Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ôn Từ Thư không đoán được bên ê-kíp chương trình đang úp úp mở mở định tạo bất ngờ gì.
Thế nhưng, không ít khán giả theo dõi phòng phát sóng trực tiếp của Tiểu Thất và Chu Húc đã tinh ý phát hiện ra manh mối.
Hóa ra vừa rồi, khi đang ở nhà, Tiểu Thất đã bất ngờ nhìn thấy bóng dáng của mẹ mà không có sự chuẩn bị trước.
Vì Chu Húc không kịp bịt miệng con lại, nên Tiểu Thất đã cất giọng non nớt, bi bô hỏi một câu: "Mẹ ơi sao mẹ lại ở nhà thế ạ?"
Chu Húc liền lao như bay đến bế thốc nhóc con đi chỗ khác.
Tiểu Thất lúc này vẫn đang vẫy vẫy hai cánh tay nhỏ xíu: "Mẹ bế cơ ~~"
[ Bé Tiểu Thất đáng thương quá đi mất ~ Thầy Chu ơi anh cứ để mẹ bế bé một chút thì có sao đâu á! Tụi tôi có thể giả vờ như không nhìn thấy gì mà. ]
[ Hóa ra vị phụ huynh còn lại đều đang ở nhà à! Vậy ba gia đình kia thì sao? ]
[ Thế thì ánh mắt vừa rồi của vợ yêu có nghĩa là cậu ấy đã phát hiện ra ba lớn của nhóc Minh rồi đúng không?! ]
[ Tiếc là nhóc Minh không chú ý tới, nếu không thì chắc chắn cũng sẽ làm lộ chuyện giống như Tiểu Thất cho xem! ]
Sau khi hai cha con trở lại phòng khách, quản gia Từ bước tới đưa cho họ chiếc phong bì nhiệm vụ màu xanh dương của chương trình.
Bạc Nhất Minh đón lấy chiếc phong bì có phần hơi dày dặn, mở ra rồi cùng ba nhỏ xem nội dung ghi trên thẻ nhiệm vụ.
"Dùng số tiền có trong phong bì để ra ngoài mua sắm nguyên liệu nấu ăn, xin lưu ý không được sử dụng tiền cá nhân, sau khi thanh toán xong cần phải chụp lại hóa đơn mua hàng. Điểm mấu chốt: Hôm nay nhóc con làm chủ nhà nhé ~"
Bạc Nhất Minh khó hiểu ngửa đầu lên hỏi: "Ba nhỏ ơi, chẳng phải là quay cảnh sinh hoạt hằng ngày của nhà mình sao ạ? Vì sao lại có cả loại nhiệm vụ này thế này?"
Ôn Từ Thư ôm lấy con rồi cười không ngớt: "Con không tự nghĩ xem, hằng ngày ba toàn làm những việc gì à?"
Bạc Nhất Minh nghiêng đầu, nghiêm túc bẻ từng ngón tay tính toán: "Ăn sáng, nghỉ ngơi, tập Thái Cực Quyền, nghỉ ngơi, ăn trưa, nghỉ ngơi đọc sách, ngủ trưa, nghỉ ngơi đọc sách, ăn tối, nghỉ ngơi và chơi với con, rửa mặt đánh răng, nghe con kể chuyện cổ tích, rồi đi ngủ ạ."
Ôn Từ Thư nghe con kể xong thì vô cùng hài lòng và nhẹ nhõm.
"Đúng rồi!"
Bạc Nhất Minh khẽ nhíu mày suy nghĩ cặn kẽ một hồi, sau đó thốt lên một tiếng đầy kinh hỉ, rốt cuộc cũng đào bới thêm được vài điểm khác biệt so với thường ngày.
