Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 44: Vợ ơi anh lười thật sự luôn

Trước Tiếp

Các từ khóa như [ Muốn làm con gái/con trai của ba nhỏ ], [ Tiểu thiếu gia hào môn hàng thật giá thật ] lập tức lao thẳng lên bảng xu hướng tìm kiếm thịnh hành.

Những cư dân mạng chưa rõ sự tình còn tưởng đây là từ khóa của một bộ phim truyền hình đang gây sốt nào đó, đến khi bấm vào mới phát hiện ra đó là cặp khách mời bình thường trong chương trình thực tế về gia đình [ Nhóc con Là siêu nhân ].

Người hâm mộ thậm chí chẳng cần phải ra sức chèo kéo hay quảng bá, người qua đường chỉ cần nhìn thấy những màn tương tác giữa hai cha con là đã nhao nhao hỏi xem có thể theo dõi chương trình ở đâu.

Thế nhưng, cũng có một vài phân đoạn tương tác gây ra những ý kiến trái chiều trong cộng đồng mạng.

 

[ Chẳng phải là ăn sáng ở nhà mình thôi sao? Việc gì nhóc này cứ phải kéo ghế ra cho ba mình thế? Cố tình tỏ ra ngoan ngoãn à? Diễn sâu quá mức rồi đấy? ]

[ Đúng vậy, nhìn cái bối cảnh này giống như đang quay ở một khách sạn biệt thự sân vườn nào đó hơn. Đây mà là nhà họ thật á? Người hâm mộ bớt tự mình đa tình đi, thái tử gia rảnh rỗi chạy ra dắt mũi người xem thôi mà các người cũng tin sái cổ. ]

[ Tức điên lên được ấy, chưa bàn đến chuyện nhà họ có tiền thật hay không. Cứ cho là nhà thuê đi chăng nữa, nhưng hành động kéo ghế theo phản xạ của nhóc Minh thực sự không phải chỉ diễn ra một lần. Ở hai tập trước cũng đã có những chi tiết nhỏ này rồi, chẳng qua lúc đó các khách mời đều vây quanh một chiếc bàn lớn nên nhìn không rõ ràng mà thôi! ]

[ Bạn có thể chê nhóc Minh ngoại hình không đẹp trai, nhưng không được bảo thằng bé cố tình diễn trò hiểu chuyện, ngoan ngoãn. ]

[ Bịt tai nhóc Minh lại nào, đừng nghe nhé, toàn là bình luận ác ý thôi! ]

[ Thật ra mỗi lần nhóc Minh đều chỉ vô thức đưa tay ra làm theo tự nhiên thôi mà. Dĩ nhiên là ba nhỏ của thằng bé cũng không phải kiểu người cứ ngồi im đợi con kéo ghế cho, cậu ấy đều tự mình đón lấy, đó chỉ là những thói quen, động tác nhỏ rất đỗi thân thiết trong cuộc sống hằng ngày thôi, không cần phải cố tình phóng đại lên làm gì. ]

[ Không cần phải nghĩ nhiều, việc này chắc chắn là học từ người lớn rồi *Mạnh dạn đoán là học từ ba lớn của nhóc Minh*. ]

 

Trong chương trình.

Ôn Từ Thư bị Bạc Nhất Minh vừa đẩy vừa kéo về phía thang máy: "Ba nhỏ, ba mau đi thay quần áo đi ạ, sư phụ dạy Thái Cực Quyền sắp đến rồi đó."

"Hôm nay sư phụ không đến đâu."

Ôn Từ Thư khó hiểu, "Hai ba con mình đang ghi hình chương trình mà."

Cửa thang máy chậm rãi mở ra, Bạc Nhất Minh đẩy ba nhỏ vào trong, cố ý hạ thấp giọng làm bộ nghiêm túc: "Bên ê-kíp quy định rồi ạ, phải thể hiện một ngày chân thực nhất của gia đình mình cơ."

