Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Khả Khả vừa ăn trái cây vừa chờ nghe tiếp câu chuyện.
Minh Thịnh Huy có lẽ vì trong lòng thật sự không còn ai để tâm sự, nên lại thật sự kể chuyện quá khứ của mình cho một đứa trẻ nghe. Ông liên tục ho khan mấy tiếng, Khả Khả hiểu chuyện liền đưa khăn giấy cho ông. Minh Thịnh Huy nhìn đứa trẻ lanh lợi, đáng yêu trước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một chút ấm áp mà đã nhiều năm rồi ông chưa từng cảm nhận.
Ông ta cúi mắt xuống, trầm giọng nói: “Ông muốn gọi điện cho con gái ông, nhưng có lẽ nó rất hận ông, sẽ không nghe điện thoại của ông đâu.”
Khả Khả không hiểu: “Tại sao ạ, ông ơi? Tại sao con gái ông lại hận ông? Người thân thì phải yêu thương nhau chứ.” Ở nhà cậu bé, cụ bà cố, bà cố, ba mẹ, chú bác, cô dì… ai cũng yêu thương nhau hết.
“Ông đã làm rất nhiều chuyện có lỗi với con gái ông và mẹ của nó.”
Con người khi về già luôn hay nhớ lại những chuyện và những người của thời trẻ, có tốt, có xấu.
Thịnh Vy trong ký ức của ông vừa xa xôi lại vừa rõ ràng. Khi ông ở vào giai đoạn khó khăn nhất, chính cô đã nắm tay ông bước ra trước mọi người, không hề bận tâm ánh nhìn của người khác, thoải mái giới thiệu rằng: đây là vị hôn phu của cô.
Cô ấy rực rỡ như vầng trăng sáng trên trời, chỉ cần vầng trăng ấy rơi xuống, thì sẽ trở nên giống như ông.
Ông nói với một đứa trẻ nửa hiểu nửa không rất nhiều chuyện của ngày trước.
Chỉ một lúc sau, đĩa trái cây đã sạch bách.
Hai má Khả Khả phồng lên vì đang nhai trái cây, nhưng đôi bàn tay nhỏ mũm mĩm của cậu bé lại được ông lau sạch sẽ, không dính một chút nước xoài nào, trên người cũng không dính bẩn.
Thật đáng yêu.
Có thể nhìn ra đứa trẻ này được dạy dỗ rất tốt, cha mẹ hẳn là những người rất tốt.
Minh Thịnh Huy yếu ớt mỉm cười, hỏi: “Có muốn ông lấy thêm cho cháu một đĩa nữa không?”
Bản thân Minh Thịnh Huy cũng thấy lạ, ông vốn không phải người hòa nhã, vậy mà khi nhìn thấy đứa trẻ này lại vô cớ sinh ra cảm giác yêu thích và thân thiết.
“Ông ơi, ông biết gọt trái cây không?” Trái cây trước đó là do y tá gọt cho ông.
“Ông sao lại không biết gọt trái cây chứ.” Minh Thịnh Huy cười cười, cầm lấy quả xoài và con dao gọt trái cây.
Khả Khả thấy Minh Thịnh Huy cầm dao gọt trái cây thì có chút căng thẳng: “Ông ơi, ông cẩn thận nhé, cắt vào tay sẽ đau lắm.”
Trước đây mẹ cậu khi gọt trái cây không cẩn thận đã cắt vào tay, chảy máu, đau lắm.
Ba cậu đã xót mẹ rất lâu, cậu cũng rất xót.
Khả Khả nghĩ một lúc rồi vẫn từ chối: “Ông ơi, thôi đừng gọt nữa ạ, ăn nhiều quá sẽ phải đi tè, cũng không tốt cho cơ thể đâu.” Nếu cậu phải đi tè rồi rời đi, lỡ ông cụ này ngủ mất, không nói chuyện với cậu nữa thì sẽ rất chán. Vì vậy Khả Khả chủ động mở lời: “Ông ơi, bây giờ ông có phải rất hối hận vì đã đối xử không tốt với con gái và vợ mình không?”
“Phải.” Đáy mắt đục ngầu của Minh Thịnh Huy phủ đầy vẻ u ám.
