Tôi đặt chén rượu xuống, đầu ngón tay lướt qua vành chén lạnh lẽo: "Thứ thần thiếp muốn, Bệ hạ không cho được."
— "Ồ?"
— "Thứ thần thiếp muốn chính là 'tự do'." Tôi nhìn vào mắt hắn, "Không phải là tự do bước ra khỏi bốn bức tường cung cấm này, mà là sự tự do ở ngay trong cung đình này: không phải nơm nớp lo sợ mỗi ngày, không phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, và không phải đối mặt với nguy cơ bị ban c.h.ế.t bởi một chén độc t.ửu bất cứ lúc nào. Bệ hạ có cho được không?"
Tiêu Triệt nhìn tôi trân trân rất lâu, lâu đến mức nến đã sắp cháy tàn.
— "Trẫm mệt rồi." Hắn đột ngột nói, giọng nói mang theo vẻ rệu rã, "Dìu Trẫm về cung."
Đao và kẻ cầm đao, đó chính là mối quan hệ chân thực nhất giữa chúng tôi. Mà đao thì cuối cùng cũng có ngày phản phệ chủ nhân.
Câu nói kia của Tiêu Triệt như một tảng đá ném xuống mặt nước lặng, khuấy động ngàn tầng sóng nơi triều đình và hậu cung.
"Trẫm mệt rồi" — ba chữ ấy tiết lộ quá nhiều thông tin: cơ thể mệt mỏi, tâm lực cạn kiệt, hoặc giả là... bắt đầu cân nhắc đến chuyện hậu sự. Mà ngôi vị Hoàng hậu bỏ trống suốt bảy năm vốn đã là một thanh kiếm treo lơ lửng trên triều đường Đại Tĩnh. Nay Tiêu Triệt chủ động nhắc đến, các phương thế lực đều rục rịch không yên.
Kẻ đầu tiên đứng ngồi không yên chính là Thái hậu. Dù đang nằm liệt giường, bà vẫn thông qua người cháu trai — Tân Thượng thư bộ Lễ — gửi lời tới Tiêu Triệt: "Quốc không thể một ngày không có Hậu. Thục phi tuy đã bị phế, nhưng Thái hậu cho rằng nên chọn bậc hiền đức từ các tiểu thư thế gia để lập Hậu, nhằm trấn an thiên hạ."
Lời này nghe thì thật đường hoàng, nhưng ai nấy đều hiểu, Thái hậu muốn đưa người của mình lên.
Người thứ hai có hành động là Chu lão tướng quân. Những chiến thắng liên tiếp ở phương Bắc và phương Tây đã mang lại quân công hiển hách cho nhà họ Chu. Chu lão tướng quân mượn cớ tạ ơn, ở cuối tấu chương đã "tiện thể" nhắc tới một câu: "Bệ hạ đang độ sung mãn, nhưng ngôi vị trữ quân vẫn bỏ trống, chúng thần không khỏi lo âu. Nếu chọn được hiền hậu, hạ sinh đích t.ử, thì gốc rễ quốc gia mới vững bền."
Tuy ông không nói rõ, nhưng văn võ bá quan đều hiểu ẩn ý: Nhà họ Chu có nữ t.ử đến tuổi, có thể vào chủ quản trung cung.
Người thứ ba là phụ thân tôi, Thẩm Minh Đường. Ông chẳng nói gì cả, chỉ là một ngày nọ sau buổi bãi triều, khi đến Trường Xuân Cung "thăm hỏi", ông đã để lại một câu: "Cây cao đón gió lớn, phải biết tiến biết lùi."
Tôi hiểu ý ông: Tôi đã là Quý phi, vị thế ngang hàng Phó hậu, nếu tiến thêm bước nữa sẽ trở thành đích ngắm của muôn người. Những kẻ thù đang ẩn mình sẽ một lần nữa liên minh để xé xác tôi. Nhưng tôi lại càng hiểu rõ một điều khác: Ở trong cung này, không tiến ắt sẽ lùi. Lùi một bước, có thể chính là vực thẳm vạn trượng.
Giữa tháng Mười, Tiêu Triệt chính thức đưa chuyện lập Hậu ra bàn bạc trong buổi thiết triều.
— "Trẫm đăng cơ bảy năm, trung cung bỏ trống, đây không phải kế lâu dài." Hắn ngồi trên long ỷ, thần sắc bình thản, "Các khanh có nhân tuyển nào, cứ việc nói thẳng."
Cả đại điện im phăng phắc. Chẳng ai dám là người đầu tiên lên tiếng — nói đúng chưa chắc đã có công, nhưng nói sai chắc chắn sẽ có tội.
Cuối cùng, Thượng thư bộ Lễ là người bước ra đầu tiên: "Bệ hạ, thần thiết nghĩ Hoàng hậu phải là người xuất thân danh môn, đức tài vẹn toàn mới có thể mẫu nghi thiên hạ. Thái hậu nương nương từng nhắc đến cháu gái của Từ các lão là Từ thị, năm nay mười sáu tuổi, đoan trang hiền thục, thông hiểu thi thư..."
— "Từ các lão?" Tiêu Triệt ngắt lời, "Từ các lão đã ngoài bảy mươi, cáo lão về hưu nhiều năm, cháu gái ông ta cư trú tại Giang Nam từ lâu, đối với kinh thành và quy củ trong cung đều mù tịt. Làm sao có thể mẫu nghi thiên hạ?"
Thượng thư bộ Lễ nghẹn lời.
Thị lang bộ Hộ bước ra tiếp lời: "Bệ hạ, thần nghĩ Hoàng hậu nên xuất thân từ tướng môn. Nay biên quan chưa yên, nếu hậu tộc là tướng môn có thể ổn định quân tâm. Cháu gái Chu lão tướng quân là Chu Vi, tuy là nữ t.ử nhưng chiến công hiển hách, nếu lập làm Hậu..."
— "Chu Vi là tướng quân." Tiêu Triệt một lần nữa ngắt lời, "Trách nhiệm của tướng quân là bảo quốc vệ dân, không phải quản lý hậu cung. Để nàng ấy làm Hoàng hậu là lãng phí tướng tài."
Thị lang bộ Hộ lủi thủi lui xuống. Tiếp sau đó có thêm vài quan viên tiến cử nữ t.ử nhà mình hoặc nhà thông gia, đều bị Tiêu Triệt lần lượt bác bỏ. Không khí trong điện ngày càng ngột ngạt. Ai cũng nhận ra Tiêu Triệt đã có nhân tuyển trong lòng, hắn chỉ đang đợi, đợi có người nói ra cái tên đó.
Cuối cùng, Thẩm Minh Đường — người vốn im lặng nãy giờ — đã bước ra.
— "Bệ hạ," ông cúi mình, "Thần nghĩ việc chọn Hậu không nằm ở xuất thân mà ở năng lực. Nay sự vụ lục cung phức tạp, nếu lập Hậu mới cần thời gian làm quen từ đầu, e rằng sẽ nảy sinh hỗn loạn. Chi bằng... chọn bậc hiền tài từ các phi tần hiện có mà lập nên."
Lời này nói ra vô cùng khéo léo, vừa không trực tiếp nhắc tên tôi, lại vừa chỉ hướng rõ ràng — việc lục cung hiện nay do tôi quản lý, người "hiền tài" nhất trong các phi tần dĩ nhiên là tôi.
Tiêu Triệt nhìn ông, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị: "Thẩm Thượng thư cho rằng trong các phi tần hiện nay, ai có thể đảm đương?"
Thẩm Minh Đường không nói thêm nữa, chỉ đáp: "Bệ hạ thánh minh, tự có quyết đoán."