Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 71: Bằng tuổi cậu

Trước Tiếp

Tạ Hối và Hình Lạc đều ngẩn người.

Hai người họ dỗ dành cô bé cả buổi mà chẳng ai nghĩ đến chuyện — có khi cô bé không nói gì là vì... không hiểu họ đang nói gì.

Nghĩ đến việc mình cúi gập người nói đủ thứ suốt nửa ngày trời, cả hai đều thấy hơi ngượng, nhưng cũng không ai trêu chọc ai.

Tiểu Mẫn được đưa về cô nhi viện hai năm trước, không biết nói chuyện, nhút nhát, mỗi lần có người đến, cô bé đều trốn dưới khe cầu thang.

Người ủy ban tiếp quản cô nhi viện vội vàng, không rõ bao nhiêu trẻ, mấy ngày sau mới phát hiện có đứa trốn đây.

Cảnh sát với các cô ở phường cũng không ai biết ngôn ngữ ký hiệu, mỗi lần giao tiếp chỉ có thể gọi một cậu bé biết chút ít đến giúp ra hiệu, dạo gần đây mấy cô lớn tuổi mới học được vài động tác cơ bản như: ăn cơm, rửa tay, đi ngủ, v.v.

Một cô lớn tuổi làm ở tổ dân phố khom người, giơ tay làm động tác — ra đây.

Tiểu Mẫn cảnh giác nhìn hai người lạ bên ngoài.

Cô lớn tuổi định đi gọi cậu bé biết ngôn ngữ ký hiệu tới, thì thấy ánh mắt Tiểu Mẫn bỗng nhìn ra sau lưng bà.

Bà quay lại. Hình Lạc cũng quay đầu nhìn theo.

Chỉ thấy Tạ Hối đang khom người, ra hiệu với cô bé dưới gầm cầu thang. Hình Lạc chớp mắt, kinh ngạc hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"

Cô dân phố không hiểu. Hình Lạc cũng chẳng hiểu. Nhưng Giang Bạch vừa từ xa đi tới lại nhìn ra ngay ý nghĩa động tác tay của Tạ Hối.

— Chúng tôi không phải người xấu.

— Chúng tôi mang kẹo đến cho các em.

Tiểu Mẫn nhìn anh một lúc, cúi đầu nhìn hộp kẹo trong tay.

Tạ Hối lấy từ túi ra một túi kẹo khác, vốn định giữ lại cho Giang Bạch, đưa tới trước mặt cô bé.

— Anh trai không lừa em.

Giang Bạch nhìn thấy động tác tay tự nhận là "anh trai" ấy, cố nhịn không để khoé miệng cong lên.

Tạ Hối dùng ngôn ngữ ký hiệu chưa thành thạo lắm, còn hơi gượng gạo và sai vài chỗ, chỉ biết những câu cơ bản.

Ánh mắt Giang Bạch rời khỏi tay anh, nhìn lên mặt anh.

Trong hoàn cảnh không có ai xung quanh cần đến ký hiệu, Tạ Hối học nó để làm gì? Học với ai?

Hình Lạc vì không chen vào được cuộc trò chuyện ký hiệu, chạy đi chơi với trẻ khác.

Giang Bạch đi một vòng rồi quay lại, thấy Tạ Hối và Tiểu Mẫn vẫn còn ngồi dưới cầu thang, chỉ là giờ không còn ngồi đối diện, mà đã ngồi sát cạnh nhau.

Cậu bước lại, ngồi xổm trước mặt hai người.

Tạ Hối liếc nhìn cậu, định đưa tay ra hiệu giới thiệu với cô bé, thì thấy Giang Bạch đã khéo léo ra hiệu: [Anh có thể tham gia với mọi người không?]

Tạ Hối khựng lại, quay sang nhìn cậu.

Tiểu Mẫn hiểu ký hiệu của Giang Bạch, mím môi gật đầu.

Giang Bạch tiếp tục dùng tay nói chuyện.