Khả Khả chống hai tay lên má, vẻ mặt rất nghiêm túc: “Mẹ cháu nói rồi, hối hận không phải là yêu, chỉ là để khiến trong lòng mình dễ chịu hơn một chút thôi. Như vậy là không tốt.” Cậu bé cũng không hiểu câu này nghĩa là gì, chỉ là vô tình nghe mẹ nói với ba: “Có phải người vợ hiện tại của ông đối xử với ông không tốt không, nên ông lại nhớ đến cái tốt của người vợ đầu tiên không?” Ông cụ này sao lại có nhiều vợ thế nhỉ? Ba nói rồi, cả đời chỉ được có một vợ thôi. Chú út cũng nói chỉ yêu một mình thím Thiền Thiền, chị Thiền Thiền là bảo bối trong tim chú ấy. Ông cụ này thật kỳ lạ quá.
Minh Thịnh Huy bị những lời của Khả Khả làm cho kinh ngạc. Đứa trẻ này… hiểu biết có phải hơi nhiều quá rồi không?
Sau một thoáng sững sờ, gương mặt già nua của ông cũng có chút xấu hổ.
Khả Khả vẫn còn nghĩ về chuyện ông cụ có nhiều vợ, lắc lắc đầu: “Có nhiều vợ không tốt đâu. Ba với mẹ cháu sẽ không như vậy, ba cháu chỉ có một mình mẹ cháu thôi.”
“Có lẽ khi đó cô ấy quá xuất sắc, khiến ông mất đi ánh hào quang của mình. Sau này… ông mới làm ra nhiều chuyện sai lầm như vậy.” Sai một bước, liền sai từng bước tiếp theo, Minh Thịnh Huy trầm giọng nói.
Khả Khả không hiểu ‘mất đi ánh hào quang’ là gì, nên tự hiểu thành ông cụ này không chịu được việc người khác giỏi hơn. Khuôn mặt nhỏ của cậu bé gần như nhăn lại thành một cục: “Tại sao vậy ạ? Mẹ cháu rất giỏi, có rất nhiều giải thưởng. Mỗi lần mẹ được giải, ba cháu đều lén khóc. Ba còn nói mẹ đã phải chịu rất nhiều khổ cực vì những giải thưởng đó, nên ba rất vui cho mẹ.” Dù vậy, có nhiều chuyện về ba mà cậu thật ra cũng không muốn nhắc tới, ba quá si tình, chẳng mấy khi lo sự nghiệp. Nhưng so với ông cụ này thì vẫn tốt hơn nhiều, ít nhất ba sẽ không lừa mẹ.
Ông cũng không biết vì sao nữa, có lẽ khi đó đầu óc bị ma quỷ mê hoặc.
Suốt bao nhiêu năm, ông thậm chí chưa từng hối hận về quyết định năm xưa. Mãi cho đến khi bản thân đổ bệnh, bên cạnh không có một ai hỏi han, ông mới bắt đầu hoài niệm về chính mình khi còn hai bàn tay trắng, hoài niệm những ngày tháng đi theo sau Thịnh Vy, hoài niệm nụ cười thuần khiết của cô.
Cũng giống như nhiều năm trước, ông cụ nhà họ Thịnh từng nói: “Cả đời này, cậu sẽ không bao giờ gặp được một người nào đối xử với cậu thuần túy như Thịnh Vy nữa.”
“Nếu ông không thích thì có thể nói ra mà.” Khả Khả lắc đầu: “Nhưng ông lại đi lừa người ta, như vậy là không tốt.” Yêu đương mù quáng đã không tốt rồi, lừa dối lại càng không tốt.
Đúng vậy, năm đó ông đã lừa Thịnh Vy, tình cảm dành cho cô cũng có.
Chỉ là khi ấy, trong lòng ông đối với cô không chỉ có thích, mà còn có cả dối trá và oán hận.
Minh Thịnh Huy không ngờ rằng đến cuối đời, mình lại bị một nhóc con còn quấn tã như thế này dạy dỗ.
Mấu chốt là từng câu từng chữ của nhóc con này đều rất có lý, khiến ông không thể phản bác.
Trong đôi mắt đục ngầu của Minh Thịnh Huy dâng lên ánh lệ, giọt nước mắt khẽ trào ra. Ông nói: “Nhóc con, cháu nói xem… con gái ông có tha thứ cho ông không? Nó có đến nhìn ông một lần không?”
