nhìn về phía cậu con trai nhỏ đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, dứt khoát nói nốt câu vừa rồi: "Ba nhỏ của con chọn đấy."
Ôn Từ Thư: ?!
Bạc Nhất Minh: o(╥﹏╥)o
[ Phụt... Daddy anh bắt nạt bé Minh Minh nhà tụi tôi như thế mà coi được sao hả?! ]
[ Bây giờ thì tôi đã hiểu rõ mười mươi tại sao trước đây bé Minh Minh cứ luôn nhấn mạnh cái gì mà ba nhỏ làm riêng cho nhóc con rồi! Các bác ơi, chuẩn bệnh chính xác: Cái này là di truyền từ bố nó chứ đâu! ]
Bạc Nhất Minh mếu máo lao tới ôm chầm lấy ba nhỏ, cái mỏ lẩm bẩm cằn nhằn: "Thế thì đống đồ của con phải để ba lớn trả tiền! Ba lớn phải bao trọn gói hết! Con không có tiền đâu, một xu một cắc cũng không có!"
Ôn Từ Thư ôm lấy nhóc con dỗ dành: "Được rồi được rồi, cứ để ba lớn của con thanh toán."
Chờ đến lúc Bạc Thính Uyên đi ra quầy tính tiền, cậu mới cúi người ghé sát vào tai nhóc con nói nhỏ: "Chúng ta có tận ba món quà nhỏ cơ, quay đầu lại con có thể tự chọn một món mang về phòng mình, được không nào?"
"Dạ? Thật vậy hả ba?"
Bạc Nhất Minh nháy mắt đã khôi phục lại dáng vẻ tràn đầy sinh lực, "Nhưng mà ba lớn có chịu nhường không ạ?"
Ôn Từ Thư xoa xoa mái tóc nhóc con: "Cái đồ ngốc này, con có thể lấy mấy món đồ chơi nhỏ trong phòng mình ra đổi với ba mà."
"Đúng rồi nhỉ ~" Bạc Nhất Minh lại lập tức vui vẻ trở lại.
Đến khi ba lớn xách theo ba chiếc túi mua sắm cỡ lớn bước tới, nhóc con liền bày ra cái dáng vẻ của người thừa kế nhà họ Bạc, kéo tay ba nhỏ đi trước: "Đi thôi ba nhỏ, để ba lớn làm vệ sĩ cho tụi mình."
Kết quả là còn chưa đi được hai bước, một chiếc túi mua sắm đã bị nhét thẳng vào tay nhóc con.
Bạc Nhất Minh dẫu vậy cũng không thèm buông tay ra, chỉ tự lầm bầm lầu bầu: "Ba lớn nhất định là muốn nắm tay ba nhỏ chứ gì, đừng tưởng con không biết nha!"
Quả nhiên, Bạc Thính Uyên thuận thế nắm chặt lấy bàn tay Ôn Từ Thư, còn khẽ kéo cậu dịch sát về phía người mình.
[ Bé Minh Minh kiểu: Đôi mắt của tôi đã phải chứng kiến quá nhiều điều cẩu huyết rồi *mỏi mệt.jpg*. ]
[ Daddy đâu chỉ có mỗi sở thích nắm tay thôi đâu, anh ấy là thích dính lấy mommy thì có, cứ hở ra là lại kéo người ta vào lòng ngực mình. ]
[ Cái khoảng cách này ai hiểu cho tôi không, mommy vừa ngẩng đầu lên một cái là có thể hôn môi daddy được luôn á hì hì hì... Có họa sĩ đại tài nào ở đây không ạ? Đứa nhỏ này muốn được ăn chút đồ ngon quá... ]
[ Tôi thấy bạn là muốn ăn chút đồ "xôi thịt" thì có! Không được đâu nha! Đây là chương trình về em bé đó! ]