Tạ Hối nhìn mà chật vật không hiểu nổi. Tiểu Mẫn thì vừa xem vừa gật gù đáp lại bằng tay. Cả hai ra hiệu cho nhau liên tục, cuối cùng Tạ Hối hoàn toàn không theo kịp.

"Các em đang nói cái gì vậy?" – anh lên tiếng.

Giang Bạch bật cười: "Không phải anh cũng biết mà?"

Tạ Hối xấu hổ: "Anh chỉ biết sơ sơ thôi..."

Giang Bạch híp mắt, quay sang "mách" Tiểu Mẫn rằng Tạ Hối chỉ biết "một chút xíu" ngôn ngữ ký hiệu. Tiểu Mẫn quay lại nhìn Tạ Hối một cái, khoé miệng khẽ cong lên như đang cười cùng với Giang Bạch.

Giang Bạch nói: "Em hỏi cô bé vì sao cứ trốn khi thấy người lạ."

Tạ Hối: "Sao?"

Giang Bạch: "Em ấy nói không muốn bị nhận nuôi. Bố mẹ nuôi trước đây thường đánh em ấy. Em ấy sợ người lớn."

Tạ Hối cau mày: "Họ đúng là cầm thú ?"

Giang Bạch lại ra hiệu vài câu với Tiểu Mẫn, Tạ Hối vẫn chẳng hiểu: "Lại nói cái gì thế?"

Giang Bạch: "Em nói ngày mai tụi mình sẽ mang thêm kẹo tới. Nhưng em ấy phải chủ động ra gặp, nếu không sẽ không nhớ phần đâu."

Tạ Hối hiểu, biết Giang Bạch muốn giúp cô bé dũng cảm hơn, đừng cứ tự nhốt mình như vậy.

Tiểu Mẫn do dự một chút, rồi khẽ gật đầu.

Tạ Hối đi gặp cảnh sát đang tạm phụ trách cô nhi viện, nói anh muốn tài trợ lâu dài cho viện, nhưng với điều kiện: sau này khi viện có người phụ trách mới, phải được cảnh sát, tổ dân phố và anh cùng duyệt qua.

Chuyện trước từng ầm ĩ, giờ cảnh sát cũng chỉ mong có người đáng tin quản lý, nên đồng ý luôn mà không cần họp gì thêm.

Giữa trưa, lũ trẻ đã được đưa đi ngủ, Tiểu Mẫn cũng được cô dân phố bế lên lầu.

Giang Bạch cuối cùng cũng rảnh tay, hỏi Tạ Hối: "Sao anh biết ngôn ngữ ký hiệu?"

Lũ trẻ đều đã lên lầu, dưới nhà im phăng phắc. Tạ Hối đáp: "Trước từng đến mấy viện phúc lợi có trẻ khiếm thính, nên học mấy câu đơn giản."

Anh lại hỏi: "Còn em thì sao?"

Giang Bạch đáp: "Em biết thì có gì lạ đâu? Em lớn lên ở cô nhi viện mà."

Tạ Hối ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang: "Nhưng ngoài Tiểu Mẫn, ở đây đâu còn ai cần đến ngôn ngữ ký hiệu?"

"Ở đây không có," Giang Bạch nói, "nhưng ở viện cũ thì có."

Tạ Hối nheo mắt: "Em chẳng phải mất trí nhớ à? Sao biết viện cũ có?"

Giang Bạch: "..."

Hình Lạc từ trên chạy xuống, cắt ngang cuộc trò chuyện, vẻ mặt đầy hứng thú:
"Anh ơi! Giường ở đây ...hay lắm! Giường tầng... sát sát nhau...nhau luôn!"

Cô nhi viện đông trẻ, không có điều kiện một phòng một người. Giường phải kê sát mới đủ chỗ.

Tạ Hối nói: "Hay là tôi bảo họ kê thêm cái, tối nay cậu ngủ lại đây nhé?"

"Không!" – Hình Lạc lắc đầu – "Tôi muốn về với anh trai cơ!"

