Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Từ Thư? Từ Thư?"
"Dạ?" Giữa cơn hoảng hốt, tiêu cự trong tầm mắt Ôn Từ Thư mới dần tụ lại.
Ôn Minh Huy tỉ mẩn quan sát sắc mặt của con trai, trong lòng không khỏi dấy lên chút lo lắng: "Nếu con thấy không khỏe trong người thì không cần phải cố bồi ba mẹ ra ngoài đâu."
Hai vị trưởng bối hiếm khi mới có dịp tới Vinh Thành, thế nên dự định sẽ xuất hành đến một ngôi chùa một chuyến.
Ôn Từ Thư liền bảo muốn đi cùng để hộ tống, tính cả Bạc Nhất Minh nữa. Thế nhưng từ lúc ăn bữa sáng sáng nay, đầu óc cậu đã cứ như người mất hồn.
Trong lòng cậu vẫn còn mải nghĩ ngợi về chuyện xảy ra đêm qua, rồi cả sáng nay nữa...
Trong cơn mơ màng, Ôn Từ Thư dường như vẫn cảm nhận được vòng tay Bạc Thính Uyên ôm chặt lấy thân thể mình, nụ hôn kín kẽ không một khe hở tựa như làn gió ấm áp của ngày hè oi bức, quấn chặt lấy cậu không rời.
Tuy rằng lúc ấy cậu đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, nhưng hiện tại tỉ mẩn hồi tưởng lại, Bạc Thính Uyên tựa hồ thực sự chẳng hề có phản ứng sinh lý nào rõ ràng cả.
Mấy năm nay hai người họ đều ngủ riêng phòng, Ôn Từ Thư đối với tình trạng của Bạc Thính Uyên dĩ nhiên là hoàn toàn không biết gì cả, có điều chuyện hồi đi hưởng tuần trăng mật sau khi mới kết hôn mười năm trước, cậu vẫn còn bập bõm nhớ rõ.
Bạc Thính Uyên đương nhiên là không có vấn đề gì về mặt sinh lý rồi, bằng không thì làm sao mà có được khỉ con cơ chứ.
Trong đại não của Ôn Từ Thư lúc này tựa như đang có hai quỷ nhỏ lao vào đối đầu kịch liệt với nhau.
Một bên thì cảm thấy thật hoang đường, sao mình lại có thể đột nhiên đi suy đoán về Bạc Thính Uyên theo hướng như vậy cho được. Bên còn lại thì lo sợ bất an, đầu óc càng lúc càng không tự chủ được mà miên man suy nghĩ về phương diện kia.
Trong nguyên tác có nói về một căn bệnh thầm kín, Bạc Thính Uyên cho đến tận lúc qua đời cũng không hề hé môi nửa lời với bất kỳ ai.
Liệu "chứng lo âu chia ly thể nhẹ" có phải chỉ là một cái cớ được dựng lên để có lệ, lấp l**m với cậu hay không?
Ôn Từ Thư tâm trí rối bời như tơ vò, tự nhiên cũng dễ bị mất tập trung. Lúc này nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của ba mình, cậu liền hít một hơi thật sâu, đè nén những dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu xuống.
"Không đâu ạ, có lẽ là do ngày hôm qua vui quá nên con ngủ không được ngon giấc thôi. Chiều về đến nhà con ngủ bù một giấc trưa là khỏe ngay ấy mà."
Cậu vịn tay vào ghế sofa rồi đứng dậy, "Đi thôi ba, chúng ta xuất phát thôi."
Cậu xoay người hỏi thêm, "Nhất Minh đâu rồi ba mẹ?"
Hai vị trưởng bối đưa mắt nhìn nhau, trong lòng lại càng thêm lo lắng hơn.
Bởi vì Bạc Nhất Minh lúc này đang ngồi ngay bên cạnh một chiếc ghế sofa khác.
Nhóc con lặng lẽ giơ một cánh tay lên, cũng bắt đầu bày ra vẻ mặt lo lắng cho tình trạng của ba nhỏ giống hệt như ông bà ngoại.
"Ba nhỏ ơi, hay là để con ở nhà bồi ba nghỉ ngơi nhé?"
