Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chương 148: Ngoại truyện 10.5

Trước Tiếp

Sith vỗ vỗ eo Phương Trầm, tỉnh bơ đổi chủ đề, "Còn muốn xuống dưới chơi không? Nếu không thích thì chúng ta về nhà."

Phương Trầm hơi do dự, "Thế liệu có gặp trường hợp hút máu kia nữa không, em vẫn hơi sợ, với cả, kia có phải người bình thường không..."

"Là huyết nô." Sith an ủi cậu, "Mỗi ma cà rồng đều nuôi huyết nô cho riêng mình, em có thể hiểu như là nuôi một túi máu, bọn họ sẽ cung cấp máu cho chủ nhân, em yên tâm, là bọn họ tự nguyện."

Phương Trầm không tin, "Cho bao nhiêu tiền họ mới tự nguyện? Vừa nãy em còn thấy hai cái lỗ ở cổ."

"Năng lực tự chữa lành của huyết nô rất mạnh, sẽ hồi phục ngay thôi." Giọng điệu của Sith mang theo mỉa mai, "Em xem nhẹ sự tham lam của con người quá rồi, ngoại trừ tiền tài, bọn họ còn muốn bất tử."

"Làm huyết nô tuy phải nghe theo mệnh lệnh của ma cà rồng, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng để bị hút máu, nhưng cũng có được sự bất tử."

Ánh mắt của Sith dừng trên người Phương Trầm.

Không ai có thể kiềm chế trước hai chữ bất tử.

Hắn tin thiếu niên cũng không phải ngoại lệ...

Phương Trầm bỗng nghiêm túc nói, "Em hỏi anh một chuyện, anh nhất định phải thành thật trả lời em."

Sith nhàn nhạt đáp, "Em nói đi."

"Rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi rồi?"

"..."

Cái miệng nhỏ của Phương Trầm bắt đầu liến thoắng, "Lúc trước em cứ nghỉ anh khoảng hơn ba mươi, tuy là hơi già, nhưng cũng miễn cưỡng qua cửa, hiện tại anh lại là ma cà rồng, còn bất tử nữa, rốt cuộc anh bao nhiêu tuổi? Người nhà không cho em tìm người già quá đâu."

Sith, "..."

Thân Vương ma cà rồng luôn bình tĩnh quả quyết lần đầu bày ra vẻ mặt khiếp sợ nhìn Phương Trầm, "Người nhà em mặc kệ em cơ mà?"

Phương Trầm từ trên đùi hắn đứng dậy, xoa xoa eo, "Thế thì đã sao? Chẳng lẽ anh không về nhà với em? Em không thể tìm một người già hơn cả ba em chứ."

Lần đầu tiên Sith phải chịu nghẹn uất lớn như vậy, hắn mím môi, "Cũng không lớn lắm, được rồi, bỏ qua chuyện tuổi tác đi, em còn gì không hài lòng với tôi không?"

"Không bỏ qua được."

Phương Trầm híp híp mắt, "Đừng nói là anh mấy trăm tuổi rồi đó nha."

Vừa qua tám trăm, không tính là quá già.

Ánh mắt của thiếu niên quét trên dưới một lượt, cuối cùng dừng ở vị trí nào đó.

Chậc.

Cũng đã mấy trăm năm rồi.

Còn dùng được không đây?

Phương Trầm chợt ngộ ra.

Chẳng trách hôm qua lại để cậu ngủ trong phòng cho khách.

Hoá ra là không được.

Thấy vẻ mặt thay đổi xoành xoạch của thiếu niên, nhìn là biết lại đang nghĩ ngợi vớ vẩn linh tinh, Sith cắn răng, vẻ mặt âm trầm, "Tôi chỉ hơi lớn tuổi thôi, những phương diện khác không bị ảnh hưởng gì."

Phương Trầm qua loa "ò" một tiếng.

Sith bị cậu chọc cho ruột gan đều đau, lạnh mặt đứng dậy, "Chúng ta về nhà."

Về nhà thử xem.

Phương Trầm trốn về sau, "Đừng nha, em còn phải đi tìm bạn, em không về."

