Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bùi Nghiễn nghe xong từng con số, từng ngày tháng rõ ràng phơi bày ra trước mắt, đầu óc hắn như bị một tia sét lớn giữa trời quang đánh thẳng vào đỉnh đầu, nổ tung thành trăm mảnh. Hắn nhìn chồng sổ sách với những dấu tay đỏ chót của chính mình, toàn thân rụng rời, hai chân như nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống sàn đất lạnh lẽo trước mặt bao nhiêu người.
Năm đó khi mượn tiền từ Lục Minh Châu để chi tiêu xa hoa và kết giao quan trường Kinh kỳ, hắn luôn nghĩ Lục Minh Châu đã là thê tử cưới hỏi đàng hoàng của mình, là người của nhà họ Bùi, đương nhiên tiền của nàng, tiền của nhà họ Lục cũng là tiền của hắn, nàng đưa tiền cho hắn xài là bổn phận, là vinh hạnh của nàng. Cho nên khi nàng bảo hắn ký vào một tờ giấy biên nhận nhỏ với lý do “để tiện làm sổ sách báo cáo hằng năm cho phụ thân ở Giang Nam không quở trách, kiểm tra kho”, với sự tự phụ, ngạo mạn của một kẻ đỗ đạt cao, hắn đã cho rằng nàng chỉ là một nữ tử nông cạn, ngốc nghếch, không mảy may nghi ngờ mà ký tên, điểm chỉ ngay lập tức mà không thèm đọc kỹ các điều khoản ràng buộc pháp lý bên dưới.
Hóa ra, ngay từ những ngày đầu tiên bước chân vào cửa nhà họ Bùi năm xưa, nhìn thấy sự tham lam và lạnh nhạt của mẹ con hắn, nàng đã luôn đề phòng, chuẩn bị đường lui cho mình. Hoặc nói đúng hơn, nàng đã sớm nhìn thấu bản chất ích kỷ, hám lợi, tham lam vô độ và bội bạc ẩn sau vẻ bề ngoài đạo mạo, thư hương của hắn và mẹ hắn. Nàng dùng số tiền khổng lồ của nhà họ Lục để nuông chiều lòng tham, sự kiêu ngạo của họ, để họ tự tay viết xuống bản án tử cho chính mình mà vẫn nghĩ rằng mình thông minh. Nàng đã đào sẵn một cái hố sâu, nuôi béo họ, rồi chờ ngày hôm nay đạp xuống rồi lấp đất lại.
“Châu nhi… Châu nhi à, ta là mẫu thân của con mà, ta từng thương yêu con như con đẻ, Nghiễn nhi là phu quân đầu ấp tay gối năm năm qua của con, có nghĩa tào khang sâu nặng. Có chuyện gì mâu thuẫn thì chúng ta đóng cửa bảo nhau thôi, sao con lại làm đến mức tuyệt tình, tuyệt nghĩa, tuyệt đường sống của gia đình chúng ta trước mặt bao nhiêu người thế này? Con làm vậy thì con có được lợi lộc gì không?”
Lúc này Bùi lão phu nhân mới thực sự tỉnh mộng, hoảng sợ tột độ đến mức mặt mày tái nhợt. Bà ta nhận ra danh tiếng cao quý của mình, cuộc sống nhung lụa, kẻ hầu người hạ hằng ngày đều treo trên đầu ngón tay của đứa con dâu nhà buôn này. Bà ta không còn màng đến thể diện trong yến tiệc mừng thọ sáu mươi tuổi nữa, lập tức quỳ sụp xuống nền đất, định bò đến nắm lấy vạt áo của Lục Minh Châu để khóc lóc cầu xin lòng thương hại, nhưng bị Hạ Trúc và các gia đinh lực lưỡng của nhà họ Lục nhanh chóng bước lên chặn lại một cách lạnh lùng, dứt khoát.
“Tuyệt tình? Dồn các người đến bước đường cùng sao?”
Lục Minh Châu lùi lại một bước lớn để tránh sự đụng chạm của bà ta, ánh mắt nàng tràn đầy sự khinh bỉ, ghê tởm và lạnh lẽo tột cùng.
“Bùi lão phu nhân, khi người cùng con trai người lén lút bàn bạc sau lưng ta, ép ta phải rộng lượng, phải dùng của hồi môn của ta để tu sửa căn viện mới, chuẩn bị sính lễ đắt tiền đón tình đầu của hắn vào phủ làm trắc thất để sỉ nhục ta, các người có nghĩ đến hai chữ tuyệt tình không? Khi Bùi Nghiễn ba tháng trời không bước chân vào phòng ta, để ta trơ trọi một mình trong chính viện, biến ta thành trò cười, thành chủ đề bàn tán tiêu khiển cho cả bách tính và phu nhân trong Kinh thành này, hắn có nghĩ đến nghĩa tào khang, có nghĩ đến thể diện, lòng tự trọng của ta không? Các người coi ta là nơi rút tiền bạc, là con lừa trung thành của nhà họ Bùi các người sao?”
