Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngày hai người chính thức tốt nghiệp, Sith quyết định sẽ tỏ tình với Phương Trầm.
Vừa hay hôm đó trường tổ chức lễ tốt nghiệp, mọi người hẹn nhau sẽ ra ngoài chơi, Phương Trầm không có nhiều bạn ở lớp quốc tế, chỉ thân với Jaymin.
Lần này là buổi tụ tập của lớp A2, lớp của Sith, Sith luôn chẳng có hứng thú gì với mấy hoạt động thế này, nhưng lần này Joey thông minh đột xuất, tìm đến Jaymin.
Jaymin vừa nghe có tụ tập, còn là lớp A2 toàn mấy anh cao to đen hôi, không cần suy nghĩ đã gật đầu cái rụp.
Cậu ta quay đầu đi tìm Phương Trầm.
Jaymin là người bạn duy nhất của Phương Trầm ở lớp quốc tế, Phương Trầm không chịu được sự năn nỉ mè nheo của cậu ta, chỉ đành căng da đầu đi tìm Sith.
Đi cả một vòng tròn lớn, nhưng kết quả đúng như ý nguyện của Joey.
Thời gian này Follie và Willow đều đi công tác.
Trang viên rộng lớn chỉ còn lại hai người bọn họ.
Hai ngày nay Sith đang học nấu đồ ăn Trung Quốc, hắn nhìn chằm chằm nồi thịt bò hầm cà chua, sau đó gắp một miếng nạm bò lên, thổi nguội rồi đút cho Phương Trầm ngồi bên cạnh, "Em muốn đi thì cứ đi."
Phương Trầm vừa định lên tiếng thì được nhét một miếng thịt bò mềm muốn tan ra vào miệng, ngon đến mức khiến cậu ngất ngây.
Cậu nhai nhai rồi nuốt xuống, đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm nồi thịt, "Vậy chúng ta đi chung đi."
Sith đậy vung lại, đợi cho cạn bớt nước, sau đó quay đầu, từ trên cao nhìn xuống thiếu niên, "Chứ không lẽ em định đi với ai?"
Không ổn.
Nghe giọng điệu này, rõ ràng là báo hiệu trước cho cái miệng đau.
Phương Trầm vội nói, "Em chỉ định đi với anh thôi mà."
Sith rũ mắt nhìn cậu.
Qua lễ trưởng thành, cừu nhỏ của hắn đã bước sang trạng thái đặt vào miệng là tan.
Hắn sắp không nhịn được nữa.
Phương Trầm hoàn toàn không nhận thức được nguy hiểm đang đến gần, còn rướn người sang, mong chờ hỏi, "Bao giờ mới ăn được thế ạ."
Sith cười cười, dịu dàng đáp, "Sắp ăn được rồi."
Hắn nói cừu nhỏ.
.
Trước khi xuất phát, đồ đạc của hai người đều do một tay Sith lo liệu.
Sith không cần mang theo đồ gì, phần lớn đều chuẩn bị cho Phương Trầm.
Quần áo cho cậu thay, còn có đồ ăn đồ dùng, Phương Trầm tắm xong đi ra, thấy Sith đang gấp từng cái q**n l*t của cậu thành một chồng ngay ngắn, trắng xanh vàng, còn sắp xếp theo thứ tự màu sắc.
Khuôn mặt Phương Trầm thoắt cái đỏ bừng, cậu vội tiến lên giành về, "Anh Sith, anh... anh đang làm gì đó!"
Sith nhíu mày, "Sao thế? Anh xếp hành lý."
Phương Trầm đỏ mặt, "Em tự gấp được rồi, đây là việc riêng của em."
Sith bình thản đáp, "Gấp quần áo cho em mà thôi, cũng không phải cầm lên ngửi, em sợ cái gì."
Phương Trầm, "..."
Đủ lắm rồi.
Trong mấy ngày ở chung, Sith càng ngày càng không e dè, chỉ thiếu chưa bò lên giường cậu vào buổi tối thôi.