Tạ Hối trừng mắt: "Cả ngày anh trai anh trai! Ai là anh trai của cậu?"

Hình Lạc miệng nhanh hơn não: "Anh tìm không ra em trai nên ghen à?"

Sắc mặt Tạ Hối lập tức tối lại.

Giang Bạch lập tức kéo Hình Lạc lại: "Em đang nói cái gì vậy?"

Hình Lạc bĩu môi, liếc nhìn Tạ Hối: "Em... em nghe thấy mà..."

Hồi nãy Hình Lạc không hỏi, nhưng giờ lại hơi tò mò: "Không phải... không phải em anh là... là Tạ Vân Tiêu à? Cái tên... ngu ngốc đó... sao lại còn tìm em trai nữa?"

Giang Bạch đau đầu. Chuyện này chính là vùng cấm của Tạ Hối, mà người hỏi lại có khả năng... liên quan trực tiếp.

Tạ Hối chắc vẫn chưa hết thất vọng, vậy mà lại không cãi lại Hình Lạc, chỉ khẽ nói: "Người tôi tìm là em ruột."

Hình Lạc tròn mắt: "Em ruột? Thế... thế sao bị... bị thất lạc?"

Tạ Hối cau mày: "Bị người ta bắt cóc."

"Á!" Hình Lạc kêu lên, dù suốt ngày cãi vã với Tạ Hối, nhưng chuyện kiểu này thì cậu không đùa nổi. Cậu gãi đầu lúng túng: "Vậy... em anh năm nay bao... bao nhiêu tuổi?"

Giang Bạch nhìn hai người, đang định đổi chủ đề thì nghe Tạ Hối đáp: "Bằng tuổi cậu."

Mấy người lớn trong ban quản lý phường đều đã lên tầng với bọn trẻ, tầng dưới giờ chỉ còn ba người họ.

Câu nói vừa dứt, không gian lập tức rơi vào im lặng.

Giang Bạch im lặng nhìn hai người kia.

Tạ Hối cũng bỗng sững lại bởi chính câu nói của mình.

Hình Lạc cũng đơ ra.

Hai người liếc nhau một cái, nhưng rất nhanh cả hai lại đồng loạt... tránh ánh mắt đối phương.

Không thể nào.

Không, không thể nào!

Tạ Hối và Hình Lạc đồng thời phủ nhận trong đầu.

Không thể nào em trai (anh trai) mình lại ngu đến vậy!

Hình Lạc tự an ủi: chắc mình nghĩ nhiều quá thôi. Cậu không có bố mẹ, thì lấy đâu ra anh trai? Lòi từ khe đá ra chắc?

Nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Thiếu Lễ từng lên chùa rồi về đổi cách đối xử với mình... Hình Lạc bỗng thấy rối bời. So với việc này, thà làm con riêng của Diệp Thiếu Lễ còn hơn.

Cậu liếc sang Tạ Hối, phát hiện Tạ Hối cũng đang nhìn mình, liền hét lên:
"Nhìn... nhìn gì mà...mà nhìn?!"

Càng hoảng, Hình Lạc nói càng lắp bắp, nhưng không quan trọng. Cậu chỉ cần làm Tạ Hối sợ là được.

Lạ thay, Tạ Hối lần này không cãi, chỉ nhíu mày...

Tại sao Diệp Thiếu Lễ lại bảo Trình Tăng chăm Hình Lạc?

Tại sao trước khi đi nước P lại hay đưa Hình Lạc đến chỗ mình?

Tạ Hối chưa từng liên tưởng Hình Lạc với Tạ Bùi, nhưng giờ đây trong đầu như có cây sắt đâm xuyên... Cái suy nghĩ không muốn chấp nhận kia khiến mày anh nhíu càng lúc càng chặt.

Tạ Hối cố nghĩ xem dạo này Hình Lạc có chỗ nào ngoan ngoãn giống em trai không...

Mẹ kiếp, chẳng có tí nào liên quan đến "ngoan ngoãn"!

