Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 63: Diễn đàn

Trước Tiếp

Sáng ngày hôm sau, một nhà ba người cùng nhau ra sân bay để tiễn ba mẹ Ôn Từ Thư lên chuyến chuyên cơ riêng của nhà họ Bạc.

Sau khi máy bay cất cánh, hai vợ chồng già mới biết Bạc Thính Uyên đã đặc biệt chuẩn bị sẵn hai phần quà ở trên xe từ trước.

Phần quà dành cho Ôn Minh Huy là hai chai rượu vang đỏ Romanée-Conti của Pháp.

Lúc nhìn thấy hộp rượu, ông liền vui mừng ra mặt, lấy một chai ra tỉ mẩn nghiên cứu một hồi rồi mới khẽ nhướn mày ngạc nhiên: "Vang năm 78 cơ à."

Chu Thiến Nhã cười trêu chọc: "Thính Uyên đúng là khéo tặng thật đấy. Tặng ông hai chai thuộc hàng niên đại đỉnh nhất, để xem ông là nên uống luôn đây, hay là không uống đây?"

Ôn Minh Huy thời trẻ rất thích uống rượu, nhưng theo tuổi tác ngày một lớn thì cũng không thể uống nhiều được nữa.

Ông ngắm nghía chất rượu thuần chính trong chai, vô cùng vừa lòng: "Thính Uyên làm vậy là đang ám chỉ để tôi từ từ uống, nhấm nháp từng chút một đấy chứ."

Một chai rượu vang đỏ tầm cỡ triệu tệ như thế này đối với hai nhà Ôn - Bạc mà nói thì cũng không phải là thứ gì quá mức quý giá. Chỉ có điều, rượu thuộc niên đại này hiện nay trên thị trường đã không còn xuất hiện nhiều nữa, thông thường chỉ lưu thông ở các buổi đấu giá rượu vang lớn, đúng nghĩa là thuộc hàng có tiền cũng khó mua được, thực sự là uống một ngụm là vơi đi một ngụm.

Phần quà chuẩn bị cho Chu Thiến Nhã là mấy sấp vải thuộc hàng thượng hạng, gồm nhung Chương Châu và lụa Hương Vân Sa.

Ôn Minh Huy mở chiếc hộp gấm ra xem thử: "Bà mới chỉ nói với Từ Thư là dạo này muốn may hai bộ sườn xám mới thôi đúng không? Chắc chắn là Từ Thư đã kể lại với Thính Uyên rồi."

"Đúng vậy." Bà Chu Thiến Nhã thầm nghĩ, cả hai đứa trẻ này đều là người có tâm tư chu đáo, suy xét mọi việc rất vẹn toàn.

Ngón tay đeo chiếc nhẫn mã não đỏ của bà nhẹ nhàng lướt qua bề mặt sấp vải nhung Chương Châu: "Về nhà là tôi sẽ mang đi may luôn, tranh thủ trước khi vào đông là vừa vặn có đồ để mặc."

Ôn Minh Huy nhìn ra ngoài cửa sổ mạn tàu của máy bay, nơi bầu trời xanh biếc trải rộng bao la, ngữ khí nhẹ nhõm bảo: "Tôi thấy sức khỏe của Từ Thư đã tốt lên nhiều rồi, đến lúc đó cứ để tụi nó về nhà ăn Tết mùng Một."

"Cứ tùy tụi nó thôi."

Chu Thiến Nhã nghĩ con trai mình hiện giờ cũng đã thành gia lập thất, đóng cửa lại thì cũng có cuộc sống nhỏ của riêng hai đứa phải lo liệu.

Bản thân bà ở cương vị trưởng bối, chỉ hy vọng các con sống bình bình an an, thuận buồm xuôi gió là đủ rồi, những chuyện khác đảo cũng không cần phải nôn nóng làm gì.

-

Trên đường từ sân bay trở về, Ôn Từ Thư đề nghị cậu và Bạc Nhất Minh sẽ đưa Bạc Thính Uyên đến nơi làm việc trước.

Vì thế, chiếc xe liền chuyển hướng, di chuyển về phía công ty.

