Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tại nhà của Tinh Tinh.
Sở Hàm vừa từ trong phòng bước ra thì đã nhìn thấy Tinh Tinh đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa. Gương mặt cậu bé thoáng hiện nụ cười, đôi mắt ngập tràn vẻ khát khao và mong đợi.
"Tinh Tinh?"
Tinh Tinh vội vàng đứng bật dậy: "Mẹ ơi, con với anh Nhất Minh nói chuyện xong rồi ạ, cuối tuần này anh ấy sẽ qua nhà mình chơi."
"Ừm."
Sở Hàm trước đó đã nghe con trai nhắc tới chuyện này hai lần, tự nhiên là không có ý kiến gì, "Anh Nhất Minh đồng ý với con rồi đúng không?"
Chẳng trách nhóc con lại vui sướng đến mức độ này.
Cô chưa từng nghĩ tới một cậu bé có tính cách hướng nội như Tinh Tinh lại có thể duy trì mối quan hệ thân thiết đến thế với Nhất Minh.
Cứ mỗi khi hai đứa trẻ ở cạnh nhau là lại ríu rít trò chuyện không ngớt.
Sự lạc quan và nhiệt tình của Nhất Minh thực sự đã giúp Tinh Tinh trở nên hoạt bát hơn rất nhiều.
Tinh Tinh ngẩng đầu lên, chủ động đưa ra lời thỉnh cầu: "Mẹ ơi, mẹ gọi điện thoại cho ba của anh Nhất Minh giúp con được không ạ?"
"Được chứ."
Sở Hàm cầm cuốn kịch bản trên bàn trà lên, nhưng cô không ngờ con trai lại giữ chặt lấy cổ tay mình.
Tinh Tinh nài nỉ: "Mẹ gọi luôn bây giờ được không mẹ?"
"Sớm như vậy sao con? Hôm nay mới là thứ Hai mà." Sở Hàm bảo.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ngập tràn vẻ mong chờ của con trai, cô lập tức đổi ý: "Được rồi, mẹ gọi ngay đây. Vậy mẹ sẽ nói là cả nhà mình đều muốn mời Nhất Minh qua chơi nhé, chịu không nào?"
Tinh Tinh mãn nguyện gật đầu, ngoan ngoãn ngồi lại trên ghế sofa.
Thấy con trai bày ra bộ dạng kiểu "mẹ mà không gọi điện là con không đi đâu đâu", Sở Hàm liền cầm điện thoại lên.
Sau khi cuộc gọi được kết nối, cô bật loa ngoài, mở lời hỏi thăm Ôn Từ Thư vài câu đơn giản rồi chính thức đưa ra lời mời.
"Từ Thư, chắc cậu phải đồng ý ngay thôi, bằng không Tinh Tinh nhà tôi sẽ buồn lắm đấy. Thằng bé đang ngồi nghe điện thoại đây này."
"Tinh Tinh cũng ở đó hả?"
Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười, chất giọng trong trẻo, giọng điệu vô cùng dịu dàng, "Chú đồng ý cho anh trai qua nhà con chơi rồi nhé, con không phải lo lắng đâu nha."
Tinh Tinh vội vàng bồi thêm một câu: "Chú nhỏ ơi, thế còn ba lớn của anh ấy thì sao ạ?"
"Chú sẽ nói với chú ấy một tiếng, chắc chắn là cũng đồng ý thôi."
Ôn Từ Thư trấn an đứa trẻ, "Đến lúc đó đành phải làm phiền Tinh Tinh cùng ba mẹ chăm sóc cho anh trai nhé."
"Vâng ạ." Tinh Tinh mím môi, gương mặt lộ rõ vẻ muốn cười mà lại cố nén, cuối cùng cậu bé không quên lễ phép nói, "Con cảm ơn chú ạ."
Chờ đến khi cuộc điện thoại ngắt kết nối, Tinh Tinh liền lao vội vào trong phòng, mở tung tủ quần áo ra để tìm kiếm.
Không tìm thấy thứ mình muốn, cậu bé lại chạy tọt ra ngoài: "Mẹ ơi, con muốn trải ga giường mới. Bộ ga giường lần trước mẹ mua cho con ấy ạ."
Sở Hàm mỉm cười bước qua giúp con trai tìm đồ: "Mấy ngày này con cứ xem xem phòng mình còn thiếu thứ gì nữa không, tụi mình sẽ mua thêm. Còn cả những món Nhất Minh thích ăn, thích uống nữa. Chiều thứ Tư ba con được nghỉ, nhà mình sẽ đi siêu thị mua sắm."
