Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Sống nhờ]
Sith nhận được điện thoại của ba Willow, ra lệnh cho hắn tối nay sau khi tan học phải về nhà ngay lập tức, không được "la cà lêu lổng" ở bên ngoài nữa. Đoán chắc Sith sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, Willow bổ sung một câu, "Oắt con nên biết, ông đây chỉ cần nói một câu là cái sàn đấu ngầm đó phải đóng cửa ngay, hiện tại ông đây vẫn còn nhắm một mắt mở một mắt, nhưng cũng phải có giới hạn."
Sith lạnh mặt, tay siết chặt điện thoại, "Ba đang uy h**p con?"
Willow thản nhiên đáp, "Con muốn hiểu thế nào thì hiểu."
Cúp máy, Sith vẫn là vẻ mặt cau có, nhưng hắn thật sự không thể phớt lờ lời uy h**p của ba mình, cuối cùng chỉ đành gọi điện cho quản lý của sàn đấu ngầm, bảo anh ta huỷ trận đấu tối nay cho mình.
Tan học, tài xế gia đình đến đón hắn.
Ralph đã làm tài xế cho gia đình họ gần mười năm, có thể xem như là nhìn Sith lớn lên, thấy khuôn mặt thối quắc của hắn, bèn khuyên nhủ, "Tiên sinh nói hôm nay có khách đến chơi nên cậu chủ mới nhất định phải về đó ạ."
Sith mím môi.
Khách chứ gì.
Hắn rất muốn nhìn xem là khách quý cỡ nào!
Xe chầm chậm chạy vào khuôn viên, quản gia đã đứng chờ sẵn ngoài cửa, giúp hắn mở cửa xe, trên mặt là ý cười nghìn năm không đổi, "Chào buổi tối cậu chủ."
Sith khoác ba lô, mặt không biểu cảm nghênh ngang đi vào.
Vừa vào đến phòng khách tầng một thì thấy thiếu niên ngồi trên ghế sô pha, là một cậu nhóc người phương Đông, nhìn có vẻ rất rụt rè, nghe tiếng quay lại, đối diện với ánh mắt của Sith.
Follie bê đĩa trái cây đi ra, cười nói, "Về rồi đấy à, đây là con trai của bạn ba con, tạm thời sẽ ở nhà chúng ta, cục cưng à, mau chào hỏi đi, đây là anh Sith."
Thiếu nhiên lo lắng nhìn hắn, trúc trắc lên tiếng, "Em chào anh Sith."
"Em tên Phương Trầm."
Câu cuối cùng nói bằng tiếng Trung, nhỏ như muỗi kêu.
Sith quét mắt từ trên xuống dưới cậu một lượt, thiếu niên mặc đồng phục giống hệt hắn, hẳn là cỡ nhỏ nhất, đôi chân bên dưới quần đùi cũng rất nhỏ.
Hắn ngừng mấy giây rồi dời mắt đi, "Ý gì đây? Cậu ta cũng đến học ở WL?"
WL là một trường cấp ba ở trung tâm thành phố, Sith đang học ở đây, nhưng hai tháng nữa là tốt nghiệp rồi.
"Đương nhiên rồi." Follie cười híp cả mắt, "Vẫn phải nhờ con chiếu cố đến em trai nhiều hơn."
Sith lạnh nhạt đáp, "Không muốn."
Hắn còn chẳng buồn liếc mắt thêm một cái, khoác ba lô đi lên tầng.
Follie khẽ nhíu mày, nhanh chóng quay sang an ủi Phương Trầm, "Cục cưng, tính Sith vốn thế, nhưng bản chất tốt lắm, con cần gì cứ tìm thằng bé nha."
Phương Trầm cúi đầu, "Cám ơn cô ạ."
Cậu nhìn ra được Sith không ưa mình, mãi đến giờ cơm tối mới thấy hắn đi xuống, Willow không dễ nói chuyện như Follie, ra lệnh cho Sith mai phải đưa Phương Trầm đi học.
Phương Trầm vừa đến căn nhà này, lại không thạo tiếng Anh, nghe mọi người nói chuyện chỗ hiểu chỗ không, mờ hồ bắt được mấy từ quan trọng, lại thấy Sith với khuôn mặt lạnh lùng đối diện, thế là cuống quýt xua tay, "Không, không cần..."
Sith thả dĩa xuống, "Được thôi, con không có ý kiến."
Lời từ chối của Phương Trầm nghẹn lại trong cổ họng.
Follie cười trấn an cậu, "Yên tâm, anh Sith sẽ chăm sóc con, đến trường cũng không cần lo lắng gì hết."
Chăm sóc á?
