Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 57: Ngoại truyện: Hôn lễ 01

Trước Tiếp

Hôn lễ 01

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Lương Huấn Nghiêu sinh ngày 5 tháng 1.

Qua sinh nhật này, anh tròn ba mươi lăm tuổi.

Khi Lương Tụng Niên đề nghị tổ chức sinh nhật thật long trọng, Lương Huấn Nghiêu không mấy mặn mà, viện cớ công việc bận rộn, không cần làm rình rang, cả nhà cùng ăn một bữa cơm đơn giản là được.

Lương Tụng Niên ban đầu chưa nhận ra điều gì, cho đến một ngày, người thợ cắt tóc quen thuộc đến nhà hớt tóc cho Lương Huấn Nghiêu, buột miệng nói: “Lương Tổng, sau gáy ngài mọc vài sợi tóc bạc rồi, có phải dạo này áp lực công việc lớn quá không?”

Lương Tụng Niên lúc này mới nhớ ra, Lương Huấn Nghiêu vốn cực kỳ để tâm đến chuyện tuổi tác.

Mặc dù đã chiều theo cậu chơi trò “cosplay” vài ngày, nhưng rất nhanh sau đó, Lương Huấn Nghiêu đã đem mấy bộ đồ mặc thường ngày kia cất kỹ vào tủ, chỉ khi nào Tụng Niên nài nỉ muốn xem, anh mới lấy ra mặc.

Lương Tụng Niên tiến lại gần, xoa xoa tóc Lương Huấn Nghiêu, đúng là có vài sợi tóc bạc, không nhiều, nhưng nhìn rất chướng mắt.

Thông thường đàn ông ngoài bốn mươi mới bắt đầu có tóc bạc, Lương Huấn Nghiêu mới đang độ tam tuần… chắc chắn là vì quá vất vả nên mới vậy. Cậu ôm lấy cổ Lương Huấn Nghiêu từ phía sau, đột nhiên nói: “Nếu không tổ chức sinh nhật, hay là chúng ta—”

“Đi đăng ký kết hôn đi.”

Cả hai gần như đồng thanh nói.

Hai người đều ngẩn ngơ một lúc, rồi nhìn nhau cười, lặng lẽ quan sát đối phương qua gương, Lương Huấn Nghiêu đưa tay v**t v* gò má Lương Tụng Niên: “Không chê anh trai già à?”

Lương Tụng Niên cắn anh một cái: “Còn không kết hôn là già thật đấy.”

Trước đây Lương Huấn Nghiêu đúng là đã nhắc tới vài lần, nói muốn đưa cậu bay đến một nơi công nhận hôn nhân đồng giới để đăng ký. Lương Tụng Niên đối với chuyện này vốn không quá cố chấp.

Đảo Trăn hiện tại vẫn chưa thông qua luật hôn nhân đồng giới. Một vài đại biểu phái tân tiến trong Viện Chính nghị đã nhiều lần đệ trình dự án luật, lần nào cũng dấy lên những cuộc thảo luận không nhỏ, báo chí cũng rầm rộ vài ngày. Nhưng cứ đến thời khắc biểu quyết then chốt, những dự án đó không ngoại lệ đều bị bác bỏ.

Lương Tụng Niên không cho rằng hạnh phúc của mình cần một tờ giấy chứng thực. Cậu tin Lương Huấn Nghiêu, và càng tin vào chính mình hơn.

Hơn nữa, tin tức “Lương Huấn Nghiêu và em trai nuôi ở bên nhau” đã truyền khắp hang cùng ngõ hẻm ở đảo Trăn, chẳng còn là chuyện gì mới mẻ. Lần tới nếu họ có lên trang đầu báo giải trí, đoán chừng là tin chia tay — nhưng sẽ không có cơ hội đó đâu, họ sẽ không bao giờ chia tay.

Tuy nhiên, vì Lương Huấn Nghiêu đã nói ra, cậu lại nghĩ: Có một tờ giấy kết hôn như vậy, dường như cũng không tệ.

“Niên Niên muốn đi đâu đăng ký?” Lương Huấn Nghiêu hỏi.

Lương Tụng Niên chưa tìm hiểu qua, liền hạ lệnh: “Anh đi mà nghiên cứu.”

Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, đáp được.

Hôm sau, Lương Huấn Nghiêu cầm một bản danh sách đi tới, ngồi xuống cạnh Lương Tụng Niên và bảo: “Có ba lựa chọn.”

