Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
[Về nước]
Bọn họ đã lên kế hoạch về nước từ trước đó.
Tuy Phương Trầm xuyên sách tới đây, nhưng ở nước ngoài lâu, tự nhiên cũng muốn về nước một lần.
Cậu không liên lạc với bất kỳ ai của nhà họ Phương, đương nhiên là cũng không liên lạc nổi, người nhà họ Phương đã kéo cậu vào danh sách đen từ lâu rồi.
Trước khi xuất phát, Phương Trầm cực kỳ phấn chấn lên kế hoạch, liệt kê cả một bảng dài.
Cậu chọn mấy khách sạn rồi đưa Sith xem, "Tụi mình phải đặt chỗ ở trước, về nước em không có nhà đâu."
Sith ôm cậu vào lòng, cúi đầu hôn cậu, "Em có."
"Hả?'
Người đàn ông vỗ vỗ mông cậu, "Mai anh bảo người sắp xếp lại tài sản dưới danh nghĩa của em rồi mang tới cho em xem."
Phương Trầm ngây ra, "Anh mua nhà cho em?"
"Sao mà anh để em không có nhà được. Bé cưng, anh sẽ khiến mỗi nơi em đặt chân đến đều có một ngôi nhà thuộc về mình."
Phương Trầm ôm cổ hắn, "Chồng ơi, em yêu anh chết mất, à, yêu cả tiền của anh nữa."
Sith phì cười, "Là tiền của em."
Của cải của gia tộc Bolton trải dài khắp các lĩnh vực, hai năm gần đây đặt trong tâm vào sản xuất robot, ở nước ngoài cũng có mấy chi nhánh công ty, lần này coi như quay về thị sát.
Hai người thu dọn đồ đạc xong thì xuất phát.
Phương Trầm luôn trong trạng thái phấn khích, cuối cùng cũng được giao tiếp bằng tiếng Trung ở khắp các nẻo đường ngõ phố rồi.
Cậu nghĩ, nếu quay về đất nước của mình, chắc chắn phải làm tốt vai trò chủ nhà, sắp xếp thật tốt cho Sith.
Máy bay vừa đáp đất, cậu lập tức lấy điện thoại ra, "Anh đừng vội, hiện tại nước em hơi bị phát triển đó, để em lên mạng đặt xe."
Sith nắm tay cậu, "Anh sắp xếp người đến đón máy bay rồi."
"Hả..."
Vừa kéo vali đi ra thì có người tiến đến, nhận lấy hành lý của bọn họ rồi mở cửa cho hai người ngồi vào.
Đi một chuyến xa như vậy, nói không mệt là nói dối, cừu nhỏ còn chưa ăn gì suốt dọc đường, Sith đau lòng cậu, dịu dàng xoa đầu cừu nhỏ, "Có đói không?"
Lời này vừa nói ra, cừu nhỏ lập tức lấy lại sức sống, "Anh đói rồi đúng không, em đã đặt đồ ăn ngoài."
"Đừng ăn mấy thứ đó, đầu bếp ở nhà chuẩn bị xong hết rồi, đều là những món em thích ăn."
"Hả..."
Rốt cuộc là ai sắp xếp cho ai chứ!
Hành trình của cừu nhỏ cứ thế được cẩn thận sắp xếp đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất, xe chạy qua nội thành, đi vào khu biệt thự rồi dừng lại, Sith nắm tay cừu nhỏ đi xuống xe.
"Thời gian gấp gáp, không thể lựa chọn kỹ, không biết em có thích không, không thích cũng không sao, chúng ta có thể chọn lại."
Nói cứ như mua mớ rau cải ngoài chợ không bằng.
Phương Trầm thật sự sắp hết chịu nổi đám nhà giàu này rồi.
À, giờ cậu cũng là đám nhà giàu nhỉ.
Vào trong biệt thự, một người phụ nữ trung tuổi ra đón bọn họ, cười híp cả mắt, "Tiên sinh về rồi ạ, đã nấu cơm xong, nước tắm trên tầng cũng đã chuẩn bị đầy đủ."
Sith vỗ vỗ cừu nhỏ, "Đi tắm đi, rồi xuống ăn cơm, rồi lại lên ngủ một giấc thật ngon, đi lại vất vả như vậy, hình như em gầy đi mất rồi này."
Phương Trầm đầu óc mụ mị được người đàn ông ấn vào nhà tắm, lại ăn một bữa cơm no nê, hẳn là Sith đã dặn dò trước, mỗi món đều cực kỳ hợp với khẩu vị của Phương Trầm, ăn uống xong, cậu còn chưa chịu từ bỏ, hỏi Sith có kế hoạch đi chơi nào không, người đàn ông mặc kệ cậu phân bua, nhét người vào ổ chăn.