"Gội đầu nè, uống thuốc Bắc nè? Trò chuyện với ông quản gia và dì Chung nữa ạ! À, ngày hôm qua ba còn ở bên cạnh bầu bạn lúc ba lớn làm việc nữa chứ. Ba nhỏ vất vả quá đi mất thôi ~"
[ Mấy cái khác tôi đều hiểu được, nhưng tại sao giữa bữa trưa và ngủ trưa lại có một khoảng nghỉ ngơi vậy? Ngủ trưa dậy rồi vì sao lại còn phải nghỉ ngơi một chút nữa thế? Hoang mang thực sự. ]
[ Cái này tôi hiểu nè, người có thể trạng yếu thường sẽ như thế đó. Quá trình ăn cơm hay ngủ dậy đều rất tốn năng lượng và gây mệt mỏi, cần phải nghỉ ngơi một lúc để lấy lại sức thì mới tỉnh táo hoàn toàn được, rất hợp lý luôn. ]
[ Bồi con chơi thì con không bảo vất vả? Bồi ba lớn của con làm việc có một lần thôi mà đã tính là vất vả rồi à? ]
[ Úi chà ~~ Vợ chồng nhà này lại còn có trò bồi nhau làm việc nữa cơ đấy? Chịu không nổi luôn, một câu nói thôi mà làm tôi ngọt đến khé cả cổ. ]
Ôn Từ Thư đón lấy tấm thẻ nhiệm vụ rồi lật xem xem, không tìm thấy thêm yêu cầu nào khác: "Xem ra nhiệm vụ này cũng khá đơn giản."
Bạc Nhất Minh thân thiết tựa đầu vào vai ba nhỏ: "Con vẫn chưa được cùng ba nhỏ đi dạo siêu thị bao giờ luôn ấy ~ Chúng ta xuất phát ngay thôi ạ!"
Hai cha con thay quần áo để chuẩn bị ra ngoài.
Khi sắp sửa bước chân ra cửa, Ôn Từ Thư đột nhiên đưa ra ba câu hỏi chí mạng: "Nhất Minh, con có biết chúng ta nên đi siêu thị nào không? Đi đến đó bằng cách nào? Và mua đồ xong thì quay về kiểu gì đây?"
Bạc Nhất Minh ngơ ngác: "Chẳng phải là có bác tài xế đưa chúng ta đi sao ạ? Bác tài xế chắc chắn sẽ biết siêu thị ở đâu mà?"
Nói xong, nhóc con quay đầu chạy phắt đi, cất giọng gọi lớn để tìm kiếm sự trợ giúp: "Ông quản gia ơi!!!"
Quản gia Từ chỉ xua xua tay, tỏ ý mình không được phép can thiệp vào chuyện này.
Bước chân của Bạc Nhất Minh đột ngột khựng lại, đôi mắt màu hổ phách thoáng hiện lên một tia kinh ngạc.
Ôn Từ Thư lên tiếng: "Để ba lấy điện thoại ra tìm kiếm xem sao, quanh đây chắc chắn là có siêu thị rồi."
Cậu rất nhanh đã tìm được một địa điểm: "Đi thôi."
Bạc Nhất Minh lại hỏi một lần nữa để chắc chắn: "Vậy bác tài xế có thể chở chúng ta đi không ạ? Ông quản gia?"
Lần này, quản gia Từ mỉm cười gật đầu.
[ Chỉ là đi mua chút đồ thôi mà, sao hai cha con nhà này ở nhà làm như đang chuẩn bị đi sinh tồn nơi hoang dã thế không biết? ]
[ Nhiệm vụ bên chương trình giao cho mỗi nhà đều khác nhau mà, chắc là họ đã cân nhắc kỹ từ trước rồi. ]
[ Chắc chắn rồi, chứ nếu để thầy Chu Húc dắt bé Tiểu Thất đi mua thức ăn thì tính là thử thách nhiệm vụ cái nỗi gì nữa? ]
[ Chu Húc: Cái đó người ta gọi là cuộc sống hằng ngày, chứ thử thách gì tầm này. ]
Ôn Từ Thư và Bạc Nhất Minh cùng bước lên chiếc xe ô tô màu đen để ra ngoài.
Cậu đọc địa chỉ siêu thị vừa tìm được cho bác tài xế Lưu. Qua gương chiếu hậu, cậu thấy nét mặt của bác Lưu tràn ngập vẻ một lời khó nói hết.
"Có chuyện gì sao?"
