Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bữa tiệc của tập đoàn Hạ thị và Phong thị được sắp xếp vào cùng một buổi tối.
Hơn nữa lại còn được tổ chức ở tầng trên và tầng dưới của cùng một khách sạn.
Dung Từ và Úc Mặc Huân đến dự tiệc của Phong thị trước.
Vừa biết tin hai người đến thì Phong Đình Thâm đã đích thân ra đón ngay lập tức.
Sau vài câu hàn huyên, Úc Mặc Huân liền mở lời giục Phong Đình Thâm rời đi: “Nếu Phong tổng có việc thì cứ đi làm trước đi, không cần phải quá khách sáo đâu.”
Phong Đình Thâm gật đầu: “Cảm ơn Úc tổng đã thông cảm. Nếu hai vị có việc gì thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào nhé.”
Chào hỏi Dung Từ xong thì Phong Đình Thâm đi tiếp đón những vị khách khác.
Hôm qua Phong Đình Thâm đã nán lại bữa tiệc của họ rất lâu nên dù Dung Từ và Úc Mặc Huân không muốn nán lại tiệc của Phong thị nhưng vẫn nể mặt đợi đến giữa chừng mới rời đi để lên lầu tham dự tiệc tối của Hạ thị.
Vừa nhìn thấy Dung Từ đến, Hạ Trường Bách lộ rõ vẻ vui mừng khi nụ cười gần như hiện ngay trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta: “Hai người đến rồi à?”
Úc Mặc Huân lên tiếng trước: “Xin lỗi Hạ tổng, vừa rồi chúng tôi trò chuyện ở dưới lầu một lát nên đến hơi muộn.”
Hạ Trường Bách mỉm cười: “Không sao đâu, tôi hiểu mà.”
Hạ Trường Bách thực lòng muốn trò chuyện với Dung Từ nhiều hơn một chút nhưng khách khứa trong tiệc của Hạ thị cũng rất đông nên anh ta đành rời đi khi chưa kịp nói được bao nhiêu.
Dung Từ và Úc Mặc Huân nán lại trò chuyện với những người khác một lát thì Úc Mặc Huân ngó nghiêng xung quanh một vòng rồi như sực nhớ ra điều gì mà thốt lên:
“Lâm Vu thế mà lại không đến sao? Đã đến giờ này rồi mà tiệc của Phong thị hay Hạ thị cô ta đều không xuất hiện.”
Nghe Úc Mặc Huân nhắc đến thì Dung Từ mới nhận ra tối nay họ đã ở tiệc của Phong thị và Hạ thị lâu như vậy mà đúng là chưa hề nhìn thấy bóng dáng Lâm Vu đâu cả.
Cô hiện tại thực sự không còn bận tâm đến chuyện của Lâm Vu nữa nên khi nghe vậy cũng chỉ nhạt giọng đáp:
“Chắc cô ta có chuyện gì không dứt ra được hoặc có thể là sẽ đến muộn chút chăng.”
Úc Mặc Huân phân tích:
“Cô ta thì có thể có chuyện gì chứ? Việc trọng đại nhất của cô ta chẳng phải là ân ân ái ái với Phong Đình Thâm sao? Hơn nữa cho dù tối nay Tấn Độ hay Lâm Thị có tổ chức tiệc đi chăng nữa thì với tính cách của cô ta cũng chắc chắn sẽ chạy qua bên này lượn một vòng rồi mới đi, làm sao có chuyện hoàn toàn không xuất hiện được.”
Lời này của Úc Mặc Huân quả thực rất có lý.
Có điều...
Dung Từ nói: “Chắc là có việc thật nên tạm thời chưa đến được thôi.”
Úc Mặc Huân cũng cảm thấy thế.
Việc Lâm Vu mãi không xuất hiện ở tiệc của Phong thị lẫn Hạ thị khiến cả anh ta lẫn Dung Từ đều chỉ có thể nghĩ đến khả năng cô ta đang bận việc gì đó rất quan trọng nên mới đến muộn chứ ngoài ra hai người cũng không nghĩ sâu xa thêm điều gì.
Người nhận ra sự vắng mặt của Lâm Vu muộn màng nhất trong tối nay chính là Kỳ Dục Minh.
Lúc này anh ta cũng đã lên sảnh tiệc của Hạ thị.
Anh ta không nhịn được mà hỏi Hạ Trường Bách: “Đúng rồi Trường Bách, sao hôm nay Lâm Vu lại không đến vậy? Ban nãy tớ ở dưới lầu cũng chẳng thấy cô ấy đâu, có chuyện gì xảy ra à?”
Hạ Trường Bách vốn dĩ không gửi thiệp mời cho Lâm Vu nên việc cô ta không xuất hiện ở bữa tiệc của anh ta cũng là điều dễ hiểu.
Chỉ là anh ta không ngờ Lâm Vu thế mà cũng không tham gia tiệc của Phong thị.
Dẫu vậy anh ta nhanh chóng chuyển hướng suy nghĩ rồi đáp: “Hôm nay cũng là ngày Lâm Thị Technology tổ chức tiệc tối, chắc cô ấy phải nán lại trễ một chút mới có thời gian qua đây.”
Kỳ Dục Minh gật gù: “Cũng phải.”
Sau đó hai người không nói thêm gì về chuyện này nữa.
Một lát sau thì Phong Đình Thâm cũng từ dưới lầu đi lên.
Sau khi hàn huyên với Hạ Trường Bách một phen thì anh đảo mắt nhìn về phía Dung Từ và Úc Mặc Huân đang trò chuyện với người khác ở cách đó không xa.
Đúng lúc này, Kỳ Dục Minh lên tiếng: “Vừa nãy tớ và Trường Bách còn bàn với nhau xem qua năm mới chúng ta tụ tập một bữa, lát nữa bọn mình chốt thời gian nhé?”
Phong Đình Thâm thu hồi tầm mắt, mỉm cười đáp: “Được thôi.”