Phương Trầm nhìn Sith ngồi đối diện, người này chắc phải to gấp đôi cậu, nghe nói hắn còn đánh quyền anh, với cậu chắc cũng chỉ cần một nắm đấm.
Phương Trầm không muốn chọc hắn ghét mình, chỉ muốn yên bình vượt qua hai tháng này, thuận lợi xin vào đại học WK.
Cậu không nói gì nữa, im lặng cúi đầu xiên một miếng khoai tây bỏ vào miệng.
Phòng ngủ của Phương Trầm được xếp cạnh phòng Sith, không biết có phải vì Follie muốn khiến quan hệ của hai người trở nên thân thiết hay không mà lại sắp xếp như thế.
Phương Trầm về phòng, nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt kia, vội bước nhanh hơn đi vào phòng mình.
Khác hẳn với tảng đá vừa cứng nhắc vừa thúi quắc tên Sith, cô Follie rất tốt với cậu, còn cực kỳ quan tâm cậu, mọi thứ đồ dùng sinh hoạt này kia đều chuẩn bị đầy đủ, từ ăn uống đến cả quần áo.
Phương Trầm nhìn bộ quần áo được gấp gọn trên giường, vải lông màu trắng, nhìn có vẻ rất mềm mại. Cậu vui vẻ ôm bộ quần áo đi thay.
Bộ quần áo này mặc vào rất dễ chịu, chất liệu mềm mại, nhưng mà... Phương Trầm nhìn ngắm một hồi, sao cứ có cảm giác như trang phục búp bê thế nhỉ, cậu nhấc cái tai trên mũ lên, còn rất nghiêm túc nghĩ xem đây là con gì, cừu hả?
Không ngờ cô Follie lại trẻ con như vậy.
Quần áo đúng là rất được, nhưng là loại liền thân, đi WC không tiện, Phương Trầm cúi đầu tìm tòi một hồi, mới thấy bên dưới có khoá kéo, xem ra vẫn còn chưa mất hết nhân tính.
Cậu thử nghiên cứu chiếc khoá này, kéo xuống, kéo lên, kéo xuống, kéo lên, kéo xuống... kẹt rồi!
Cừu nhỏ cố gắng dùng sức kéo, kẹt thật rồi! Sợi lông dài đã bị cuốn vào chung với khoá.
Đây là quần áo cô Follie mới chuẩn bị cho cậu, cứ vậy mà bị cậu phá hỏng mất rồi.
Phương Trầm hơi quýnh lên, muốn cởi ra rồi lại xem thử có thể sửa lại hay không, nhưng đúng lúc này cửa bị đập uỳnh uỳnh như đòi mạng, tiếng sau nối liền tiếng trước.
Phương Trầm hết cách, cũng may là khoá không bị hở nhiều, cậu hơi kẹp chân lại, trốn phía sau cánh cửa, nhẹ nhàng mở cửa rồi thò đầu ra, "Xin chào..."
Đang nói thì nghẹn lại.
Ngoài cửa là Sith, rõ ràng tầm tuổi nhau, nhưng chênh lệch về thể hình không phải là một xíu, Sith đứng trước mặt cậu, không biết có phải vừa mới tắm xong không mà chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, cơ bắp trên tay nổi lên, còn mang theo hơi nước ẩm ướt.
Phương Trầm khựng lại, ánh mắt không kiểm soát được dừng trên đó.
Áo kiểu này... Ngực có vẻ cũng lớn nữa.
Đây đúng là một cú tấn công thị giác mạnh với người vốn thích đàn ông như Phương Trầm, cậu nuốt ực một cái, cố gắng di chuyển tầm mắt từ cơ ngực to bự của hắn đi, nhẹ giọng hỏi, "Có chuyện gì thế ạ?"
Trong lúc Phương Trầm lén lút nhìn cơ ngực hắn, Sith cũng từ trên cao nhìn xuống đánh giá cậu, cậu bé phương Đông này vậy mà đang mặc một bộ cừu nhỏ, thò đầu ra nhìn hắn, đôi mắt đen láy long lanh, rõ ràng không phải người da trắng, sao lại trắng như thế, môi còn đỏ nữa.
Nhận ra mình đang nhìn chằm chằm chỗ nào, Sith hoảng loạn nhìn đi nơi khác, hắn ho một tiếng, "Mẹ bảo đã mời giáo viên dạy tiếng Anh cho cậu, muốn tôi hỏi cậu có yêu cầu gì không?"
Tốc độ nói quá nhanh, Phương Trầm nghe không hiểu, ngờ nghệch "a?" một tiếng.