"Vâng ạ ~ Cả bà nội cũng đi nữa."
Tinh Tinh ôm lấy bộ chăn ga gối bốn món họa tiết hoạt hình vừa được phơi đẫm nắng, khom lưng chôn chặt mặt vào trên giường.
Thật hy vọng thời gian có thể nhảy cóc qua từ thứ ba đến thứ sáu, để lập tức bước sang ngày thứ bảy luôn cho rồi.
-
Buổi chiều.
Ôn Từ Thư đang ở một cửa hàng trang sức cao cấp để khắc chữ lên chiếc kẹp cà vạt bằng bạch kim.
Ban đầu cậu dự định dùng dao điêu khắc luyện tập một chút rồi mới chính thức thao tác trên chiếc kẹp, thế nhưng thợ lành nghề ở trong tiệm thật sự quá mức lo sợ cậu sơ ý sẽ làm bị thương chính tay mình, nên nói thế nào cũng không chịu đồng ý.
"Cậu Ôn đây đã đến tiệm của tôi, quay đầu lại mà để ngón tay chảy máu rồi truyền ra ngoài, thì sau này tôi còn mở cửa làm ăn buôn bán thế nào được nữa?"
Cuối cùng, dưới sự trợ giúp của người thợ già, Ôn Từ Thư dùng bút khắc điện tử tiến hành khắc thử trên một miếng kim loại có cùng chất liệu trước.
Sau khi đã luyện tập rất nhiều lần, cậu mới chính thức đặt bút khắc lên chiếc kẹp cà vạt.
Khắc xong xuôi, người thợ già ngồi ở một bên, cầm một chiếc kính lúp có nạm đá quý lên, giơ chiếc kẹp cà vạt ra ánh sáng nhìn thật kỹ: "Chữ khắc này là tiếng Pháp đúng không?"
"Dạ vâng." Ôn Từ Thư khẽ mỉm cười, thần sắc vô cùng nhu hòa, cậu mở chiếc hộp đựng trang sức ra.
Người thợ già dùng khăn lau bạc chuyên dụng tỉ mẩn lau sạch sẽ chiếc kẹp một lượt rồi mới đặt lại vào trong hộp.
Ánh bạch kim sáng lấp lánh, kết hợp cùng những dòng chữ khắc thanh mảnh lại càng tôn lên vẻ văn nhã, lịch lãm.
Ôn Từ Thư đang ngồi một mình thưởng thức thành quả thì nhận được điện thoại của Bạc Thính Uyên.
"Em đang ở đâu thế?"
Ôn Từ Thư khép chiếc hộp trang sức lại, nhẹ giọng giải thích: "À, em đang ở bên ngoài ấy mà. Vừa mới qua văn phòng của quỹ từ thiện một chuyến, giờ đang chuẩn bị đi về đây."
Để tránh việc Bạc Thính Uyên tiếp tục gặng hỏi sâu hơn, cậu liền chủ động nhắc tới chuyện Sở Hàm vừa liên lạc với mình: "Chuyện đó anh không có ý kiến gì chứ?"
Bạc Thính Uyên hỏi: "Nghỉ cuối tuần sao? Thứ sáu đã qua đó rồi à?"
Ôn Từ Thư bật cười: "Người ta là mời Nhất Minh nhà mình qua chơi một ngày thôi. Anh lại tưởng là lớp bán trú cuối tuần của trẻ con chắc?"
Cậu thầm nghĩ, lời này mà để cho Tinh Tinh nghe thấy, thằng bé chẳng phải sẽ vui mừng đến phát điên lên sao?
Vừa rồi qua điện thoại cậu đã nhận ra ngay rồi, Tinh Tinh hận không thể bắt anh trai Nhất Minh qua đó ở cùng ngay trong tối nay luôn ấy chứ.
Bạc Thính Uyên lại hỏi: "Hiện tại em đang ở chỗ nào?"
Ôn Từ Thư thầm đổ mồ hôi hột, không hiểu sao hắn vẫn có thể vòng ngược lại câu hỏi này được.
"Em đang trên đường về nhà lớn mà, có chuyện gì gấp sao?"
"Em không ở trên xe đúng không?"
Bạc Thính Uyên bảo, "Em nói địa chỉ đi, tôi qua đón em."
Ôn Từ Thư tràn ngập nghi hoặc: "Ơ? Sao thế? Hôm nay anh tan làm sớm thế sao?"