Ôn Từ Thư thoáng ngẩn người, lại nhìn sang ánh mắt của ba mẹ, cậu liền vội vàng nói: "Ai da, con thật sự không sao mà. Con lớn chừng này rồi, mọi người không cần phải bận tâm lo lắng cho con đâu."
Một nhà bốn người sửa soạn ra cửa, dì Chung và quản gia Từ cũng đi cùng, cộng thêm cả vệ sĩ và tài xế, tổng cộng có ba chiếc xe cùng lăn bánh xuất phát.
Lúc xe chuyển bánh ra khỏi cổng, quản gia Từ cũng không quên gửi một dòng tin nhắn để thông báo cho đại thiếu gia một tiếng.
Ôn Từ Thư vừa mới lên xe liền nhận được tin nhắn WeChat của Bạc Thính Uyên.
Bạc Thính Uyên:
[ Tôi bảo quản gia Từ sắp xếp cho cả nhà ăn trưa ở bên ngoài nhé, em thấy sao? ]
Ôn Từ Thư thì không có ý kiến gì. Vợ chồng già lần này tới đây rất vội vã, ngày mai đã phải đi rồi.
Chu Thiến Nhã là giáo sư văn học của một trường đại học khối ngành khoa học xã hội và nhân văn, chuyên giảng dạy về văn học nước ngoài.
Thời điểm này đã cận kề ngày khai giảng nên công việc ở trường vô cùng bận rộn.
Ôn Minh Huy thì làm kinh doanh, thời gian nhìn qua thì có vẻ tự do, nhưng thực chất là nhờ có cậu con trai lớn đang phải gồng gánh ở công ty, ông mà quay về thì kiểu gì cũng phải bù đầu bận rộn mất mấy ngày.
Ôn Từ Thư định nhắn: [ Còn anh thì sao? ]
Nhưng kể từ sau lần trước, quản gia Từ đã thuê riêng một đầu bếp chuyên chuẩn bị các bữa ăn ở gần công ty cho Bạc Thính Uyên.
Thực đơn cơm nước đều được lên kế hoạch trước cả tuần và cũng đã gửi qua cho Ôn Từ Thư xem qua một lượt. Thế nên cậu chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vàng thu hồi dòng tin nhắn vừa rồi.
Bởi vì ngay sau khi gửi đi, cậu đã lập tức thấu suốt tâm ý của chính mình - Cậu đang muốn được gặp Bạc Thính Uyên.
[ Trưa nay anh có bao nhiêu thời gian rảnh thế? ]
Bạc Thính Uyên: [ Hơn một tiếng. ]
Ôn Từ Thư nghiêm túc gõ chữ gửi đi:
[ Em nghĩ ba mẹ khó lắm mới có dịp tới đây, khả năng lần sau gặp mặt phải đợi đến Tết mùng Một rồi. Hay là mình đặt nhà hàng ở gần công ty anh đi, anh chạy qua ăn trưa cùng mọi người luôn, được không? ]
[ Có cả Nhất Minh nữa. ]
Bạc Thính Uyên: [ Ừm. ]
Ôn Từ Thư thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Bàn tay cầm điện thoại buông thõng trên đùi, lúc này cậu mới chú ý tới chú khỉ con bên cạnh đang nhìn chằm chằm vào mình bằng một ánh mắt vô cùng cổ quái.
Cậu vội vàng vòng tay ôm lấy bờ vai của con trai, thân mật hỏi han: "Sao thế bảo bối?"
Bạc Nhất Minh chỉ chỉ vào chiếc điện thoại, khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu: "Ba nhỏ ơi, ba đang nhắn tin với ai thế ạ? Sao biểu cảm trên mặt ba nhìn lại nghiêm túc dữ vậy nè?"
Ba lớn lúc nào cũng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, trầm trọng thì thôi đi, ba nhỏ của nhóc con thì tuyệt đối không thể biến thành cái dạng như vậy được đâu nha.
Nhóc con mới chỉ thoáng nghĩ đến thôi là đã thấy thật khủng khiếp rồi.
Ôn Từ Thư bật cười nhéo nhéo má nhóc con: "Là ba lớn của con chứ ai. Hai ba đang bàn chuyện ăn trưa ấy mà."
