Sau Khi Ba Nhỏ Của Vai Ác Cố Chấp Thức Tỉnh

Chương 111: Đi học

Trước Tiếp

Sáng sớm ngày khai giảng, Ôn Từ Thư thức dậy từ sớm cùng Bạc Thính Uyên đưa nhóc con đến trường.

Bạc Nhất Minh ngồi ở giữa hai người ba, hai tay ôm khăng khăng chiếc cặp sách mới do ba nhỏ tặng, biểu cảm có chút hờn dỗi, vặn vẹo.

Nếu đây không phải là đi đến trường học mà là đi chơi, cảm xúc của nhóc con chắc chắn sẽ càng thêm bùng nổ và phấn chấn hơn nhiều.

Ước gì chú tài xế đột nhiên bẻ lái một cú thật gắt ngay trước cổng trường, rồi chở cả nhà thẳng đến công viên giải trí nhỉ.

Đây là lần đầu tiên Ôn Từ Thư đưa con đi học, cậu ân cần dặn dò: "Nếu ở trường có xảy ra chuyện gì, con nhớ gọi điện thoại cho ba ngay nhé."

Mặc dù Bạc Nhất Minh đã nghe những lời kiểu này đến mức lỗ tai sắp đóng kén lên rồi, nhưng đây lại là do chính miệng ba nhỏ nói cơ mà.

Nhóc con vô cùng hào hứng lắng nghe, liền làm điệu bộ cường điệu nghiêng mặt sang một bên, ghé sát tai vào gần ba nhỏ: "Ba nhỏ ơi, còn gì nữa không ạ, còn gì nữa không ba?"

Ôn Từ Thư nhìn lướt qua nhóc con, mỉm cười chạm mắt với Bạc Thính Uyên.

Cậu choàng tay ôm lấy bả vai khỉ nhỏ, nghiêm túc bảo: "Còn nữa là ở lớp phải chú ý nghe thầy cô giảng bài, chỗ nào nghe không hiểu thì nhớ hỏi lại, còn chỗ nào hiểu rồi thì cũng không được kiêu ngạo đâu đấy. Điều quan trọng nhất là - buổi trưa phải ăn nhiều cơm một chút, đừng để bị đói bụng."

Bạc Nhất Minh hạnh phúc đến mức chẳng thốt nên lời, cứ rúc vào trong khuỷu tay của ba nhỏ mà ngọ nguậy, vặn vẹo.

Nhưng ngay sau đó, nhóc con chợt nghĩ đến việc cơ thể mình đang phát triển chiều cao một cách chóng mặt, nụ cười trên khóe môi tức khắc vụt tắt.

Ôi, nếu mình cũng chỉ nhỏ nhắn như Tinh Tinh, hay là có chiều cao như Nhung Nhung, Tiểu Thất thì tốt biết mấy, như vậy là có thể mãi mãi rúc vào lòng ba nhỏ để làm nũng rồi.

Ôn Từ Thư thấy nhóc con bỗng dưng chu mỏ ra, gương mặt lộ rõ vẻ tủi thân đáng thương, liền hỏi: "Sao thế?"

Cậu nhẹ giọng trêu chọc, "Sắp đến trường rồi, con lại tính cúp học đấy à?"

"Không phải đâu ạ."

Bạc Nhất Minh nghiêng đầu gối lên bả vai ba nhỏ, rồi sực nhớ ra một chuyện, nhóc con lại ngẩng lên nhìn cậu dặn: "Ba nhỏ ơi, buổi chiều ba nhất định phải nhớ đến đón cậu con trai nhỏ đáng yêu của ba đấy nhé."

"Dĩ nhiên rồi, ba sẽ đến đón bảo bối đáng yêu nhất nhà mình." Ôn Từ Thư ôm chặt lấy nhóc con.

Khi xe đỗ lại bên lề đường ngay trước cổng trường, Ôn Từ Thư khẽ vuốt lại mấy lọn tóc cho con, chỉnh tề lại bộ đồng phục mới rồi mới bảo nhóc con xuống xe.

Bạc Nhất Minh liền giữ tay cậu lại: "Ba nhỏ ơi, ba không cần xuống xe tiễn con đâu ạ, con xuống từ phía cửa của ba lớn là được rồi."

Bạc Thính Uyên lúc này quả thực đã đẩy cửa bước xuống xe trước.

