Rơi Vào Sự Dịu Dàng Của Anh

Chương 78

Trước Tiếp

Gia đình ba người của Minh Kinh Ngọc đã ở lại Tứ Cửu Thành suốt một tháng.

Kết quả kiểm tra của bà ngoại đã có, không có vấn đề gì quá nghiêm trọng. Chỉ là tuổi đã cao, sức đề kháng của cơ thể suy giảm, thêm vào đó là những di chứng để lại sau ca ghép thận. Hiện tại những vấn đề này không có cách nào giải quyết, chỉ có thể phải uống thuốc chống thải ghép [1] suốt đời.

Có vài điều bác sĩ không nói thẳng ra, nhưng Minh Kinh Ngọc hiểu ý ông. Cơ thể của bà ngoại đã như nỏ mạnh hết đà, gần như cạn kiệt sức lực.

Minh Kinh Ngọc đưa bà ngoại đi thăm ông ngoại và mẹ.

Bà ngoại vô cùng bồi hồi xúc động, lại thường xuyên mơ thấy thời thơ ấu của bà và mẹ Minh Kinh Ngọc, cả những chuyện khi bà và ông ngoại còn trẻ. Thậm chí ngay cả việc bà và ông ngoại quen nhau như thế nào, bà cũng nhớ rõ ràng từng chi tiết.

Minh Kinh Ngọc mím môi, vẻ mặt căng chặt, lặng lẽ đỡ bà ngoại, âm thầm nghe bà kể rất nhiều chuyện về thời thơ ấu của mẹ.

Có rất nhiều điều Khả Khả không hiểu. Nhưng cậu bé nhận ra mẹ và cụ ngoại đều không vui, còn rất buồn. Cậu rất hiểu chuyện, giống như một người lớn thu nhỏ, ngoan ngoãn đứng yên lặng bên cạnh họ.

Bậc thang dẫn lên mộ của mẹ rất nhiều, Minh Kinh Ngọc khom người xuống bế Khả Khả lên.

Khả Khả lắc đầu: “Mẹ ơi, con muốn tự đi. Ba nói rồi, bà ngoại ở phía trên, Khả Khả phải tự mình đi lên trước thì mới có thành ý.” Cậu bé đeo chiếc bình nước nhỏ bên người, bậc đá leo lên khá vất vả, nhưng đôi chân nhỏ lại rất có lực, không nhờ cậy sức của bất kỳ ai bên cạnh.

Dù trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ, Khả Khả vẫn vui vẻ.

Minh Kinh Ngọc nhẹ nhàng lau mồ hôi cho con, lại xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé: “Con trai, giỏi lắm.”

Được khen, Khả Khả cười với mẹ, để lộ hàm răng sữa nhỏ, càng cố gắng leo lên phía trên.

Tạ Khuynh Mục vẫn lo con trai không chịu nổi, thỉnh thoảng lại kéo nhẹ dây đai sau lưng của con, giúp cậu bé mượn thêm chút lực.

Minh Kinh Ngọc khẽ mỉm cười, đúng lúc ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Tạ Khuynh Mục đang hướng về phía cô.

Hai người mỉm cười với nhau, trong đáy mắt đều tràn đầy tình ý.

Giữa họ ngày càng ăn ý, rất nhiều điều không cần nói ra, chỉ cần một ánh nhìn cũng hiểu được đối phương muốn biểu đạt điều gì.

Minh Kinh Ngọc nhìn Tạ Khuynh Mục, một tay ôm bó hoa viếng, tay kia vừa giúp con trai leo bậc thang.

Tính kỹ lại, họ đã ở bên nhau gần bảy năm rồi.

Người ta thường nói mỗi cặp vợ chồng đều sẽ trải qua bảy năm ngứa ngáy. Không biết cô và Tạ Khuynh Mục có trải qua hay không, và nếu có thì sẽ là chuyện gì.

Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục dọn dẹp lại phần mộ, rồi bày đồ cúng lên. Khả Khả chăm chú nhìn bức ảnh trên bia mộ, đôi mắt tròn xoe đảo qua đảo lại, chợt reo lên: “Mẹ ơi, bà ngoại đẹp quá!”

Minh Kinh Ngọc xoa xoa cái đầu nhỏ của Khả Khả. Nhìn bức ảnh của mẹ khi còn trẻ, cô luôn bất giác liên tưởng đến dáng vẻ tuyệt đẹp của bà khi đang khiêu vũ.

Khả Khả lại nghiêng cái đầu nhỏ hỏi: “Mẹ ơi, con có thể sờ bà ngoại không?”

Minh Kinh Ngọc ngồi xổm xuống ôm Khả Khả, dịu dàng nói: “Tất nhiên là được. Bà ngoại rất thích Khả Khả.”

Đôi mắt tròn như quả nho của Khả Khả chớp chớp, long lanh sáng. Bàn tay nhỏ của cậu bé khẽ khàng chạm lên bức ảnh của Thịnh Vy.

Khả Khả còn lẩm bẩm nói rất nhiều điều: nói rằng mẹ nhớ bà ngoại biết bao nhiêu, rằng mỗi lần nghĩ đến bà ngoại là mẹ lại dựa vào lòng ba mà rơi nước mắt. Khả Khả rất đau lòng, nên dặn bà ngoại rằng cậu và ba sẽ chăm sóc mẹ thật tốt. Cậu còn nhắc bà ngoại phải tự chăm sóc mình cho tốt nữa.

Bà ngoại đứng bên cạnh Minh Kinh Ngọc thấy Khả Khả nhỏ xíu mà lại dịu dàng, đáng yêu như vậy khi khẽ v**t v* tấm ảnh của con gái bà, liền lấy khăn tay lau nước mắt: “Cái cục nhỏ này đúng là khiến người ta yêu thương quá.” Đúng là tiểu phúc tinh của cả gia đình.

Sau khi cúng bái xong, họ gặp một cặp vợ chồng trẻ trong nghĩa trang, là đối tác hợp tác của Tập đoàn Minh Thịnh.

Hai năm trước, tại buổi tiệc thường niên của Tập đoàn Minh Thịnh, Minh Kinh Ngọc rất hợp ý với bà Thịnh. Hơn nữa, chồng của bà ấy cũng họ Thịnh, trùng với họ bên nhà mẹ của Minh Kinh Ngọc, nên càng khiến mối quan hệ giữa họ trở nên gần gũi hơn.

Cặp vợ chồng trẻ này đã tổ chức đám cưới vào năm ngoái, khi đó Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc cũng đến tham dự và gửi lời chúc phúc.

Minh Kinh Ngọc nhìn về phía bụng của bà Thịnh: “Chúc mừng chị nhé, được mấy tháng rồi ạ?”

Bà Thịnh mỉm cười hạnh phúc: “Sáu tháng rồi.”

Minh Kinh Ngọc nói: “Nhìn có vẻ lớn hơn so với số tháng thực tế nhỉ.”

Bà Thịnh dịu dàng đặt tay lên bụng mình: “Khi đi kiểm tra, bác sĩ cũng nói em bé khá to.” Nói rồi, ánh mắt bà dịu dàng chuyển sang Khả Khả đang nằm trong lòng Tạ Khuynh Mục: “Năm ngoái gặp Khả Khả, thằng bé còn chưa cao thế này. Chớp mắt đã thành cậu bé lớn rồi.” Khả Khả có chút buồn ngủ, nghe thấy có người nhắc đến mình liền dụi dụi vào lòng Tạ Khuynh Mục. Bà Thịnh dịu dàng hỏi cậu bé: “Khả Khả, con còn nhớ dì không?”

Khả Khả nằm trong lòng Tạ Khuynh Mục, chậm rãi ngẩng cái đầu nhỏ lên. Khuôn mặt nhỏ còn lộ vẻ hơi khó chịu vì buồn ngủ, nhưng khi nhìn thấy bà Thịnh thì lập tức đổi sang nụ cười tươi: “Nhớ ạ, dì cô dâu xinh đẹp.”