Phương Trầm mím môi không đáp.
Sith nhìn cậu, "Giận rồi?"
Phương Trầm cúi đầu tự gấp quần áo, không thèm nhìn hắn.
"Sao cứ hở tí lại giận thế." Sith từ phía sau ôm lấy cậu.
Phương Trầm nghe được câu này lại bắt đầu xù lông, chợt nghe người đàn ông nói, "Không sao, anh cũng rất thích dỗ dành em."
"Nhìn đi, có phải chúng ta quá hợp đôi rồi không."
"..."
Cừu nhỏ lại trầm mặc.
Sith xoay người cậu lại, cúi đầu hôn cậu, "Dỗ em thế này có được không?"
Dỗ ai hả? Rõ ràng là dỗ chính anh!
Phương Trầm hừ một tiếng, đẩy hắn ra, "Anh tránh ra, đừng có quấy rầy em xếp hành lý."
Sith nắm tay cậu, "Anh xếp xong hết rồi, lấy thêm hai cái khăn quàng cổ nữa là xong, bên đó lạnh lắm, anh sợ em bị cảm lạnh."
Điểm đến là một thị trấn trượt tuyết.
Không biết Joey nghĩ thế nào, còn đặt phòng ở một căn nhà gỗ nhỏ cạnh rừng.
Nói một cách mỹ miều thì chính là gần gũi với thiên nhiên.
Nơi này cách khá xa nội thành, bọn họ phải thuê mấy chiếc xe để di chuyển qua.
Quan hệ của Sith và Phương Trầm vẫn rất tốt đẹp, mọi người chỉ biết Phương Trầm sống nhờ ở nhà Sith, gọi Sith là anh, nhưng không ai biết quan hệ sau lưng đã tới bước hôn đến mức sinh ra phản ứng của bọn họ.
Sith thì thế nào cũng được, hắn còn hận không thể bắc loa lên mà báo cho cả thế giới biết, nhưng Phương Trầm không đồng ý, cậu ra lệnh cho Sith cấm không được có những hành động thân mật với cậu ở nơi đông người, nếu không một tuần tiếp theo sẽ không cho hắn hôn nữa.
Sith giận đến mức não cũng đau, rồi lại chẳng thể làm gì cậu.
Thế giới này cũng chỉ có cậu là hắn không làm sao được.
Trên đường đi, Phương Trầm tự ôm ba lô của mình, cố ý tránh xa Sith, ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, bên cạnh là Jaymin.
Ánh mắt của Sith luôn cố ý hoặc vô tình mà dừng trên người Phương Trầm, nhưng trước khi ra khỏi nhà đã bị Phương Trầm cảnh cáo lại một lần, hắn thật không dám làm gì chọc giận cậu.
Xe đi được một nửa chặng đường, Phương Trầm ngồi đến mức eo mỏi lưng đau, lại còn hơi say xe, Jaymin ngồi bên cạnh chợt đưa cho cậu một quả táo, hỏi cậu có ăn không.
"Có."
Phương Trầm nhận lấy.
Những lúc ở nhà, mỗi lần muốn ăn táo đều có Sith gọt vỏ cắt thành từng miếng nhỏ cho cậu, thi thoảng nhân lúc Follie và Willow không ở nhà còn dỗ dành cho Phương Trầm ăn thêm hai miếng, đút tận miệng.
Ngừng hai giây, Phương Trầm theo bản năng nâng mắt nhìn về phía Sith, không ngờ Sith cũng đang nhìn cậu.
Bốn mắt nhìn nhau, Phương Trầm vội thu mắt về.
Sith đã giận đến mức răng lợi đều ngứa.
Nhóc con vô lương tâm.
Phương Trầm cúi đầu gặm một miếng táo, không biết có phải khi ở nhà đã được Sith chiều quá thành hư rồi hay không mà ăn quả táo này chỉ thấy nhạt nhẽo, cậu cắn hai miếng rồi bỏ xuống, bọc vào túi giấy.