Người đàn ông ở đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng vài giây, rồi khẽ cười hỏi vặn lại: "Em lại đi đến nơi nào mà tôi không được phép biết à?"
"Làm gì có chuyện đó chứ..." Ôn Từ Thư chẳng rõ trong hồ lô của hắn đang bán thuốc gì, đành phải nói dối rằng mình đến cửa hàng trang sức để ngắm đồ, rồi đọc cho hắn một địa chỉ cụ thể.
Bạc Thính Uyên gặng hỏi: "Sao tự dưng lại đi ngắm trang sức?"
"Anh đừng hỏi nhiều như vậy nữa. Anh cứ nói xem anh tính làm gì đi?"
Ôn Từ Thư phát hiện hai cha con nhà này đúng là một chín một mười, ai nấy lòng hiếu kỳ đều nặng như nhau, lúc nào cũng muốn hỏi cho ra ngô ra khoai mới chịu, "Anh có qua đây thật không đấy?"
"Ừm, đợi tôi."
Chờ sau khi cuộc điện thoại ngắt kết nối, Ôn Từ Thư bèn di chuyển ra phía gian ngoài của cửa hàng trang sức, ngồi vào ghế chờ để đợi hắn đến.
Nhân viên trong tiệm pha cho cậu một ly trà ấm.
Ôn Từ Thư chậm rãi nhấp từng ngụm, vừa ngẩng lên thì liền nhìn thấy một chiếc xe sedan bốn cửa màu xanh lam sẫm xuất hiện trên đường phố bên ngoài.
Cậu thầm nghĩ, chủ nhân của chiếc xe này chọn màu sắc thật sự rất có gu, nó kìm bớt nét kiêu ngạo vốn có của dòng siêu xe này lại, giúp cho toàn bộ chiếc xe toát lên vẻ văn nhã và lịch lãm vô cùng.
Đúng lúc này, tấm kính của cửa sổ xe màu đen ở vị trí ghế lái từ từ hạ xuống, mơ hồ để lộ góc nghiêng gương mặt anh tuấn cùng khí chất trầm ổn quen thuộc.
"Bạc Thính Uyên?"
Ôn Từ Thư suýt chút nữa thì nhảy bật dậy khỏi ghế.
Cậu đưa mắt nhìn ra phía sau chiếc xe đó, quả nhiên thấy có cả xe của đội bảo vệ thân quen đi hộ tống.
Bạc Thính Uyên đẩy cửa bước xuống xe, sau khi bấm nút khóa cửa liền sải bước đi thẳng về phía cửa hàng trang sức.
Ôn Từ Thư bừng tỉnh nhớ lại đêm ở chương trình thực tế hôm ấy, khi nghe Bạc Thính Uyên kể về việc hắn đã bắt gặp cậu ở Paris như thế nào.
Cảnh tượng lúc này hệt như một thước phim cũ đang được tái hiện lại y khuôn, chỉ có điều vị trí của hai người bấy giờ đã hoán đổi cho nhau.
Ánh mắt cậu dính chặt lấy bóng dáng của Bạc Thính Uyên, chẳng dám chớp lấy một cái vì sợ bản thân nhìn lầm.
Bạc Thính Uyên vừa bước vào tiệm còn chưa kịp đứng vững thì đã thấy một bóng người lao thẳng về phía mình nhanh như chim tung cánh.
Hắn cực kỳ tự nhiên dang rộng hai cánh tay, ôm thật chặt lấy cậu vào lòng: "Hửm?"
Ôn Từ Thư tự thấy bản thân có chút quá cảm tính, giữa nơi công cộng thế này mà lại thất lễ như vậy thì không hay cho lắm, cậu bèn vội vàng đứng thẳng người dậy.
Thế nhưng Bạc Thính Uyên vẫn cứ siết chặt lấy cậu, chẳng chịu buông ra.
Ôn Từ Thư lên tiếng chào nhân viên trong tiệm một câu: "Chúng tôi đi đây!"
Giọng điệu của cậu pha lẫn niềm vui sướng chẳng thể giấu giếm.
Nhân viên trong tiệm dõi mắt nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, hôm nay đúng là được chứng kiến thế nào gọi là khiến cho cửa hàng nhỏ bừng sáng hào quang.
Sau khi đã ngồi vào trong xe, Ôn Từ Thư đặt tay lên khung xe, hỏi: "Hôm qua em chỉ thuận miệng nói một câu thôi, vậy mà anh cũng nhớ kỹ à?"
