Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 149: Ngoại truyện 10.6

Trước Tiếp

Bầu không khí trong phòng thoáng chốc đóng băng, Sith vừa bực vừa buồn cười nhìn thiếu niên không biết sống chết trước mặt, rõ ràng đã cho cậu cơ hội, cậu lại hết lần này đến lần khác sáp tới.

Đã như vậy...

Còn tha cho cậu nữa không đây.

Sith bước từng bước đến cạnh giường, trên người hắn có hơi nước ẩm ướt, sau đó vươn tay, nhẹ nhàng nâng cằm Phương Trầm, "Em đã nghĩ kỹ chưa?"

Phương Trầm lầm bầm, "Đúng là đàn ông có tuổi, càm ràm lắm quá."

Nói rồi nhào thẳng qua, hôn "chụt" một cái lên môi Sith.

Sau đó nhắm tịt mắt lại, "Mau cắn em đi."

Khoan đã...

Phương Trầm như nhớ đến cái gì, lại mở mắt.

Sith mặt không đổi nhìn cậu, "Hối hận rồi?"

Phương Trầm che cổ, nghiêm túc hỏi, "Tự nhiên nhớ ra, cái này có bôi thuốc tê được không?"

Ba lần bảy lượt như vậy, Sith sắp bị cậu chọc cho huyết áp tăng cao, khéo sắp thành ma cà rồng đầu tiên bị cao huyết áp mất.

Hắn lạnh lùng nói, "Không được."

Phương Trầm buồn bã, "Vậy được rồi."

Cậu nhắm mắt lại, bày ra dáng vẻ thấy chết không sờn, chủ động đưa cổ mình đến bên miệng Sith.

Như là một con thú nhỏ ngây thơ, hết lần này đến lần khác tự chui vào hang sói.

Ngốc chết đi được.

Sith nhìn người trước mắt, chậm rãi cúi người, ghé sát lại gần.

Cảm nhận được hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào cổ, Phương Trầm hơi căng thẳng, hàng lông mi đóng lại khe khẽ run, như là cánh bướm chập chờn.

Trong đầu Phương Trầm thoáng chốc có một đống hình ảnh chạy qua.

Sau khi cắn một phát, sẽ giống như trong phim điện ảnh, tóc dựng lên, mắt chuyển sang màu đó, móng tay dài ra... Không đúng, nhầm nhọt tí, cái đó là cương thi.

Đúng lúc này, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt xuống cần cổ cậu.

Phương Trầm mở to mắt.

Đưa cổ đến bên miệng ma cà rồng, lại nhận về một nụ hôn đầy trân trọng.

Sith khẽ cười, "Em nỡ đưa cổ đến cho tôi, tôi sao nỡ cắn đây?"

Phương Trầm mơ màng chớp chớp mắt.

Sith nâng tay, ngón tay đặt trên trán Phương Trầm, lẳng lặng nhìn cậu, ánh mắt dần tối đi, sắc đỏ cuồn cuộn.

"Hỏi em một lần cuối, em đã thật sự nghĩ kỹ chưa?"

Phương Trầm cũng nâng mắt nhìn hắn, đôi mắt đen láy trong suốt, "Em muốn mãi mãi ở bên anh."

Cổ họng Sith nghẹn lại, hắn nhắm mắt, "Được, Phương Trầm, vậy em hãy mãi mãi ở bên tôi đi."

Hắn sẽ không buông tay, mặc kệ Phương Trầm có hối hận hay không, hắn cũng sẽ không thả cho cậu đi.

Không đau đớn như trong dự tính, ngược lại là Sith ở ngay trước mặt cậu cắt tay mình, dòng máu đỏ sậm chảy ra.

Hắn đưa tay đến bên môi Phương Trầm.

Rất kỳ lạ, Phương Trầm rõ ràng vẫn là con người, sao có thể bị máu tươi hấp dẫn chứ.

Nhưng sự thật chính là như vậy, máu kia như có sức hấp dẫn thần kỳ nào đó, Phương Trầm nuốt ừng ực một hớp, sau đó không kìm được mà sáp lại gần hơn.

Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai, như mang theo dụ dỗ.

"Bé ngoan, uống đi."

Không biết từ bao giờ, Phương Trầm đã dán miệng vào tay Sith, máu tươi chảy vào khoang miệng, ấm áp như một ngọn lửa nhỏ, sau đó chạy đi khắp cơ thể.

Phương Trầm dần thấy cơ thể nóng lên, vô thức ưm ư hai tiếng, sau đó ngửa đầu, theo bản năng xin Sith giúp đỡ, "Em khó chịu."

Ánh mắt Sith hơi tối đi, hắn cúi đầu, bắt đầu một nụ hôn có vị máu tươi với Phương Trầm.

Máu và dục hoà quyện vào nhau, phần lớn đều mang đến k*ch th*ch, nhưng đêm nay thì khác, động tác của người đàn ông như không thể dịu dàng hơn thế, như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

Lột quần áo của cậu, ôm cậu vào trong lòng.

Chờ con mồi vào miệng rồi, Sith lại là một khuôn mặt khác, vẫn còn ở bên trong mà hắn cứ thế bế Phương Trầm đi vào nhà tắm, đứng trước gương hỏi.

"Còn thấy tôi lớn tuổi không?"

"Còn thấy thứ của tôi không dùng được nữa không?"

Mỗi một câu hỏi trầm khàn phát ra, là một lần vào sâu hơn nữa.