Lương Huấn Nghiêu thực sự coi việc này như một dự án lớn để thực hiện. Anh đã loại bỏ tất cả những nơi cần liên hệ trước với bộ nội vụ địa phương hoặc những nơi khí hậu hiện tại không thích hợp, lọc ra ba quốc gia phù hợp về mọi mặt, còn liệt kê cả quy trình, phong tục và các giấy tờ cần nộp: “Niên Niên thích nơi nào hơn?”

Lương Tụng Niên lướt nhìn qua, chọn một nơi mình thấy thuận mắt nhất: “New Zealand đi.”

Lương Huấn Nghiêu sốt sắng hơn cậu nhiều, Lương Tụng Niên còn đang mải mê với dự án mới của mình, vừa gặp nhà đầu tư về đến nhà thì Lương Huấn Nghiêu đã sắp xếp xong xuôi hành lý cho cậu.

“Anh đi công tác à?” Lương Tụng Niên quên béng mất chuyện kia.

Lương Huấn Nghiêu bất lực: “Niên Niên, chúng ta đã hẹn thứ Bảy đi đăng ký, Chủ nhật tổ chức hôn lễ, hôm qua anh cũng đã nhắc em rồi.”

Hôm nay đã là thứ Năm, máy bay cất cánh vào sáng mai.

Vẻ mặt Lương Tụng Niên nhanh chóng chuyển từ chất vấn sang nịnh bợ, cậu xoay người nhào vào lòng Lương Huấn Nghiêu, vùi mặt vào hõm cổ anh, nũng nịu: “Tất nhiên là em biết rồi mà, em đang trêu anh tí thôi.”

“Niên Niên nhà ta ham mê sự nghiệp quá nhỉ.”

Lương Tụng Niên nghiêng đầu: “Chỉ cho phép anh ham mê, không cho em chắc?”

“Cái đó không giống nhau.” Giọng Lương Huấn Nghiêu trầm xuống, đàn ông sau khi yêu đương đột nhiên trở nên tính toán một cách trẻ con trong vài chuyện: “Dù anh làm gì, cũng đều đặt em lên vị trí hàng đầu.”

Bị đâm trúng tim đen, Lương Tụng Niên quyết định ăn vạ đến cùng. Cậu rướn người lên, dùng vẻ ngang ngược đẩy Lương Huấn Nghiêu lùi sát vào mép ghế sofa.

Cả hai ngã nhào xuống đệm mềm, cậu nhân cơ hội ngồi lên đùi anh, vòng tay qua cổ, treo mình lên người anh, cậu làm bộ ấm ức nói: “Nhưng công việc hiện tại của em thực sự rất phức tạp mà, vừa phải quản lý Lục Dã, vừa phải để mắt tới Việt Hưởng. Kinh nghiệm làm việc của em còn ít, không thể thành thạo như anh được, phải tốn nhiều tâm sức hơn, em cũng vất vả lắm, anh phải xót em chứ, không được trách em.”

Cậu luyên thuyên kể lể, rõ ràng người quẳng chuyện trọng đại như đăng ký kết hôn ra sau đầu chính là cậu.

Lương Huấn Nghiêu nghe mà bật cười: “Anh mới nói có một câu, em đã đáp lại cả một bài luận văn rồi.”

“Anh nói xem em nói có đúng không?”

“Đúng, em nói gì cũng đúng,” Lương Huấn Nghiêu chẳng còn cách nào với cậu, ôm chặt lấy cậu: “Đại bận nhân, ngày mai có thể bớt chút thời gian cùng anh đi đăng ký kết hôn không?”

Lương Tụng Niên giả vờ miễn cưỡng: “Được thôi.”

Rồi sau đó lại vùi mặt vào vai Lương Huấn Nghiêu cười trộm.

Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng xoa đầu cậu, hồi lâu sau mới nói: “Niên Niên vất vả rồi, anh đều biết cả.”

Vì từng trải qua nên anh hiểu. “Thư giãn hợp lý sẽ có ích đấy.”

Lương Tụng Niên nghiêng đầu hỏi: “Hồi đó anh thư giãn bằng cách nào?”

“Nhìn thấy em, là anh đã cảm thấy thư giãn rồi.”

