Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Jaymin đi tới, thấy Phương Trầm nghiến răng nghiến lợi nhìn điện thoại, khoé môi lại khẽ cong lên, cậu ta rất ít thấy Phương Trầm có vẻ mặt đặc sắc thế này, không khỏi khựng lại, tò mò hỏi, "Đang nhắn tin với ai thế?"
Phương Trầm khẽ ho một tiếng, vờ như không có việc gì cất điện thoại đi, "Không phải nhắn tin, tin nhắn lừa đảo thôi."
Jaymin, "..." Đọc tin nhắn lừa đảo thôi có cần chăm chú vậy không.
Đương nhiên là Phương Trầm sẽ không ra ngoài gặp Sith, người đàn ông này cứ như sói chưa được ăn thịt bao giờ, cậu mà mò ra, đảm bảo lại bị hôn sưng cả miệng, Jaymin sẽ phát hiện ra ngay.
Cậu giả bộ bình tĩnh nói, "Chúng ta mau dọn hành lý thôi, ông chọn phòng xong chưa?"
Jaymin nhún vai, "Tôi thế nào cũng được, phòng bên trái này đi."
"Được."
Nhà gỗ không lớn, Phương Trầm bèn mở luôn vali ở phòng khách, một tích tắc khi vali mở ra, cậu thoáng chốc sững sờ, sau đó theo bản năng muốn đóng lại, nhưng Jaymin đứng bên cạnh đã nhanh tay nhanh mắt cầm một chiếc áo sơ mi lên.
"Cái này của ông hả? Sao ông mặc cỡ to thế?"
Đó là một chiếc sơ mi màu đen rất bình thường, nhưng là áo của Sith, mặc trên người Phương Trầm hẳn phải to như cái bao, không khác gì đang mặc áo của bạn trai.
Mặt Phương Trầm đỏ lên, vội cướp lại, "Tôi dùng làm áo ngủ, mặc thế cho thoải mái."
Jaymin nghi ngờ nhìn cậu.
Phương Trầm vội đóng vali lại, "Tôi đói rồi, hay là chúng ta đi ăn cơm đi."
Jaymin nhướn mày, "Ông không dọn vali nữa à?"
"Không vội không vội, đi ăn cơm trước."
Mạnh mẽ kéo Jaymin đi được rồi, Phương Trầm lặng lẽ thở phào một hơi trong lòng, lại mắng Sith một trăm lần trong lòng, có phải cố ý không! Mắc gì tự nhiên nhét quần áo vào vali cậu!
Lúc vào nhà ăn, đã có lẻ tẻ vài người đi vào, Phương Trầm quét mắt một cái đã phát hiện ra Sith đi cùng Joey, suốt đoạn đường đi vào, ánh mắt của hắn luôn dừng trên người Phương Trầm, sau đó đi thẳng về phía này.
Phương Trầm lấy một phần cơm cà ri thịt bò cay, Sith rũ mắt nhìn, hơi nhíu mày, "Em ăn cay thế này, khéo lại đau dạ dày đấy."
Phương Trầm cầm thìa, nhỏ giọng đáp, "Không đâu."
Sith không nói gì nữa, đi gọi một cốc sữa rồi đặt xuống bên cạnh Phương Trầm.
Chờ mấy người Sith đi rồi, Jaymin mới không nhịn được nói, "Sith tốt với ông quá đi mất, trước khi ông chuyển trường đến đây, chẳng ai dám nghĩ ảnh còn có một mặt dịu dàng chăm sóc người khác như thế."
Phương Trầm uống một hớp sữa, hơi mất tự nhiên đáp, "Ổng là anh tớ mà."
Jaymin bật thốt, "Tôi thấy ảnh sắp thành ba ông luôn rồi."
Đầu óc Phương Trầm không biết đã bay đi tận đâu, trên mặt bỗng nong nóng.
Điện thoại đặt trên bàn rung lên liên tục.
Cậu mở ra xem, đều là tin nhắn của Sith.
[Ra đi, bé cưng.]
[Muốn hôn.]
[Gấp.]
[Không nhịn được nữa.]
[Em mà không ra là anh vào trong hôn em đó.]
Phương Trầm rất muốn chạy ra đó rồi cầm điện thoại chọi vào đầu hắn.
Gấp gấp gấp, cả ngày chỉ biết hôn hôn hôn.
Cái miệng của cậu treo bảng cho thuê đấy à.
Nhưng Phương Trầm cũng sợ Sith mặc kệ tất cả mà xông vào.
Thế là cậu chột dạ nói với Jaymin, "Ông cứ ăn đi, quần áo tôi bị bẩn rồi, tôi về thay đã."
Jaymin rướn người nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, "Hả, bẩn chỗ nào cơ?"