"Xuỵt, bé cưng, em sắp có đôi mắt gấu trúc rồi kìa, làm quen với chênh lệch múi giờ đã, ngủ một giấc thật ngon trước, nhé? Những chuyện khác không cần lo lắng, muốn đi đâu cũng được, anh sẽ sắp xếp đâu vào đấy."
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cậu, nhẹ nhàng vỗ về, dỗ dành, "Vợ yêu mau ngủ nào."
Phương Trầm cứ thế ngủ thiếp đi trong tiếng dỗ dành mang theo đường mật của hắn.
Trước khi đi tìm Chu Công đánh cờ, cậu còn không nhịn được nghĩ.
Cậu đây là ra nước ngoài hay là về nước? Sao một người nước ngoài như Sith lại còn thuần thục hơn cả cậu thế.
Hai ngày sau đó, đúng như lời Sith đã nói, Phương Trầm muốn đi đâu thì bọn họ đi đó, không cần cậu nhọc lòng gì cả, Sith đã sắp xếp hết đâu vào đấy.
Một ngày rồi đến hai ngày, Phương Trầm đã từ bỏ.
Được người ta lo cho hết từ A đến Z thật ra cũng rất sướng, hoặc là nói ai cũng thích làm con cá muối thôi.
Chuyến này Sith còn có nhiệm vụ thị sát chi nhánh công ty, chơi với Phương Trầm hai ngày xong thì bắt đầu bận rộn với công việc của mình, Phương Trầm bỗng nhiên rảnh rỗi, không có Sith đi cùng, cậu cũng lười ra ngoài, hai ngày tiếp theo đều ở nhà xem phim.
Mãi cho đến hôm nay Sith về nhà, gọi người đưa lễ phục đến cho cậu, còn có một ít đồ trang sức đắt tiền.
"Tối nay có một bữa tiệc, bé cưng đi với anh nhé."
Phương Trầm trước giờ không thích mấy nơi tiệc tùng thế này, đang định mở miệng từ chối, người đàn ông đã giành trước một bước nói, "Vợ ơi em biết mà, tiếng Trung của anh không tốt, chỉ có một mình sợ là không ứng phó nổi."
Giả vờ giỏi đó.
Cậu mới không tin Sith không có nổi một người phiên dịch nào.
Nhưng Phương Trầm lại mê chết cái kiểu này, cứ thấy người đàn ông bày ra dáng vẻ yếu đuối cần được bao bọc là cậu lại mềm lòng, nhận lấy lễ phục, "Thôi được rồi, nhưng em không biết uống rượu đâu, không giúp anh chắn rượu được."
Người đàn ông bật cười ôm cậu, "Em là vợ của anh, ai dám bắt em chắn rượu giúp anh chứ."
Phương Trầm từng cùng Sith đi dự tiệc mấy lần, lúc nào cũng chỉ thấy chán chết, bình thường cậu sẽ nhân lúc người đàn ông nói chuyện với người khác mà đi ăn bánh ngọt.
Hôm nay cũng là kế hoạch đó.
Ở đây không giống với nước ngoài, Sith cao lớn còn là người ngoại quốc, vừa đi vào, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía này, ngoài ra còn có Phương Trầm đứng bên cạnh.
Phương Trầm đã không còn là con cừu nhỏ lúc trước hễ bị nhìn chằm chằm là căng thẳng nữa, đối với ánh mắt của mọi người, cậu thích ứng rất nhanh, còn quét mắt một vòng, nhanh chóng tìm thấy mục tiêu hôm nay của mình, bàn bánh ngọt.
Nhận ra ánh mắt của thiếu niên, Sith nhịn cười nhéo nhéo lòng bàn tay của cậu, "Đi đi, nhưng đừng ăn nhiều quá, sẽ bị đầy bụng, còn có thể bị đau răng nữa."
Phương Trầm ngoan ngoãn đồng ý, "Vâng."
Nhưng vừa đi đến trước đống bánh ngọt đã quăng luôn câu vâng dạ đó ra sau đầu.
Một miếng này, một miếng kia, đằng đó cũng muốn.
Bởi vì đợt trước bị đau răng, Sith không cho cậu ăn nhiều đồ ngọt nữa, Phương Trầm sắp thèm chết luôn rồi.
Cầm đĩa bánh ngọt xắn một miếng bỏ vào miệng, Phương Trầm khẽ nhíu mày, bánh ngọt lúc trước cậu ăn đều là của đầu bếp ở nhà làm, hương vị khó đâu sánh bằng, miệng lưỡi bị chiều hư, ăn đồ bên ngoài thành ra dở ẹc.
Chậm chạp ăn hết một cái, Phương Trầm đặt đĩa xuống, bỗng nghe thấy sau lưng có người gọi cậu, "Phương Trầm?"
Đến rồi đến rồi.