Bà Thịnh bị chọc cười đến vui vẻ. Đáng yêu quá. Bà cũng hy vọng em bé của mình sau này sẽ dễ thương như Khả Khả.

Bốn người lớn đứng tại chỗ trò chuyện xã giao vài câu.

Tạ Khuynh Mục bắt tay tạm biệt ông Thịnh.

Hai người phụ nữ xinh đẹp trò chuyện về chuyện con cái, lưu luyến không nỡ rời. Trước khi tạm biệt, Minh Kinh Ngọc hỏi: “Chị đã nghĩ ra tên cho em bé chưa?”

Bà Thịnh đáp: “Ừm. Nếu là con gái thì gọi là Thịnh Yến Hoan, còn con trai thì là Thịnh Yến Thủy.”

Minh Kinh Ngọc nói: “Đợi em bé trong bụng chị chào đời, chúng ta cùng tụ họp một bữa nhé.”

Bà Thịnh mỉm cười: “Nhất định rồi.”

Minh Kinh Ngọc nhìn theo đôi vợ chồng nhà họ Thịnh đang đi lên phía trên khu nghĩa trang. Hai người họ tình cảm thắm thiết, dìu nhau, tựa sát vào nhau, trông rất giống cô và Tạ Khuynh Mục.

“Em rất thích họ à?” Tạ Khuynh Mục bóp nhẹ ngón tay của Minh Kinh Ngọc. Rất hiếm khi thấy cô thân thiết với người ngoài đến vậy, ngoài người nhà họ Tạ.

Minh Kinh Ngọc gật đầu: “Ừm, bà Thịnh là người rất tốt. Mấy năm nay nếu không có họ giúp đỡ công ty, với cái tính của Minh Thịnh Huy thì công ty đã sớm biến thành một cái vỏ rỗng rồi.” Trong lòng cô có rất nhiều sự biết ơn, mà việc thật lòng muốn kết giao với họ cũng là thật.

*

Trước khi đi ngủ buổi tối, Khả Khả tắm xong, thoa kem thơm xong. Nhân lúc Tạ Khuynh Mục còn đang tắm trong phòng tắm, cậu bé leo lên đùi Minh Kinh Ngọc, hôn lên má cô một cái.

Minh Kinh Ngọc đang bôi kem dưỡng da, Khả Khả vừa hôn xong thì dính đầy kem, khuôn mặt nhỏ lập tức nhăn lại thành một cục, trông rất không vui.

Minh Kinh Ngọc liền trêu con trai, đôi tay nhẹ nhàng xoa xoa gương mặt nhỏ của cậu, rồi tiện tay bôi luôn lớp kem đang cầm lên mặt Khả Khả: “Ôi ôi, Khả Khả đến cọ ké mùi thơm của mẹ rồi này, thơm giống mẹ luôn đó.”

Nghe nói thơm giống mẹ, Khả Khả lập tức mày giãn mắt cười, chút không vui vừa rồi cũng biến mất ngay.

Minh Kinh Ngọc nhìn Khả Khả đang vui đến mức đôi chân nhỏ đạp loạn trong lòng mình, hỏi: “Bảo bối, sao tự nhiên lại chạy đến ôm mẹ vậy?”

Khả Khả bỗng lộ ra vẻ mặt như chợt nhớ ra chuyện quan trọng suýt quên, ôm lấy cổ Minh Kinh Ngọc, áp sát vào cô hỏi: “Mẹ ơi, chân của mẹ còn đau không ạ?”

Nếu Khả Khả không nhắc thì Minh Kinh Ngọc thật sự đã quên mất chuyện đau chân.

Chân của cô vốn không phải cứ trời mưa là đau.

Không đau thì cô cũng quên luôn.

Minh Kinh Ngọc nói: “Không đau nữa đâu, cảm ơn Khả Khả đã quan tâm.”

