Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Trần Bình phái người trà trộn vào thương đội Tây Lương, chặn đứng được một số mật thư. Trong thư nhắc đến vài cái tên: Thị lang bộ Hộ, Thượng thư bộ Lễ, và cả... phụ thân của Thục phi.
Khi tôi cầm mật thư đến tìm Tiêu Triệt, sắc mặt hắn u ám như sắp nhỏ ra nước.
— "Thục phi..." Hắn siết c.h.ặ.t ngón tay, tờ thư nhăn nhúm lại, "Phụ thân nàng ta thông địch, nàng ta không thể không biết chuyện."
— "Bệ hạ," tôi thận trọng lên tiếng, "Chỉ dựa vào mấy bức thư này e là khó định tội. Phụ thân Thục phi là Thị lang bộ Lại, môn sinh trong triều rất nhiều. Nếu đường đột ra tay, sợ là rút dây động rừng."
Tiêu Triệt im lặng hồi lâu, đột nhiên hỏi: "Thẩm Thanh Từ, nếu là ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?"
Tôi biết hắn đang thử thách mình.
— "Thần thiếp sẽ... tương kế tựu kế." Tôi chậm rãi nói, "Tây Lương vương đã muốn mượn đao g.i.ế.c người, chúng ta liền để con d.a.o này c.h.é.m ngược lại chính hắn."
Tiêu Triệt ngước mắt: "Nói rõ hơn xem."
— "Quốc lực Tây Lương yếu, sở dĩ dám động là vì tưởng Đại Tĩnh nội loạn, không rảnh tay lo phía Tây." Tôi phân tích, "Nếu để Tây Lương vương biết kẻ hắn cấu kết đã bị chúng ta khống chế, và sẽ truyền tin giả cho hắn... Bệ hạ đoán xem, hắn sẽ làm gì?"
Đôi mắt Tiêu Triệt lóe lên tia sáng sắc sảo: "Hắn sẽ hành động theo tin giả và rơi vào bẫy của chúng ta."
— "Chính xác." Tôi gật đầu, "Đến lúc đó nhất cử tiệu diệt quân chủ lực Tây Lương, không chỉ trừ được hậu họa vĩnh viễn, mà còn nhân cơ hội này chỉnh đốn triều đình — những kẻ thông địch kia, một tên cũng không chạy thoát. Hơn nữa, chúng ta có thể cài cắm tai mắt vào quân Tây Lương để thăm dò thực hư."
Tiêu Triệt nhìn tôi trân trân một lúc lâu, đột nhiên cười: "Thẩm Thanh Từ, sự tàn nhẫn và quyết đoán này của ngươi, quả thật... rất hợp ý Trẫm."
Nụ cười của hắn mang theo sự tán thưởng, nhưng cũng ẩn chứa vẻ cảnh giác.
Tôi biết, vị thế của mình trong lòng hắn lại nặng thêm một phần, mà nguy hiểm cũng tăng thêm một phân.
Kế hoạch nhanh ch.óng được triển khai.
Trần Bình giả làm tâm phúc của phụ thân Thục phi để "tiếp đầu" với mật sứ Tây Lương. Theo chỉ thị của tôi, hắn ta truyền đi tin giả: Chiến sự phương Bắc của Đại Tĩnh đang căng thẳng, Tiêu Triệt đã điều động quân thủ vệ phía Tây đi chi viện, nay phía Tây trống rỗng, chính là cơ hội tốt để tấn công.
Để tăng thêm phần tin cậy, tôi còn để phụ thân "đề xuất" trên triều việc điều quân trú đóng phía Tây lên phía Bắc — dĩ nhiên, đề xuất này bị Tiêu Triệt "bác bỏ". Nhưng tin tức thì đã lan truyền ra ngoài.
Đầu tháng Chín, Tây Lương quả nhiên trúng kế.
Tây Lương vương đích thân dẫn năm vạn đại quân tiến về phía Đông, âm mưu thừa cơ đột kích. Nào ngờ, Chu lão tướng quân đã sớm mai phục tại biên giới, Chu Vi cũng bí mật từ phương Bắc trở về chi viện, ba vạn tinh binh phục kích hai bên sườn.
Trận chiến đó, sử sách gọi là "Dương Quan đại thắng".
Quân chủ lực Tây Lương bị tiêu diệt hoàn toàn, Tây Lương vương bị bắt sống. Chu Vi trước trận c.h.é.m bay đầu bảy tướng địch, uy danh chấn động thiên hạ.
Khi tiệp báo truyền về kinh thành, cả triều đình mừng vui khôn xiết.
Chỉ có một số ít người, mặt xám như tro tàn.
Đêm khuya hôm đó, tại cung của Thục phi.
