Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Anh đã làm rất nhiều chuyện... đến chính anh cũng thấy đáng sợ, như thể người đó đã không còn là anh nữa." Michael không trực tiếp trả lời. Anh chỉ siết chặt cô từ phía sau, khóa cô trong vòng tay mình, giữ một nhịp điệu hòa cùng nhau, dập dềnh không dứt.
Đó là một giấc mơ không thể thốt thành lời. Anh chưa từng muốn kể cho cô nghe. Anh sợ, sợ rằng khi cô biết rồi, cô sẽ bắt đầu e ngại anh. Giống như lời cha đã nói, anh không thể có được cô theo cách bình thường... mà để đạt được mục đích, anh lại có thể bất chấp tất cả. Anh không thể từ bỏ cô.
Anh khẽ thở dài, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Mọi thứ đều đã thay đổi... Anh đánh mất giới hạn mà mình từng kiên trì giữ vững, trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng. Rõ ràng biết tất cả đều sai... nhưng lại không thể dừng lại. Mà cũng không muốn dừng lại. Anh sợ mọi thứ sẽ trở thành như vậy... Anh đã cưỡng ép giữ em lại bên mình, dù biết rằng rồi sẽ có một ngày... em nhất định phải rời xa anh."
"...!"
Là giấc mơ u ám giống như cô từng mơ sao? Hay là... anh đã nhìn thấy tương lai đen tối vốn thuộc về mình, một tương lai bị quyền lực bào mòn, dần đánh mất nhân tính? Anh hiểu vì sao cha mình gây dựng nên gia tộc, nhưng lại chưa từng hiểu trọn vẹn... cuối cùng trở thành kiểu người mà anh từng ghét nhất?
Vì sao... lại nói những điều này vào lúc này?
An Quỳnh cảm thấy tim mình đau nhói. Trong đầu như bị ánh sáng trắng nuốt chửng, toàn thân run rẩy. Cô không thể dùng sự khéo léo của mình để dệt nên những lời nước đôi... nhưng có lẽ chính vì vậy, anh mới muốn nghe sự thật từ cô.
Cô muốn im lặng.
Nhưng nhịp điệu của anh trở nên mãnh liệt hơn, dồn dập hơn, tâm trí của cô như nổ tung, chạm tới giới hạn. Cô không thể nói dối.
"Nếu anh trở thành như vậy... thì đó không hoàn toàn là lỗi của riêng anh. Nhưng em... thật sự không thể chấp nhận con người ấy." Đôi mắt của cô khẽ ngước lên, vừa cảm nhận nỗi buồn của anh, vừa kiên định nói tiếp: "Cho nên em sẽ làm mọi cách... để ngăn chuyện đó xảy ra. Việc em chọn anh... nghĩa là em đã chấp nhận những gì có thể xảy đến trong tương lai. Em sẽ cùng anh vượt qua núi cao, vượt qua mọi khó khăn... Em hy vọng anh mãi là chàng trai ngọt ngào của hiện tại, người có nguyên tắc, có giới hạn, và giữ được trái tim ban đầu của mình."
Đó hoàn toàn là lời thật lòng của cô. Không ai biết được để chấp nhận mối quan hệ này, cô đã phải hạ quyết tâm đến mức nào. Hoặc là không làm gì... còn nếu đã làm, thì phải làm đến cùng. Cô vốn luôn tránh xung đột, nhưng nếu thật sự phải chiến đấu, cô tuyệt đối sẽ không thua bất kỳ ai.
Giờ đây, cô đã chọn anh. Cô sẽ cùng anh tiến lùi. Chỉ là... không hiểu vì sao anh lại thiếu cảm giác an toàn đến vậy, luôn muốn hết lần này đến lần khác xác nhận tình cảm của cô, như thể cô có thể rời bỏ anh bất cứ lúc nào.
Dù... cảm giác đó cũng không hoàn toàn sai.
Chỉ là không phải "bất cứ lúc nào"... ít nhất là hiện tại, sẽ không.
Nhưng trong lòng cô vẫn dâng lên một nỗi bất an mơ hồ, bởi có những chuyện... vẫn đã xảy ra. Như vụ nổ. Như gương mặt bị thương của anh.
Chỉ là... người gánh chịu tai họa đã khác đi, mức độ biến dạng cũng không nghiêm trọng như việc bị cảnh sát trưởng đánh gãy sống mũi. Xương mũi có thể phẫu thuật... nhưng vết sẹo thì không thể xóa.
Nếu tất cả thật sự không thể tránh khỏi, nếu số phận cuối cùng vẫn đi theo con đường của nguyên tác... thì cô và anh nhất định sẽ rẽ lối.
Điều cô có thể làm... chỉ là cố gắng ngăn bi kịch xảy ra.
Và... yêu con người hiện tại của anh, người hoàn toàn xứng đáng để được yêu.
"Em yêu anh, Mike. Và chỉ có anh thôi."
"...." Michael hít sâu một hơi. Cô cảm nhận được cơ thể anh khẽ run lên trong vòng tay mình, cả hai gần như cùng lúc chạm đến cùng một điểm.