Khả Khả không cần suy nghĩ đã lắc đầu: “Không đâu. Giống như ở nhà trẻ vậy, nếu bạn khác lấy bóng ném trúng cháu mà còn không xin lỗi, thì cháu có thể hòa giải, nhưng chỗ đau… cháu sẽ không quên.”
Minh Thịnh Huy bỗng bật cười.
Một đứa bé nhỏ xíu như vậy còn biết rằng nỗi đau thì sẽ không quên.
Huống chi là kiểu tổn thương khắc cốt ghi tâm như thế.
Thôi vậy. Sai rồi thì phải trả giá.
Chết lặng lẽ một mình trong phòng bệnh, có lẽ chính là kết cục cuối cùng của ông.
“Nhóc con mấy tuổi rồi?” Minh Thịnh Huy không nhịn được đưa tay xoa đầu nhỏ của Khả Khả, gương mặt hiền từ.
Khả Khả bẻ ngón tay nghĩ một lúc: “Bốn tuổi.” Phần lẻ còn lại thì không tính, như vậy trông sẽ trẻ hơn. Ba cậu cũng làm vậy, mỗi lần tính tuổi đều bỏ phần lẻ đi, nói rằng như thế nhìn trẻ hơn một chút.
Mới từng này tuổi mà đã nói năng đâu ra đấy.
Sau này chắc chắn sẽ là một mầm non tốt trong kinh doanh.
Minh Thịnh Huy chợt nghĩ đến Minh Kinh Ngọc. Năm đó khi nhà họ Tạ tổ chức rình rang, đứa bé cũng đã lớn chừng này rồi.
Không biết đời này ông còn có cơ hội gặp mặt đứa cháu ngoại của mình hay không.
Chắc là không rồi.
Minh Kinh Ngọc sẽ không cho ông gặp đâu.
Mà ông cũng không xứng để đòi hỏi được gặp một lần.
Minh Thịnh Huy nhìn Khả Khả bằng ánh mắt hiền hòa. Đúng lúc đó, một tràng tiếng bước chân vội vã hướng về phía phòng bệnh của ông, động tĩnh rất lớn.
Khả Khả vừa nhìn thấy Tạ Khuynh Mục và Minh Kinh Ngọc, đôi chân ngắn liền trượt xuống khỏi ghế, nhảy xuống đất rồi chạy lon ton về phía hai người: “Ba, mẹ, sao hai người lại đến đây ạ?”
Minh Kinh Ngọc một tay ôm chặt Khả Khả vào lòng, tảng đá lớn treo lơ lửng trong tim cuối cùng cũng rơi xuống: “Khả Khả, mẹ đã nói với con rồi đúng không, không được tự ý chạy lung tung một mình. Nếu còn lần sau nữa thì mẹ sẽ đánh mông đấy, biết chưa?”
Khả Khả chớp chớp mắt: “Con đâu có chạy lung tung đâu. Có hai anh trai đi theo phía sau con mà. Với lại, con đang nghe ông này kể chuyện. Ba ơi, con nói cho ba nghe nha, ông này kỳ lắm. Ông ấy có hai người vợ đó. Còn đối xử không tốt với người vợ đầu nữa.”
Tạ Khuynh Mục sắc mặt trở nên lạnh đi vài phần, nhưng vẫn dịu dàng vỗ nhẹ lên lưng con trai.
Khả Khả lại đặc biệt chấp nhất với vấn đề này: “Ba ơi, tại sao ông này lại có thể có nhiều vợ như vậy?” Cậu bé nghĩ mãi không hiểu: “Một người có thể có hai vợ sao?” Khả Khả trông như vừa phát hiện ra một lục địa mới vậy.
Minh Thịnh Huy bị một đứa bé con ngay trước mặt mình ngây thơ vạch trần như vậy.
Ông hoàn toàn mất hết thể diện, lại không có lý gì để phản bác.
Ba người nhìn nhau, Minh Thịnh Huy trông có phần lúng túng.
Chuyện Minh Thịnh Huy nhập viện, Minh Kinh Ngọc đã biết từ trước Tết.
Ung thư gan giai đoạn cuối.
Hiện nay Tập đoàn Minh Thịnh do một quản lý chuyên nghiệp tạm thời điều hành. Người quản lý này là tâm phúc của Tạ Khuynh Mục, được điều từ Lê Hải đến.