Sáng hôm sau, lúc lên máy bay Lương Tụng Niên vẫn chưa tỉnh hẳn, tiếng động cơ máy bay trầm đục trở thành tiếng ồn trắng tốt nhất, cậu gần như được Lương Huấn Nghiêu nửa bế nửa dìu lên thang máy bay.

Vừa nằm xuống, Lương Huấn Nghiêu đắp chăn cho cậu, cậu đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi lần nữa, tất cả là tại tối qua Lương Huấn Nghiêu hành hạ cậu.

Chuyến bay kéo dài 12 tiếng, ngoài cửa sổ lúc là đêm khuya sâu thẳm, lúc lại thấp thoáng ánh bình minh dát vàng nơi cuối biển mây. Lương Tụng Niên ngủ đến mức xương cốt mềm nhũn, tỉnh dậy liền dùng mũi chân chạm vào bắp chân Lương Huấn Nghiêu, lôi hai chiếc tay cầm chơi game ra, kéo anh chơi trò vượt ải dành cho hai người.

Lương Huấn Nghiêu liền đặt máy tính bảng hoặc tài liệu xuống, chơi cùng cậu, anh đã nhiều năm không chơi game, tốc độ phản ứng tự nhiên không bằng Lương Tụng Niên đang ngày đêm rèn luyện trình độ máy tính.

“Bên trái! Nhảy!” Lương Tụng Niên lớn tiếng nhắc nhở, ngón tay di chuyển thoăn thoắt trên các phím.

Lương Huấn Nghiêu lập tức bấm nút, thử hai lần, nhân vật trong game cuối cùng cũng nhảy qua vực thẳm một cách đồng bộ. Lương Tụng Niên thở phào, đầu tự nhiên tựa lên vai Lương Huấn Nghiêu.

Sau vài ván, cơn buồn ngủ lại ập đến, Lương Tụng Niên ngáp một cái, tay cầm trượt khỏi những ngón tay đang nới lỏng, được Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng đỡ lấy. Chiếc chăn được kéo lên cao hơn, che đi bờ vai hơi trượt xuống của cậu. Khoang máy bay trở lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở đều đặn và màn hình game đang tạm dừng.

Hai nhân vật pixel vai kề vai đứng bên mép vực thẳm của thế giới ảo, chờ đợi lần cùng nhảy tiếp theo.

Đến khách sạn, Lương Tụng Niên rốt cuộc đã tỉnh táo hẳn, bấy giờ mới bắt đầu quan tâm đến quy trình đăng ký: “Em có cần chuẩn bị gì không?”

Lương Huấn Nghiêu mở vali, lấy ra một túi tài liệu: “Không cần, anh chuẩn bị xong hết rồi.”

Hộ chiếu, chứng nhận độc thân và đơn xin phép kết hôn đã được gửi cho Bộ Nội vụ New Zealand trước ba ngày, do viên chức đăng ký đích thân cấp phát. Vì lúc đó cả hai còn đang trên máy bay, Lương Huấn Nghiêu đã nhờ một người bạn đi nhận giúp. Đang nói thì chuông cửa vang lên, người bạn đó mang giấy phép kết hôn tới.

“Chúc mừng, chúc mừng!” Người bạn nói bằng thứ tiếng Trung không mấy chuẩn xác, gương mặt tràn đầy niềm vui.

“John, cảm ơn cậu rất nhiều, cậu đã giúp một tay lớn đấy.” Lương Huấn Nghiêu nhận lấy tập hồ sơ màu vàng nhạt, không mở ra ngay mà dùng đầu ngón tay v**t v* lớp bìa có vân nổi, sau đó đưa cho Lương Tụng Niên.

Lương Tụng Niên mỉm cười chào bằng tiếng Anh: “Cảm ơn anh đã đến, John.”

Lương Huấn Nghiêu nói: “Nhớ đưa cả Sarah đến nhé, buổi lễ dù đơn giản, nhưng tôi hy vọng các bạn đều có mặt.”

“Tất nhiên rồi, cậu đã nói với tôi một lần rồi, sao tôi có thể không đến chứ?” Ánh mắt John đảo qua lại giữa hai người, đôi mắt xanh lấp lánh ý cười: “Nhìn thấy hai người ở bên nhau, tôi rất vui. Hồi Raymond còn du học ở nước ngoài, ngày nào cũng nhắc đến em trai của mình, chúng tôi đều tự hỏi cậu em này rốt cuộc đáng yêu đến mức nào? Giờ xem ra, đúng là quá đỗi đáng yêu.”