"Ăn cơm hả?"
Chu Thiến Nhã quay đầu lại nhìn con trai: "Cứ ăn cơm chay ở ngay trong chùa luôn đi con. Không cần phải sắp xếp nhà hàng khác đâu, phiền phức lắm."
"Ăn cơm chay ạ?"
Ôn Từ Thư lúc này mới sực nhớ ra để hỏi, "Mẹ ơi, tụi mình đang đi đến ngôi chùa nào vậy?"
"Chùa Vĩnh Ninh Thiền."
Chu Thiến Nhã tỏ vẻ hồ nghi, nhìn sang đứa cháu trai nhỏ ngồi bên cạnh cậu, "Nhất Minh, ba nhỏ của con chưa từng đến đó bao giờ hả?"
"Dạ chưa đi bao giờ ạ."
Bạc Nhất Minh nghiêng nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt đáng yêu để làm nũng với bà ngoại, "Mấy dịp Tết năm nào cũng là con với ba lớn đi thắp hương thôi ạ."
"Ủa?" Ôn Từ Thư nghệt mặt ra, "Ba lớn con mà cũng chịu đi chùa thắp hương á?"
Chuyện này... Chuyện này thật là...
Bạc Thính Uyên là một người mang dòng máu lai Pháp - Trung, vậy mà ngày Tết lại dắt một đứa nhóc lai nhỏ xíu đi bái Bồ Tát á?
Sao chuyện này nghe qua còn thấy ma mị hoang đường hơn cả chuyện cậu đang suy nghĩ trong lòng thế này?
Ôn Từ Thư hoàn toàn không tài nào kết nối được một Bạc Thính Uyên lớn lên ở Pháp, luôn trầm tĩnh và lý trí, với một ngôi chùa tôn nghiêm.
Ôn Minh Huy cũng lấy làm ngạc nhiên: "Vừa rồi hai ba mẹ đã nhắc đến chùa Vĩnh Ninh nhiều lần như thế, Từ Thư, con không nghe thấy một chữ nào thật đấy à?"
"Con bị mất tập trung ạ."
Ôn Từ Thư lầm lũi cúi đầu, "Để con nhắn lại cho Thính Uyên, xem anh ấy có thời gian không thì qua ăn cơm chay cùng chúng ta."
Ông Ôn Minh Huy bảo: "Thính Uyên chẳng phải đã ở nhà mấy ngày không đến công ty rồi sao? Nếu công việc của nó nhiều thì cứ để nó bận đi, không cần phải tiếp đón tụi ba làm gì đâu."
Chu Thiến Nhã cũng gật đầu đồng tình: "Đúng vậy đó."
Ôn Từ Thư bĩu môi thầm nghĩ:
Vâng ạ, đều tại đứa con trai ngoan của ba mẹ không biết thương người, cứ nhất quyết muốn túm bằng được anh ấy ra ngoài ăn cơm đấy chứ.
Cậu vội vàng gửi một dòng tin nhắn cho Bạc Thính Uyên để thông báo về sự thay đổi kế hoạch này.
Bạc Thính Uyên: [ Tôi sẽ đến muộn hơn một tiếng. ]
Ôn Từ Thư tuy rằng vô cùng tò mò không biết cảnh tượng Bạc Thính Uyên sải bước tiến vào chùa miếu trông sẽ kỳ lạ đến nhường nào, nhưng cậu cũng sợ hắn thực sự quá bận rộn.
[ Ba mẹ em bảo nếu anh bận thì thôi ạ, không cần phải cố bồi mọi người đâu .]
Bạc Thính Uyên: [ Tôi muốn gặp em. ]
Ôn Từ Thư tựa hẳn lưng vào chiếc ghế da êm ái, nhìn mấy chữ vỏn vẹn trên màn hình điện thoại mà nụ cười cứ nửa hiện nửa giấu nơi khóe môi.
Không thể không công nhận, chữ Hán đúng là thứ ngôn ngữ duyên dáng nhất trên đời này, chẳng có gì sánh bằng!