Ôn Từ Thư hỏi, "Chỗ này không phải là siêu thị ạ?"
Bạc Nhất Minh cũng rướn người lên ghé sát vào: "Bác ơi, bác thấy trong người không được khỏe ạ?"
Bác Lưu lắc lắc đầu, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Không có gì đâu, tôi lái xe đây."
Hai cha con nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra.
Mà khán giả đang theo dõi chương trình lại càng thêm phần mờ mịt, chẳng hiểu ra làm sao cả.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe đã đến cổng một siêu thị nằm trong khu trung tâm thương mại.
Hai cha con chỉnh tề đeo mũ và khẩu trang kín mít.
Ngay khi chuẩn bị bước xuống xe, Ôn Từ Thư bỗng nhận được điện thoại từ phía ê-kíp chương trình.
"Tắt máy quay phim cầm tay đi ạ?"
Ôn Từ Thư bán tín bán nghi liếc nhìn chú khỉ con một cái, rồi hỏi vào điện thoại: "Vậy thì ai sẽ phụ trách quay chụp đây? Hay là tạm thời dừng ghi hình một lát?"
Nhân viên công tác lên tiếng giải thích bằng giọng điệu vô cùng thân thiện: "Lát nữa sẽ có nhân viên của chương trình đến tiếp quản và quay chụp ạ ~ Cậu không cần phải lo lắng đâu."
"Được rồi."
Ôn Từ Thư cúp máy rồi giải thích rõ ràng tình hình cho con trai nghe.
Bạc Nhất Minh vừa hướng ống kính máy quay về phía mình và ba nhỏ, vừa vẫy vẫy tay chào: "Tạm biệt mọi người nha ~ Con phải đi dạo siêu thị thật nghiêm túc với ba nhỏ đây ạ ~~~~"
Sự phấn khích, hào hứng của nhóc con hiện rõ mồn một qua từng lời nói.
Khán giả còn chưa kịp ngỡ ngàng thì một góc máy phát sóng trực tiếp khác đã lập tức được cắt chuyển sang.
Đó là một khung hình động đang di chuyển về phía trước, có vẻ như một nhiếp ảnh gia đang vác máy quay tiến về phía chiếc xe ô tô màu đen.
Mọi người cứ ngỡ đây là sự sắp xếp để thuận tiện cho việc ghi lại nhiều khoảnh khắc tương tác của hai cha con hơn.
Thế nhưng, không một ai ngờ được rằng, ngay khi ống kính máy quay vừa tiếp cận sát cửa kính hàng ghế sau của chiếc xe, trên màn hình liền xuất hiện gương mặt nhỏ nhắn tràn ngập vẻ khiếp sợ của Bạc Nhất Minh.
Cậu nhóc ngửa đầu, hai mắt chớp chớp như vẫn chưa kịp phản ứng với tình huống trước mắt.
Hàng lông mi thon dài khẽ rung động, sự kinh ngạc tột độ dưới đáy mắt nhóc con hiển hiện rõ mồn một trước ống kính của bao nhiêu khán giả truyền hình.
Ngay khoảnh khắc nhóc con há miệng định thốt lên lời gì đó, như thể vừa bắt gặp một mệnh lệnh nghiêm khắc nào đó, nhóc con bỗng dưng ngậm chặt miệng lại không dám ho he một lời.
[ Gì thế, gì thế? Có cái gì lạ lắm à? ]
[ Quay phim mới đến là người quen sao? Ơ? Rốt cuộc là có chuyện gì thế này, tò mò chết đi được mất thôi. ]
Bạc Nhất Minh quay sang cuống cuồng túm lấy tay người bên cạnh, khẽ thốt lên: "Ba nhỏ ơi ~ Ba nhỏ ~ Ba mau nhìn kìa!"
"Có chuyện gì thế con?"
Ôn Từ Thư lúc này vẫn đang cúi đầu thu xếp lại chiếc máy quay cầm tay ban nãy.
Cậu tính để nó lại trong xe chứ không mang vào siêu thị, bởi vậy cũng không cố ý để tâm đến người đang đứng bên ngoài xe, đơn thuần chỉ nghĩ đó là nhiếp ảnh gia do ê-kíp cử đến mà thôi.
