Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Sau khi truyền xong hai bình nước xong, bầu trời vẫn còn âm u, xám xịt.
Thời Ngọc cởi áo khoác đưa cho bác sĩ, sau đó uể oải đứng cạnh Lục Sính, để mặc hắn dìu mình lên xe.
Hà Tân đã mua sẵn cơm trưa, thấy hai người bước vào, vội vàng mang phần ăn còn nóng hổi đưa tới:
“Tiên sinh, tiểu tiên sinh, ăn khi còn nóng đi ạ.”
Hắn rất chu đáo, đặc biệt mua cho Thời Ngọc một bát cháo trắng.
Thêm chút đường, hương vị quen thuộc ấy khiến Thời Ngọc sững lại, trong thoáng chốc nhớ đến căn nhà nhỏ đơn sơ của Trần gia, nơi luôn ấm áp và đầy ắp hương khói bếp.
Cậu chợt nghĩ, sau khi mình rời đi, liệu Trần Chính có giống như trong nguyên tác mà hắc hóa, tan vỡ rồi vượt ngàn dặm vào thành tìm mình không?
Hình ảnh người đàn ông ít nói, luôn trầm mặc, là con chó hư luôn thích chọc tức cậu, bất giác hiện lên trong đầu. Thời Ngọc không thể tưởng tượng nổi khuôn mặt chất phác ấy lại có thể mang vẻ âm trầm, phẫn nộ.
…...Còn có Đại Bạch của cậu nữa.
Tiểu tâm can Đại Bạch của cậu.
Tâm trạng Thời Ngọc chùng xuống. Uống xong bát cháo, cậu lặng lẽ gấp cái chăn nhỏ của mình, co người vào một góc, âm thầm thương tâm.
Trong không gian u ám, ánh sáng khó lọt vào.
Lục Sính ngồi phía trước, gương mặt lạnh lùng, không cảm xúc nhìn thẳng, hai chân khoanh lại đầy vẻ lười biếng. Nhưng bàn tay đặt trên bụng nhỏ siết chặt đến mức trắng bệch, từng đường gân nổi lên rõ ràng.
Gương mặt hắn lạnh lẽo như băng, nhưng ánh mắt lại dõi vào kính chiếu hậu, nhìn biểu cảm buồn bã của Thời Ngọc.
Cuối cùng, hắn nhàn nhạt lên tiếng:
“Thời Ngọc.”
Cháu trai nhỏ đang uể oải rũ mắt, ngoan ngoãn đáp lại:
“Dạ?”
Cậu ngẩng lên nhìn Lục Sính, đôi mắt phượng hẹp dài vẫn sạch sẽ, ánh lên hơi nước mờ mờ do bệnh. Hàng mi hơi ướt khẽ cụp xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo.
Chỉ có người sống trong nhung lụa mới có thể nuôi dưỡng ra khí chất kiêu căng này.
Ngồi trong không gian nhỏ hẹp, tối tăm của chiếc xe, cậu vẫn trắng trẻo nổi bật, trắng đến lóa mắt như cũ.
Cậu đáng lẽ nên được bảo bọc bởi tiền tài và sự xa hoa, chứ không phải ở trong căn nhà rách nát nơi thôn quê, cùng một người đàn ông miền núi tầm thường dây dưa.
.....Một kẻ không biết trời cao đất rộng, cũng muốn giữ chặt lấy cháu trai nhỏ của hắn.
Lục Sính nhắm mắt, kìm nén cơn giận đang trào dâng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Cháu trai nhỏ hơi sửng sốt, nhưng vẫn nghe lời ngồi ngay ngắn lại.
Suốt quãng đường, Lục Sính chăm sóc cậu rất chu đáo. Nhất cử nhất động của nam nhân luôn toát lên sự yêu thương và bảo vệ, khiến Thời Ngọc – người không biết cảm ơn, lại nhìn về phía Lục Sính, trong ánh mắt cậu cũng có thêm nhiều sự gần gũi hơn.
Lục Sính vươn tay, ôm cậu vào lòng.
Vòng tay rộng lớn và ấm áp của hắn chính là nơi đã luôn đồng hành bên cậu những ngày bệnh tật.
Thời Ngọc đổi tư thế, tựa đầu vào hắn, mơ màng nhìn người đàn ông đột nhiên trầm mặc, ánh mắt khó lường. Cậu nhẹ giọng hỏi:
“Muốn nói gì thế, chú nhỏ?”
“Là một vấn đề nghiêm trọng.” Lục Sính đáp.
Không khí trong xe trở nên căng thẳng.
Thời Ngọc ngẩn ra, cảm giác hồi hộp theo bản năng khiến cậu ngồi nghiêm chỉnh lại. Nhưng Lục Sính lại kéo cậu ôm vào lòng, bàn tay lớn nhéo nhéo đầu ngón tay cậu, dùng lực nhẹ nhàng như để trấn an cậu.
Trong lúc lơ đãng biểu hiện hành động yêu thương này làm nhịp tim Thời Ngọc dần ổn định lại. Cậu khẽ "vâng" một tiếng, rồi dựa vào ngực Lục Sính, len lén ngước mắt nhìn hắn.
Lục Sính cũng nhìn cậu, ánh mắt đen kịt, mang theo vẻ tức giận pha lẫn bất lực của một người trưởng bối.