 

[ Đúng rồi nha ~ nhóc Minh nói chuẩn chuẩn luôn, tụi này muốn xem sự chân thật! ]

[ Ba nhỏ ngày thường ở nhà chắc chẳng phải động tay vào việc gì đâu nhỉ? Đến cả sư phụ đến dạy Thái Cực Quyền cũng có người lo liệu chu toàn luôn kìa. ]

 

Ôn Từ Thư khẽ nhéo mũi nhóc con một cái: "Không được học theo giọng điệu nói chuyện của ba lớn con đâu nhé."

Bạc Nhất Minh có đầu óc rất nhanh nhạy, lập tức nhớ ngay ra chuyện lúc trước: "Nhưng mà ba nhỏ cũng từng bắt chước giọng con nói chuyện còn gì."

Ôn Từ Thư hỏi vặn lại: "Mà sao con lại biết sư phụ sẽ đến? Con tự liên hệ trước rồi à?"

"Dạ ~"

Bạc Nhất Minh cười hì hì đầy đắc ý, "Sư phụ hào hứng lắm ạ, còn hỏi con xem thầy có được lên tivi không nữa cơ."

"Thế à?"

Ôn Từ Thư không ngờ vị sư phụ hằng ngày vốn nghiêm nghị lại hào hứng với việc lên hình đến vậy: "Nhưng mà, nếu ba cứ đứng đánh Thái Cực Quyền thì khán giả xem có thấy chán lắm không nhỉ?"

Chẳng cần đợi Bạc Nhất Minh trả lời, các bình luận trên sóng phát sóng trực tiếp đã lập tức nhảy lên dày đặc khắp màn hình.

 

[ Ba nhỏ ơi, cậu có phải đang hiểu lầm gì về tụi tôi không thế hả?! ]

[ Sao mà chán cho được chứ? Vừa được ngắm ba nhỏ với nhóc Minh tương tác ấm áp, vừa được xem các chuyên gia vào bóc giá, định giá đống đồ đạc xa xỉ trong nhà cậu, không biết là thú vị đến nhường nào đâu nha. ]

[ Nửa đêm lập hội mang bao tải qua đột nhập trộm đồ thôi anh em ơi *Nói đùa đấy đừng ai tin nha haha*. ]

Đến khi hai cha con bước về phía phòng ngủ, khán giả mới nhận ra họ đã quay trở lại căn phòng xuất hiện ở cảnh quay đầu tiên. Cư dân mạng lại được dịp rần rần bình luận:

[ Nhóc Minh ơi, mau quay nhiều nhiều chút đi con! ]

 

Bạc Nhất Minh cầm chiếc máy quay phim nhỏ hướng về phía ba nhỏ, lém lỉnh hỏi: "Ba nhỏ, con vào quay phòng thay đồ của ba được không ạ?"

"Được chứ."

Ôn Từ Thư thật ra nghĩ rằng quần áo của mình chẳng có gì đáng xem, bởi cậu mặc đi mặc lại cũng chỉ có chừng đó kiểu dáng, chủ yếu lấy sự thoải mái, không gò bó làm tiêu chí hàng đầu.

Cậu dẫn nhóc con bước vào trong, cầm lấy bộ đồ tập Thái Cực Quyền rồi đi sang một phòng khác để thay: "Vậy con cứ ở đây quay nhé."

 

[ Oa oa oa hóng quá đi mất! ]

[ Trừ mấy blogger chuyên về đồ cổ phong thủy ra, chắc mấy người bên ngành thiết kế thời trang cũng chuẩn bị tràn vào để ké sức nóng của ba nhỏ nhà mình rồi đây. ]

 

Bạc Nhất Minh một mặt dùng ống kính máy quay để ghi hình, một mặt lại phấn khích hạ thấp giọng thì thầm: "Để con dẫn mọi người đi xem mấy bộ quần áo siêu cấp đẹp của ba nhỏ nhé."

Không ít khán giả nghe giọng điệu của cậu nhóc là nhận ra ngay, hóa ra căn bản không phải nhóc con muốn quay cho khán giả xem, mà chính bản thân nhỏ này đang muốn ngắm thì đúng hơn.