Ôn Từ Thư nhìn về phía cổng lớn của trường học ở đằng xa, hỏi: "Hửm? Không cần đưa con vào tận bên trong sao?"

Bạc Nhất Minh ho nhẹ một tiếng, hạ thấp giọng bảo: "Nhỡ để các bạn trong lớp biết hôm nay cả hai ba cùng đi tiễn con, các bạn ấy sẽ cười chê con mất."

Ôn Từ Thư: "..."

Đúng là cái tâm lý vừa mâu thuẫn lại vừa đáng yêu của trẻ con.

"Thế các bạn nhìn thấy ba lớn của con thì sẽ không cười chê chắc?"

Bạc Nhất Minh vừa nhích người ra ngoài vừa lém lỉnh đáp: "Con sẽ bảo là các bạn nhìn nhầm rồi, đấy là chú bảo vệ của nhà mình thôi, hi hi!"

Nhóc con vừa mới bước chân ra ngoài thì đã chạm ngay phải gương mặt nghiêm nghị của ba lớn.

Bạc Nhất Minh xách chiếc cặp sách, thân hình nhanh nhẹn né đi bàn tay đang định xoa đầu mình của hắn, rồi dõng dạc nói to: "Ba lớn, hẹn gặp lại vào buổi tối nhé ạ!"

Ôn Từ Thư cười thầm trong lòng, cậu dõi mắt nhìn theo bóng lưng của nhóc con đang lao vun vút về phía cổng trường.

Ngay lập tức đã có vài bạn học với những chiều cao khác nhau vây quanh lại để chào hỏi nhóc con.

Bạc Thính Uyên sau khi lên xe liền ra hiệu cho tài xế lái đi.

Hắn choàng tay ôm lấy Ôn Từ Thư, kéo cậu ngồi vào vị trí chính giữa băng ghế.

Ôn Từ Thư hạ giọng hỏi nhỏ: "Mấy lời Nhất Minh vừa nói, anh không để bụng đấy chứ?"

Dạo gần đây cậu phát hiện ra, Bạc Thính Uyên trông bề ngoài thì có vẻ bao dung rộng lượng như biển khơi, nhưng kỳ thực trong lòng cũng biết âm thầm ghi thù lắm.

Bạc Thính Uyên sớm đã chẳng phải lần đầu tiên nghe cậu con trai nghịch ngợm nói những lời như vậy.

Thấy Ôn Từ Thư hỏi thế, hắn liền thuận nước đẩy thuyền.

Hắn khẽ đẩy gọng kính, đôi mắt phía sau thấu kính thoáng hiện lên một nét bất lực: "Chẳng lẽ tôi lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ sao?"

Người ta thường bảo một đôi mắt đẹp biết nói quả không sai, Ôn Từ Thư bấy giờ nhìn hắn có chút mủi lòng thương, cậu nắm lấy bàn tay hắn nhẹ nhàng n*n b*p, dịu dàng bảo: "Thế để chiều thằng bé tan học, em sẽ phê bình nó một trận, sao lại có thể nói ba lớn như thế được chứ."

Vừa dứt lời, thứ đáp lại cậu không phải là câu trả lời của Bạc Thính Uyên, mà là tấm vách ngăn bằng gỗ cách âm giữa hàng ghế trước và hàng ghế sau đang đột ngột từ từ kéo lên.

Ôn Từ Thư khẽ ngoảnh đầu nhìn một cái, đầy hoang mang: "Ơ kìa?"

Bạc Thính Uyên không nói một lời, hắn chỉ đợi cho tấm vách cách âm hoàn toàn kéo lên hết, liền xoay người ôm cậu ngồi đối diện ngay trên đùi mình.

"Kìa? Bây giờ là thời gian đi làm đó nha!"

Ôn Từ Thư nhịn không được định ngả người ra sau, kết quả liền bị hắn dùng tay đè chặt lấy thắt lưng, kéo sát vào vòng eo bụng săn chắc của hắn.

Cậu vội vàng chỉ chỉ vào dòng xe cộ đông đúc bên ngoài cửa sổ xe, đè thấp giọng nói: "Bây giờ đang là giờ cao điểm buổi sáng đấy, anh tính làm cái gì vậy hả?"

Vốn dĩ hai bên cửa sổ xe đều đang hạ xuống một phần ba.