Đôi mắt Khả Khả mở to hơn một chút, vừa ngưỡng mộ vừa kinh ngạc nói: “Uầy, ba giỏi thật đó! Ba nói với con là đến Tứ Cửu Thành thì chân của mẹ sẽ không còn đau nữa, đúng thật luôn nè.”

Minh Kinh Ngọc lúc này mới hiểu ra vì sao Tạ Khuynh Mục nhất quyết đưa cả nhà đến Tứ Cửu Thành ở một thời gian là để chân của cô dễ chịu hơn. Người đàn ông này vẫn luôn tinh tế như vậy. Khi đó cô một lòng lo lắng cho chuyện Đinh Oánh sắp đến ngày sinh, lại thêm tình trạng sức khỏe của bà ngoại, nên thật sự không nghĩ đến phương diện này.

Trong lòng Minh Kinh Ngọc chợt dâng lên một luồng ấm áp.

Khả Khả nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm đã dừng, liền áp má vào má Minh Kinh Ngọc một cái, rồi vểnh mông nhỏ lên, trượt đôi chân nhỏ xuống khỏi người cô: “Mẹ ơi, mẹ ngủ ngon nhé, Khả Khả đi ngủ đây ạ.”

Minh Kinh Ngọc bật cười.

Thằng nhóc tinh ranh này, thật sự không biết nên nói thằng bé thế nào cho phải.

Hai ngày nay Khả Khả có đồ chơi mới. Mấy hôm trước Tiểu Ngũ đến Tứ Cửu Thành làm lần phục hồi gương mặt thứ hai, còn mang cho Khả Khả một con Ultraman cao hơn một mét. Khả Khả vẫn đang trong thời gian mê mẩn món đồ chơi mới này, tối nào cũng ôm Ultraman đi ngủ, không ngủ cùng họ nữa.

Minh Kinh Ngọc nghĩ đến chuyện Tiểu Ngũ lén lút đến Tứ Cửu Thành làm thẩm mỹ, còn giấu cả Thiền Thiền, thấy cũng khá buồn cười.

Tiểu Ngũ khi đó rất bất đắc dĩ nói: “Em sợ cô ấy khóc đó. Chị dâu tư à, chị không biết đâu, cái lần em làm liệu trình đầu tiên, cô ấy khóc đến mức nước mắt đầm đìa, cứ như thể cơn đau chuyển sang người cô ấy vậy.” Anh là người trực tiếp chịu đựng mà còn không khóc, vậy mà cô lại khóc đến run cả người. Mặt anh thì không đau mấy, nhưng nhìn vậy lại đau lòng muốn chết.

Minh Kinh Ngọc cười cười: “Thiền Thiền là đau lòng cho cậu thôi.”

Tiểu Ngũ còn vênh váo nói một câu: “Đương nhiên rồi, tiểu phá hài nhà em, không đau lòng cho em thì đau lòng cho ai.”

Tạ Khuynh Mục mặc áo choàng tắm bước ra từ phòng tắm, tóc vẫn chưa sấy, đang dùng khăn lau: “Em với con trai nói bí mật gì thế? Còn không cho anh nghe nữa à?” Cái tâm tư nhỏ của thằng nhóc, anh nhìn là hiểu ngay. Cứ phải đợi anh vào phòng tắm rồi mới rón rén leo lên đùi vợ anh. Đến khi anh bước ra thì đã lủi mất tăm mất tích.

Minh Kinh Ngọc vào phòng tắm lấy máy sấy tóc rồi đi ra, bước về phía ghế sofa: “Không nói gì cả, thằng bé chỉ là một tiểu tinh ranh thôi.”

Tạ Khuynh Mục nhướng mày. Chẳng lẽ hai mẹ con lại có bí mật riêng rồi?

Anh liền đi theo, gối đầu lên đùi Minh Kinh Ngọc. Minh Kinh Ngọc bật máy sấy, những ngón tay luồn qua mái tóc ngắn, cứng của anh. Tạ Khuynh Mục rất hưởng thụ sự chăm sóc này, khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng sự dịu dàng của vợ.