Bạc Thính Uyên đã nói thẳng thắn đến mức ấy, cậu dĩ nhiên cũng không thèm làm bộ làm tịch nữa, lập tức nhiệt liệt đáp lại:
[ Em cũng thế, lát nữa gặp nhé! ]
Ôn Từ Thư trả lời tin nhắn xong thì quay mặt sang bên cạnh, liền thấy chú khỉ con lại đang nhìn chằm chằm vào mình, trong ánh mắt nhóc con lộ ra một vẻ "thấu hiểu sự đời" đầy khôn lanh.
"Sao con cứ nhìn ba suốt thế hả? Ba nhỏ không còn là người bạn tốt nhất của con nữa rồi sao?"
Bạc Nhất Minh nhích người rúc vào khuỷu tay ba nhỏ, khẽ hừ một tiếng: "Người bạn tốt nhất của con đương nhiên là ba nhỏ rồi, nhưng người bạn tốt nhất của ba nhỏ hình như lại là ba lớn cơ."
Hai vị trưởng bối ngồi phía trên nghe thấy vậy cũng không khỏi bật cười.
Ôn Từ Thư vừa cười vừa vò rối mớ tóc của nhóc con, rồi lại ân cần v**t v*, chải chuốt lại cho ngay ngắn.
Dù sao thì đây cũng là kết tinh từ nguồn gen mà cả hai ba đã cùng nhau nỗ lực tạo thành, thật sự là càng ngắm lại càng thấy soái khí ngời ngời.
Cậu ghé sát lại đặt một nụ hôn lên đầu con trai.
"Thế thì chúng ta không thèm làm bạn tốt nữa, con chính là em bé bảo bối duy nhất của ba."
Bạc Nhất Minh: Hắc hắc ~~~~~~~
Cái đuôi nhỏ vô hình sau mông nhóc con đang vẫy tít mù đầy điên cuồng.
-
Chùa Vĩnh Ninh Thiền.
Bạc Thính Uyên đã sớm cho trợ lý qua đây sắp xếp từ trước.
Trụ trì của chùa hôm nay bận đi tham dự đại hội Phật pháp nên không xuất hiện, thay vào đó một vị sư thầy khác trong chùa đã đứng ra tiếp đón cả gia đình.
Chùa Vĩnh Ninh Thiền quy mô cũng không lớn, mấy cây cổ thụ ở khoảng sân chính giữa mọc xum xuê như những chiếc lọng xanh khổng lồ che rợp cả khoảng trời, đổ xuống những bóng râm mát rượi.
Ôn Từ Thư nắm tay chú khỉ con, tỉ mẩn gặng hỏi nhóc con về tình hình những lần tới đây trước đó.
Bạc Nhất Minh rành rọt chỉ ra từng lối đi ngay từ lúc bước vào cửa, còn cố ý nói thêm: "Ba lớn toàn đi vào thiên điện để bái Bồ Tát thôi ạ, còn bái hộ cho con một cái nữa cơ."
Nhóc con nói một cách đầy tự nhiên, thế nhưng lại làm cho Ôn Từ Thư vô cùng kinh ngạc.
Cậu theo bản năng nhìn xuống chiếc vòng tay đốt trúc đeo trên tay mình, tựa hồ có chút minh bạch lý do vì sao Bạc Thính Uyên lại cứ bắt cậu phải thường xuyên đeo nó như vậy.
Có đôi khi, vào khoảnh khắc Bạc Thính Uyên nắm lấy cổ tay cậu, hắn cũng sẽ khẽ chạm vào chiếc vòng một chút như để xác định xem vật đó có còn ở đấy hay không.
Chờ đến khi Bạc Nhất Minh lon ton chạy theo ông ngoại đi sang một khu vực khác, Ôn Từ Thư mới nhẹ giọng hỏi mẹ mình.
"Mẹ ơi, mẹ với ba vốn đã biết chuyện Thính Uyên thường xuyên tới chùa miếu từ lâu rồi ạ?"
Chu Thiến Nhã thầm suy đoán, hoặc là do Thính Uyên vốn kín tiếng nên chưa từng chủ động nhắc đến chuyện này, hoặc là hắn cũng đã từng nói qua một câu, chỉ có điều do trạng thái của Ôn Từ Thư mấy năm trước không được tốt nên chẳng hề để tâm mà nhớ kỹ.