Hai ngày trước, Bạc Nhất Minh từng mở lời nhắc đến kế hoạch muốn cùng Tinh Tinh ra nông trang riêng tự túc trải nghiệm một ngày, lúc đó nhóc con vẫn chưa nhận được sự đồng ý của cả hai vị ba nhỏ và ba lớn.

Giờ đây nhóc con đã nghĩ ra một kế sách vẹn toàn, bèn hớn hở ra mặt mà nói: "Phương án mà con với Tinh Tinh đã bàn bạc với nhau là, tụi con sẽ lắp loại camera phát sóng trực tiếp giống như của tổ sản xuất chương trình ở ngay tại nông trang luôn ạ. Làm như vậy thì hai ba với cả ba mẹ của Tinh Tinh đều có thể tùy lúc xem được tụi con đang làm gì. Phương án này có phải là quá hoàn hảo rồi không ạ!"

Ôn Từ Thư ngồi ở chính giữa hai cha con, nghe thấy lời này thì cũng tự hình dung ra viễn cảnh đó một lượt, xem chừng phương án này cũng khả thi đấy chứ.

Cậu hỏi: "Thế còn chuyện ăn uống thì sao?"

Bạc Nhất Minh tựa hồ đã sớm dự tính trước được việc ba nhỏ sẽ chất vấn câu này, liền trơn tru đáp lời: "Tụi con sẽ nhờ quản gia Từ chuẩn bị sẵn đồ ăn cho vào hộp, đến bữa chỉ việc bỏ vào lò vi sóng hoặc lò nướng để hâm nóng lại là ăn được ngay ấy mà. Ăn bánh mì sandwich cũng được luôn ạ, nhà bếp ở nông trang có sẵn tủ lạnh nha."

Nhóc con vòng tay ôm lấy cánh tay của ba nhỏ, nương tựa vào đầu vai cậu mà không ngừng dụi dụi đôi má để làm nũng: "Chỉ ở lại có một đêm thôi mà, sẽ không có nguy hiểm gì đâu, ba nhỏ ơi ~~~~"

Kể từ lúc lên xe cho đến tận bây giờ, bàn tay của Ôn Từ Thư vẫn luôn nằm gọn trong lòng bàn tay của Bạc Thính Uyên.

Ngay lúc này, cậu khẽ gãi gãi vào mu bàn tay hắn một cái, ra hiệu bảo hắn lên tiếng phát biểu ý kiến.

Bạc Thính Uyên khẽ nghiêng mặt sang bên cạnh, nhàn nhạt nhìn về phía cậu con trai đang ra sức làm nũng kia: "Chi phí cho các thiết bị giám sát theo phương án của các con, hai đứa định trích từ nguồn nào ra để chi trả?"

Bạc Nhất Minh: ==

Nhóc con đi xuyên qua khoảng trống của ba nhỏ, lén lút quan sát góc nghiêng nghiêm nghị ba phần tư khuôn mặt của ba lớn, rồi nhỏ giọng lí nhí bảo: "Thế thì cứ trừ vào tiền bao lì xì với tiền tiêu vặt của con là được chứ gì ạ ~ Dù sao lắp xong xuôi thì về sau vẫn có thể dùng tiếp được mà, đúng không ba nhỏ? Con có phải là rất thông minh không ạ?"

Ôn Từ Thư nhéo nhéo khuôn mặt đang ngước lên nhìn mình của con trai: "Được rồi. Vậy thì ba nhỏ không có ý kiến gì nữa, con có cần ba phải đi nói chuyện trước với dì Sở Hàm một tiếng không?"

Bạc Nhất Minh lắc đầu nguầy nguậy: "Tinh Tinh bảo nếu triển khai theo cách này thì mẹ em ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi ạ. Em bảo con cứ mở lời xin phép hai ba trước đã."

Nhóc con lại liếc nhìn sang ba lớn đang giữ im lặng nãy giờ, lớn tiếng hỏi với ngữ điệu vô cùng trong trẻo, "Vậy là hiện tại đã có ba vị phụ huynh đồng ý rồi nha, còn ba lớn thì sao ạ?"

Ôn Từ Thư nghe ra được ẩn ý trong lời nói của chú khỉ con: Hiện tại tỉ số đang là ba chọi một, ba lớn có muốn không đáp ứng thì cũng chẳng được rồi.