Khi Trần Bình dẫn người xông vào, Thục phi đang ngồi trước gương chải tóc. Thấy họ vào, nàng ta không hề ngạc nhiên, chỉ đặt lược xuống, bình thản nói: "Đến rồi sao?"
— "Thục phi nương nương," Trần Bình chắp tay, "Bệ hạ có chỉ, mời người đến cung Càn Thanh một chuyến."
Thục phi đứng dậy, soi gương sửa lại lọn tóc mai lần cuối rồi xoay người, ánh mắt lướt qua tôi — tôi đang đứng sau lưng Trần Bình, diện một bộ tố y, gương mặt không chút cảm xúc.
— "Thẩm Thanh Từ," nàng ta cười, một nụ cười thê lương mà diễm lệ, "Bản cung thua rồi, nhưng ngươi cũng sẽ không thắng đâu."
Tôi không nói gì.
— "Ngươi tưởng lật đổ được ta là có thể kê cao gối mà ngủ?" Nàng ta tiến lại gần một bước, hạ thấp giọng: "Trong cung này, kẻ muốn ngươi c.h.ế.t nhiều vô kể. Hoàng đế hôm nay sủng ái ngươi, ngày mai có thể g.i.ế.c ngươi. Bản cung ở dưới suối vàng... chờ ngươi."
Trần Bình nhíu mày: "Nương nương, mời."
Thục phi nhìn tôi một cái cuối cùng rồi xoay người rời đi, sống lưng thẳng tắp, duy trì chút tôn nghiêm cuối cùng.
Ngày hôm sau, thánh chỉ ban xuống.
Thị lang bộ Lại thông địch phản quốc, chứng cứ rành rành, bị xử tru di cửu tộc. Thục phi biết chuyện mà không báo, bị phế làm thứ nhân, ban dải lụa trắng.
Thái hậu nghe tin thì ngã bệnh, nằm liệt giường không dậy nổi.
Triều đình một lần nữa thay m.á.u. Các quan viên hàn môn nhân cơ hội này thăng tiến, lấp đầy các khoảng trống. Phụ thân Thẩm Minh Đường quyền lực tăng vọt, đã trở thành "người đứng đầu triều đình" đúng nghĩa.
Đầu tháng Mười, Tiêu Triệt luận công ban thưởng.
Chu Vi được phong "Trấn Tây tướng quân", hàng Chính tam phẩm, ban một tòa phủ đệ, ngàn lượng vàng. Chu lão tướng quân được gia phong "Thái úy", ban kim bài miễn t.ử. Trần Bình thăng làm Thống lĩnh thị vệ ngự tiền, hàng Chính tứ phẩm.
Còn tôi, được tấn phong làm "Quý phi", ban quyền hiệp lý lục cung, vị thế ngang hàng Phó hậu.
Ngày đại lễ sắc phong, trăm quan triều hạ.
Tôi khoác trên mình triều phục Quý phi, đầu đội phượng quy hoa chín đuôi, đứng bên cạnh Tiêu Triệt nhận sự quỳ bái của quần thần. Ánh nắng ch.ói chang chiếu vào cây trâm phượng vàng ròng lấp lánh, khiến người ta hoa cả mắt.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ về cảnh tượng mình đang làm báo cáo trong phòng họp trước khi xuyên không. Khi đó, nỗi phiền muộn lớn nhất của tôi chẳng qua chỉ là chưa làm xong slide, viết chưa tốt báo cáo.
Giờ đây, tôi nắm quyền sinh sát trong tay, nhưng từng phút từng giây đều như bước đi trên đầu đao.
Sau lễ sắc phong, Tiêu Triệt thiết yến tại ngự uyển.
Chu Vi cũng tới, vẫn mặc nguyên bộ nhung phục chưa thay, nổi bật giữa rừng xiêm y lộng lẫy. Nàng bước đến trước mặt tôi, quỳ một gối:
— "Mạt tướng có được ngày hôm nay đều nhờ nương nương nâng đỡ. Ân tình này, đời đời kiếp kiếp không quên."
Tôi đỡ nàng dậy: "Là do bản thân ngươi có bản lĩnh thôi."
— "Không," Chu Vi lắc đầu, ánh mắt chân thành, "Nếu không có cơ hội nương nương trao cho, bản lĩnh của mạt tướng dù lớn đến đâu cũng chẳng có đất dụng võ." Nàng khựng lại một chút, hạ thấp giọng: "Nương nương, mạt tướng nghe nói... Bệ hạ có ý lập Hậu?"
Tim tôi thắt lại một nhịp, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên như không: "Tâm tư của Bệ hạ, đâu phải người như chúng ta có thể suy đoán được."