Sith lạnh mặt, "Tôi đi với em."

Lần này Phương Trầm không từ chối nữa.

Ngộ nhỡ lại gặp mấy cảnh máu me thì cứ trốn sau lưng Sith là được.

Jaymin lòng vòng trong sảnh lớn hai lượt mới thấy Phương Trầm từ trên tầng hai đi xuống, cậu ta vừa muốn đi lên, ánh mắt di chuyển, chợt nhìn thấy người đàn ông đứng ở phía sau Phương Trầm.

Bắp chân chợt mềm nhũn, suýt thì ngã quỵ.

Cậu ta hoa mắt nhìn nhầm sao.

Đó là Thân Vương Sith mà?

Phương Trầm tung tăng chạy qua, không hề phát hiện ra vẻ mặt khác lạ của Jaymin, "Jaymin, không ngờ lại gặp được ông ở đây."

Jaymin cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại, "Ha... tôi cũng vậy, bất ngờ quá."

Phương Trầm nghiêng nghiêng đầu, "Ông cũng là cái đó hả?"

Jaymin khẽ liếc Sith đứng ở đằng sau, rồi lại vội dời ánh mắt đi, cố ý hỏi lại, "Sao cơ?"

Phương Trầm nhe răng, "Này nè."

Người không biết còn tưởng ông đang mắng ma cà rồng là chó đó.

Jaymin úp mở "ừm" một tiếng.

Nhưng cậu ta phản ứng lại rất nhanh, nghi ngờ nhìn Phương Trầm, "Ông không phải?"

Phương Trầm vội nói, "Đương nhiên là phải rồi."

Cậu chỉ về sau, dùng kiến thức vừa mới học được nói, "Đây là huyết nô của tôi."

Jaymin sững sờ.

A... Thân Vương là huyết nô của ông... Cái đó... Ài, được rồi.

Tuy Sith không đứng sát gần, nhưng thính lực của ma cà rồng vượt xa người thường, những lời Phương Trầm nói hắn cũng đã nghe thấy hết, không chỉ không giận mà khoé môi còn khẽ cong lên.

Phương Trầm tự cho mình một thân phận ma cà rồng thật ngầu, quang minh chính đại thảo luận tri thức với Jaymin, lúc đầu Sith còn không cắt ngang, mãi đến khi Phương Trầm hỏi đến vụ sống lâu mới rốt cuộc không nhịn được nữa, đi qua ôm vai Phương Trầm, "Về nhà thôi."

"Anh chờ em... chưa nói xong mà!"

Phương Trầm tự thấy mất mặt, lại không thể giãy khỏi vòng tay của người đàn ông, vội quay đầu giải thích với Jaymin, "Tôi đi trước, về hút máu của ảnh đây, bái bai."

Jaymin cứng đờ vẫy tay chào lại cậu.

Về đến xe, Phương Trầm giận dỗi nói, "Em còn chưa nói xong, anh không tôn trọng em tí nào cả!"

Sith liếc cậu một cái, "Em nói tôi là huyết nô của em thì có tôn trọng tôi hay không?'

Mặt Phương Trầm đỏ lên, "Anh nghe thấy à."

Sith cong môi, "Nếu em thật sự muốn hút máu của tôi thì cũng không phải là không được."

Phương Trầm vội che miệng hắn, "Em không hề em không muốn, anh đừng có nói linh tinh."

Trên thực tế, Sith chưa từng có suy nghĩ muốn chuyển hoá Phương Trầm thành huyết nô.

Quá trình đó rất khổ sở, sao hắn nỡ kia chứ.

Thật ra trừ hút máu của con người, còn một cách khác. Đó là ma cà rồng tự nguyện cho con người hút máu của mình, ma cà rồng cấp bậc càng cao thì khi con người được chuyển hoá sẽ càng phải chịu ít đau đớn.

Chỉ là gần như không có ma cà rồng nào dùng cách này, cho nên dần dần đã bị quên lãng.