Phương Trầm đẩy đĩa ra, vội cầm điện thoại chạy đi.
Từ cửa sau nhà ăn phóng ra, đi thêm một lúc nữa quả nhiên thấy Sith đứng dưới gốc cây chờ cậu, Phương Trầm nhìn quanh quất một vòng, thấy không có ai mới chạy chậm tới.
Vừa đi đến trước mặt Sith, đã bị hắn ôm eo kéo vào lòng, giọng nói không vui của Sith từ trên đầu truyền xuống.
"Sợ bị người ta thấy đến vậy? Có phải chúng ta đang vụng trộm đâu."
Phương Trầm chột dạ chọc chọc ngực hắn, "Anh đồng ý với em rồi."
Sith cắn răng.
Thật hối hận đã đồng ý với cái điều kiện chết giẫm này của cậu.
Hắn chỉ muốn mỗi phút mỗi giây Phương Trầm đều dính trên người mình, được hắn bế, ăn cơm cũng ngồi trên đùi hắn, thay quần áo cũng là hắn giúp.
Nghĩ như thế, ánh mắt Sith tối đi, thấp giọng dụ dỗ, "Bé cưng, nâng cằm lên nào."
Phương Trầm theo bản năng nghe theo lời hắn ngẩng đầu, giây tiếp theo, nụ hôn như bão táp mưa sa ập xuống.
Sith hôn rất mạnh bạo, như là đang phát tiết sự không vui trong lòng, hắn còn dùng một tay ôm eo Phương Trầm, không cho cậu trốn về sau.
Cừu nhỏ chỉ có thể ngoan ngoãn ngửa đầu tiếp nhận nụ hôn này.
"Đừng... đừng hôn..."
Cậu khó khăn nói, giãy dụa muốn đẩy ngực Sith ra.
Khó khăn lắm mới đợi được đến khi nụ hôn kết thúc, cừu nhỏ bị hôn đến mức môi đỏ ửng, còn hơi sưng, hốc mắt cũng đỏ, nước mắt đã lăn xuống từ lúc nào.
Sith rũ mắt nhìn cậu, "Yếu ớt, mới hôn tí đã khóc nhè."
Nói thì nói thế, nhưng bàn tay to của hắn vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng cừu nhỏ, vỗ về dỗ dành.
Phương Trầm giận đến mức nước mắt thi nhau rơi xuống, "Anh hôn sưng cả miệng em rồi, quay về chắc chắn Jaymin sẽ hỏi, em biết phải trả lời thế nào đây."
Sith nâng tay nắm cằm cậu, ngón tay nhẹ nhàng miết qua cánh môi sưng đỏ của thiếu niên, giọng nói mang theo ý cười.
"Em cứ nói, vì không nghe lời nên bị anh Sith hôn sưng thôi."
Hai mắt Phương Trầm trợn trừng, từ mặt đến tai đều đỏ lên.
"Anh..."
Sao hắn có thể nói như thế chứ.
Doạ chết người ta rồi.
Cừu nhỏ chu môi, "Áo của anh còn để trong vali của em nữa, có phải anh bỏ vào đó không?"
Sith nhướn mày, "Anh xếp hai vali cùng lúc, chắc là để nhầm, q**n l*t của em còn ở trong vali anh đó."
Phương Trầm hoảng sợ.
"Thế anh, anh mau mang trả em đi, nếu không tối nay em biết mặc gì!"
Sith thản nhiên đáp, "Hoặc là em tự đến lấy, hoặc là tối nay khỏi cần mặc luôn."
Cừu nhỏ giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Sớm đã biết Sith không phải thứ gì tốt lành!
Chọc cho cừu nhỏ tức giận đến mức xù hết cả lông, Sith bắt đầu kiên nhẫn sửa lại khăn quàng cổ cho cậu, nhẹ nhàng nói, "Được rồi, quay lại đi, em sợ bị phát hiện mà."
Giờ còn giả bộ làm người nữa.
Phương Trầm thở phì phì, túm tay áo Sith không cho hắn đi, "Em về với anh, lấy..."
Sith còn cố tình hỏi lại, "Lấy gì cơ?"
Cừu nhỏ nhắm tịt mắt, lớn tiếng đáp, "Lấy q**n l*t của em! Được chưa!"
Sith không nhịn được bật cười, "Bé cưng, không cần nói lớn vậy đâu, em muốn cho mọi người đều nghe thấy hả?"
Mặt và tai Phương Trầm đều đã đỏ như bị đốt cháy.
Quá xấu xa, sao trên đời này lại có người xấu xa như thế cơ chứ!
Đi theo sau Sith đến căn nhà gỗ mà hắn ở. Bị Phương Trầm bỏ rơi, Sith chỉ đành xuôi theo dòng đời, ở chung căn với Joey.