Dưới sự giục giã cuống cuồng của con trai, cậu mới từ từ ngẩng đầu, hướng mắt nhìn ra bên ngoài cửa xe.
Một bàn tay đeo găng tay da màu đen chậm rãi kéo cánh cửa xe ra, hiện ra bên ngoài xe là đôi chân dài vững chãi, đầy nam tính.
Sự chú ý của Ôn Từ Thư đổ dồn vào bàn tay vừa xuất hiện, sao cậu cứ thấy cảm giác này quen thuộc đến lạ?
Ngờ đâu, người đàn ông vừa cúi người xuống lập tức tặng cho cậu một phen chấn động tâm lý.
Bạc Thính Uyên lúc này đang đeo khẩu trang màu đen, khẽ nhướn mày nhìn cậu, sau đó giơ tay làm một tư thế lịch thiệp mời hai cha con xuống xe.
Ôn Từ Thư ngẩn người ra mất một giây, ngay sau đó liền bật cười một cách đầy bất lực xen lẫn ngọt ngào.
Hóa ra đây chính là sự sắp xếp thần bí của bên ê-kíp chương trình sao?
[ Chắc chắn là ba lớn của nhóc Minh rồi không lệch đi đâu được! Ánh mắt của ba nhỏ căn bản là không giấu nổi tình cảm luôn kìa, lúc anh ấy cười lên trông ngọt ngào chết đi được á ~ ]
[ Oa oa oa, cuối cùng cũng đợi được đến ngày này rồi! Ba lớn của nhóc Minh tự mình vác máy quay để ghi hình cho mẹ nhỏ và nhóc Minh đấy à? ]
Ôn Từ Thư cùng Bạc Nhất Minh bước xuống xe, hai người phải dùng hết sức bình sinh để kiềm chế bản thân không hướng mắt nhìn về phía anh chàng quay phim đặc biệt kia.
Bạc Thính Uyên hôm nay đã thay sang một chiếc áo khoác thường ngày màu xám để ra ngoài, gương mặt che kín sau chiếc khẩu trang đen, lẳng lặng vững bước đi ngay phía sau họ.
Bạc Nhất Minh nhón chân, ghé tai ba nhỏ lầm bầm thì thầm: "Ba nhỏ ơi, bên chương trình xấu tính quá đi mất? Cố tình giấu nhẹm chuyện này để lừa tụi mình kìa!"
Ôn Từ Thư rất đồng tình gật gật đầu: "Đúng thế, không thèm chơi với bên chương trình nữa."
Giọng nói của hai cha con không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt sạch vào tai của Bạc Thính Uyên.
Hắn nhìn bóng dáng hai người đang đi sát cạnh nhau qua thấu kính máy quay, dưới lớp khẩu trang hiện lên một nụ cười dung túng, dịu dàng.
Khi bước qua cửa lớn của siêu thị, Bạc Nhất Minh nhìn thấy những vị khách đi phía trước đang đẩy các loại xe mua sắm với đủ kích cỡ lớn nhỏ khác nhau, nhóc con liền hỏi: "Ba nhỏ ơi, có phải chúng ta cũng cần lấy một chiếc xe như thế kia không ạ?"
Ôn Từ Thư khẽ ghé sát tai con nói nhỏ hai câu.
Bạc Nhất Minh nghe xong liền quay đầu lại, đôi mắt cong lên cười tít mắt không ngừng: "Phiền chú quay phim giúp hai ba con cháu đẩy một chiếc xe được không ạ?"
Bạc Thính Uyên gật đầu gật đầu ra hiệu đồng ý, rồi sải bước đi về phía khu vực để xe đẩy.
Đến khi hắn trưng ra bộ mặt nghiêm túc, chính trực đẩy một chiếc xe mua sắm cỡ siêu đại quay trở lại, Ôn Từ Thư nhịn không được suýt nữa thì bật cười thành tiếng, cậu phải cố ý quay mặt nhìn sang hướng ngược lại để che giấu sự thích thú của mình.