Nàng nhìn thẳng vào Bùi Nghiễn, giọng nói đanh lại như tiếng chuông tang.
“Ta đã cho các người rất nhiều cơ hội để quay đầu. Năm năm qua, ta tận tâm tận lực làm một thê tử hiền đức theo đúng ý các người, lo cho nhà họ Bùi từ một căn nhà rách nát trở thành phủ đệ xa hoa nhất khu phố, cơm ngon áo đẹp, danh tiếng vang xa khắp nơi. Ta từng nghĩ, chỉ cần Bùi Nghiễn có một chút lòng thành thực sự, biết tôn trọng, bảo vệ ta một phần trước mặt mẹ chồng, ta sẽ nhắm mắt bỏ qua quá khứ, cùng hắn sống yên ổn đến khi bạc đầu, cũng có thể dùng tài sản của nhà họ Lục trợ giúp hắn khi cần thiết. Nhưng kết quả nhận lại là gì? Hắn thăng quan tiến chức lên tứ phẩm, việc đầu tiên nghĩ đến là viết thư chê bai ta thô bỉ, vô vị, tìm cách rước nữ nhân khác về để sỉ nhục ta, giẫm đạp lên đầu ta, cướp đoạt tài sản của ta giao cho nàng ta. Loại nam nhân ăn cháo đá bát, ngụy quân tử như hắn, không xứng đáng có được sự bao dung của Lục Minh Châu ta.”
Nàng nhìn Bùi Nghiễn, trong mắt không còn một chút oán hận, không còn một chút tình cảm hay lưu luyến nào của quá khứ, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận của một người đi săn đã hoàn thành mục tiêu hoàn hảo.
“Bùi Nghiễn, tấm mác thê tử hiền đức này của ta, là do mẹ con các người tự tay đeo lên cho ta để lợi dụng, bắt nạt bấy lâu nay. Hôm nay, ta tự tay tháo nó xuống, đập nát nó. Chiếc rương thư và chồng sổ nợ này, chính là câu trả lời hoàn hảo nhất, sòng phẳng nhất của ta dành cho sự ‘thâm tình’ giả tạo và lòng tham vô đáy của ngươi suốt năm năm qua.”
Các vị quan khách xung quanh bắt đầu đứng ngồi không yên, tiếng bàn tán chỉ trích ngày càng lớn, vang động cả sảnh chính. Những lời chỉ trích, khinh bỉ lúc này đều chĩa thẳng vào mẹ con đạo đức già nhà họ Bùi. Một nam tử hoàn toàn dựa vào nhà vợ thương nhân để thăng quan tiến chức, dùng tiền của vợ để ăn chơi kết giao, xây dựng vây cánh, sau đó lại bội bạc, nuôi nhân tình bên ngoài, viết thư chê bai vợ là kẻ thô bỉ, vô học. Loại người này, dù có làm quan to đến đâu cũng bị giới văn nhân, sĩ phu phỉ nhổ, không còn chút tư cách nào để đứng trong hàng ngũ quan trường chính thống.
Mấy vị quan viên vốn ngày thường thân thiết, hay đi uống rượu, ca tụng Bùi Nghiễn, lúc này cũng lặng lẽ cúi đầu, che mặt nhục nhã, thu dọn đồ đạc cá nhân rồi lén lút lui ra cửa hông của phủ, sợ danh tiếng cũng bị vạ lây. Ai cũng biết hiện tại triều đình đang chỉnh đốn phong thái, Ngự sử đài đang gắt gao tìm kiếm các quan viên có hành vi suy đồi đạo đức để buộc tội làm gương. Nếu ngày mai chuyện này kinh động đến Thánh thượng thông qua các bản tấu chương của Ngự sử, tiền đồ của Bùi Nghiễn coi như chấm hết hoàn toàn, nhẹ thì bị bãi quan về quê làm ruộng, nặng thì bị tịch thu tài sản rồi lưu đày.
“Ta ký… Ta ký là được chứ gì… Nàng dừng tay lại đi…”
Giọng nói của Bùi Nghiễn khàn đặc, yếu ớt, phảng phất như một ông lão gần đất xa trời, già đi mười tuổi chỉ trong vòng một canh giờ ngắn ngủi. Hắn biết rõ mình đã thua, thua một cách triệt để, không còn một quân bài nào để lật ngược thế cờ kể từ năm năm trước khi chấp nhận ký vào những tờ biên nhận nợ của nhà họ Lục. Nếu không ký đơn ly hôn ngay bây giờ, tiền đồ mất hết, thân bại danh liệt, phải đối mặt với ngục tù tăm tối của phủ Doãn. Nếu ký đơn ly hôn, ít nhất hắn vẫn còn giữ được chức quan tứ phẩm trên người, dù danh tiếng có bị tổn hại nghiêm trọng, hắn vẫn còn chút cơ hội sống sót để làm lại từ đầu.