Phòng thay đồ được thiết kế hoàn toàn theo hình chữ S, ở giữa có một vách ngăn uốn lượn khéo léo, hai đầu đều được bố trí gương soi toàn thân cỡ lớn.

"Con nói cho mọi người nghe nhé, ba nhỏ mà mặc mấy bộ đồ kiểu cổ trang Trung Hoa á, trông cứ như tiên tử hạ phàm, khí chất bay bổng lắm luôn ~"

"Ước gì có cơ hội ba nhỏ mặc mấy bộ đó đi họp phụ huynh cho con nhỉ."

Bạc Nhất Minh đặt máy quay hướng về phía dãy tủ quần áo sát tường, rồi tiến lên đẩy cánh cửa kính trượt trong suốt ra.

Cậu nhóc nhón chân, lấy xuống một chiếc trường bào màu nguyệt bạch, kích động kéo vạt áo ra cho khán giả cùng xem.

"Mọi người thấy chưa! Là hình chim hạc màu trắng đó nha!"

"Còn có cả phần tua rua này nữa nè, ba nhỏ mà mặc vào thì chắc chắn là siêu cấp đẹp trai luôn."

Bạc Nhất Minh lại lấy ra một chiếc áo khoác ngắn có họa tiết thêu chỉ vàng vô cùng tinh xảo, tự ướm thử lên người mình.

Nhóc con cứ thế say sưa không biết mệt mỏi mà giới thiệu trang phục cho mọi người xem. Mỗi lần nhắc đến chuyện ba nhỏ lười không chịu mặc, cậu thiếu niên nhỏ tuổi lại thở dài một tiếng đầy vẻ tiếc nuối.

 

[ Muốn cười chết tôi hay gì? nhóc Minh ơi, con không phải là nhà thiết kế của đống cẩm y hoa phục này đấy chứ? ]

[ Nhóc Minh: Mọi người không hiểu đâu, trong nhà có một người ba nhỏ hoàn mỹ y như búp bê mô hình đời thật, thế mà lại không được tự do thay đồ cho ba ấy, đúng là một nỗi đau khổ tột cùng mà. ]

 

"Nhất Minh ơi? Con vẫn chưa quay xong hả?"

Ôn Từ Thư từ phía bên kia bước vào, bóng dáng của cậu lập tức xuất hiện trong ống kính.

Cậu đã thay sang bộ đồ tập có họa tiết mây lành như ý, vừa bước đi vừa xoay nhẹ chiếc vòng tay bằng ngọc trắng tạc hình đốt trúc trên cổ tay, thân hình cao gầy thanh mảnh, mái tóc dài buông xõa khẽ lay động nhịp nhàng cùng vạt áo.

Ngay sau đó, cậu ngẩng đầu, đưa tay búi gọn mái tóc dài ra sau gáy thành một búi tóc đơn giản.

 

[ Vợ yêu vừa thơm vừa có eo nhỏ ơi!! Ôm lấy nè! Rúc vào lòng ôm hôn tới tấp luôn! ]

[ Giờ thì tôi đã hiểu vì sao nhóc Minh lại cứ nằng nặc đòi ba nhỏ thay quần áo để tập Thái Cực Quyền rồi, chậc chậc. ]

 

"Ba nhỏ ~ Con đột nhiên phát hiện ba có nhiều quần áo cực kỳ luôn, mà con chưa bao giờ thấy ba mặc bao giờ cả. Nhất là bộ này này."

Bạc Nhất Minh đưa qua một chiếc áo dài màu xanh lam nhạt, lẩm bẩm lầm bầm với vẻ mặt đầy bất mãn.

Ôn Từ Thư liếc nhìn một cái rồi bảo: "Bảo bối, con nhìn xem bộ này có bao nhiêu là chiếc cúc áo?"

Bạc Nhất Minh chỉ vào bộ đồ tập trên người ba nhỏ: "Nhưng mà đồ tập này cũng có cúc mà ba?"