Những năm qua, hai người đã hình thành rất nhiều thói quen nhỏ chung với nhau, trong đó việc sấy tóc cho nhau cũng là một.

Tóc đã khô, Minh Kinh Ngọc đặt máy sấy xuống, cúi đầu hôn nhẹ lên Tạ Khuynh Mục.

Khoảnh khắc Tạ Khuynh Mục mở mắt ra, đáy mắt đã ngập tràn d*c v*ng.

Trong phút chốc như chỉ chờ bùng nổ, Tạ Khuynh Mục xoay người đứng dậy, bế bổng Minh Kinh Ngọc đi về phía chiếc giường lớn, cúi xuống hôn người vợ mà anh yêu sâu đậm.

Hai người quấn quýt bên nhau.

Một đêm xuân ý dạt dào.

*

Một ngày trước khi Tạ Đinh Oánh lâm bồn, gia đình Tạ Khuynh Mục trở về Lê Hải.

Lúc ấy, Tạ Đinh Oánh đang bị những cơn co thắt dạ con hành hạ, vừa đau vừa mắng Lê Yến Giác.

Lê Yến Giác vốn không phải người nói nhiều, nhưng lại đặc biệt cưng chiều Tạ Đinh Oánh.

Chỉ là nỗi đau khi sinh con, anh không thể thay cô chịu đựng. Anh chỉ có thể nắm chặt tay cô, để cô muốn mắng thế nào cho dễ chịu thì cứ mắng anh.

Khả Khả lúc thì nằm úp lên bụng Tạ Đinh Oánh nghe tiếng ‘gục gục’ trong bụng, lúc lại cảm nhận được em bé trong bụng đang đấm đá. Cậu vung vẩy đôi tay nhỏ chạy về phía Minh Kinh Ngọc, leo lên đùi cô, chui vào lòng, rồi nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, trước đây khi con ở trong bụng mẹ, cũng như vậy sao ạ?”

“Ừm, con còn nghịch hơn cả cái nhóc trong bụng cô con nữa.” Khi đó Tạ Khuynh Mục không biết đã xem ở đâu một đoạn video hay nghe ai nói rằng có em bé trong bụng đạp mạnh đến mức làm rách t* c*ng và thành bụng của mẹ. Thế là anh đi hỏi rất nhiều bác sĩ chuyên môn, rồi ngày nào cũng tự dọa chính mình.

Khả Khả nghe xong thì chớp chớp mắt đầy khó tin.

A… trước đây cậu nghịch ngợm đến vậy sao?

Khả Khả nhíu khuôn mặt nhỏ lại: “Vậy mẹ có đau không ạ?”

Minh Kinh Ngọc gật đầu: “Có đau. Nhưng vừa nghĩ đến sau này có một Khả Khả đáng yêu như vậy ở bên mẹ, thì lại không thấy đau nữa.”

Nghe xong, cảm giác tự trách trong lòng Khả Khả cũng vơi đi một chút. Vì mẹ nói cậu đáng yêu mà.

Khả Khả nhìn Tạ Đinh Oánh đang ăn, vừa ăn vừa nói chuyện với dượng đang đút cho cô. Cậu bé giẫm lên chiếc ghế nhỏ, leo lên giường bệnh, tò mò hỏi: “Cô ơi, sao lúc thì cô đau đến khóc, lúc lại không đau nữa vậy ạ?” Thật kỳ lạ. Mỗi lần cậu bị đau thì đau rất lâu, chứ không phải lúc đau lúc không như vậy.

Tạ Đinh Oánh cười, xoa xoa cái đầu nhỏ của Khả Khả: “Vì em bé lúc thì nghịch trong bụng cô, lúc lại không nghịch nữa đó.”

Khả Khả nghe mà hiểu hiểu không hiểu.

Tạ Đinh Oánh khẽ véo cái má bánh bao của cậu: “Khả Khả có muốn có em gái không?”

Khả Khả gật đầu như giã tỏi: “Muốn lắm, muốn lắm ạ.”