Bạc Thính Uyên hỏi: "Định đi vào thứ mấy?"

"Hôm nay hay ngày mai đều được hết ạ. Cứ tùy thuộc vào việc lúc nào thì lắp đặt xong xuôi hệ thống camera thôi ạ."

Bạc Nhất Minh cười hì hì, "Dĩ nhiên là càng sớm càng tốt rồi ạ."

Khựng lại một chút, nhóc con chớp chớp đôi mắt đầy vẻ lưu luyến không rời: "Nhưng mà nếu triển khai theo cách này thì ba nhỏ ơi, có một buổi tối con không thể ở nhà bồi ba trò chuyện được đâu nha. Ba chỉ có thể nhìn thấy con qua màn hình máy tính thôi đó, ba đừng có nhớ con quá mức đấy nhé."

Ôn Từ Thư đang định mở miệng dỗ dành chú khỉ con, liền nghe người đàn ông bên cạnh lên tiếng: "Lát nữa tới công ty tôi sẽ sắp xếp người qua nông trang để lắp đặt thiết bị ngay."

"Tuyệt vời!"

Bạc Nhất Minh nghe thấy ba lớn đã chốt hạ, phấn khích đến mức cứ uốn éo vặn vẹo người trên ghế xe.

Ôn Từ Thư bị nhóc con chen lấn đẩy sang một bên, liền được Bạc Thính Uyên đưa tay bế bổng thẳng lên đặt ngồi trên đùi hắn. "......"

Bạc Thính Uyên vững vàng ôm chặt lấy vòng eo Ôn Từ Thư, một bàn tay gác lên đầu gối cậu, không quên nhắc nhở cậu con trai nhỏ đang vui mừng ra mặt: "Nếu chúng ta hoặc ba mẹ của Tinh Tinh cảm thấy có bất kỳ dấu hiệu không an toàn nào, mọi người sẽ lập tức tiến vào nông trang ngay."

"Dạ."

Bạc Nhất Minh lập tức từ một chú chim sơn ca đang tung cánh vỗ phành phạch biến thành một chú chim cút nhỏ đang rụt cổ, nhóc con ngoan ngoãn, quy quy củ củ ngồi im re tại chỗ.

Ôn Từ Thư mím môi cười khẽ, mãi cho đến khi chú ý tới ánh mắt đang chăm chú nhìn mình của Bạc Thính Uyên thì cậu mới chậm rãi thu lại nụ cười.

Ủa? Vậy là, chẳng phải tối nay ở nhà sẽ chỉ còn lại độc có cậu và Bạc Thính Uyên thôi sao?

Chiếc xe nhanh chóng di chuyển đến dưới tầng hầm của tòa nhà công ty.

Trước khi xuống xe, Bạc Thính Uyên dịu dàng ôm Ôn Từ Thư một cái, liếc nhìn cậu con trai nhỏ đang tự mình hưng phấn ở bên cạnh, nhẹ giọng hỏi: "Buổi tối hai chúng ta ra ngoài ăn cơm nhé?"

"Được." Ôn Từ Thư bỗng nhiên có chút mong chờ, đây là muốn đi hẹn hò thế giới hai người sao?

"Đi xem phim điện ảnh thì em thấy thế nào?"

"Hai ba ơi, con vẫn còn sờ sờ ở đây cơ mà!"

Bạc Nhất Minh lập tức giơ tay phản đối, "Con nghe thấy hết trơn rồi nha, chú Lưu cũng nghe thấy luôn rồi đó!"

Nhóc con giơ ngón tay chỉ thẳng vào chú tài xế.

Chú Lưu nghe vậy thì đại kinh thất sắc, hồn vía lên mây.

Bao nhiêu năm nay chú luôn cẩn cẩn trọng trọng, làm việc gì cũng vờ câm giả điếc để chuyên tâm lái xe, không ngờ hôm nay lại gặp phải cái tai họa từ trên trời rơi xuống đầu như thế này.

"Tiểu thiếu gia, tôi vừa rồi bận chú ý lùi xe nên hoàn toàn không nghe thấy đại thiếu gia và tiên sinh trò chuyện gì đâu."