Nhưng Sith không biết Phương Trầm có đồng ý cho hắn đồng hoá mình hay không, tuy rằng ma cà rồng có được sự bất tử, nhưng sẽ không giống với người bình thường, sẽ sợ ánh nắng, sợ đồ bạc.

Hai người quay về biệt thự. Sith như đã quên bẵng những gì xảy ra ngày hôm nay, ngậm miệng không nhắc một chữ đến ma cà rồng.

Sith không nhắc, Phương Trầm cũng ngại không mở miệng, hai người cứ thế để cho nó nghẹn trong lòng.

Nhưng trừ việc đó ra thì sinh hoạt hàng ngày càng trở nên thân mật hơn.

Phương Trầm vẫn ngủ ở phòng cho khách, nhưng buổi sáng sẽ được Sith gọi dậy, người đàn ông bế cậu dậy, h*n l*n ch*p m** và cằm rồi mới bế cậu đi rửa mặt. Bữa sáng sẽ được chuẩn bị xong đâu vào đấy, thường là đồ Trung mà Phương Trầm thích ăn, sau đó đưa cậu đến trường.

Không khác gì đang yêu đương hẹn hò.

Nhưng trừ những cái đó ra thì không làm gì thân mật hơn.

Phương Trầm chỉ đành túm Jaymin ra nhờ cậu ta giải quyết vấn đề tình cảm cho mình.

Cậu rối rắm hồi lâu mới nói, "Bữa đó tôi bốc phét thôi, Sith không phải huyết nô, ảnh mới là ma cà rồng."

Jaymin, "..." Đồ ngốc cũng biết.

Nghe Phương Trầm kể lể một đống xong, Jaymin do dự mở miệng, "Ông đã nghĩ kỹ chưa? Phải làm ma cà rồng đó."

Phương Trầm nâng cằm, "Thế lúc trước ông đã nghĩ thế nào vậy."

Jaymin thờ ơ đáp, "Vì bất tử thôi."

"Nhưng chắc chắn ông không nghĩ như vậy."

Phương Trầm hơi buồn rầu, "Cũng có thể coi như vậy, nếu tôi bất tử thì có thể mãi ở bên Sith rồi."

Jaymin "Chậc" một tiếng, "Cái đồ chỉ biết yêu đương!"

Buổi tối đi ăn với Jaymin, sau đó Sith tự mình đến đón cậu, trong bóng đêm, người đàn ông tựa người vào cửa xe, miệng ngậm điếu thuốc nhưng không châm.

Từ sau khi sống chung với Phương Trầm, biết thiếu niên không thích mùi khói thuốc nên Sith đã không còn hút nữa, chỉ là hai ngày nay có chuyện phiền lòng nên hắn thường ngậm thuốc cho đỡ nhớ.

Nhìn thiếu niên tung tăng từ trong nhà hàng chạy ra, Sith vội ném điếu thuốc đi, bước qua ôm lấy Phương Trầm.

"Mặc ít thế này, có lạnh không?"

Phương Trầm từ trong lòng người đàn ông thò đầu ra, "Không đâu."

Sith mỉm cười, cúi đầu hôn lên trán cậu, "Về nhà thôi."

Giống với bình thường, về nhà, rửa mặt, thay quần áo, chuẩn bị đi ngủ.

Điều không giống duy nhất là, Sith từ trong nhà tắm đi ra thì thấy trên giường có một cục tròn tròn.

Hắn hơi híp mắt, bước tới xốc chăn lên, không mấy bất ngờ khi thấy Phương Trầm đang cười tít mắt nhìn mình.

Sith hít sâu một hơi, giọng nói trầm thấp, "Phương Trầm, em có biết mình đang làm gì không?"

Phương Trầm nằm nghiêng người, một tay chống đầu, "Em đã leo lên giường của anh luôn rồi anh còn hỏi em câu đó, chẳng lẽ anh không được thật hả?'

Khiêu khích rõ ràng.

Sith cười lạnh, nghiêm mặt hỏi lại, "Em tìm chết sao?"

Phương Trầm cười tít mắt, "Tìm làm."

Trước Tiếp