Phương Trầm muốn lấy nhanh về nhanh, nhưng cậu càng nóng nảy thì trong lòng Sith lại càng khó chịu, càng cố ý bước chậm hơn.
Khiến cừu nhỏ càng gấp hơn.
Mãi mới đến căn nhà gỗ, Phương Trầm thò đầu nhìn vào, Joey không có đây, cậu khẽ thở phào một hơi, bước nhanh vào trong, "Nhanh, anh ở phòng nào?"
Sith hất cằm.
Cừu nhỏ bèn phóng vụt vào.
Sith nhìn theo bóng lưng cậu, cũng thong thả theo vào.
Vừa vào phòng thì thấy cừu nhỏ đang chổng mông tìm kiếm trong vali, ánh mắt Sith tối sầm, dán chặt trên người cậu.
Tìm một hồi mà không thấy, cừu nhỏ ngẩng đầu, "Sao không thấy?"
Sith tựa người vào cửa, dáng vẻ như không định ra tay hỗ trợ, từ tốn đáp, "Thế hả?"
Phương Trầm quýnh lên, lại biết Sith cố tình, chỉ đành hạ giọng năn nỉ hắn, "Anh Sith ơi, giúp em tìm đi mà, lát nữa khéo Joey về mất."
"Về thì về thôi, để bọn họ biết q**n l*t của em để chỗ anh."
Phương Trầm bị câu chữ tr*n tr** của hắn làm cho đỏ bừng cả mặt.
Cậu cắn môi, đỏ mắt nhìn Sith.
Chưa đến hai giây, người đàn ông đã bỏ vũ khí đầu hàng, đứng thẳng người rồi đi tới, mở một ngăn tủ ra, đưa hai cái túi nhỏ cho cậu.
Thật ra Sith rất muốn bảo Phương Trầm mang đồ đã thay đến để hắn giặt giúp, nhưng đoán là sẽ càng chọc cho cừu nhỏ tức giận hơn.
Ngộ nhỡ không cho hắn hôn nữa thì xong đời.
Nhồi nhét hai cái túi được hút chân không vào túi áo xong, Phương Trầm xụ mặt đi ra ngoài, lại không ngờ vừa ra đến cửa đã đụng phải Joey.
Joey cười híp cả mắt, "Yo, đến tìm anh Sith hả."
Phương Trầm ậm ờ "vâng" một tiếng, cúi đầu muốn đi.
Nhưng Joey đã nhanh chóng chặn cậu lại, "Em zai đừng đi vội vậy mà, anh gọi thêm mấy thằng nữa, bọn mình đánh bài đi."
Phương Trầm lắc đầu như trống bỏi, "Thôi ạ thôi ạ, em muốn về nghỉ, mai còn phải vào rừng chơi nữa mà."
Nhưng Joey vẫn nhiệt tình túm tay cậu, "Nghỉ gì chứ, đi chơi mà cứ nằm trong phòng thì chán chết."
Phương Trầm không giỏi từ chối người khác, nhưng nghĩ tới thứ đang nhét trong túi, lại thấy cả người không được tự nhiên.
May mà Sith đã từ phía sau đi tới.
Hắn lạnh lùng nhìn bàn tay đang nắm lấy cánh tay Phương Trầm của Joey, Joey ngẩn ra, chỉ thấy sống lưng lạnh toát.
Theo bản năng thả tay.
"Thế nhóc về gọi Jaymin tới nha?"
Nghe thấy lời này, Phương Trầm như nhận được lệnh đại xá gật đầu lia lịa, không quay đầu lại lập tức chạy đi.
Người đã đi rồi, Joey không nhịn được nói, "Mày có cần phải trông chừng em trai chặt đến mức đó không, chạm một cái cũng không được, người nào không biết còn tưởng hai người đang yêu đương hẹn hò."
Lời vừa dứt, bầu không khí thoáng chốc rơi vào yên lặng chết chóc.
Sith không lên tiếng, chỉ tựa người vào cửa, ánh mắt âm u.
Joey ngẩn ra, hai mắt bỗng mở lớn, "Không thể nào... Chúa của con ơi... Mày với em trai mày..."
Sith mất kiên nhẫn ngắt lời cậu ta, "Lại không phải em trai ruột của tao."
Joey khựng lại, gãi gãi đầu, "À vậy thì được."
Giờ thì anh ta đã hiểu vì sao Sith tốt với Phương Trầm như thế rồi, hoá ra là đang cưng chiều vợ yêu.
Sith lại nâng mắt nhìn cậu ta, "Đừng có oang oang ra bên ngoài, Phương Trầm không muốn để người khác biết."
Joey vui vẻ, "Ồ ra em ấy là nóc nhà hả?"
Sith nghe câu này vậy mà không hề tức giận, còn cười rất đắc ý.