Bạc Thính Uyên đưa bàn tay xoa nhẹ đầu con trai một cái: "Ngoan một chút đi."

Hắn buông Ôn Từ Thư ra rồi đẩy cửa bước xuống xe.

Ôn Từ Thư nhìn theo bóng dáng hắn cùng đội ngũ vệ sĩ cùng tiến vào đại sảnh tòa nhà công ty, bấy giờ mới quay sang chọc chọc vào người chú khỉ con đang hờn dỗi:

"Sao thế hử? Đã đồng ý cho con ra nông trang chơi với Tinh Tinh rồi mà vẫn không vui à? Hay là hôm nay không đi nữa, ở nhà cùng hai ba đi xem phim nhé?"

Bạc Nhất Minh "Hừ" một tiếng rồi nhào thẳng vào lòng ba nhỏ.

Lựa chọn bên nào thì nhóc con cũng thấy không cam lòng, vì thế nhóc con dứt khoát nằm vạ luôn trên đùi ba nhỏ, uốn qua uốn lại vặn vẹo không thôi.

Ôn Từ Thư bảo chú Lưu lái xe chậm lại một chút, đồng thời vòng tay ôm lấy con trai vì sợ nhóc con ngã lăn xuống ghế.

"Được rồi được rồi, lát nữa ba nhỏ sẽ bồi con ra nông trang để giám sát việc lắp camera nhé. Rồi ba sẽ gọi điện thoại cho mẹ của Tinh Tinh, sau đó nhờ quản gia Từ chuẩn bị sẵn hành lý qua đêm và đồ ăn cho con mang theo. Bảo đảm con và Tinh Tinh sẽ có một chuyến đi chơi thật vui vẻ ở nông trang. Được chưa?"

Bạc Nhất Minh đang gối đầu trên đùi ba nhỏ, lén nở một nụ cười đắc ý, nhưng lại cố ý dùng chất giọng tủi thân, phụng phịu mà nài nỉ:

"Thế thì lúc ba với ba lớn đi xem phim, phải nhớ là mình vẫn còn một đứa con trai nhỏ đáng yêu này nữa đấy nhé."

Ôn Từ Thư nhịn không được bật cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

Bàn tay thon dài của cậu khẽ xoa xoa sau gáy chú khỉ con: "Dĩ nhiên là nhớ chứ. Nhưng mà cũng chưa chắc hai ba đã đi xem đâu, chỉ là thuận miệng nói thế thôi."

Bạc Nhất Minh ngửa mặt lên nhìn cậu: "Lần sau đi xem phim, con cũng muốn đi cùng hai ba nữa, có được không ạ?"

"Đương nhiên rồi."

Ôn Từ Thư khẽ nhéo cái má phúng phính của nhóc con, trong lòng thầm nghĩ đứa trẻ này thật là một cậu nhóc đáng yêu hết nấc.

-

Đúng như những gì đã hứa với Ôn Từ Thư, cậu cùng đi với Bạc Nhất Minh đến nông trang để lắp đặt các góc camera giám sát, chạy thử thiết bị và bảo đảm đường truyền thông tin luôn thông suốt.

Nhờ vậy, từ màn hình có thể quan sát được hầu hết các khu vực trong nhà.

Sau đó, cậu lại cùng con trai đi đón Tinh Tinh và Sở Hàm.

Vì trước đó đã gọi điện trao đổi và đồng bộ cả tài khoản xem video giám sát qua cho Sở Hàm, nên họ đón Tinh Tinh ra nông trang rất thuận lợi.

Ôn Từ Thư dĩ nhiên không thể hoàn toàn yên tâm để hai đứa trẻ ở lại qua đêm một mình, cậu đã sắp xếp nhiều vệ sĩ của gia đình túc trực canh gác ở bên ngoài để bảo đảm có thể ứng phó ngay lập tức nếu có tình huống xảy ra.

Cậu còn đặc biệt dặn dò các con tuyệt đối không được dùng đến lửa.

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu hứa: "Chú nhỏ yên tâm ạ, tụi con không chơi với lửa đâu."

