Phượng Trảm Long Đình: Hành Trình Thành Nữ Đế

Chương 27

Trước Tiếp

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng chữ: "Thần thiếp sẽ dốc sức để sống sót. Hoặc giả... sẽ nghĩ cách để cục diện hỗn loạn này sớm kết thúc."

Hắn không nói gì, chỉ nhìn tôi trân trân như muốn soi thấu tận sâu linh hồn. Cuối cùng, hắn mệt mỏi nhắm mắt: "Ngươi lui xuống đi."

Tôi biết, hắn đang nghi ngờ tôi, cũng đang dựa dẫm vào tôi. Tâm thái mâu thuẫn này chính là thứ tôi cần.

Tôi bắt đầu âm thầm dàn xếp. Việc đầu tiên là liên lạc với Chu Vi. Nàng ấy giờ đã là Phó tướng phương Bắc, thực tế nắm giữ ba vạn biên quân. Thư tôi gửi rất đơn giản: "Bệ hạ long thể bất an, triều cục có thể có biến. Nếu kinh thành xảy ra loạn lạc, tướng quân định thế nào?"

Chu Vi hồi âm còn đơn giản hơn: "Mạt tướng chỉ nghe theo sự điều động của Bệ hạ và nương nương."

Việc thứ hai, tôi để phụ thân Thẩm Minh Đường liên lạc với những quan viên thuộc phái thanh liêm và trung lập. Lấy lý do "Bệ hạ cần tĩnh dưỡng", đề nghị "thiết lập phụ chính đại thần, tạm lý triều chính". Đây là phép thử, cũng là bước đệm.

Việc thứ ba, cũng là bước then chốt nhất: Tôi cần một cơ hội, một cơ hội khiến Tiêu Triệt không thể không dựa vào mình nhưng lại không rảnh rang để truy cứu hành động của tôi.

Cơ hội ấy đã đến vào đêm Tiểu Niên, ngày hai mươi ba tháng Chạp.

Đêm đó cung đình mở yến tiệc, Tiêu Triệt gượng dậy tham dự. Tiệc mới quá nửa, hắn đột nhiên nôn m.á.u rồi ngất xỉu, hiện trường đại loạn. Thái y chẩn đoán là "đan độc nhập phủ, cấp hỏa công tâm", tình hình vô cùng nguy kịch.

Tôi quyết đoán ngay lập tức, với thân phận Quý phi đang nắm quyền quản lý cung vụ, hạ lệnh: Phong tỏa tin tức, nghiêm cấm cung nhân ra vào; triệu phụ thân của Chu Vi là Chu Chấn Sơn dẫn binh vào cung trấn giữ; lệnh cho phụ thân Thẩm Minh Đường thống suất văn quan, ổn định triều đường.

Một loạt mệnh lệnh quả quyết và chu mật ấy khiến Thái hậu và các phi tần khác chưa kịp phản ứng thì cục diện đã nằm trong tầm kiểm soát.

Tiêu Triệt hôn mê suốt ba ngày. Ba ngày này, tôi túc trực tại điện Dưỡng Tâm, xử lý tất cả tấu chương và báo cáo khẩn. Việc nào cần phê thì phê, việc nào cần ép xuống thì ép, việc nào cần khẩn cấp điều binh thì dùng ngọc tỷ của Tiêu Triệt đóng dấu — ngọc tỷ là thứ tôi tìm thấy dưới gối nằm của hắn.

Đêm muộn ngày thứ ba, Tiêu Triệt tỉnh lại. Khi hắn mở mắt, tôi đang ngồi dưới ánh đèn phê duyệt một bản tấu chương về nạn lụt ở Giang Nam.

— "... Ngươi đang làm gì vậy?" Giọng hắn khàn đặc.

Tôi đặt b.út xuống, bước lại bên giường: "Bệ hạ hôn mê ba ngày, triều đình không thể một ngày không có chủ. Thần thiếp đã lạm quyền, tạm thay Bệ hạ xử lý một số chính sự khẩn cấp."

Ánh mắt Tiêu Triệt quét qua chồng tấu chương chất cao như núi trên án, rồi lại dừng lại trên gương mặt tôi. Ánh mắt hắn rất phức tạp, có kinh ngạc, có hoài nghi, và cũng có... một chút nhẹ nhõm.

— "Ngươi đều xử lý hết rồi sao?


— "Vâng." Tôi dâng lên một cuốn sổ nhỏ, "Đây là ghi chép về tất cả các quyết sách trong ba ngày qua, mời Bệ hạ xem xét."