Cảm giác căng thẳng khi bỗng nhiên bị người ta gọi tên.
Phương Trầm thở dài quay đầu lại, đối diện là một thiếu niên tầm tuổi cậu, mặc âu phục màu bạc, mặt mũi dáng dấp không tệ, chỉ là ánh mắt nhìn Phương Trầm không được thân thiện cho lắm.
Cậu ta cắn răng, "Mày còn mặt mũi mà quay về đây?'
Hả?
Phương Trầm lục lọi trong đầu một hồi, ồ, đây chính là vị thiếu gia thật trong cuốn tiểu thuyết mà cậu xuyên vào.
Phương Ngôn trừng cậu, "Mày đã bị đuổi đi rồi, ai cho mày quay về đây?"
Phương Trầm lau khoé miệng, "Sao hả? Mày mua cái thành phố S này rồi? Giờ là thị trưởng?"
Phương Ngôn, "..."
Mỗi lần đấu võ mồm với Phương Trầm, cậu ta đều thất bại thảm hại.
Phương Ngôn giận điên nhìn cậu, đang định nói gì đó, chợt bị Phương Đình ở phía sau gọi lại, "Ngôn Ngôn."
Mắt Phương Ngôn đỏ lên, "Anh! Có phải anh lại bao che cho nó không, nó chỉ là đồ giả."
"Ai là giả?'
Không biết Sith đi tới từ lúc nào, nắm tay Phương Trầm rồi kéo cậu vào lòng mình, đưa mắt nhìn sang, vẻ mặt lạnh lẽo, "Phương Trầm là vợ tôi, em ấy nắm giữ số cố phần bằng với tôi trong công ty, là chủ nhân thứ hai của gia tộc Bolton, tôi sẽ không chấp nhận có bất cứ kẻ nào nói lời khinh miệt em ấy."
Sith nói bằng tiếng Trung, tròn vành rõ chữ, âm điệu cũng không chê vào đâu được.
Phương Ngôn đứng đối diện cắn răng muốn nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu, lại bị ánh mắt lạnh như băng của Sith doạ cho rụt cổ, đôi môi mấp máy, cuối cùng vẫn không nói được gì.
"Xin lỗi, em trai tôi không hiểu chuyện, xin ngài bỏ quá cho." Phương Đình túm một tay Phương Ngôn, "Đừng làm loạn nữa, Ngôn Ngôn."
Phương Trầm chẳng muốn liên quan gì đến người nhà họ Phương, cậu nhàn nhạt liếc mắt qua, rồi xoay người bỏ đi.
Hai tay Phương Ngôn siết lại.
Cậu ta tận mắt chứng kiến người kia bị đuổi ra nước ngoài với bộ dạng nhếch nhác, thế nhưng bây giờ lại mặc quần áo còn đẹp đẽ đắt tiền gấp mấy lần cậu ta, mà người nước ngoài vừa được người vây quanh kia hiện tại lại đi theo bên cạnh cậu, vẻ mặt không còn lạnh lẽo, mà thay bằng dịu dàng nhỏ nhẹ, như đang hết lòng dỗ dành.
"Thấy rõ chưa? Bây giờ chúng ta không chọc nổi Phương Trầm đâu, chuyện quá khứ thì để cho nó qua đi thôi, đừng mãi để trong lòng."
Phương Đình vỗ vỗ vai cậu ta, "Vui vẻ lên, cười nào, chúng ta còn phải đi kính rượu chồng của cậu ta, phải nịnh nọt cậu ta, chúc phúc cho cậu ta, vì đơn hàng quý sau."
...
Ra khỏi bữa tiệc ồn ào, Sith xoa xoa mặt Phương Trầm, "Bé cưng, là lỗi của anh, không nên để em tới đây, khiến em không vui."
Phương Trầm khẽ cười, "Em nào có không vui, anh giúp em lấy lại mặt mũi rồi mà? Cừu mượn oai sói, bây giờ không còn ai dám chọc vào em nữa!"
Sith cúi đầu hôn lên trán cậu, "Phương Trầm, anh đảm bảo từ nay về sau sẽ không để em phải chịu một tí ti uất ức nào nữa."
Phương Trầm nhón chân, hôn lên cằm Sith, "Vậy anh phải cõng em về."
Sith mỉm cười, "Được."
Đường về rất dài, người đàn ông cõng cừu nhỏ của mình, mỗi bước đi đều ổn định vững vàng.
Hắn sẽ mãi mãi cõng cừu nhỏ của mình, để cừu nhỏ ở trên lưng hắn nhìn ra thế giới rộng lớn hơn, đi trên một con đường trải hoa hồng.
--- Lời tác giả ---
Yên tâm nạ!! Tui đã đọc hết nguyện vọng của mọi người rồi!! Sẽ lần lượt có ngoại truyện nè!!