Bạc Nhất Minh thì cứ nhảy nhót tung tăng trong phòng khách rộng thênh thang: "Tụi con đâu có ngốc đâu nè ~ Ba nhỏ ơi, ba nhanh lên về nhà đi thôi."

Vừa nghĩ đến việc cả cái nông trang rộng lớn như thế này chỉ còn lại nhóc con và Tinh Tinh tha hồ chơi đùa, nhóc đã hưng phấn đến phát cuồng rồi.

Ôn Từ Thư đè thấp giọng, nói với cậu nhóc bảy tuổi trước mặt:

"Tinh Tinh, giúp chú nhỏ trông chừng anh Nhất Minh nhé, đừng để anh ấy ra hồ nước. Con cũng đừng ra đó nha, hai đứa cứ cố gắng chơi trong phạm vi camera giám sát có thể nhìn thấy, được không?"

Tinh Tinh tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, cậu nhóc biết rõ nếu lần ở lại qua đêm này mà xảy ra trục trặc gì, thì về sau cả ba mẹ mình lẫn hai ba của anh Nhất Minh sẽ chẳng bao giờ đồng ý cho đi nữa.

Cậu nhóc dùng sức gật đầu thật mạnh, cam đoan: "Ngoại trừ lúc đi vệ sinh ra thì tụi con sẽ chỉ chơi ở trong nhà thôi ạ."

"Cũng không được đụng vào dao đâu đấy."

Ôn Từ Thư ngẫm nghĩ, còn cần dặn dò cái gì nữa nhỉ?

Lúc đầu cậu thấy chuyện này chẳng có gì to tát, thế mà đến lúc sắp rời đi, cậu ngược lại càng lúc càng lo lắng khôn nguôi.

"Nhất Minh, con phải để ý chăm sóc em Tinh Tinh nhé, không được ăn uống bậy bạ đâu đấy. Đừng có chạy đi trêu chọc gà vịt ngỗng ngoài chuồng nha."

"Con biết rồi mà ~"

Bạc Nhất Minh tiến lên đẩy đẩy vai ba nhỏ, "Ba nhỏ ơi, ba về đi thôi, tạm biệt ba."

Ôn Từ Thư thừa biết nhóc con chắc chắn là đang chê mình lải nhải dông dài.

"Ừm."

Đúng thật là nuôi con trăm tuổi thì lo lòng lo nghĩ hết chín mươi chín năm.

Đến khi Ôn Từ Thư đã ngồi vào xe để trở về biệt thự, cậu lập tức lấy iPad ra bấm mở màn hình giám sát lên, thấy hai đứa nhỏ đang cùng nhau rửa hoa quả bên bồn rửa bát trong bếp.

Bạc Nhất Minh đưa một quả dâu tây to bằng bàn tay đã rửa sạch sẽ đến tận miệng Tinh Tinh. Tinh Tinh há to miệng cắn một miếng, gật gật đầu cười nói gì đó.

Bạc Nhất Minh lại rửa một quả khác rồi nhét tọt vào miệng mình, hai bên má phồng lên xẹp xuống.

Ôn Từ Thư cảm thấy lòng đầy vui sướng.

Rất tốt, cứ tiếp tục phát huy nhé.

Nhưng vừa chuyển suy nghĩ sang Bạc Thính Uyên, tâm trí cậu lại bắt đầu không yên.

Tối hôm qua hắn lại giống hệt như những lần trước, chẳng hề có chút phản ứng nào cả.

Ôn Từ Thư lòng đầy hoài nghi, rốt cuộc đã nhịn không được mà gặng hỏi hắn có phải ngày nào cũng uống thuốc điều trị chứng lo âu chia ly hay không, và đã nhận được câu trả lời khẳng định từ hắn.

Chẳng lẽ là do tác dụng phụ của việc uống thuốc trong thời gian dài hay sao?

Ôn Từ Thư mở giao diện tìm kiếm trên điện thoại lên, gõ vào thanh tìm kiếm dòng chữ: "Thuốc điều trị lo âu chia ly có những tác dụng phụ gì".

"Mệt mỏi buồn ngủ", "buồn nôn nôn mửa", "chóng mặt đau đầu", "suy giảm trí nhớ"...