Bà nhìn đứa con trai vốn dĩ cứ hở ra một tí là lại mất hồn mất vía của mình, đè thấp giọng bảo: "Chính con đã quên sạch sành sanh rồi à?"
"Dạ?"
Ôn Từ Thư nhích lại gần hơn một chút, "Mẹ, mẹ đừng úp úp mở mở đánh đố con nữa mà, có chuyện gì mẹ cứ kể từ đầu chí cuối cho con nghe được không?"
Chu Thiến Nhã khẽ thở dài một tiếng, chậm rãi thuật lại chuyện cũ: "Cái hồi con đột ngột mang thai Nhất Minh ấy, ba mẹ nghe tin xong mà lòng dạ rối như tơ vò, cứ nghĩ là nhà họ Bạc muốn có người nối dõi tông đường nên mới ép con. Thế là ba với anh trai con tức điên lên, chạy đi chất vấn Thính Uyên. Hai người bọn họ đưa con lành lặn giao cho nhà họ Bạc, kết quả đùng một cái lại bảo phải sinh con. Hai bố con ông ấy lúc đó suýt chút nữa là đã động tay động chân với Thính Uyên rồi. Về sau mọi người mới vỡ lẽ ra chính con mới là người sống chết đòi giữ đứa bé lại bằng được, thậm chí còn uy h**p Thính Uyên, cấm không cho nó lại gần. Đến lúc ba mẹ gặp riêng để khuyên bảo, hy vọng con có thể từ bỏ đứa trẻ này, con cũng dùng chính mạng sống của mình ra để tuyệt vọng uy h**p ba mẹ."
"Thật sự là hết cách, Thính Uyên chỉ đành thuê hết các bác sĩ đầu ngành cả trong lẫn ngoài nước về túc trực ngày đêm. Những phương án điều trị mà bác sĩ đưa ra lúc đó đều rất... Đều bảo chúng ta phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống xấu nhất. Còn về việc Thính Uyên cơ duyên xảo hợp quyên góp cho chùa Vĩnh Ninh Thiền này, là mãi sau này Lý Uân mới kể cho ba mẹ nghe, chính là vào khoảng thời gian con vừa mới mang bầu Nhất Minh đấy. Mẹ nghĩ, nó lúc đó cũng đã bất lực đến cùng đường rồi, cho nên mới phải tới đây để cầu xin Bồ Tát che chở."
Ôn Từ Thư kinh ngạc đến cực điểm.
Ký ức của cậu đối với khoảng thời gian đó vô cùng mơ hồ, trong đầu cậu căn bản chẳng hề tồn tại một mảnh ký ức nào về việc "dùng mạng sống ra để uy h**p người khác" cả.
Nếu phải nghiêm túc lật giở lại quá khứ, cậu hình như là đã đánh mất quyền kiểm soát đối với ý thức của chính mình ngay sau chuyến đi hưởng tuần trăng mật với Bạc Thính Uyên.
Cậu chỉ còn đọng lại một chút ấn tượng bập bõm về những tiếp xúc thân mật của hai người trong kỳ trăng mật mà thôi, còn về những chuyện xảy ra sau đó thì hoàn toàn trống rỗng.
Phảng phất như một cơn say quá chén dẫn đến mất trí nhớ tạm thời vậy, thảy đều là một khoảng trắng xóa không một dấu vết.
Trong một thoáng như có số mệnh định sẵn, Ôn Từ Thư chợt kinh hoàng nhận ra bản thân mình giống như đã bị tác giả nguyên tác tùy ý lựa chọn để làm một công cụ "sinh ra nhân vật phản diện", còn ý thức cá nhân thì bị phong ấn hoàn toàn.
Hết thảy mọi việc đều chỉ lấy mục tiêu sinh hạ phản diện làm trung tâm, thế nên khi cậu cảm nhận được có người - bất kể đó là ai - muốn gây hại đến đứa trẻ trong bụng, cậu sẽ lập tức dùng cả mạng sống của mình ra để liều lĩnh chống trả.