Hắn run rẩy cầm cây bút lông trên bàn trà lên, ngón tay run rẩy đến mức mực văng tung tóe lên tờ giấy, khó khăn lắm mới ký xong tên mình và ấn dấu tay đỏ vào tờ đơn ly hôn, chính thức chấm dứt mối quan hệ phu thê năm năm với Lục Minh Châu.
Lục Minh Châu bước lên phía trước một bước đầy kiêu hãnh, tự tay cầm lấy tờ đơn ly hôn đã có đầy đủ chữ ký và dấu tay điểm chỉ của Bùi Nghiễn. Nàng cẩn thận đưa lên miệng thổi nhẹ cho vết mực đen mau khô, sau đó xếp gọn gàng thành ba nếp, cất vào trong tay áo rộng của mình một cách trân trọng như một báu vật quý giá nhất. Tờ giấy này, chính là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa tự do của cuộc đời nàng, giải thoát nàng khỏi cái lồng giam mang tên Bùi phủ.
Nàng quay sang nhìn vị đại chưởng quỹ của nhà họ Lục đã đứng đợi sẵn ở cửa phủ từ lâu cùng một nhóm người gia đinh đông đảo, võ nghệ cao cường.
“Mang người vào, dọn sạch toàn bộ đồ đạc thuộc về nhà họ Lục chúng ta. Không để lại bất kì thứ gì.”
Ngay lập tức, hàng chục gã gia đình lực lưỡng, khỏe mạnh của nhà họ Lục tiến vào phủ như một luồng gió lốc cuốn phăng mọi thứ. Họ hành động chuyên nghiệp theo đúng danh sách tài sản hồi môn và biên nhận đã chuẩn bị sẵn từ ba tháng trước, không hề chạm vào bất kỳ món đồ nào thuộc sở hữu hợp pháp của nhà họ Bùi để tránh tranh chấp pháp lý, mà chỉ đến những gian phòng, những nhà kho chứa đồ hồi môn khổng lồ của Lục Minh Châu năm xưa khi gả vào đây.
Tất cả bàn ghế gỗ đắt tiền, tranh ảnh quý hiếm của các đại gia, đồ sứ Cảnh Đức Trấn thượng hạng, bình hoa phỉ thúy nguyên khối, cho đến từng chiếc rèm lụa Giang Nam đắt đỏ, thậm chí là từng bao gạo ngon, vại dầu thắp đèn, than mộc sưởi ấm đắt tiền mà nhà họ Lục mang đến trước đó để nuôi sống cả phủ đệ này, tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ không sót một thứ, chất lên các xe ngựa lớn đang xếp hàng dài đợi ngoài cổng chính.
Bùi phủ vốn đang xa hoa lộng lẫy, trang hoàng rực rỡ gấm hoa để đón tiệc mừng thọ sáu mươi, dưới sự chỉ huy của Lục Minh Châu đã trở nên trống huếch trống hoác, tiêu điều, lạnh lẽo, trơ trọi những bức tường gạch xám và xơ xác như một ngôi nhà hoang phế sau một trận cướp lớn chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi. Toàn bộ sự phú quý, vinh hoa của nhà họ Bùi biến mất như một giấc mộng nam kha.
Bùi lão phu nhân nhìn căn nhà trống rỗng, những bức tường trọc lốc không còn một bức tranh, ngồi bệt xuống đất gạch lạnh ngắt khóc lóc thảm thiết, đập đầu kêu trời trách đất, chửi rủa Lục Minh Châu độc ác, nhưng tất cả các quan khách quý tộc đã giải tán sạch sẽ từ lâu để tránh vạ lây, không một ai thèm đoái hoài, thương xót hay ngoảnh lại nhìn kẻ tham lam, bội bạc đang phải nhận quả báo.
Lục Minh Châu đi đến trước ngưỡng cửa lớn của Bùi phủ, nàng dừng bước, chậm rãi quay đầu lại nhìn Bùi Nghiễn một lần cuối cùng trong đời. Ánh mắt nàng nhìn hắn không có ý hận sâu sắc, không có tình yêu hay sự nuối tiếc, chỉ có sự trống rỗng, lạnh lùng hoàn toàn như nhìn một bãi rác, một món đồ phế thải không còn giá trị sử dụng.