Nghe thấy lời này, Bạc Thính Uyên liền tiện tay bấm nút kéo hết cửa kính lên.

Như vậy là vừa vặn, hàng ghế sau lập tức biến thành một không gian riêng tư hoàn toàn khép kín.

Ôn Từ Thư đọc được sự nguy hiểm từ trong đôi mắt thâm trầm, tối nghĩa của hắn, nửa thân trên của cậu vội ngả ra sau, một lần nữa nhắc nhở: "Sắp đến công ty của anh rồi đấy."

Lúc ăn sáng, Ôn Từ Thư còn cố ý nhắc qua lịch trình là đưa con đi học trước, sau đó mới đưa hắn đi làm.

Bàn tay Bạc Thính Uyên áp vào bên gáy thon dài của cậu, ngón tay cái đặt lên vành tai khẽ m*n tr*n, v**t v*: "Nhất Minh nói tôi như thế, em không tính an ủi tôi chút nào à?"

Ôn Từ Thư nương theo lòng bàn tay của hắn mà cọ cọ nhẹ, nhìn vào làn môi mỏng kia, trong lòng cũng có chút rục rịch, muốn thử một chút.

Dù sao thì kể từ nụ hôn sau khi đánh răng lúc sáng sớm cho đến tận bây giờ cũng đã trôi qua một tiếng đồng hồ rồi.

Thế nhưng cậu vừa mới hé miệng, lời thốt ra lại biến thành: "Ái chà, hóa ra vừa rồi anh cố tình giả vờ đáng thương để bán thảm chứ căn bản là chẳng hề để bụng đúng không? Ưm --"

Bạc Thính Uyên khẽ cười rồi cúi đầu hôn xuống.

Hắn không tháo kính ra nên phải nghiêng mặt đi một chút, sống mũi cao thẳng vừa vặn tựa vào gò má của Ôn Từ Thư.

Chờ đến khi nụ hôn kết thúc, Ôn Từ Thư th* d*c dồn dập bảo: "Cũng may là em không đeo kính đấy, bằng không với kiểu va chạm này của anh, mắt kính có khi bị đâm cho vỡ nát rồi."

Bạc Thính Uyên xoa xoa gương mặt cậu: "Bị va vào đau à?"

"Đúng vậy đó." Ôn Từ Thư kéo bàn tay hắn lại, thuận thế cắn một ngụm lên cổ tay hắn, để lại một dấu răng rõ mồn một.

Dạo gần đây cậu bắt đầu học hư, rất thích để lại những dấu vết thuộc về riêng mình trên cơ thể của Bạc Thính Uyên.

Bạc Thính Uyên nhìn cậu cụp mắt ngắm nghía "tác phẩm" của mình đầy tâm đắc, sau đó hắn mới kéo ống tay chiếc áo sơ mi màu đen ra phía ngoài một chút, khéo léo che đi dấu răng vừa khít kia.

Chuỗi động tác nhỏ vô tình này của Ôn Từ Thư lại phảng phất như có một luồng điện xẹt qua dấu răng, truyền thẳng vào sâu trong góc khuất nội tâm của Bạc Thính Uyên, mang theo từng đợt tê dại.

Ôn Từ Thư vừa ngước mắt lên thì cằm đã bị hắn chậm rãi nâng lên, ép cậu phải nhìn vào đôi mắt màu xanh lục thâm trầm, đầy bí ẩn.

Lần này, chính Ôn Từ Thư là người chủ động giơ tay tháo chiếc kính cận của hắn xuống, rồi choàng tay qua cổ hắn mà hôn lên.

Bàn tay to bản của người đàn ông xoa ấn tấm lưng mảnh khảnh của cậu, tựa hồ như muốn khảm chặt cậu vào sâu trong lồng ngực mình.

Giữa lúc nụ hôn đang nồng nàn nhất, chiếc điện thoại đặt trên giá để đồ ở bệ tỳ tay bỗng nhiên rung lên bần bật.

Bạc Thính Uyên đưa tay với lấy. Cả hai người cùng lúc nhìn thấy trên màn hình hiển thị hai chữ "Nhất Minh".

Ôn Từ Thư hơi ngẩn ra, nhưng động tác của cậu còn nhanh hơn cả tâm trí, lập tức bấm nút chấp nhận cuộc gọi.

Hai người còn chưa kịp mở lời thì đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói của cậu con trai.