Sau khi Lương Sở biết chuyện biến động của công ty, bà ta đã cãi nhau kịch liệt với Minh Thịnh Huy. Nghe nói hai người đang làm thủ tục ly hôn, còn định lấy danh nghĩa tài sản chung của vợ chồng để phân chia cổ phần của công ty.
Minh Kinh Ngọc trước giờ vẫn cho rằng Minh Thịnh Huy yêu Lương Sở thật lòng nên hoàn toàn không đề phòng gì. Không ngờ ông ta vẫn âm thầm chừa lại một nước đi dự phòng.
Nói cho cùng, người mà Minh Thịnh Huy yêu nhất chẳng qua chỉ là chính bản thân ông ta.
Năm đó Lương Sở một lòng muốn gả cho Minh Thịnh Huy, nên đã ký không ít điều khoản tiền hôn nhân, vì vậy tài sản của công ty bà ta không thể động đến một phần nào.
Cho dù không có bản hợp đồng ấy thì công ty cũng là chế độ cổ đông, lại còn có một phần thuộc về nhà họ Thịnh, không phải chỉ mình Minh Thịnh Huy có thể quyết định. Ông ta nhiều lắm cũng chỉ được coi là người nắm quyền điều hành mà thôi.
Việc Lương Sở muốn chia cổ phần công ty cuối cùng cũng thất bại, nhiều lắm chỉ có thể nhận được một ít tiền cấp dưỡng.
Còn cô con gái tốt của ông ta dường như sau khi kết hôn cũng sống không mấy suôn sẻ.
Minh San sắp đến ngày sinh, đúng lúc đó cậu chủ nhà họ Trần lại chơi bời với người phụ nữ của một nhân vật lớn nên bị bắt vào đồn. Minh San vốn trông chờ đứa con trong bụng có thể giành chút thể diện cho mình, nào ngờ trong gia đình họ Trần vốn trọng nam khinh nữ, cô lại sinh ra một bé gái.
Cậu chủ nhà họ Trần nuôi một đứa con riêng ở bên ngoài, giờ cả đứa con riêng lẫn mẹ của nó đều được đón về nhà họ Trần. Nghe nói người phụ nữ kia rất có thủ đoạn, thành ra Minh San ở trong nhà họ Trần lại giống như một kẻ ngoài cuộc chen chân lên vị trí chính thất. Lương Sở biết con gái mình phải chịu uất ức như vậy nên đã hai lần tìm đến nhà họ Trần gây chuyện. Nhưng nhà họ Trần nói những lời rất khó nghe, đại ý rằng: chính bà ta cũng là người thứ ba chen chân vào, còn mặt mũi nào đi hỏi chuyện gia thế của người khác. Bị nói thẳng như vậy, Lương Sở nghẹn họng không đáp lại được lời nào.
Thế là hai mẹ con họ lại nảy ý định nhắm vào tập đoàn Minh Thịnh, nào ngờ Minh Thịnh Huy đã sớm để lại một nước đi dự phòng.
Những chuyện rối ren của nhà họ, Minh Kinh Ngọc cũng chẳng mấy hứng thú, càng không có cảm giác hả hê khi trả thù.
Đối với cô mà nói, tất cả chỉ giống như chuyện của người ngoài, xem náo nhiệt mà thôi.
Minh Kinh Ngọc thản nhiên liếc Minh Thịnh Huy một cái, rồi bế con trai trong lòng lên: “Khả Khả, bà cố còn đang đợi chúng ta, về nhà thôi.”
“Chào ông nhé!” Khả Khả quay đầu vẫy tay với Minh Thịnh Huy: “Lần sau đừng tìm nhiều vợ như vậy nữa nha.” Một vợ còn chưa đủ sao? Cậu cảm thấy một người vợ thôi cũng đã nhiều lắm rồi.
Đôi mắt Minh Thịnh Huy ươn ướt, giọng nói mang theo vẻ khẩn cầu: “Kinh Ngọc, ba có vài lời muốn nói với con. Con có thể ở lại một lát được không? Chỉ vài câu thôi.”
Tạ Khuynh Mục liền bế Khả Khả từ trong lòng Minh Kinh Ngọc sang.
Đôi mắt tròn xoe của Khả Khả như thể đã hiểu ra một chuyện gì đó rất ghê gớm, lại cũng giống như vẫn chưa hiểu hẳn.
Tạ Khuynh Mục bật cười, đúng là một nhóc lanh lợi.