Ôn Từ Thư sâu sắc cảm thấy sợ hãi đến mức nổi cả gai ốc: Thực sự quá rõ ràng, nếu không phải vì tác giả nguyên tác có những sắp xếp khác cho cốt truyện, thì xác suất rất cao là cậu đã phải bỏ mạng ngay sau khi sinh ra nhân vật phản diện rồi.
Chu Thiến Nhã nhìn bộ dạng của con trai thì biết cậu hẳn là đã thực sự quên sạch, bèn vỗ vỗ lên mu bàn tay cậu để trấn an: "Quên được cũng tốt con ạ, chẳng có gì đáng để ghi nhớ cả. Mẹ thấy Thính Uyên nó không bao giờ nhắc tới, khẳng định là cũng không hy vọng con sẽ nhớ lại chuyện đó."
Bà tự lấy tay vỗ nhẹ lên miệng mình hai cái: "Ngược lại là hôm nay mẹ không nên nhiều lời mới đúng."
Một con người nếu có thể thực sự quên đi hoàn toàn những ký ức đau khổ thì suy cho cùng cũng được coi là một loại may mắn đặc biệt.
"Mẹ, mẹ đừng nói như vậy mà."
Ôn Từ Thư dùng sức dang tay ôm lấy mẹ mình, "Mấy năm qua, con nhất định đã khiến ba mẹ phải lo lắng vô vàn đúng không?"
Bà Chu Thiến Nhã ngắm nhìn gương mặt tuấn tú ngời ngời của con trai, mỉm cười bảo: "Mọi chuyện đều đã qua rồi. Sau này con cứ sống thật khỏe mạnh là ba mẹ yên lòng hết thảy."
Sau đó, Ôn Từ Thư đi theo ba mẹ dâng hương bái Bồ Tát trong chùa, rồi được sư thầy cung kính mời đến một gian sương phòng dành riêng cho khách quý.
Ôn Từ Thư đứng bên khung cửa sổ màu son của sương phòng, lặng lẽ ngắm nhìn cây cổ thụ ngoài sân.
Có lẽ vì hôm nay là ngày làm việc trong tuần nên những người đến chùa thắp hương đa phần đều là các thiện nam tín nữ trung niên và lớn tuổi, hầu hết bọn họ đều xách theo những chiếc túi vải của nhà chùa, bên trong đựng hoa quả tươi và hoa tươi.
Đến khi một chất giọng quen thuộc vang lên, Ôn Từ Thư mới ngoảnh đầu nhìn lại.
Bạc Thính Uyên đang mặc một bộ comple màu đen chỉn chu, vóc dáng cao lớn và chuẩn chỉnh.
Phía trên chiếc khẩu trang y tế màu đen, đôi lông mày rậm sắc bén của hắn trông phá lệ nổi bật, đôi mắt xanh lục ẩn sau tròng kính thì như nhuộm đẫm sắc xanh u nhã của bóng cây cổ thụ, phẳng lặng tựa giếng cổ không một gợn sóng.
Một người vốn dĩ trông lạc lõng và chẳng hề ăn nhập gì với cảnh chùa tôn nghiêm như thế, vậy mà lúc này lại đang thực sự đứng dưới mái hiên của dãy hành lang.
Ôn Từ Thư thoáng có chút thẫn thờ và xúc động.
Khoảng thời gian trước kia rốt cuộc đã khó khăn đến nhường nào, mới có thể khiến cho một người vốn sinh trưởng ở nước ngoài như hắn chịu hạ mình bước đến bước đường này?
Đầu quả tim cậu không khỏi dâng lên một nỗi chua xót nghẹn ngào.
Tầm mắt Bạc Thính Uyên nhàn nhạt quét qua, thu trọn bóng hình của người con trai dịu dàng như ngọc kia vào sâu trong đáy mắt.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn phát hiện ra khí chất thanh nhã, thoát tục quanh thân Ôn Từ Thư lại có thể hòa quyện một cách hòa hợp, trọn vẹn đến lạ kỳ với nét thiền định, yên bình của chốn chùa chiền như thế.
"Ba lớn?!" Bạc Nhất Minh ló đầu ra khỏi khung cửa sổ, "Ba mau lại đây đi ạ, tụi con chuẩn bị ăn cơm chay rồi nè."