Ôn Từ Thư tỉ mẩn hồi tưởng lại, hình như Bạc Thính Uyên chưa từng xuất hiện những tình trạng này bao giờ.

Tiếp tục lướt xuống, trên màn hình hiện ra những ảnh hưởng khi sử dụng thuốc trong thời gian dài - "gây nghiện, lệ thuộc vào thuốc" và "tổn thương chức năng gan thận".

Mấy chữ "công năng thận" phảng phất như bị chiếc kính lúp phóng đại lên gấp hàng chục lần, sừng sững hiện ra trước mắt Ôn Từ Thư tựa như một tòa cao ốc mọc lên từ đất bằng vậy.

Không lẽ cậu thật sự phải dắt hắn đi khám nam khoa sao?

Ôn Từ Thư im lặng, trong lòng vô cùng sốt ruột. Nếu hỏi thẳng thừng quá thì cậu lại sợ làm tổn thương đến lòng tự trọng của Bạc Thính Uyên, dù sao hắn cũng là một người đàn ông trưởng thành đã hơn ba mươi tuổi rồi.

Còn nếu không hỏi thì cậu lại cứ nơm nớp lo sợ Bạc Thính Uyên sẽ dồn nén chuyện này ở trong lòng, ngày này qua tháng nọ tích tụ thành một áp lực tâm lý cực kỳ lớn.

Ôn Từ Thư nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại thầm nghĩ, giả sử Bạc Thính Uyên thực sự gặp trục trặc về sức khỏe thì chuyện đó cũng hoàn toàn chẳng sao cả.

Dù sao thì chuyện ấy cũng không phải là điều quan trọng nhất, tuyệt đối sẽ không làm ảnh hưởng đến tình cảm cậu dành cho Bạc Thính Uyên.

Thế nhưng có nên hỏi thử một câu không nhỉ? Hay là cứ vờ như không biết?

Ôn Từ Thư chẳng còn giữ được sự dứt khoát như khi mở lời hỏi han vào ngày hôm trước, mà mạc danh rơi vào một vòng lẩn quẩn đầy mâu thuẫn.

Màn hình điện thoại vẫn chưa tắt, trong lúc do dự, cậu vô thức lướt ngón tay xuống dưới và lập tức bị tiêu đề của một trang web thu hút sự chú ý:

[ Chồng em vừa bước qua tuổi 30 đã gặp vấn đề rồi, làm sao để khuyên anh ấy đi bệnh viện một cách uyển chuyển đây các chị? ]

Ôn Từ Thư tò mò bấm vào xem. Đó là một bài đăng hỏi đáp trên diễn đàn, chính chủ đang đăng bài xin ý kiến, phía dưới là một loạt phản hồi của cư dân mạng.

[ Ngoài 30 mà gặp vấn đề là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa ấy mà. Sinh viên đại học tốt nghiệp xong chỉ cần trải qua một năm đi làm theo chế độ bóc lột 996 là cơ thể coi như phế phân nửa rồi, gồng gánh được tới năm 30 tuổi đã là kỳ tích lắm rồi đó. ]

Ôn Từ Thư: ?

[ Bệnh viện nào mà thực sự chữa dứt điểm được cái này thì ông viện trưởng đã sớm trở thành người giàu nhất vũ trụ rồi. ]

Ôn Từ Thư: ??

Cái diễn đàn này là thế nào vậy trời?

Cậu nghẹn họng trân trối nhìn màn hình, liền bấm quay trở lại trang chủ của diễn đàn: 

[ Khu vực thảo luận không tình yêu chỉ có hận lớn nhất toàn cầu ]

Khắp trang chủ là hàng loạt bài đăng đang bay ngập tràn, thảy đều đang bàn tán xôn xao về đủ loại vấn đề thầm kín, riêng tư.

Ôn Từ Thư bấm quay lại bài đăng ban nãy, ngón tay run rẩy gõ chữ gửi đi:

[ Chẳng lẽ gặp phải chuyện như vậy thì cứ phải vờ như không biết sao? Chẳng lẽ không nên tích cực đối mặt, tích cực chạy chữa hay sao? ]

Mức độ hoạt động của người dùng trên diễn đàn này cao đến đáng kinh ngạc, cậu vừa nhấn tải lại trang một cái là đã hiện ra ngay loạt phản hồi mới.