Sith nhíu mày, đẩy cửa đi thẳng vào trong, "Tôi giới thiệu qua lý lịch của bọn họ cho cậu --"
Phương Trầm bị bất ngờ không kịp đề phòng, nãy giờ vẫn giữ tư thế khép chân, hoàn toàn không nghĩ Sith sẽ chen vào như thế.
Hai người đều khựng lại.
Sith nhìn cậu, hơi híp mắt, "Sao vậy? Muốn đi vệ sinh?"
Lần này hắn đã nói chậm lại.
Mặt Phương Trầm đỏ lên, ấp a ấp úng, "Không phải..."
Lời còn chưa dứt, Sith đã vươn tay ra, dễ dàng đẩy bàn tay đang che chắn của Phương Trầm, nhìn thấy chiếc khoá bị kẹt lại kia.
Mặt Phương Trầm đỏ đến mức có thể chọc ra máu, không ngờ ngày đầu tiên đến sống nhờ đã xảy ra sự cố xấu hổ đến vậy, c** nh* giọng cầu xin, "Em tự làm được, em tự làm được rồi."
Sith không thèm nghe.
Bàn tay to với những khớp xương rõ ràng gảy cái khoá kia lên, kéo lên kéo xuống, động tác này khiến khoảng cách giữa hai người bị kéo lại gần, thậm chí Phương Trầm còn cảm nhận được tay của Sith đụng phải...
Cậu nhẫn nhịn nuốt ực một cái.
Trong phòng nóng quá rồi sao? Phương Trầm mơ mơ hồ hồ nghĩ, sao cậu lại thấy mặt mình nóng thế nhỉ.
Không biết qua bao lâu, chắc là chỉ hơn mười giây thôi, nhưng Phương Trầm lại thấy dài như một thập kỷ.
Khoá kéo rốt cuộc trơn tru như cũ, nhưng Sith vẫn chưa đi luôn mà đứng đó im lặng nhìn Phương Trầm.
Phương Trầm cũng không biết phải làm gì, mấp máy môi, nhỏ giọng nói, "Cám ơn ạ."
Sith "ừ" một tiếng, lại rũ mắt nhìn cậu, "Không phải muốn đi vệ sinh à?'
Phương Trầm muốn nói mình không muốn, nhưng đã đến mức này rồi, không muốn cũng phải thành muốn thôi, thế là cậu ậm ờ đáp một tiếng, quay vào trong.
Sith cũng không biết bản thân đang nghĩ gì, nhìn chằm chằm theo hướng cừu nhỏ đi vào, sau đó nhấc chân theo sau, dừng trước cửa phòng vệ sinh, như một tên b**n th**, không biết có phải là muốn nghe thấy tiếng gì đó không.
Phương Trầm không đi vệ sinh mà vào rửa mặt, ép buộc bản thân tỉnh táo lại, sau đó cố gắng vờ như không có gì đi ra ngoài.
Một phút trước khi thiếu niên đi ra, Sith đã ngồi về ghế, dáng vẻ lười biếng, cứ như đây mới là phòng ngủ của hắn.
Phương Trầm lề mề đi tới, "Em không cần giáo viên đâu ạ, em tự học được."
Cậu nói rất chậm, từng chữ từng chữ rơi xuống.
Sith nhìn cậu mấy giây, giọng nói lạnh nhạt, "Cậu cố ý đúng không, muốn tôi bị mắng?'
Gì cơ?
Hai mắt Phương Trầm mở to, cậu vội xua tay, "Không phải ạ."
Sith giả vờ bày ra dáng vẻ mất kiên nhẫn, "Cậu không muốn mời giáo viên, vậy để tôi dạy cậu là được."
Hả?
Phương Trầm khựng lại, hoài nghi nhìn Sith.
Sith đứng dậy, dáng vẻ như không muốn tiếp tục nói nhảm với cậu nữa, "Mai nghỉ trưa tôi đi tìm cậu, đừng có chạy lung tung."
Cũng đã nói đến thế rồi, cừu nhỏ chỉ có thể gật đầu, "Cám ơn anh Sith."
Chậc.
Ánh mắt Sith thoáng tối đi.
Con cừu nhỏ này sao lại biết làm nũng thế nhỉ.
Cố tình đúng không.
Hắn nhìn mái tóc đen bóng của thiếu niên, rất muốn xoa thử, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại, hậm hực bỏ đi.
Chờ Sith đi rồi, Phương Trầm mới thở hắt ra một hơi, thả mình lên giường.
Sith này có vẻ rất nghiêm khắc.
Nếu không học tốt, liệu hắn có mắng cậu không đây.
Phương Trầm lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng xem video, video đầu tiên là một cậu nhóc đang gào lên.
"Con muốn đám Tây đó phải chớt --"