"Mấy dì giúp việc mỗi lần giặt xong đều cài sẵn cúc rồi mới treo lên, ba chỉ việc chui đầu mặc vào là xong chứ đâu cần tự cài. Đồ ngốc ạ ~"

Ôn Từ Thư phì cười, "Mau xuống lầu thôi, đừng để sư phụ phải sốt ruột chờ."

Bạc Nhất Minh: ?

Cậu nhóc đành ấm ức để mặc cho ba nhỏ dắt tay kéo ra ngoài.

 

[ ? Vợ ơi anh lười thật sự luôn đấy à! ]

[ Nhóc Minh tuổi còn nhỏ quá thôi, chứ không là c* cậu đã có thể nói: Để ba lớn cài cúc cho ba là được mà! Ba lớn của nhóc Minh thấy em nói có đúng không nè? ]

[ Ba lớn của nhóc Minh ra đường lúc nào cũng đeo khẩu trang kín mít. Hai vợ chồng nhà này theo trường phái bảo thủ thời hiện đại à? ]

[ Hai vợ chồng nhà này đều thuộc kiểu trước mặt mọi người thì bảo thủ, sau lưng thì nồng nhiệt cháy bỏng ấy mà. Tụi tôi hiểu hết. ]

[ Bình luận đang yên đang lành chữ màu đen, sao tự dưng lại chuyển sang màu vàng đen tối hết thế này? ]

 

Xuống đến tầng một, quả nhiên quản gia Từ liền tiến lên báo rằng sư phụ dạy Thái Cực Quyền đã đến nơi.

Hai cha con băng qua dãy hành lang dài để ra tới hoa viên nhỏ, thầy Lâm quả nhiên đang đứng đợi sẵn ở đó.

Bạc Nhất Minh vội vàng chạy lên phía trước: "Thầy Lâm, con đứng đây quay bóng lưng cho thầy nhé. Thầy phải cố lên nha, con sẽ quay cho thầy thật là đẹp luôn."

Thầy Lâm nghe vậy thì bật cười thành tiếng, còn vui vẻ gật đầu đồng ý một câu.

"Phụt......"

Ôn Từ Thư đưa tay xoa xoa mái tóc của con: "Con phải cổ vũ cho ba mới đúng chứ."

Thầy Lâm người ta đã đạt đến trình độ bậc thầy rồi, còn cần phải cố gắng cái gì nữa đây?

Bạc Nhất Minh nhanh nhảu chữa cháy: "Dạ! Ba nhỏ cũng cố lên luôn ạ!"

Ôn Từ Thư vốn đã được học bài bản nhiều lần, lại thêm thầy Lâm đứng bên cạnh tận tình chỉ điểm, dẫn dắt nên cậu tập không hề xảy ra sai sót lớn nào.

Thêm vào đó, các động tác tay chân của cậu mở rộng vô cùng uyển chuyển, giãn ra phá lệ tự nhiên, khiến cho từng chiêu từng thức đánh ra đều mang một vẻ thanh lịch, nho nhã vô cùng.

Thầy Lâm hôm nay cũng thể hiện sự chuyên nghiệp đỉnh cao, giọng nói vang dội, đầy nội lực khi giảng giải cặn kẽ từng chiêu thức cùng phương pháp hít thở điều hòa khí huyết.

Thầy còn giải thích rõ ràng mỗi động tác sẽ tác động đến bộ phận nào trên cơ thể và có lợi cho việc phòng trị căn bệnh gì, độ chi tiết có khi còn vượt xa các giáo viên trong những video hướng dẫn chuyên nghiệp trên mạng.

 

[ Vị sư phó này đỉnh thật sự nha, giảng giải chi tiết và dễ hiểu quá đi mất! ]

[ Các chị em ơi triển ngay thôi, đứng dậy nào! Cùng học Thái Cực Quyền với ba nhỏ thôi. ]

[ Nếu ngày nào cũng có đại mỹ nhân thế này đồng hành tập luyện cùng, không biết sức khỏe của tôi sẽ tốt đến mức nào nữa. ]

 

Bạc Nhất Minh không chỉ chăm chú quay cảnh ba nhỏ tập luyện, mà còn chu đáo dẫn khán giả đi dạo một vòng quanh khu hoa viên nhỏ.