Anh bế Khả Khả ra ngoài, người bảo mẫu và vệ sĩ phía sau cũng lần lượt rời đi, phòng bệnh lập tức trở nên yên tĩnh.
Minh Kinh Ngọc bước đến bên cửa sổ, đứng thẳng người nhìn ra ngoài: “Ông có gì muốn nói thì nói nhanh đi. Hay là vợ với con gái ông giờ không ở bên cạnh chăm sóc nữa, nên mới nhớ tới tôi?”
Minh Thịnh Huy nhìn bóng lưng cô. Rõ ràng chỉ cách vài bước chân, nhưng lại như xa xôi vô cùng.
Ông khó nhọc lên tiếng: “Kinh Ngọc, Khả Khả rất thông minh.” Đó là đứa trẻ lanh lợi nhất mà ông từng gặp. Không hổ là con của Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục, dòng máu chảy trong người nó vốn đã không phải thứ mà người bình thường có thể sánh được.
Minh Kinh Ngọc không hề dao động, cũng không đáp lại ông.
Giọng Minh Thịnh Huy khàn khàn, cổ họng khẽ chuyển động: “Lát nữa ba sẽ để luật sư tới, lập lại di chúc.” Trước đó, ông vốn đã để lại cho hai mẹ con kia một phần tài sản, đủ để họ sống nốt quãng đời còn lại. Nhưng sau khi gặp Khả Khả, ông lại thay đổi ý định. Ông tin rằng sau này nếu công ty nằm trong tay Khả Khả thì nhất định sẽ rất tốt, thậm chí còn tốt hơn khi ở trong tay ông gấp trăm lần. Còn toàn bộ tài sản riêng của ông cũng sẽ để lại cho Khả Khả.
Minh Kinh Ngọc lạnh giọng nói: “Ông không cần phải đặc biệt dặn dò. Từng cọng cỏ ngọn cây của Tập đoàn Minh Thịnh đều là của con trai tôi. Ông nghĩ hai mẹ con họ có thể lấy được một đồng nào từ tay tôi sao? Ông tưởng Minh Kinh Ngọc tôi là người dễ bắt nạt, hay là Tạ Khuynh Mục anh ấy dễ đối phó?” Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ông cho rằng bây giờ ông còn quyền lên tiếng trong Minh Thịnh tập đoàn sao?”
Minh Thịnh Huy hiểu rất rõ điều này. Khi Minh Kinh Ngọc và Tạ Khuynh Mục kết hôn, ông từng ký với Tạ Khuynh Mục một bản thỏa thuận, toàn bộ số cổ phần trong tay ông, Minh Kinh Ngọc là người sở hữu 100%.
Khi đó ông cũng có lòng riêng, từng nghĩ rằng nếu sau này có một ngày Tạ Khuynh Mục qua đời,
thì dù Minh Kinh Ngọc có giỏi đến đâu cũng không giữ nổi.
Giờ nhìn lại, ông mới thấy mình sai đến mức không thể sai hơn, suy nghĩ sai, cách làm sai, tất cả đều sai.
Khi con người sắp chết, mọi thứ mình từng nắm giữ cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Khoảnh khắc Minh Kinh Ngọc giẫm đôi giày cao gót bước ra khỏi phòng bệnh, cũng chính là lời vĩnh biệt.
Từ nay về sau, không còn bất kỳ dây dưa nào nữa.
Bà ngoại đã khám xong, đang ngồi đợi họ trên xe, những người đi cùng khác cũng đã lên xe.
Tạ Khuynh Mục bế Khả Khả đứng chờ Minh Kinh Ngọc ở cửa.
Nhìn thấy chồng và con trai, tâm trạng nặng nề của Minh Kinh Ngọc lập tức tan biến. Cô mỉm cười rồi nhanh bước về phía hai người.
Trong lòng Tạ Khuynh Mục, Khả Khả vòng tay ôm cổ Minh Kinh Ngọc, ghé sát tai cô thì thầm: “Mẹ ơi, Khả Khả và ba sẽ mãi mãi yêu mẹ.”
Hơi thở mềm mại của cậu bé phả nhẹ lên cổ Minh Kinh Ngọc.
Cảm xúc mà cô đã kìm nén suốt bấy lâu bỗng trào dâng, nước mắt lập tức tràn khỏi hốc mắt, lăn dài trên gò má.