"Ba lớn ơi, ba đã đến chỗ làm chưa ạ? Có phải ba quay xe về nhà rồi không? Ba nhỏ của con đâu rồi ạ?"

Ôn Từ Thư vừa buồn cười vừa bất lực.

"Ba đang trên đường đến công ty, chưa tới nơi. Con ở trường lo học hành cho hẳn hoi, đừng có nhọc lòng mấy chuyện này."

Bạc Thính Uyên dứt lời liền thẳng tay dập máy.

Hắn siết chặt vòng tay ôm lấy người trong lòng, tiếp tục m*t mát làn môi mềm mại, căng mọng của cậu: "Em cười cái gì thế?"

Ôn Từ Thư cúi đầu nén cười, khẽ lắc đầu rồi quay sang chất vấn: "Sao anh lại có thể cúp điện thoại trước như thế chứ? Nhỡ đâu Nhất Minh vẫn còn chuyện khác muốn nói thì sao?"

Bạc Thính Uyên đáp: "Có chuyện thì thằng bé sẽ tự khắc gọi lại thôi."

Đối với những thói quen của con trai nhỏ, hắn có thể nói là đã nắm rõ như lòng bàn tay.

Ôn Từ Thư ngồi thẳng người dậy, dùng giọng điệu nghiêm túc chỉnh đốn: "Được rồi Bạc tổng, anh cần phải chấn chỉnh lại thái độ của mình đi nhé. Đang trên đường đi làm mà cứ lôi lôi kéo kéo thế này thì ra thể thống gì nữa chứ?"

Cậu vừa nói vừa đeo chiếc kính cận về lại trên sống mũi Bạc Thính Uyên, nhân tiện ngắm nghía gương mặt lai góc cạnh, lập thể của người đàn ông một hồi.

Bạc Thính Uyên vẫn không chịu buông cậu ra, tầm mắt lặng lẽ khóa chặt trên người.

Ánh nắng ban mai từ phía sau và hai bên cửa sổ xe chiếu rọi vào bên trong, khiến cho đôi lông mày và ánh mắt dịu dàng của cậu như đang bừng lên những vệt sáng nhạt nhòa.

Chỉ có mình Bạc Thính Uyên mới hiểu rõ, một khung cảnh bình dị như thế này lại chính là điều mà trước đây hắn có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.

Ôn Từ Thư thấy hắn cứ chăm chú nhìn mình đắm đuối, d*c v*ng nồng nhiệt vừa rồi rút đi, thay vào đó là sự dịu dàng đến cực hạn.

Cậu thuận thế rúc vào lòng hắn, tựa cằm lên bờ vai rộng lớn, khẽ hỏi: "Anh đột nhiên nghĩ đến chuyện gì thế?"

Bạc Thính Uyên càng siết chặt vòng tay ôm lấy cậu: "Đang nghĩ về em."

Không có một lúc nào là tôi không nghĩ về em.

Mặc dù dạo này không còn gặp phải những trận ác mộng nữa, nhưng hắn vẫn cần phải liên tục xác định xem những gì mình đang có ở hiện tại liệu có phải là một chương hư ảo của một giấc mơ hay không.

Ôn Từ Thư khẽ v**t v* tấm lưng hắn như một lời hồi đáp dịu dàng.

-

Trường học.

Bạc Nhất Minh mới vừa bước vào lớp học không bao lâu thì liền nhận được điện thoại của Tinh Tinh.

Cậu em trai hỏi han rất nhiều chuyện ở trường học mới, Bạc Nhất Minh đều kiên nhẫn mà lần lượt trả lời từng câu một.

Tinh Tinh bảo: "Anh trai ơi, đến cuối tuần anh qua nhà em chơi có được không ạ? Em nói chuyện với ba mẹ em rồi, mọi người đều đồng ý hết á. À, có cả bà nội em nữa."

Bạc Nhất Minh cảm nhận được sự coi trọng và chào đón từ cậu em trai Tinh Tinh, tự nhiên là mở miệng đáp ứng ngay tắp lự.

"Tụi mình sẽ ngủ ở phòng của em hả?"

"Vâng ạ." Tinh Tinh có chút điểm ngại ngùng, "Có điều phòng của em không có được rộng lớn như phòng của anh đâu."