Chính là lúc tán gẫu vào tối hôm qua, cậu có bảo rằng mình uổng công có bằng lái xe chứ chưa bao giờ thực sự tự mình cầm lái ra đường, bằng không thì hôm nay đã có thể tự tay lái xe đưa con đi học rồi.
Bây giờ ngẫm lại, cậu đoán có lẽ do giọng điệu của mình lúc đó ngập tràn vẻ tiếc nuối, nên đã khiến cho Bạc Thính Uyên canh cánh trong lòng.
Lúc này, Bạc Thính Uyên đang nghiêng người sang vươn tay kéo dây an toàn giúp cậu.
Hai người ghé lại rất gần nhau, Ôn Từ Thư thoáng liếc mắt, nhân cơ hội liền hôn chụt một cái lên má hắn, rồi tựa gáy về lại ghế cười thầm.
Trông hai người bấy giờ chẳng khác nào những người trẻ tuổi mới biết yêu đương đang lén lút hẹn hò ra ngoài.
Ôn Từ Thư nhẹ giọng bảo: "Cảm ơn anh vì đã nhớ kỹ mấy chuyện nhỏ nhặt em nói, lại còn đối xử nghiêm túc với nó như vậy nữa."
Bạc Thính Uyên nhìn vào đôi mắt đen đang lấp lánh những đốm sáng của cậu, dặn dò: "Không phải là để em ngày nào cũng tự lái xe đâu, ngày thường thì cứ để bác Lưu đưa đón như cũ."
Ôn Từ Thư chế nhạo: "Thế sao hiện tại em vẫn phải ngồi ở ghế phụ thế này?"
Bạc Thính Uyên khởi động xe, một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại nắm lấy cổ tay cậu mà n*n b*p: "Trên đường đông xe lắm, về đến nhà rồi tôi cùng em luyện lái sau."
"Ừm~" Ôn Từ Thư tựa lưng vào ghế, cố ý nghiêng mặt sang một bên chăm chú ngắm nhìn hắn.
Chờ cho xe chạy hẳn ra ngoài đường lớn, rẽ qua một khúc cua, cậu vẫn cứ giữ nguyên tư thế ngắm hắn như vậy.
Bạc Thính Uyên nhìn con đường phía trước, lên tiếng hỏi: "Em không nhận ra tôi nữa à?"
Ôn Từ Thư cười thầm: "Bạc tổng thật là lợi hại nha, ngày nào cũng có thể tìm được lý do để tan làm sớm."
Đôi mắt màu xanh lục phía sau thấu kính của Bạc Thính Uyên sắc bén liếc nhìn cậu một cái: "Em chê tôi nhiều việc à?"
Ôn Từ Thư vươn tay túm chặt lấy ống tay áo vest của hắn: "Làm sao có chuyện đó được chứ, em thích còn không kịp đây này."
Bạc Thính Uyên giữ im lặng không đáp.
"Ơ kìa? Anh không thèm để ý tới em luôn đấy à?"
Ôn Từ Thư khẽ cười, dịu dàng gọi một tiếng: "Ngài Cố?"
Bạc Thính Uyên dùng giọng điệu nghiêm túc chỉnh đốn: "Ngồi ngay ngắn lại nào."
"Hung dữ thế." Ôn Từ Thư buông tay ra, trong lòng cậu thừa biết hắn đang vui muốn chết mà bề ngoài còn bày đặt ra vẻ làm bộ làm tịch!
Cậu nhìn con đường phía trước, hào hứng bảo: "Đi thôi, xuất phát đi đón bạn nhỏ Bạc Nhất Minh tan học thôi."
Bên tai Bạc Thính Uyên tràn ngập tiếng cười nhảy nhót, vui vẻ của cậu, hắn thong thả xoay vô lăng: "Lúc nãy em chọn được món gì ở cửa hàng trang sức thế?"
"Hả?" Ôn Từ Thư lắc đầu, "Có chọn gì đâu, em vẫn chưa có nhắm trúng món nào vừa mắt cả."
Bạc Thính Uyên thẳng thừng hỏi luôn: "Thế chiếc hộp trong túi áo em đựng cái gì vậy?"
Ôn Từ Thư theo bản năng sờ sờ vào túi áo: "Mắt anh tinh thật đấy. Nhưng mà chuyện này không thể nói cho anh biết được đâu, đây là bí mật của riêng em."
Bạc Thính Uyên nhướng mày, trong lòng chợt nghĩ đến chiếc nhẫn cầu hôn mà mình đã đặt trước.
Đột nhiên, hắn so với trước kia lại càng thêm khát khao, mong mỏi ngày kỷ niệm tròn mười năm bên nhau nhanh chóng tìm đến.