Lương Tụng Niên ngượng ngùng mỉm cười.

“Đây là chuyện thật đấy, hồi đó cậu ấy đặt khung ảnh của cậu ở đầu giường, lúc đầu tôi còn tưởng cậu là bạn trai của cậu ấy, nhưng nhìn kỹ mới thấy là một đứa trẻ,” John cười lớn, “Tuy nhiên, trực giác của tôi vẫn rất chuẩn xác.”

Lương Tụng Niên mỉm cười: “Vâng, chuẩn lắm.”

Sau khi John rời đi, vừa đóng cửa lại, Lương Tụng Niên đã nôn nóng mở túi tài liệu, lấy ra tờ chứng nhận mới tinh, có tên hai người và đóng dấu đỏ chót. Đây không phải là giấy chứng nhận kết hôn, mà là một giấy phép kết hôn tạm thời.

Có tờ giấy thông hành này, họ có thể tổ chức hôn lễ. Tại hiện trường hôn lễ bắt đầu phải có hai người làm chứng và một người chủ hôn, như vậy sau khi kết thúc hôn lễ, họ mới có thể đến văn phòng đăng ký để chính thức làm giấy kết hôn, trở thành một cặp phu phu hợp pháp.

“Em không ngủ được.” Lương Tụng Niên nhìn chằm chằm trần nhà, cậu đã ngủ quá nhiều trên máy bay.

Lương Huấn Nghiêu suy nghĩ một chút, nắm lấy tay cậu bóp nhẹ, đề nghị: “Hay là, đi xem qua hiện trường hôn lễ nhé?”

Mắt Lương Tụng Niên sáng bừng, bật dậy: “Được chứ!”

Mọi chi tiết của hôn lễ đều do Lương Huấn Nghiêu quyết định với sự hỗ trợ của chuyên gia tổ chức, Lương Tụng Niên không tham gia, chỉ biết qua loa quy trình.

Lương Huấn Nghiêu cuối cùng đã chọn một trang trại tư nhân trên cao nguyên ở đảo Nam, New Zealand. Khu vực làm lễ được đặt trên bãi cỏ ven hồ, nước hồ trong vắt, phản chiếu núi xa và mây trôi. Xung quanh bãi cỏ mọc đầy những loài hoa dại không tên, rực rỡ và tươi tắn, hòa làm một với những khóm hoa trang trí tông trắng xanh tinh tế. Cách trang trại không xa là một khu suối nước nóng tự nhiên, khói trắng nghi ngút, đó là nơi Lương Huấn Nghiêu dự định để mọi người thư giãn sau hôn lễ.

— Tất nhiên, đây là yêu cầu khẩn thiết của Kỳ Thiệu Thành.

Kỳ Thiệu Thành nói lần trước anh ta cùng Thẩm Từ Tâm đến New Zealand, chơi chưa đã đời thì đã cãi nhau to vì chuyện cũ, cuối cùng khách sạn suối nước nóng đã đặt cũng không đi được.

“Anh em ngồi máy bay mười mấy tiếng qua đây chúc mừng hạnh phúc của hai người, cậu cũng phải giúp cho hạnh phúc của anh em một tay chứ, đúng không?” Kỳ Thiệu Thành nói vậy, mặt nở nụ cười xấu xa, giấu giếm ý đồ không tốt.

Lương Huấn Nghiêu linh cảm được có điều chẳng lành: “Cậu lại định làm gì Từ Tâm đấy? Hai người chẳng phải đã làm hòa rồi sao?”

“Đừng nhắc nữa, lần trước say rượu, cậu ấy nhốt tôi ở ngoài cả đêm, giờ vẫn chưa chịu thèm nhìn mặt tôi đây.”

Lý do của Kỳ Thiệu Thành lúc nào cũng đáng ghét, nhưng đề nghị này đáng để cân nhắc, vì vậy Lương Huấn Nghiêu đã đồng ý.

Đoàn xe chạy dọc theo sườn dốc thoai thoải của trang trại, Lương Tụng Niên nhìn qua cửa sổ xe, thấy bãi cỏ ven hồ từ xa, cổng hoa kết bằng lụa trắng và dây leo đẹp như trong truyện cổ tích. Những dải đèn pha lê trong suốt chưa được thắp sáng, treo lơ lửng dưới màn trời như những vì sao.