Giọng anh trầm xuống:
“Em có biết hành vi của mình là sai lầm không?”
Một câu không đầu không đuôi khiến Thời Ngọc bối rối:
“… Hành vi của con?”
Lục Sính gật đầu, nói thẳng không chút kiêng kị:
“Em cùng cái kia với Trần Chính.”
Hắn tự nhiên quang minh chính đại, không chút che dấu, thẳng thừng đặt mối quan hệ giữa cậu và Trần Chính ra trước mặt.
Cả người Thời Ngọc choáng váng, xấu hổ đến mức hồn phi phách tán, mãi lâu sau mới hít thở được, lắp bắp nói:
"Chú nhỏ, cái này…"
Chưa kịp nghĩ ra cách nói tiếp thế nào cho tốt, người đàn ông bên cạnh đã trầm giọng cắt ngang:
"Mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi nhận ra đây không phải lỗi của em."
Thời Ngọc:
"…....Hả?"
"Em còn nhỏ, tuổi tác như vậy cái gì cũng chưa hiểu, quả thật rất dễ bị lời ngon tiếng ngọt lừa gạt."
Thời Ngọc:
"?"
"Trần Chính kia…" Lục Sính lạnh giọng, vòng tay ôm cậu chợt siết chặt, lực tay mạnh hơn trong chốc lát, bất ngờ kéo cậu vào lòng ngực. Đôi tay rắn chắc đặt trên eo cậu, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Hắn so với em, lớn hơn bao nhiêu tuổi, cái gì cũng rõ ràng, vậy mà vẫn dám làm loại chuyện này với em. Nghĩ đến chắc chắn không phải người tốt."
Thời Ngọc nuốt nước miếng một cái, nghe giọng nói lạnh lẽo chắc nịch của Lục Sính, cậu bỗng nhiên cũng cảm thấy mình đúng là bị lừa thật.
…....Tên da đen chó hư đó dựa vào tuổi tác lớn hơn, dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ cậu, mỗi ngày đối với cậu đều xum xoe. Cuối cùng lại lừa được cậu về nhà.
Thật quá xấu xa rồi!
Đúng là đạo đức suy đồi!
Thời Ngọc tựa trong lòng Lục Sính, ánh mắt dại ra, cảm giác đầu óc trống rỗng.
Dù Lục Sính tức giận đến thế, hắn vẫn cẩn thận đắp chăn kín mít cho cậu, dùng bàn tay to lớn bao lấy đôi chân lạnh giá của cậu. Giọng nói vốn đầy uy lực bỗng chốc dịu dàng hơn, ôm cậu khẽ nói:
"… Cho nên, không phải em sai. Em không cần sửa gì cả."
"Em sở dĩ bị hắn lừa, chẳng qua vì cha em từ nhỏ đã không dạy dỗ em chu đáo. Thời Ngọc, nam nhân và nam nhân ở bên nhau là sai trái."
Hắn kiên nhẫn giải thích với đứa cháu ngoan ngoãn, ngây thơ trong lòng mình:
"Không có hai người đàn ông nào ôm nhau, thậm chí, càng không làm những chuyện thân mật hơn. Những người đàn ông bình thường sẽ không làm vậy. Thời Ngọc, em chỉ là khát khao tình thương của cha, hoặc tình cảm từ những người đàn ông trưởng thành. Chú nhỏ sẽ đưa em về Hà Bắc, chúng ta sẽ có thời gian để từ từ sửa lại."
Thời Ngọc:
"...…"
Thời Ngọc:
"……...…"
Cậu mờ mịt cúi đầu, nhìn đôi tay đang ôm chặt lấy eo mình. Quay đầu lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay lớn vẫn giữ lấy đôi chân mình.
Sửng sốt ước chừng suốt nửa phút, đến khi Lục Sính càng ôm chặt hơn, cậu khó khăn cất tiếng:
"Thế chúng ta như vậy thì…"
Lục Sính khựng lại, dường như hiểu ra cậu suy nghĩ cái gì, liền giơ tay xoa đầu, giọng trầm thấp mang theo chút ý cười nhẹ nhàng, tự nhiên nói:
"Em là cháu trai nhỏ của tôi, tôi thương em là chuyện đương nhiên."
"Nhưng mà—" Chú vừa nãy không nói như vậy mà?
Lục Sính không để cậu nói tiếp, ấn cậu vào lòng ngực, vỗ vỗ lưng cậu, dỗ dành:
"Được rồi, vừa truyền nước xong, ngủ một lát đi. Ba ngày nữa sẽ về Hà Bắc. Nếu khó chịu thì phải nói với tôi, không được chịu đựng."
Thời Ngọc rúc trong lòng hắn, kéo chăn lên che gần kín mặt, chỉ để lộ đôi mắt phượng xinh đẹp, dài, nhỏ đang sóng sánh ánh nước.
Hàng mi mảnh, dài khẽ run, cậu suy nghĩ một lúc lâu rồi mới rầu rĩ đáp:
"Vâng."
…...Vậy là Lục Sính là một thẳng nam sắt thép chính hiệu.
Lại còn là một người với tam quan vô cùng ngay thẳng.
Cậu có chút mơ màng nghĩ, lâu rồi không tiếp xúc với đàn ông "thẳng", hóa ra đàn ông thẳng thời xưa đều là như thế này sao?