-
Trước cổng trường.
Bạc Nhất Minh đeo chiếc cặp sách trên lưng, ba chân bốn cẳng lao vút ra bên ngoài.
"Bạc Nhất Minh! Cậu chạy chậm lại đợi tớ với!"
Một cậu bạn cùng lớp rảo bước đuổi theo sau lưng nhóc con, hét lớn: "Không phải cậu bảo ông nội cậu vừa tặng cho chiếc mô hình máy bay siêu lợi hại sao? Tớ cũng có một chiếc đặc biệt ngầu luôn, tụi mình đổi cho nhau được không?"
Bạc Nhất Minh đầu cũng chẳng buồn ngoảnh lại: "Tớ còn lâu mới đổi nhé!"
Cậu bạn kia chân không dài bằng nhóc con nên chạy chẳng lại, đành hậm hực dậm chân tại chỗ, trương mắt nhìn theo bóng Bạc Nhất Minh đang chạy đến bên một chiếc ô tô màu đen rồi khom lưng ngó nghiêng, tựa hồ như đang tìm người.
Một cậu bạn khác bước tới gần hỏi: "Bạc Nhất Minh làm cái gì thế nhỉ? Tìm nhầm xe của nhà mình à?"
Hai đứa trẻ cảm thấy hiếu kỳ, cứ đứng chôn chân nhìn chằm chằm về phía đó.
Bên ngoài chiếc xe ô tô, Bạc Nhất Minh đúng thật là đang tìm kiếm hai ba, kết quả lại chỉ có thể cùng chú bảo vệ mắt lớn trừng mắt nhỏ với nhau.
"Ba của con đâu rồi ạ?"
Giọng điệu của Bạc Nhất Minh đã bắt đầu lộ ra xu hướng muốn sụp đổ đến nơi, "Ba nhỏ của con không đến ạ?"
Chú bảo vệ còn chưa kịp mở miệng, vị tiểu thiếu gia này đã run rẩy bờ môi bồi thêm một câu: "Ba lớn của con cũng không đến luôn ạ?"
Cái ngữ khí này, phảng phất như thể nhóc con vừa biến thành trẻ mồ côi chỉ trong vòng một nốt nhạc vậy.
"Nhất Minh?"
Một tiếng gọi dịu dàng đầy quen thuộc vang lên, kịp thời giải cứu Bạc Nhất Minh ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
Chú bảo vệ vừa vặn chứng kiến được biểu cảm biến hóa vô cùng xuất sắc trên gương mặt của tiểu thiếu gia, trong lòng thầm nghĩ: Lần trước tiểu thiếu gia đòi đi làm ca sĩ thần tượng hình như là chọn sai lối đi rồi, rõ ràng nhóc con này phải đi làm diễn viên mới đúng nghề.
Bạc Nhất Minh mếu máo, vừa khóc thút thít vừa chạy nhào về phía chiếc xe đằng trước, đâm sầm vào lòng của ba nhỏ: "Oa oa, con cứ tưởng ba nhỏ quên mất con rồi, cả ba lớn cũng không cần con nữa chứ."
Ôn Từ Thư v**t v* mái tóc của con trai, trong lòng có chút chột dạ, biết thế chẳng thèm trêu chọc nhóc con làm gì.
Cậu đẩy nhóc con lên xe, bản thân cũng ngồi vào theo: "Ba lớn của con vừa mới lấy xe mới, hôm nay mới lái thử xe đó."
Bạc Nhất Minh lập tức không chút khách khí mà tung ra đòn công kích mãnh liệt: "Màu xe xấu hoắc à, nhất định là gu của ba lớn chọn rồi!"
Bạc Thính Uyên đang ngồi ở băng ghế trước khẽ nghiêng mặt qua: "Thế nếu ba và ba nhỏ của con đồng ý cho con thứ Sáu tuần này qua nhà Tinh Tinh ngủ lại thì sao?"
"Oa, hai ba của con là tốt nhất trên đời luôn á ~"
Bạc Nhất Minh nháy mắt đã qua cơn mưa trời lại sáng, lập tức nở một nụ cười toe toét, đồng thời nghiêng người rúc sâu vào lòng ba nhỏ, nịnh nọt: "Xe mới trông đẹp quá đi mất thôi ~"
Ôn Từ Thư đưa tay đỡ trán.
Cái phương thức giáo dục kiểu này mà cũng được hả trời?! Làm như vậy thực sự là không sợ dạy hư trẻ nhỏ sao đấy!