Giang Bạch không biết họ nghĩ gì, không khí im lặng chẳng tốt hơn cãi nhau là bao: "Sao tự nhiên không nói gì thế?"

Tạ Hối và Trình Nhạc vô tình nhìn nhau, vội vàng né tránh ánh mắt.

Tạ Hối nghĩ, chuyện này đừng nói với Giang Bạch, nhỡ sai thì sao.

Trình Nhạc cũng nghĩ, không thể để anh Tiểu Bạch biết, nhỡ dọa anh ấy thì sao?

Cả hai đồng thanh:

"Không... không có gì."

"Chẳng có gì."

Xong, Trình Nhạc hét Tạ Hối: "Sao anh ...anh h-học tôi?"

Tạ Hối theo bản năng: "Ai học cậu? Tôi nói 'chẳng có gì', cậu nói 'không, không có gì'."

Trình Nhạc: "..." Nếu anh ta thật sự liên quan đến cậu, cậu đi đầu thai lại ngay!

Tạ Hối nói xong cũng nhận ra, nếu Hình Lạc là em trai, anh không nên cãi, nhưng quen rồi, không sửa được?

Cả hai im lặng. Giang Bạch ban đầu không để ý, đến khi từ cô nhi viện ra, đi ăn, mới thấy họ im lặng bất thường.

Ăn nửa bữa, Giang Bạch đặt đũa: "Hai người sao thế? Cãi nhau khó quá, giờ giao lưu bằng ý nghĩ? Có gì tôi không nghe được mà tốn sức thế?"

Ở cô nhi viện, trẻ vây quanh, Giang Bạch không để ý. Ra ngoài mới thấy họ lạ, nói hòa thuận thì họ tránh nhau, thỉnh thoảng trừng đối phương, nhưng bảo cãi nhau thì chẳng có tiếng động nào.

Tạ Hối đang nghĩ cách kiếm được sợi tóc của Hình Lạc thì bị câu nói của Giang Bạch làm giật mình.

Hình Lạc cũng thót tim. Cậu cũng đang nghĩ đúng chuyện đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu thấy... tự tay nhổ tóc Tạ Hối chẳng khác nào liều mạng.

Hình Lạc vội nói: "Em đang nghĩ về... bọn nhỏ...nhỏ ở cô nhi... viện."

Tạ Hối gật đầu: "Anh cũng vậy."

Hình Lạc để tỏ ra mình vô cùng bình thường, liền chỉ vào Tạ Hối nói với Giang Bạch: "Anh... anh ta nói dối! Anh ta đâu...đâu có chơi... chơi với tụi nhỏ!"

Tạ Hối nghiến răng: "Tôi có chơi với Tiểu Mẫn."

Tạ Hối cau mày nhìn Hình Lạc – rõ ràng đều là những đứa trẻ có vấn đề, một người lắp bắp, một người khiếm thính, sao Tiểu Mẫn lại ngoan hơn gấp vạn lần?

Trên đường từ quán ăn về khách sạn, Hình Lạc đi trước cùng Giang Bạch, càng đi càng thấy sau gáy lạnh lạnh.

Tạ Hối cứ thế dán mắt vào đầu Hình Lạc cả đoạn đường. Gần đến cửa khách sạn, anh đột nhiên giật mạnh một phát trên đầu Hình Lạc.

"Aaa!" Hình Lạc ôm đầu quay lại: "Anh làm... làm gì mà giật... giật tóc tôi?!"

Giang Bạch cũng quay lại nhìn Tạ Hối.

Tạ Hối tỉnh bơ: "Trên đầu cậu có sợi lông."

"Lông... lông gì mà đau vậy?!"

Tạ Hối nhét tay phải – tay đang nắm tóc – vào túi, tay trái làm bộ chỉ vào đầu ngón tay: "Đây, thấy chưa." Rồi thổi một hơi, "Giờ hết rồi."

Hình Lạc: "......"

Được rồi, lông phải không? Lát nữa đầu anh cũng có lông!

Trước Tiếp