[ Oa, cái góc máy quay từ trên cao nhìn xuống này chuẩn chỉnh ghê, nhìn nhóc Minh nhỏ nhắn một mẩu trông cưng xỉu, còn ba nhỏ thì trở nên phá lệ thanh mảnh, thon thả luôn...... Chẳng lẽ hằng ngày góc nhìn của ba lớn khi ngắm nhìn hai người họ đều là thế này sao? Hạnh phúc quá đi mất thôi. ]
[ Góc nhìn của ba lớn đỉnh chóp thực sự, cảm giác như cả vợ yêu lẫn nhóc Minh đều là của mình vậy!! Tôi quắn quéo hét lên như gà gáy rồi đây. ]
Ba người họ cùng nhau tiến vào bên trong siêu thị.
Bạc Nhất Minh đang định nhảy nhót nhảy nhót lao thẳng về phía khu đồ ăn vặt thì đã bị ba nhỏ nhanh tay kéo cổ tay giữ lại.
Ôn Từ Thư bảo: "Bảo bối à, làm chủ quản tiền là phải ưu tiên làm đầy cái bụng trước đã nhé."
"Dạ dạ dạ!" Bạc Nhất Minh lập tức đứng nghiêm chỉnh, bắt đầu đảo mắt tìm kiếm xem chỗ nào có đồ ăn.
Thế nhưng, khi đi ngang qua khu vực đồ dùng dã ngoại ngoài trời, những chiếc lều trại với màu sắc rực rỡ đã thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của cậu nhóc.
"Oa! Ba nhỏ ơi, hay là mình mua một chiếc lều trại đi ạ, tối nay con với ba sẽ dựng lều ngủ ngay trong phòng con luôn."
Nhóc con ôm lấy cánh tay ba nhỏ với gương mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc: "Hai ba con mình cùng ngủ ở bên trong đó có được không ạ?"
Chỉ mới tưởng tượng đến khung cảnh đó thôi là đã thấy vừa ấm áp vừa tốt đẹp biết bao rồi.
Ôn Từ Thư dĩ nhiên cũng thấy ý kiến này của chú khỉ con rất tuyệt, nhưng cậu đành chỉ vào nhãn giá rồi tiếc nuối nhắc nhở con: "Tiền của chúng ta không đủ mua đâu."
Gương mặt nhỏ nhắn của Bạc Nhất Minh lập tức xịu xuống.
Thế nhưng nỗi thất vọng còn chưa duy trì được quá hai giây, một cánh tay đã vươn tới, im lặng dứt khoát nhấc chiếc hộp đựng lều trại dài xuống, rồi chuyển ngay cho người đi phía sau đang đẩy một chiếc xe mua sắm khác.
Ánh mắt của hai cha con liền di chuyển theo chiếc lều trại vào trong thùng xe lớn.
Cuối cùng, cả hai cùng lúc hiểu ra ý đồ của chú quay phim, hai đôi mắt ngay tức khắc đồng loạt phát ra những tia sáng đầy kinh hỉ.
Bạc Thính Uyên khẽ hất đầu về phía trước, ra hiệu bảo hai người cứ tiếp tục đi dạo đi.
"Hì hì ~" Bạc Nhất Minh không tài nào nhịn được nữa, bật ra một tiếng cười ngốc nghếch đầy vui sướng.
[ Vừa rồi là kiểu biểu cảm hai cha con cùng quay đầu nhìn nhau siêu tuyệt gì thế kia? Đáng yêu xỉu luôn á! ]
[ Báo cáo! Ở đây có một tổ khách mời đang công khai gian lận trắng trợn nha! ]
[ Hóa ra ba lớn không chỉ làm quay phim mà còn kiêm luôn nhiệm vụ làm cây ATM di động nữa cơ à, ha ha ha. ]
Ôn Từ Thư sợ chi tiêu sẽ bị vượt mức, cậu rút điện thoại ra nghiêm túc tính toán giá cả của từng món hàng bỏ vào xe, đồng thời còn phải thường xuyên để mắt nhắc nhở chú khỉ con.