Kỳ thực Bạc Nhất Minh trước đây cũng đã nghe em nhắc qua chuyện này rồi, nhưng nhóc con lập tức tỏ vẻ như thể đây là lần đầu tiên nghe thấy: "Chuyện đó thì có sao đâu, phòng của em chắc chắn là có rất nhiều đồ chơi hay ho đúng không? Em sẽ không giấu đi không cho anh chơi cùng đấy chứ?"

"Dĩ nhiên là không rồi ạ."

Giọng điệu của Tinh Tinh có chút nôn nóng và hào hứng, hận không thể bắt anh trai đêm nay qua nhà ngủ cùng mình luôn cho rồi.

"Anh ơi, vậy lúc tan học anh nhớ phải xin phép hai ba của anh nhé, đừng có quên đó nha."

Bạc Nhất Minh gục mặt xuống bàn, đúng lý hợp tình mà bảo: "Nhỡ mà anh có quên thật thì buổi tối Tinh Tinh nhớ gọi điện nhắc anh lại một lần nữa nha."

"Được ạ." Tinh Tinh ngoan ngoãn đồng ý.

Hai đứa nhỏ lại lẩm nhẩm lầm nhầm tán gẫu thêm vài câu nữa, Bạc Nhất Minh mới chịu bấm nút ngắt cuộc gọi trên chiếc đồng hồ.

Đến khi nhóc con ngẩng mặt lên thì liền phát hiện ra thầy giáo đã đứng ngay bên cạnh từ bao giờ.

"Úi... Con chào thầy ạ!"

Nhóc con vèo một cái nhảy dựng lên, chiều cao bấy giờ trông cũng chẳng thấp hơn thầy giáo là bao nhiêu.

Thầy giáo phải lùi lại phía sau một bước: "Em cứ ngồi xuống trước đã."

Bạc Nhất Minh thành thành thật thật ngồi ngay ngắn trở lại.

Thầy giáo cũng không có trách phạt gì nặng nề, chỉ ân cần dặn dò: "Sau này em chú ý nhé, khi chuông báo vào tiết học đã vang lên rồi thì không được phép nghe điện thoại nữa đâu đấy."

Dù sao thì cũng mới là ngày đầu tiên khai giảng, các học sinh rất khó để lập tức thoát khỏi trạng thái vui chơi điên cuồng của kỳ nghỉ hè để bắt nhịp ngay vào việc học tập, thầy giáo hoàn toàn có thể thấu hiểu được.

Bạc Nhất Minh ngơ ngác kinh ngạc, ơ kìa?

Hóa ra trong lúc nhóc con mải nói chuyện với Tinh Tinh thì lớp học đã bắt đầu vào tiết từ đời nào rồi sao?

Nhóc con nhíu mày thầm nghĩ, rõ ràng là hai anh em cũng đâu có nói chuyện gì nhiều đâu ta.

Nhóc con lại một lần nữa hướng mắt nhìn về phía thầy giáo đang bước lên bục giảng, trong lòng thầm nghĩ: Ước gì thầy cô giáo nào cũng đều là Tinh Tinh thì tốt biết mấy, như vậy thì khoảng thời gian dài đằng đẵng của tiết học sẽ chẳng còn thống khổ và nhàm chán đến mức này nữa.

Nghĩ đến đây, nhóc con không nhịn được mà phát ra tiếng cười khẽ "Hì hì ~".

Ngay trước khi thầy giáo kịp dời ánh mắt nhìn qua, Bạc Nhất Minh đã lập tức mím chặt môi, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, mở to đôi mắt màu hổ phách của mình ra để ra vẻ nghiêm túc.

Trong đại não của nhóc con bấy giờ đang không ngừng chạy qua chạy lại một câu khẩu hiệu: "Mình chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Bạc, thế nên phải chăm chỉ học hành thôi!"

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, nhóc con liếc mắt nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ.

Thôi xong rồi, khoảng cách cho đến lúc tiếng chuông tan học vang lên vẫn còn xa vời vợi!

Người bạn học ngồi ngay bên cạnh vô cùng kinh ngạc, không hiểu sao cứ có cảm giác Bạc Nhất Minh của học kỳ mới này vừa mới bắt đầu mà trông đã có điểm gì đó là lạ, khác thường rồi.

Không lẽ là cậu nhóc này tính quay xe để trở thành một học sinh chăm ngoan học giỏi thật đấy chứ?

Trước Tiếp