Hắn xem rất lâu, cuối cùng khép cuốn sổ lại: "Thẩm Thanh Từ, ngươi còn có năng lực hơn cả những gì Trẫm tưởng tượng."

— "Thần thiếp chỉ làm những việc nên làm." Tôi quỳ xuống, "Bệ hạ, long thể là trọng. Xin Bệ hạ chuẩn tấu, tạm thời nghỉ ngơi, triều chính... có thể giao cho người đáng tin cậy tạm lý."

Tiêu Triệt im lặng hồi lâu: "Người đáng tin cậy? Là ai?"

— "Thần thiếp tiến cử ba người: Lại bộ Thượng thư Thẩm Minh Đường quản lý bổ nhiệm quan viên; Minh Uy hiệu úy Chu Chấn Sơn quản lý phòng thủ kinh kỳ; và..." Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, "Thần thiếp."

— "Ngươi?" Tiêu Triệt cười, một nụ cười đầy mệt mỏi và mỉa mai, "Thẩm Thanh Từ, cuối cùng ngươi cũng nói ra dã tâm của mình rồi."

— "Đây không phải dã tâm, mà là trách nhiệm." Tôi đón lấy ánh mắt của hắn, "Bệ hạ, ngài đăng cơ năm mười lăm tuổi, dẹp loạn ngoại thích, củng cố hoàng quyền, là vị minh quân của Đại Tĩnh. Nhưng ngài đã quá mệt rồi, mệt đến mức cơ thể sụp đổ, mệt đến mức... không thể tiếp tục bảo vệ giang sơn này. Thần thiếp là phi tần của ngài, là thanh đao do chính tay ngài mài dũa, nay ngài cầm đao không nổi nữa, chẳng lẽ lại để đao rỉ sét trong bao, trơ mắt nhìn giang sơn đại loạn sao?"

Tiêu Triệt nhìn chằm chằm tôi, bất ngờ ho lên dữ dội. Tôi tiến lên định đỡ nhưng bị hắn vung tay đẩy ra.

— "Ngươi... ngươi đã sớm lên kế hoạch cả rồi, có đúng không?" Hắn th* d*c, đáy mắt trào dâng vẻ điên cuồng, "Từ lúc ngươi ở lãnh cung nói ra chuyện của Hiền phi, ngươi đã chờ đợi ngày này! Chờ Trẫm đổ bệnh, chờ Trẫm cần đến ngươi, chờ ngươi... lấy bản thân mình thay thế!"

Tôi quỳ trên mặt đất, sống lưng thẳng tắp: "Phải."

Một chữ này, tôi nói rất rõ ràng và bình thản.

Tiêu Triệt ngẩn người. Hắn có lẽ không ngờ tôi lại thừa nhận một cách dứt khoát đến thế.

— "Bệ hạ, thứ ngài muốn là 'Giang sơn của Trẫm', còn thứ thần thiếp muốn là 'Giang sơn của Đại Tĩnh'." Tôi nhìn vào mắt hắn, gằn từng chữ, "Có khác biệt không? Có. Giang sơn của ngài là tư sản, ngài có thể tùy ý định đoạt, có thể vì đa nghi mà g.i.ế.c trung thần, có thể vì cố chấp mà hủy bỏ lương sách. Nhưng giang sơn Đại Tĩnh thì không, đó là kế sinh nhai của hàng triệu bá tánh, là cơ nghiệp trăm năm, là một quốc gia sống động cần được trị lý t.ử tế."

— "Cho nên ngươi hạ độc Trẫm?" Tiêu Triệt đột ngột nói, giọng lạnh như băng.

Tim tôi chấn động, nhưng mặt không biến sắc: "Bệ hạ hà tất nói lời ấy?"

— "Thái y nói, đan độc trong người Trẫm có dấu vết bị tác động để nặng thêm." Hắn từ dưới gối lôi ra một chiếc bình sứ nhỏ, chính là chiếc bình tôi dùng để đựng bột t.h.u.ố.c "Thanh Tâm Thang": "Trong t.h.u.ố.c này, ngoài hoàng liên, hoàng cầm, còn có một vị... hạc đỉnh hồng. Liều lượng rất nhẹ, nhưng ngày qua tháng lại, đủ để khiến đan độc bộc phát mạnh hơn."

Ánh nến nổ lách tách. Trong điện tĩnh lặng như tờ.

Trước Tiếp