Anh ôm cô từ phía sau thật lâu. Sau khi vô vàn cảm xúc thoáng qua trong mắt, anh nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên má cô.
"Bác sĩ nói mặt anh sẽ để lại sẹo... Có lẽ anh sẽ không còn đẹp nữa. Em có để ý không?" Anh vẫn không nói ra điều quan trọng nhất. Đôi mắt ấy lại trở về vẻ dịu dàng như một chú cún, khẽ chuyển chủ đề.
"Không sao... em cũng đâu phải quá xinh đẹp." Cô cố nghiêng đầu nhìn anh, tinh nghịch chớp mắt, nở nụ cười dịu dàng ngọt ngào. Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm lên vết thương qua lớp băng: "Đó là huân chương của anh... là dấu ấn của sự dũng cảm. Em thích mọi thứ của anh lúc này. Ngoại hình thay đổi chưa bao giờ có ý nghĩa gì... tâm hồn của anh vẫn trong sạch."
"Joan..." Michael khẽ gọi tên cô. Đôi mắt ướt át lấp lánh, nụ cười kéo theo những nếp nhăn rất nhỏ ngọt ngào như mật. Anh vốn có thể đoán được. Anh biết rõ cô muốn gì... cũng từng sợ câu trả lời của cô. Nhưng khi cô không giữ lại điều gì, chân thành nói ra suy nghĩ của mình, cảm giác tuyệt vọng và u uất mà anh tưởng sẽ ập đến... lại không xuất hiện.
Thay vào đó là một niềm mong đợi, và một sự tin tưởng dành cho lời hứa ấy.
Anh tuyệt đối sẽ không thể trở thành con người đó.
Dù để đạt được mục đích, anh buộc phải làm một vài chuyện, giống như trên chiến trường, anh buộc phải nổ súng vào kẻ địch. Nhưng khi quay đầu trở về bên cô, anh sẽ tìm lại được điểm neo của mình.
Anh phải là con người trong lòng cô.
"...Anh cũng vậy. Anh rất, rất yêu em, Joan."
Michael ôm lấy cô, xoay người cô lại, rồi họ tiếp tục hôn nhau, gắn kết chặt chẽ hơn bao giờ hết.
...
............
Khi trời gần sáng, Connie một mình rời khỏi con đường rợp bóng cây, nơi biệt thự Corleone được bảo vệ nghiêm ngặt, lái xe vào khu dân cư đắt đỏ trong thành phố.
Trong những cuộc chiến bang phái của người Sicilia, nguyên tắc cơ bản nhất là không liên lụy đến phụ nữ trong gia đình.
Thứ nhất, tiêu diệt họ không có ý nghĩa, phụ nữ không tham gia vào công việc của gia tộc, cũng không hiểu hay giúp ích gì cho việc làm ăn. Thứ hai, tất cả đều nghiêm ngặt tuân thủ truyền thống Sicilia, nếu có kẻ nào phá vỡ quy tắc này, chúng sẽ bị toàn bộ các gia tộc cùng nhau phản đối, gần như được coi là "hiến pháp" của thế giới ngầm.
Dĩ nhiên, đôi khi vẫn có những tai nạn bất hạnh, ví dụ như vợ ở bên chồng rồi bị bắn nhầm hoặc chết trong vụ nổ. Ngoài những trường hợp đó, họ sẽ không chủ động ra tay với phụ nữ trong gia đình.
Vì vậy, Connie, vợ của các anh trai cô, và cả mẹ cô đều không bị hạn chế đi lại, họ vẫn có thể đến bất cứ nơi nào mình muốn. Hôm nay, mẹ cô còn dự định vào thành phố thăm bạn cũ.
Nhưng Connie biết có một việc cô nhất định phải làm. Và cũng chỉ có cô mới làm được. Cô không ăn sáng. Giờ này trên phố không có cửa hàng nào mở cửa, để đề phòng hạ đường huyết, cô mang theo hai thanh chocolate.
Trong lòng cô có chút căng thẳng. Cô nhớ lại những từ khóa đã ghi trong sổ tay, lặng lẽ sắp xếp lại câu chữ trong đầu. Cô đợi hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, vào khoảng hơn tám giờ sáng... người phụ nữ ấy đã xuất hiện.
Nữ tiếp rượu hạng nhất của gia tộc Tattaglia, tên là Susanna. Một cô gái trẻ tóc vàng, mắt xanh, sở hữu đôi chân dài cân đối và thân hình đầy đặn quyến rũ. Giọng Anh của cô mang theo chút âm sắc Ba Lan, điệu nhảy nóng bỏng đủ sức chinh phục mọi ánh nhìn. Chỉ trong hơn một năm, cô đã trở thành át chủ bài được săn đón nhất dưới trướng Tattaglia.
Những cô gái như họ đến rồi đi nhanh như bốn mùa. Có người trốn chạy, có người tự kết liễu đời mình, có người gặp tai nạn trong lúc tiếp khách. Nhưng những người thành công... lại bước vào một cuộc sống xa hoa.