"Phải lấy loại trứng gà có giá cả hợp lý nhất nhé, đừng lấy loại mười đồng một quả đấy."
"Dạ dạ!"
Bạc Nhất Minh vội vàng đặt bốn quả trứng gà trắng phao nộn nộn về chỗ cũ, trong lòng có chút không nỡ: "Nhưng mà mấy quả này trông đáng yêu lắm luôn á."
Ôn Từ Thư lén lút nháy mắt ra hiệu với con một cái.
Bạc Nhất Minh lập tức hiểu ý ngay, nhóc con liền giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ngoan ngoãn buông tay, tiếp tục rảo bước đi về phía trước.
Ngay sau đó, quay phim đi sau đã nhanh tay xách hộp trứng gà đó xếp gọn vào xe mua sắm lớn.
"Oa, ba nhỏ ơi, đằng kia có cua bể sống kìa!"
Bạc Nhất Minh chỉ tay về phía chiếc bể kính trong suốt ở phía trước.
Chiếc bể cao bằng cả một bức tường, được chia thành từng ô vuông trong suốt khác nhau, bên trong nuôi đủ các loại tôm cá tươi sống.
"Con qua xem thử đây!"
Trong lúc nhóc con nhảy nhót chạy qua bên đó ngắm nghía, Ôn Từ Thư đang đứng trước tủ mát để tìm xem có loại trái cây nào giá cả phải chăng không.
Cậu đang cúi đầu, chăm chú dồn hết tầm mắt để tìm kiếm thì bỗng nhiên bên cạnh đã xuất hiện một bóng hình cùng mùi hương vô cùng quen thuộc.
Ôn Từ Thư vờ như vẫn đang tiếp tục xem nhãn mác, cố tình ngó lơ hắn đi.
Nhưng đến khi nhìn thấy hắn vươn tay tính lấy một hộp quả việt quất tươi, cậu theo phản xạ tự nhiên liền giơ tay giữ lấy cánh tay hắn, khẽ ngăn lại: "Anh đừng lấy hộp này, ở nhà vẫn còn mà."
Nói xong, cậu mới giật mình kinh hãi mà im bặt, đến mức chẳng dám nhìn vào mắt Bạc Thính Uyên nữa, vội vàng xoay người bước nhanh sang bên cạnh, miệng không ngừng gọi lớn: "Nhất Minh? Con đang ở đâu đấy?"
Ai đó cứu ba nhỏ với!
Bạc Thính Uyên vẫn thản nhiên bỏ hộp việt quất vào chiếc xe mua sắm phía sau, rồi tiếp tục đẩy xe tiến lên đuổi theo.
Khán giả truyền hình cũng được chứng kiến một góc máy quay nhìn theo bóng dáng đang chạy trốn xa dần của ba nhỏ nhóc Minh, cùng với một ống kính máy quay đang ung dung, không nhanh không chậm bám theo ngay phía sau.
[ Ủa? Vừa rồi ba nhỏ nói chuyện với ai thế kia? Trông cậu ấy lúc đó thực sự là đáng yêu quá đi mất! Hôn cái nào! ]
[ Khoảnh khắc siêu cấp dịu dàng của đại mỹ nhân thần tiên là đây chứ đâu, cái ngước mắt này phối hợp với giọng điệu nũng nịu này á, tụi tôi nghe mà muốn tan chảy luôn rồi ~ ]
[ Ba lớn của nhóc Minh ơi! Tôi ghen tị với anh quá đi mất thôi! Mau nhường vợ yêu lại cho tôi đi! ]
[ Ba lớn công nhận vững vàng, điềm tĩnh thật nha ~ Mau đuổi theo đi kìa anh ơi, vợ chạy mất dép rồi kìa! ]
[ Tôi vừa qua Tiểu Hồng Thư tìm mấy bức ảnh chụp bóng lưng với góc nghiêng của ba lớn nhóc Minh để vừa ngắm vừa xem phát sóng trực tiếp nè, ôi chu choa nó thơm làm sao, ngọt ngào xỉu luôn ~~ ]