Tạ Đinh Oánh cười nói: “Vậy bảo ba mẹ con sinh cho con một em gái chơi đi.”

Khả Khả quay đầu nói với Minh Kinh Ngọc: “Mẹ ơi, con cũng muốn có một em gái.”

Minh Kinh Ngọc thì thật ra cũng rất muốn có một cô con gái. Nhưng có người nào đó không gật đầu đồng ý, một mình cô cũng không thể tự sinh ra được.

Hai mẹ con đồng loạt nhìn sang Tạ Khuynh Mục, dồn áp lực lên anh.

Tạ Khuynh Mục khẽ ho một tiếng, quay mắt nhìn sang chỗ khác, làm như không thấy ánh mắt đầy mong đợi của hai mẹ con.

Rõ ràng vẫn là không có ý định nhượng bộ.

Khả Khả ‘hừ’ một tiếng, từ trên giường nhảy xuống, lại leo lên đùi Minh Kinh Ngọc, ôm cổ cô rồi nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi, ba không đồng ý thì mình đừng để ý ba nữa. Mẹ sinh cho con một em gái đi.”

Mấy người trong phòng bệnh suýt nữa cười đến nội thương vì ‘lời vàng ngọc’ của Khả Khả.

Minh Kinh Ngọc dở khóc dở cười: “Ba con không đồng ý thì mẹ không sinh được đâu.” Một mình cô thì sinh kiểu gì chứ.

Khả Khả không hiểu, ngây thơ hỏi: “Sao lại không sinh được ạ?”

Ờm…

Đây đúng là một câu hỏi rất sâu xa.

“Cho ba một bất ngờ không phải tốt hơn sao?” Ba không muốn, cậu không tin mẹ sinh em gái rồi mà ba lại không cần, hừ.

Sắc mặt của Minh Kinh Ngọc giống hệt Tạ Khuynh Mục, đều lộ ra vẻ bất lực.

Những người còn lại trong phòng thì cười đến không thở nổi.

“Hahaha, cái này đâu phải là bất ngờ đâu!” Tạ Đinh Oánh vừa ăn sô-cô-la, vừa dùng ngón tay lau đi nước mắt vì cười quá mà trào ra, rồi lại cười nói: “Khả Khả, đợi sau này con lớn lên, cưới vợ rồi thì sẽ biết.”

Khả Khả càng thấy khó hiểu hơn.

Tại sao phải đợi đến lúc cưới vợ chứ?

Cậu bây giờ đã muốn biết rồi.

Cậu một chút cũng không muốn cưới vợ, cậu muốn làm anh hùng, làm tổng tài bá đạo cơ.

Tạ Đinh Oánh còn định trêu Khả Khả thêm vài câu, nhưng bụng lại đau quặn lên. Cô lập tức nắm chặt tay Lê Yến Giác: “Huhuhu, lại… lại… lại bắt đầu nữa rồi.”

Tạ Đinh Oánh ôm bụng, kêu lên: “Đau quá… Lê Yến Giác, anh là cái đồ khốn kiếp!”

Tạ Đinh Oánh đau suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ, cuối cùng sinh ra một bé gái mà Lê Yến Giác đã mong chờ suốt nhiều năm.

Đặt tên là: Lê Tuế Linh.

*

Sau khi Khả Khả khai giảng được một tuần, Minh Kinh Ngọc có một triển lãm ở nước ngoài, phải đi công tác hơn nửa tháng.

Cuối tuần, trên đường đến sân bay tiễn cô, Tạ Khuynh Mục và Khả Khả cùng đi.

Đến sân bay, Khả Khả ôm chặt cổ Minh Kinh Ngọc, úp mặt lên vai cô, nói gì cũng không chịu buông tay. Cậu không nỡ để cô đi công tác: “Mẹ ơi, Khả Khả không muốn mẹ đi, con muốn đi cùng mẹ cơ.”

“Khả Khả còn đang đi học, không thể đi cùng mẹ được đâu.”