Tattaglia sẽ đưa họ vào các công ty giải trí thuộc quyền mình, đóng gói họ thành những ngôi sao. Dù những công ty ấy hoạt động chẳng ra sao, mục đích chính vẫn là nâng giá trị của họ, để dâng lên cho những vị khách cao quý nhất. Người kém may mắn thì mắc bệnh, chỉ vài năm đã qua đời; kẻ may mắn hơn thì được các thương nhân giàu có hay quan chức quyền lực bao nuôi, trở thành tình nhân độc quyền.
Nhưng tất cả họ đều bị buôn bán đến đây, rất ít người có thể thật sự thoát khỏi tổ chức, đặc biệt là những cô gái có giá trị cao nhất. Gia tộc Tattaglia sẽ vắt kiệt họ, dùng đủ mọi thủ đoạn để khống chế.
Khi Susanna nhìn thấy Connie đứng chờ trước cửa căn hộ của mình, cô không khỏi sững lại. Rồi cô vuốt nhẹ mái tóc, giọng nói không mấy thân thiện cất lên: "Tìm tôi có việc gì không? Cô gái nhà Corleone."
"Cô từng gặp tôi rồi sao?"
Connie hỏi ngược lại, khí thế không hề thua kém. Thực ra cô không giỏi đàm phán, những buổi tụ họp với bạn bè trước đây chỉ xoay quanh những câu chuyện vô vị về đàn ông. Đến lúc này cô mới nhận ra, cha mình chưa từng dạy cô những điều ấy. Nhưng từ bây giờ, cô sẽ học. Cô biết, không có gì là không thể vượt qua.
"Chưa. Nhưng tôi biết danh sách giới thượng lưu New York, thậm chí còn rõ hơn cả người thân của họ về những gì họ đang làm."
Susanna khẽ cong môi, giọng nói mang chút tự đắc:
"Tôi đã xem ảnh của cô, tất nhiên là theo yêu cầu của ông chủ. Tôi cũng biết anh trai cô cưới một cô gái châu Á, và có không ít người đang cười nhạo chuyện đó. Người đàn ông ngủ với tôi tối qua cũng nhắc đến. Ai cũng biết gia tộc Corleone muốn bước chân vào chính trường. Ừm... để tôi đoán xem, cô đến tìm tôi là để tính sổ sao?"
"Phản ứng của cô... hình như không hề sợ hãi." Connie nói.
Cô đã nhờ người bên khu của Clemenza điều tra về người phụ nữ này. Những cô gái như Susanna thường đưa khách về căn hộ do Tattaglia cung cấp, hoặc đến nơi khách yêu cầu, vì vậy không khó để tìm ra chỗ ở của cô ta. Connie từng nghĩ đối phương sẽ tỏ ra lo lắng khi cô tìm đến... nhưng dường như hoàn toàn không phải vậy.
"Đương nhiên là tôi không sợ cô, cưng à." Cô ta cười khẩy, tra chìa khóa mở cửa, rồi dựa người vào khung cửa, bình thản nhìn Connie: "Nghe này, tôi hiểu vì sao cô hận tôi. Đúng, chúng tôi sẽ báo lại những gì nghe được trên giường cho ông chủ. Nếu cô đến hỏi chuyện đó, thì tôi chẳng có gì để giải thích cả. Chúng tôi không giống cô, cô chẳng cần làm gì cũng có thể sống cuộc đời mình muốn. Còn chúng tôi phải mang lại thứ khiến ông chủ hài lòng thì mới có thể sống sót. Dù cô có bắn chết tôi, cũng sẽ có người khác thay thế. Trong tay ông chủ chưa bao giờ thiếu phụ nữ."
Phải thừa nhận, đây là người phụ nữ đẹp nhất mà Connie từng gặp, và cũng vô cùng cuốn hút. Không hề giống hình dung về một tiếp rượu phù phiếm. Nhưng Connie nhanh chóng hiểu ra sự lả lơi ấy chỉ là lớp vỏ họ phô bày trước đàn ông, không phải con người thật của họ.
Ánh mắt của Connie dừng lại ở đầu gối bầm tím đến thâm đen của Susanna. Cô chợt nhớ lại lần mình bị ngã khi còn nhỏ, lúc đó đầu gối của cô cũng trầy xước đến rớm máu. Khi đó... đầu gối của cô cũng như vậy.
Một cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng, nhiều hơn cả là sự thương xót.
Cô lớn lên trong sự che chở của cha, nhưng đến lúc này mới nhận ra... mình chưa từng nghĩ đến hoàn cảnh của vô số người phụ nữ bình thường trong xã hội, những người không may mắn như cô.
Vẻ đẹp... đối với họ, lại trở thành một lời nguyền.
"Tôi không đến để trả thù." Connie hít sâu một hơi. Cô dần bình tĩnh lại, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ trước mặt: "Tôi muốn nói chuyện với cô với tư cách... hai người phụ nữ."