Phong cách sân vườn cổ kính với những lối đi quanh co, dẫn sâu vào cảnh trí thơ mộng lúc này được hiện lên một cách vô cùng sống động và trực quan qua ống kính.

Sau khi Ôn Từ Thư hoàn thành bài tập, Bạc Nhất Minh liền hưng phấn reo lên: "Ba nhỏ, con thấy chỗ chiếc cổng vòm tròn kia đẹp lắm luôn, ba qua bên đó đứng đi để con chụp cho ba mấy kiểu ảnh nhé?"

"Hả?"

Ôn Từ Thư cứ thế bị chú khỉ con kéo tay dắt về phía chiếc cổng vòm, ngoan ngoãn nghe theo lời nhóc con sắp xếp từ dáng đứng cho đến hướng xoay người.

Bạc Nhất Minh cầm máy quay không ngừng lùi dần về phía sau, cho đến khi khán giả qua màn hình nhìn thấy một bóng dáng áo trắng thanh thoát, mang đậm nét cổ kính, phong nhã.

Ôn Từ Thư đứng nép mình bên chiếc cổng vòm tròn, mái tóc đen tuyền hòa cùng sắc áo trắng tinh khôi và sắc xanh mướt mát của cây cỏ xung quanh, tạo nên một khung cảnh tao nhã đúng chuẩn gu thẩm mỹ truyền thống phương Đông.

Bức tranh ấy đẹp đến nao lòng, tựa như một tác phẩm hội họa cổ đầy nét phong trần và dư vị sâu xa.

 

[ Tách tách, thế là tôi đã có ảnh chụp chung với ba nhỏ xinh đẹp rồi nhé! ]

[ Nhất Minh tuổi nhỏ mà tài cao ghê, hóa ra con cũng giống ba nhỏ, đều có gu chụp ảnh nghệ thuật lắm nha. ]

 

Ôn Từ Thư định bụng sẽ trêu chú khỉ con một chút, cậu quay đầu lại định làm một biểu cảm mặt quỷ tinh nghịch, thế nhưng vừa ngước mắt lên, cậu đã sững sờ khi bắt gặp một bóng hình vô cùng quen thuộc đang đứng bên cửa sổ tầng hai của dinh thự Thiên Trạch.

 

Trên sân thượng.

Bạc Thính Uyên dĩ nhiên không lường trước được người đang đứng bên chiếc cổng vòm tròn lại đột ngột quay đầu, hơn nữa còn lập tức ngước nhìn chính xác lên vị trí của mình.

Thấy né tránh không kịp, hắn dứt khoát đưa một tay tựa vào lan can, vẫn giữ nguyên dáng vẻ bình thản và trấn định như hằng ngày, lẳng lặng rũ mắt nhìn xuống cậu.

Dưới ánh nắng ban mai, đôi mắt sâu thẳm như ngọc lục bảo khẽ ánh lên nụ cười đầy ẩn ý.

Khoảnh khắc tầm mắt hai người giao nhau, đôi mắt đen của Ôn Từ Thư khẽ lay động, cậu cố kìm lại khóe miệng đang muốn nhếch lên rồi nhanh chóng thu hồi ánh nhìn.

Mới vừa rồi còn bày đặt bí mật cơ đấy, trốn gì mà chẳng cẩn thận chút nào hết nha ~

 

[ Vợ yêu cười lên ngọt ngào quá đi mất, hôn mạnh một cái nào. ]

[ Ánh mắt quyến luyến, đưa tình gì thế này ba nhỏ ơi? Trước đây tụi tôi chưa từng thấy anh nhìn ai như vậy đâu nha. ]

[ Nhất Minh ơi! Ba nhỏ của con đang nhìn lên phía trên, đằng sau ống kính kìa! Mau quay đi con! Chắc chắn là có ai đó đang ở trên đấy rồi. ]

[ Là ba lớn của nhóc Minh đúng không? Hóng quá đi mất thôi, oa oa oa! ]

Trước Tiếp