Cư dân mạng 1: 

[ Bạn nghĩ mà xem, giả dụ cái bộ phận đó mọc trên người bạn, nó có dùng được hay không chẳng lẽ tự bản thân bạn lại không biết chắc? Còn cần người khác phải tới nhắc nhở nữa à? ]

Cư dân mạng 2: 

[ Tôi đồng tình với quan điểm tích cực chạy chữa, tốt xấu gì cũng phải thử chữa một lần xem sao. Cư dân mạng bây giờ tiêu cực quá, động một tí là đòi đổi người yêu mới, mà xác suất cao là đổi trúng người khác cũng chẳng dùng được đâu. ]

Nhìn những dòng bình luận này, Ôn Từ Thư trong khoảnh khắc lo âu đến mức suýt chút nữa là đưa ngón tay lên cắn.

Cậu tiếp tục gõ: 

[ Uống thuốc điều trị lo âu thì có dẫn đến việc gặp trục trặc ở phương diện này không? Nếu ngưng thuốc thì có hết không? (Được biết là đã sử dụng thuốc trong thời gian dài và tuổi tác đã ngoài 30) ]

Cư dân mạng 3: [ Bạn còn thảm hơn cả chủ bài đăng đấy, tốt xấu gì chồng chủ thớt cũng không phải uống thuốc. ]

Cư dân mạng 4: 

[ Không phải tôi muốn cố ý xao động tâm can bạn đâu, nhưng hai bạn đều phải xác định rõ điều này trước đã: Liệu nửa kia của bạn có phải là đã ăn no nê ở bên ngoài rồi nên về nhà mới nuốt không trôi nữa hay không? Vạn nhất chức năng của người ta vẫn tốt chán, chỉ là người ta đã mất hết cảm xúc với bạn rồi thì sao? Ngoài 30 tuổi, phàm là các cặp đôi đã ở bên nhau quá 5 năm thì bất kể nam hay nữ đều chẳng còn cảm giác tươi mới nữa, không cách nào có hứng thú là chuyện thường tình. Đừng bi quan quá nhé, lạc quan lên nào. ]

"Cái..."

Ôn Từ Thư cạn lời cứng họng, cậu mặt không cảm xúc mà thẳng tay ấn tắt phụt màn hình điện thoại.

Cậu lúc này mới sực ý thức được xe đã dừng lại, nhưng ngoài cửa sổ xe lại không phải biệt thự nhà họ Bạc.

Vừa định mở miệng hỏi thì đã thấy một bóng người cao lớn che khuất khung cửa sổ, ngay sau đó cửa xe được kéo ra, một đôi chân dài sải bước tiến vào.

Bạc Thính Uyên ngồi vào trong xe, nhìn Ôn Từ Thư đang đầy vẻ ngạc nhiên trước mắt: "Sao lại bày ra vẻ mặt này rồi?"

Ôn Từ Thư nhìn người đàn ông bên cạnh với vóc dáng mét chín, bờ vai rộng, eo thon và đôi chân dài miên man, thầm tự cân nhắc trong lòng: Chắc chắn là do bầu không khí chưa tới thôi, chứ không phải là anh ấy không dùng được đâu.

Làm nửa kia của hắn, cậu cần thiết phải tích cực đối mặt! Phải lạc quan lên!

Ôn Từ Thư nhanh mắt liếc nhìn tài xế chú Lưu một cái, rồi khẽ nghiêng mặt sang đặt một nụ hôn lên thái dương của Bạc Thính Uyên.

Ngắm nhìn đôi mắt xanh lục thẳm đầy thần bí và gợi cảm của hắn, cậu nhẹ giọng bảo: "Đi thôi Bạc tổng, chúng ta đi hẹn hò nào!"

Giữa chất giọng ngọt ngào và nhẹ hẫng ấy, trong đôi mắt phẳng lặng tựa mặt hồ của Bạc Thính Uyên khẽ hiện lên hình bóng Ôn Từ Thư cùng nụ cười rạng rỡ tương tự, hắn liền vòng tay siết chặt lấy cậu vào lòng.

Trước Tiếp