Ôn Từ Thư thu hồi dòng suy nghĩ, ánh mắt chăm chú nhìn Bạc Thính Uyên đang sải bước đi tới. Mặt mày cậu khẽ cong lên thành một nụ cười, dùng ánh mắt để ra hiệu bảo hắn mau vào trong phòng.
Chờ đến khi Bạc Thính Uyên bước ngang qua khung cửa sổ, cậu liền nhanh tay đưa ra phủ lên mu bàn tay hắn khẽ vuốt một cái, rồi mới buông ra để hắn đi vòng qua cửa chính bước vào phòng.
Ôn Minh Huy rôm rả gọi: "Thính Uyên tới rồi đó hả, vào ăn cơm ăn cơm thôi. Ba nhìn mâm cơm chay đồ chay hôm nay thấy thơm ngon đặc biệt lắm đấy."
Bạc Thính Uyên tháo chiếc khẩu trang xuống rồi gọn gàng cất vào trong túi áo vest.
Ôn Từ Thư nhìn thấy động tác nhỏ ấy của hắn thì không khỏi mỉm cười.
Cho dù Bạc tổng của cậu có oai phong một cõi trên thương trường, khí chất có cao lãnh xuất trần đến mấy thì khi đi ra ngoài cũng vẫn phải nhét khẩu trang vào túi như ai thôi.
"Sao thế?" Bạc Thính Uyên thấy mặt mày cậu hớn hở bèn đạm mạc lên tiếng hỏi.
Lúc tiến lại gần, hắn giơ tay cởi một chiếc cúc áo vest ra cho thoải mái.
Gian phòng bố trí chiếc bàn vuông nhỏ cho bốn người, vốn dĩ là bốn người lớn sẽ ngồi chia đều bốn bên, còn Bạc Nhất Minh sẽ ngồi chen chúc cùng một bên với ai đó.
Thế nhưng Bạc Thính Uyên lại kéo Ôn Từ Thư ngồi cùng một phía với mình, rồi nhắc nhở cậu con trai nhỏ ngồi riêng ra một bên: "Nhất Minh, con ngồi xuống ăn cơm đi."
Bạc Nhất Minh vừa mới định chen vào ngồi cùng ba nhỏ, kết quả lại bị ba lớn nhanh chân đến trước giành mất chỗ.
"Vâng ạ ~"
Dù sao thì từ sáng tới giờ ba lớn cũng chưa được gặp ba nhỏ mà, nhóc con hoàn toàn không có chút gì là không tình nguyện cả.
Ở dưới mặt bàn, bàn tay phải của Ôn Từ Thư lại bị Bạc Thính Uyên nắm lấy, hắn dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng v**t v* qua lại, mãi cho đến khi quản gia Từ bưng các món chay lên bàn ăn thì hắn mới chịu buông ra.
Cả gia đình quây quần bên chiếc bàn vuông, chậm rãi thưởng thức bữa cơm chay thanh đạm, vừa ăn vừa thong thả trò chuyện về lịch trình ngày mai cùng một vài việc vặt trong nhà.
Sau khi dùng bữa xong.
Ôn Từ Thư đi theo Bạc Thính Uyên đến gian thiên điện để quỳ lạy Bồ Tát.
Hai người cùng quỳ trên tấm đệm bồ đoàn, Ôn Từ Thư lén lút đưa mắt nhìn người đàn ông bên cạnh đang nhắm nghiền đôi mắt, thành kính chắp tay hành lễ.
Đây là một người đàn ông cho dù có phải trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn đi chăng nữa thì gương mặt vẫn vĩnh viễn không hề biến sắc, luôn bình tĩnh và là chỗ dựa đáng tin cậy nhất.
Trong một mực thời gian, nỗi lòng Ôn Từ Thư trở nên vô cùng phức tạp và mâu thuẫn, cậu chỉ biết gắt gao nhắm chặt hai mắt lại, ở trong lòng thành tâm cầu nguyện:
"Xin Người nhất định phải phù hộ cho anh ấy đời này được hòa thuận, vui vẻ và an khang."