Những năm qua Minh Kinh Ngọc rất ít khi rời xa Khả Khả. Trước đây khi Khả Khả còn chưa đi học, mỗi lần cô đi công tác đều để bảo mẫu đưa Khả Khả đi cùng.

Lần xa nhau lâu nhất là năm ngoái, khi Tiểu Ngũ đi công tác ở Hương Sơn. Khả Khả quấn lấy anh đòi đi theo. Tối đầu tiên ở Hương Sơn, Khả Khả khóc đến xé lòng xé phổi, may mà cuối cùng cũng được Tiểu Ngũ dỗ dành cho nín.

“Vậy con không đi học nữa có được không?” Như vậy cậu có thể đi cùng mommy rồi.

Minh Kinh Ngọc cười: “Khả Khả còn muốn làm tổng tài lớn quản rất nhiều người nữa không?”

“Muốn ạ.” Khả Khả đáp bằng giọng non nớt.

Minh Kinh Ngọc nói: “Vậy nếu con không đi học, không có kiến thức, thì làm sao quản được nhiều người đây?”

Khả Khả lập tức rơi vào thế khó, nhưng vẫn không chịu buông tay.

Minh Kinh Ngọc thở dài, dịu dàng dỗ dành: “Khả Khả, bây giờ con dính mẹ như vậy, sau này tám tuổi phải ra nước ngoài sống một mình thì làm sao đây?”

“Con mới có bốn tuổi thôi. Tám tuổi còn xa lắm. Đến tám tuổi con đã là người lớn rồi.” Ba đã từng nói với cậu rằng từ tám tuổi trở đi phải ra nước ngoài sống và học tập một mình. Cậu hiểu điều đó. Bước đầu tiên để trở thành tổng tài lớn chính là phải học tập, còn phải tự lập, tự mình trưởng thành, như vậy mới có thể bảo vệ gia đình.

Minh Kinh Ngọc bất lực. Ý của nhóc con rất rõ ràng, không cần biết, không cần biết, bây giờ con vẫn là em bé, chuyện tám tuổi con không muốn nghĩ tới.

Tạ Khuynh Mục đã lập kế hoạch rất chi tiết cho việc học tập sau này của Khả Khả.

Sau này Khả Khả chắc chắn sẽ phải rất sớm bắt đầu tiếp xúc với công việc của công ty.

Ý của Tạ Khuynh Mục là, khi Khả Khả trưởng thành sẽ để cậu bắt đầu quản lý Tập đoàn Minh Thịnh.

Từ mười lăm tuổi đã phải làm quen với các nghiệp vụ của Tập đoàn Minh Thịnh, vì vậy khoảng thời gian tuổi thơ vô lo vô nghĩ của cậu cũng chỉ kéo dài đến trước tám tuổi mà thôi.

Minh Kinh Ngọc dù rất xót xa, nhưng cũng hiểu rõ gánh nặng trên vai Khả Khả.

Không chỉ Tập đoàn Minh Thịnh sẽ đặt lên vai cậu, mà Tạ thị sau này cậu cũng phải gánh vác trách nhiệm.

Tuy nhiên, về vấn đề kế thừa Tạ thị, Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc đều không ép buộc. Tạ thị không phải của riêng một người nào, mà là của cả nhà họ Tạ.

Tương lai Khả Khả có tham gia hay không sẽ tùy theo ý nguyện của chính cậu. Chuyện của thế hệ sau, họ tự sắp xếp, thế hệ trước sẽ không can thiệp quá nhiều.

Người thích hợp thì sẽ lên nắm quyền.


Chú thích:

1. Thuốc chống thải ghép (hay thuốc ức chế miễn dịch) là nhóm thuốc bắt buộc đối với bệnh nhân sau khi ghép tạng nhằm ngăn chặn hệ miễn dịch của cơ thể tấn công và đào thải cơ quan mới được ghép. Bệnh nhân thường phải sử dụng các loại thuốc này suốt đời để duy trì chức năng của tạng ghép.

Trước Tiếp