Cứ thế bỏ đi phí qua, giữ lại rồi chờ có cơ hội lén đưa cho Sith ăn hộ vậy.
Đưa thẳng cho hắn luôn.
Đỡ mất công phải lén lút sau lưng cậu.
Cừu nhỏ lặng lẽ giơ ngón tay cái cho sự nhanh trí của mình.
Xe chạy được hai phần ba quãng đường thì dừng lại, cả đám đã nghẹn hồi lâu, lũ lượt xuống xe hít thở không khí trong lành.
Có mấy người đi WC, còn có mấy người đi hút thuốc, lúc trước Sith cũng hút thuốc, nhưng Phương Trầm không thích ngửi mùi khói thuốc, cậu không nói thẳng ra như thế, nhưng có một lần hắn bế Phương Trầm, thấy cậu khẽ nhíu mày, thế là từ đó Sith không hút nữa.
Hai người như chơi trò đặc công, lén lút tìm một chỗ không có người gặp nhau.
Phương Trầm rón rén đưa quả táo bọc trong túi giấy qua.
Sith khẽ cong môi, thấp giọng hỏi, "Bé cưng có mệt không? Lát nữa có muốn tựa vào anh ngủ không?"
Phương Trầm trừng hắn, "Anh nói gì đó, em đã bảo phải tránh ánh mắt của mọi người rồi mà."
Sith hơi tiếc nuối, "Được rồi."
Nghỉ một lát, xe lại tiếp tục lăn bánh.
Sith ngồi hàng ghế sau lấy quả táo Phương Trầm cho mình ra, cắn lên đúng dấu răng mà Phương Trầm để lại.
Joey ngồi bên cạnh thò đầu sang, nhíu mày, "Sao quả táo này của mày... nhìn quen thế nhở."
Sith nhướn mày.
"Hơi giống quả Phương Trầm vừa ăn."
Sith cười lạnh, "Quả táo nào chả như quả nào, mày giỏi thế thì đừng học đại học nữa, về mà làm vườn đi."
Joey, "..." Vậy sao mày không đi talkshow đi.
Vật vã mãi mới đến nơi, trước mắt là một hàng những ngôi nhà gỗ cạnh rừng rậm.
Các căn độc lập với nhau, có phòng cho hai người, cũng có phòng cho ba người.
Sith nhìn Phương Trầm một cái, còn tưởng không cần hắn nói cậu cũng sẽ tự biết mà làm.
Nhưng đời nào Phương Trầm lại ở ngay trước mặt mọi người vào chung một căn với Sith, cậu vội nói, "Jaymin, tụi mình chung một phòng đi."
Đương nhiên là Jaymin cười hớn hở đồng ý.
Nhận chìa khoá xong, Phương Trầm còn chẳng dám quay đầu, ánh mắt Sith dừng trên người cậu như đã hoá thành thực thể.
May mà không phải đang ở nhà, nếu không cái miệng nhỏ đáng thương của cậu lại phải chịu khổ rồi.
Cừu nhỏ kéo vali, đầu không ngoảnh lại kéo Jaymin chạy vội vào phòng.
Vừa đóng cửa, điện thoại trong túi rung lên.
Phương Trầm nhân lúc Jaymin mải dọn đồ lén lút rút điện thoại ra xem.
Quả nhiên là tin nhắn của Sith.
[Bé cưng, ra ngoài một lát được không, có quà cho em.]
Phương Trầm mặt không đổi trả lời: [Nói thật.]
xs: [Muốn hôn em.]
(*) chính thức công bố đáp án của câu hỏi ở chương 1 haha, tên tiếng Trung của Sith là Tây Tư, đọc là /xīsī/
--- Lời tác giả ---
Vẫn đang sửa lại truyện, mới rút được thời gian viết một ít, thật sự không viết nổi nữa quá buồn ngủ rồi 555~ (5 /wǔ/, 555 đọc giống hu hu hu : D)
ps: vụ chủ nông trường ấy, cả nhà thích đọc chủ nông trường là Sith hay cừu nhỏ?