Miệng vết thương trên tay Sith đã khép lại, chỉ còn vết máu bên khoé miệng Phương Trầm là giúp cậu nhớ lại vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Thiếu niên thậm chí không thể nói ra một câu hoàn chỉnh, chỉ có thể vừa khóc nức nở vừa đứt quãng xin tha.

Nhưng Sith lại coi như không nghe thấy.

Hắn cười lạnh, "Xin lỗi, tôi lớn tuổi rồi, ghi thù."

"... Hu hu."

Một đêm hỗn loạn đã trôi qua như thế.

Mãi đến buổi trưa ngày hôm sau, Phương Trầm mới mơ màng tỉnh lại, Sith ngồi ngay bên cạnh cậu, cầm một chiếc máy tính bảng đang xem gì đó.

Nghe thấy tiếng của người bên cạnh, hắn đưa tay ôm cậu lên, lại chạm nhẹ trán cậu một cái, "Không sốt, còn chỗ nào không thoải mái không? Tôi nấu cháo rồi, em ăn một ít trước nhé?"

Phương Trầm mấp máy môi, dường như đang nói gì đó.

Sith tưởng cậu muốn nói lời gì quan trọng, vội ghé tai lại gần.

Chỉ nghe Phương Trầm yếu ớt mở miệng, "Anh... anh lớn tuổi vậy rồi mà vẫn biết dùng mấy thứ như điện thoại thông minh sao?"

Vẻ mặt Sith không đổi.

Hôm qua hắn vẫn là nhẹ tay quá rồi, lẽ ra phải khiến người không thể nói luôn mới đúng.

Phương Trầm làm tổ trong lòng Sith, ôm bàn tay mà hôm qua Sith đã cắt lấy máu cho mình, cúi đầu ngửi ngửi, nhỏ giọng nói, "Không muốn ăn cơm."

Sith hơi híp mắt, biết rõ còn hỏi, "Ồ? Không ăn sẽ đói đó?"

Ma cà rồng nhỏ mới sinh có đòi hỏi rất lớn với máu của Thân Vương.

Phương Trầm không hé răng.

Cậu tự biết hiện tại mình đã là ma cà rồng, cần phải tay làm hàm nhai, cậu thầm nghiến răng, cầm tay của người đàn ông lên, nhe răng cắn phập xuống.

Chỉ tiếc, một đêm trôi qua mà răng cậu vẫn chưa dài ra như trong tưởng tượng.

Sith mặc cho cậu gặm gặm, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa rút tay về, cười nói, "Răng còn chưa dài ra, ngoại trừ làm tay tôi nhem nhuốc toàn là nước bọt thì có thể làm gì được?"

Phương Trầm cực kỳ giống một ông chồng vô dụng trong bộ phim truyền hình nào đó, buồn bã cụp mắt.

Ngón tay Sith nhẹ nhàng rạch một đường, máu tươi chảy xuống, hương vị ngọt ngào chui vào mũi Phương Trầm, hai mắt cậu sáng lên, vội ôm bàn tay người đàn ông mà uống ừng ực.

Khung cảnh này thật sự rất quái dị.

Phương Trầm làm tổ trong lòng Sith, vì sự chênh lệch về hình thể của hai người mà cậu hoàn toàn bị người đàn ông ôm trong lòng, như một con búp bê cỡ lớn, miệng uống ừng ực, bàn tay còn lại của người đàn ông thì xoa đầu cậu, thấp giọng dỗ dành, "Chậm thôi, không ai tranh với em đâu."

Phương Trầm dừng động tác, không nhịn được nói, "Sao cứ giống như đang đút sữa ấy."

Sith nhắm mắt, "Em im đi, cho ăn mà cũng không thể lấp cái miệng của em."

...

Nếu nói biến thành ma cà rồng có gì thay đổi.

Thì ở trên người Phương Trầm không biểu hiện quá rõ ràng.

Trắng hơn, nhưng cậu vốn đã rất trắng, có hơi sợ phơi nắng, nhưng bình thường cậu vốn thích đội mũ.

À, hiện tại cậu có thêm một sở thích.

Thích mỗi ngày ngủ dậy đi đo chiều dài của răng nanh, còn đuổi theo Sith hỏi răng của hắn bắt đầu dài ra từ khi nào.

Có thể nói là rất cố chấp.

-

Thân Vương Sith mang một người phương Đông về, đây đã không còn là bí mật. Giấu trong lâu đài của hắn, có rất ít người được nhìn thấy.

Có người đoán, đây có lẽ là nhân loại từng bị Thân Vương cắn, đại khái là phải ở lại lâu đài làm huyết nô.

Mãi cho đến một bữa tiệc cuối năm nào đó.

Có ma cà rồng xông nhầm vào căn phòng trên tầng cao nhất, nhìn thấy Thân Vương xưa nay lạnh lùng uy nghiêm đang ôm một thiếu niên.

Thiếu niên ngồi trên đầu gối hắn, tóc đen mắt đen, trên người rõ ràng mặc áo choàng của Thân Vương, buông lỏng hững hờ, lộ ra hai dấu răng chói mắt trên bờ vai trắng nõn.

Thân vương hơi nghiêng đầu, chủ động đưa cổ mình ra, giọng nói dịu dàng mang theo dụ dỗ, "Bé cưng, cắn chỗ này."

--- Lời tác giả ---

Đoạn cuối chính là tiểu kịch trường lúc trước, cũng coi như là tương ứng rồi *hun hun*

Tiếp theo viết cổ đại.

Hoàng tử nhỏ Trung Nguyên x Đại Vương thảo nguyên

Trước Tiếp