“Bùi đại nhân, căn nhà ở ngõ Liễu Thư kia, khế đất gốc đứng tên ta, ta cho ngươi và Bùi lão phu nhân thời hạn đúng ba ngày kể từ hôm nay để dọn toàn bộ quần áo cùng đồ đạc của các người khỏi nơi đó. Sau ba ngày, hiệu buôn nhà họ Lục sẽ chính thức treo biển bán nhà để thu hồi vốn kinh doanh. Còn về số nợ ba vạn tám nghìn ba trăm lượng bạc trắng kia, theo đúng hợp đồng biên nhận, mỗi tháng ta sẽ cho người thu chi đến thu đúng kỳ hạn một ngàn lượng. Thiếu một đồng, hoặc chậm một ngày không lý do, chúng ta sẽ gặp nhau ở công đường phủ Doãn. Chúc Bùi đại nhân giữ vững chiếc ghế Thiếu khanh Đại lý tự của mình trước giông bão ngày mai. Tạm biệt, không bao giờ gặp lại.”
Nói xong, Lục Minh Châu không thèm nhìn lại phản ứng tuyệt vọng, nhục nhã đến tột cùng của hắn, nàng dứt khoát xoay người, bước ra khỏi cửa lớn Bùi phủ với tư thế hiên ngang nhất.
Trời lúc này đã tạnh mưa hẳn, những đám mây đen dày đặc bấy lâu nay che phủ bầu trời kinh thành đã tan biến sạch sẽ không còn một dấu vết, để lộ ra ánh mặt trời mùa thu rực rỡ, ấm áp và trong trẻo của một ngày mới. Ánh nắng vàng óng như mật chiếu rọi lên người Lục Minh Châu, bước chân nàng nhẹ nhàng, thư thái, tà áo xanh nhẹ nhàng tung bay trong gió thu thanh mát. Nàng chưa bao giờ cảm thấy lồng ngực mình dễ thở, tâm hồn mình tự do và bình yên đến như lúc này.
Nàng đã tự giam cầm cuộc đời, thanh xuân của mình trong cái mác thê tử hiền đức, bao dung giả tạo của nhà họ Bùi suốt năm năm trời ròng rã để làm tròn bổn phận và tích lũy chứng cứ. Năm năm qua, nàng dùng sự nhẫn nhịn để thu thập chứng cứ đầy đủ, dùng số tiền khổng lồ để bày ra một thiên la địa võng vô hình nhưng kiên cố, kiên nhẫn chờ đợi mẹ con kẻ phụ bạc tự phụ tự mình chui đầu vào lưới sâu mà không thể gỡ ra. Giờ đây, lưới đã thu lại hoàn hảo, thù lớn đã báo xong, nợ cũ đã đòi lại cả gốc lẫn lãi, nàng hoàn toàn tự do.
“Tiểu thư, xe ngựa đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Chúng ta đi đâu bây giờ? Về biệt viện Kinh thành hay đi nơi khác?”
Hạ Trúc đi bên cạnh, gương mặt rạng rỡ nở nụ cười hạnh phúc, lớn tiếng hỏi đầy phấn khởi.
Lục Minh Châu bước lên chiếc xe ngựa sang trọng bằng gỗ sưa mang biểu tượng hoa sen của nhà họ Lục Giang Nam, nàng vén bức rèm lụa nhìn con đường rộng lớn, thênh thang dẫn thẳng ra khỏi cổng Kinh thành, hướng về phía Nam. Khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ, tự do tự tại và hạnh phúc thực sự chưa từng có kể từ khi trưởng thành.
“Kinh thành này quá ngột ngạt và đầy rẫy những kẻ ngụy quân tử. Giang Nam phong cảnh hữu tình, mùa này hoa thi nhau khoe sắc, hiệu buôn lớn của nhà họ Lục ta ở đó đang mở rộng quy mô, đang thiếu một vị chưởng quỹ có toàn quyền quyết định. Chúng ta về nhà thôi, Hạ Trúc. Về với gia đình thực sự của chúng ta.”
Phía sau lưng nàng, tòa Bùi phủ xa hoa lộng lẫy một thời giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch, lạnh lẽo, tiêu điều và xơ xác, giống như tương lai tăm tối của những kẻ ích kỷ, bội bạc, tham lam vô độ, cuối cùng cũng sẽ phải tự gánh lấy hậu quả ê chề, nhục nhã do chính tay mình gieo xuống dưới đất sâu. Còn Lục Minh Châu nàng, từ nay về sau, trời cao biển rộng, tiền bạc đầy kho, cuộc sống tự do tự tại, mặc nàng vẫy vùng sống một cuộc đời rực rỡ, kiêu hãnh và đáng sống nhất dưới ánh mặt trời.
(Kết thúc)