Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách đã một thời gian không gặp nhau. Thường ngày hai người bọn họ cũng ít liên lạc nên lúc này trò chuyện với nhau vài việc liên quan đến công ty của đối phương rất vui vẻ.
Nhậm Kích Phong cảm thấy bản thân vốn không định kết bạn với họ nên cũng chẳng muốn vòng vo khách sáo làm gì.
Anh ta nói dăm ba câu rồi tìm cớ rời đi.
Sau đó sự chú ý của anh ta đều đổ dồn vào Dung Từ và Úc Mặc Huân đang tiếp đón khách khứa.
Nhậm Kích Phong phát hiện Úc Mặc Huân vẫn đối xử với Dung Từ vô cùng tốt như lúc ban đầu. Hơn nữa, khi bữa tiệc sắp kết thúc thì Úc Mặc Huân lại còn để Dung Từ đi tiễn Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách.
Úc Mặc Huân thế này là hoàn toàn không để những lời anh ta nói hôm đó ở trong lòng!
Úc Mặc Huân lại tin tưởng Dung Từ đến vậy sao?
Sắc mặt Nhậm Kích Phong dần trở nên âm trầm.
Dung Từ hoàn toàn không biết những tâm tư này của Nhậm Kích Phong. Cô vô cùng lịch sự tiễn Phong Đình Thâm và Hạ Trường Bách rời khỏi sảnh tiệc sau đó nói:
“Vô cùng cảm ơn hai vị đã đến dự. Nếu có chỗ nào tiếp đón không chu đáo thì mong hai vị lượng thứ.”
Hạ Trường Bách mỉm cười đáp: “Dung tổng khách sáo rồi, chúng tôi đều có thể hiểu được.”
Dung Từ tiếp lời: “Cảm ơn Hạ tổng đã thông cảm.”
Sau đó cô lại nói vài câu khách sáo với Phong Đình Thâm. Anh cũng đáp lại vô cùng lịch sự.
Hạ Trường Bách nhìn hai người họ nói qua nói lại. Thấy đôi bên đều hoàn toàn coi đối phương như một đối tác làm ăn bình thường nên anh ta liền quay sang nhìn Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm nhận ra tầm mắt của cậu bạn liền lên tiếng hỏi: “Sao vậy?”
Hạ Trường Bách vừa định mở miệng nói muốn nói chuyện với anh một chút.
Nói một chút về tâm tư của mình đối với Dung Từ.
Thế nhưng lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì điện thoại của Phong Đình Thâm chợt reo lên.
Cúp máy xong anh liền nói: “Tớ còn chút việc phải xử lý, bữa nào rảnh anh em mình tụ tập sau nhé.”
Hạ Trường Bách gật đầu: “Được.”
Phong Đình Thâm vội vàng rời đi. Hạ Trường Bách vốn dĩ vì Dung Từ mới cất công chạy tới đây nhưng tối nay thời gian anh ta được nói chuyện với cô lại chẳng được bao nhiêu...
Nhìn Dung Từ đang bận rộn cách đó không xa, Hạ Trường Bách trầm mặc một hồi lâu rồi mới quay người rời đi.
Ở một diễn biến khác.
Nhậm Kích Phong vốn định tìm Úc Mặc Huân để nói thêm về chuyện giữa Dung Từ và Phong Đình Thâm nhưng nhớ lại dáng vẻ hoàn toàn không tin tưởng của anh ta lúc trước nên đành bỏ cuộc.
Có điều...
Lần sau nếu còn bắt gặp Phong Đình Thâm và Dung Từ thì anh ta nhất định sẽ lưu lại bằng chứng.
Tại tiệc tối của Tấn Độ.
Trong giới thượng lưu, tin tức luôn được truyền đi rất nhanh.
Chẳng bao lâu sau chuyện Phong Đình Thâm tham dự tiệc tối của Trường Mặc đã lan truyền khắp bữa tiệc của Tấn Độ. Do đó người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều đã nhận được tin.
Đối mặt với chuyện này, sắc mặt hai nhà dẫu có khó coi đến mấy nhưng khi nghe khách khứa dò hỏi thì họ vẫn cố nặn ra nụ cười giải thích:
“Phong thị và Trường Mặc hiện đang hợp tác vô cùng chặt chẽ nên từ trên xuống dưới Phong thị đều rất coi trọng dự án này. Đình Thâm trước đó cũng đã nói qua là sau khi tham dự tiệc bên Trường Mặc thì chưa chắc đã có thời gian qua bên này. Đình Thâm có nhiều việc quan trọng phải làm nên chúng tôi vẫn luôn rất thông cảm.”
“Ra là vậy sao...”
Trước đây Phong Đình Thâm thường xuyên dẫn Lâm Vu theo khi tham dự các sự kiện quan trọng.
Vậy mà bây giờ ngay cả bữa tiệc của Tấn Độ mà anh cũng không đích thân xuất hiện khiến không ít người bắt đầu đồn đoán tình cảm giữa Phong Đình Thâm và Lâm Vu đã rạn nứt.
Tuy nhiên những lời giải thích của nhà họ Lâm và họ Tôn phần nào đã xua tan đi sự nghi ngờ đó.
Suy cho cùng thì việc hợp tác giữa Phong thị và Trường Mặc thực sự rất quan trọng nên Phong Đình Thâm để tâm đến chuyện bên Trường Mặc hơn cũng là lẽ đương nhiên.
Mặc dù vậy, sau khi biết Phong Đình Thâm có thể sẽ không đến cộng thêm việc Nhậm Kích Phong và Kỳ Dục Minh cũng đã rời đi từ sớm, rất nhiều vị khách tại tiệc Tấn Độ cảm thấy ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nên thi nhau ra về.
Hậu quả là sảnh tiệc của Tấn Độ khi còn cách giờ kết thúc tận nửa tiếng đồng hồ thì người đã vãn đi gần hết.