Cậu đang nhìn đến xuất thần thì thoáng thấy một chiếc xe ngựa màu trắng cao lớn, do hai con ngựa màu hạt dẻ hiền lành kéo, đang lặng lẽ đỗ đó, càng xe quấn đầy hoa hồng trắng và dây thường xuân tươi tắn.

Cậu đột nhiên quay đầu, hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Em có thể ngồi cái đó để xuất hiện không?”

Lương Huấn Nghiêu nghiêng đầu nhìn xe ngựa, có vẻ hơi khó xử: “E là không được, nghi thức kiểu này cần đặt trước rất lâu…”

Ánh sáng trong mắt Lương Tụng Niên nhanh chóng vụt tắt, nụ cười hân hoan nơi khóe miệng cũng xẹp xuống. Giây tiếp theo, một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng Lương Huấn Nghiêu.

Lương Tụng Niên sững người, rồi nhận ra mình bị lừa, gò má nóng bừng: “Anh trêu em!”

Cậu nhào vào lòng Lương Huấn Nghiêu, mang theo sự thẹn thùng sau khi bị trêu chọc, một lúc sau lại tò mò hỏi: “Anh đã chuẩn bị xong rồi, đúng không?”

Lương Huấn Nghiêu đỡ lấy cậu, lồng ngực rung lên vì tiếng cười. Anh không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ siết chặt cánh tay, đôi môi kề sát vành tai đỏ ửng của cậu, giọng hạ thấp cực độ: “Bí mật.”

“Còn gì nữa không?” Lương Tụng Niên ngẩng mặt lên trong lòng anh. Đáp lại cậu là một nụ hôn lên trán, Lương Huấn Nghiêu nói: “Còn nhiều điều bất ngờ hơn đang chờ em, bảo bối.”

Lương Tụng Niên xuống xe, chạy đến bên xe ngựa ngắm nghía. Người tổ chức hôn lễ đang điều chỉnh lần cuối tại hội trường nhìn thấy từ xa, liền chạy nhỏ bước tới, gương mặt nở nụ cười chuyên nghiệp và thân thiện: “Là ngài Tụng Niên phải không? Không sao đâu, ngài có thể chạm vào chúng. Hai chú ngựa này đều đã qua huấn luyện nghiêm ngặt, tính tình rất hiền lành.”

Được phép, Lương Tụng Niên mới đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào phần cổ ấm áp, mượt mà của chú ngựa. Chú ngựa ngoan ngoãn cúi đầu, hàng mi dày khẽ chớp.

Cậu không đi xem chi tiết trong hội trường, không muốn phá hỏng cảm giác bất ngờ của ngày mai. Cậu xoay người, dọc theo con đường nhỏ mềm mại ven hồ, chậm rãi bước về phía trước. Mặt hồ trong đêm tối như một khối ngọc bích sẫm màu. Lương Huấn Nghiêu không làm phiền cậu, chỉ thong thả đi theo sau cậu vài bước chân. Xung quanh rất tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lướt qua ngọn cỏ và tiếng bước chân gần như đồng bộ của hai người. Bóng của họ bị nguồn sáng phía sau kéo dài, người trước người sau, phản chiếu trên mặt hồ, khẽ lay động theo làn nước.

“Anh trai.” Lương Tụng Niên đột nhiên lên tiếng.

“Sao vậy?”

Bước chân Lương Tụng Niên hơi chậm lại, hai tay chắp sau lưng: “Em không tham gia chuẩn bị hôn lễ, anh có oán trách em không?”

“Không đâu.”

“Em không phải cố ý không tham gia, cũng không phải vì bận rộn công việc mà không có thời gian. Em chỉ cảm thấy… nhìn anh vì em mà tâm huyết chuẩn bị như thế, cảm nhận tình yêu của anh qua từng chi tiết nhỏ, điều đó khiến em cảm thấy đặc biệt, đặc biệt hạnh phúc.”

Lương Huấn Nghiêu mỉm cười: “Anh hiểu mà.”

“Đôi khi em nghĩ, em luôn trách cứ người khác tạo quá nhiều áp lực cho anh, nhưng thực tế, chính em cũng rất ỷ lại vào anh.”

Lương Huấn Nghiêu vừa định nói thì bị Lương Tụng Niên ngắt lời: “Đợi sau hôn lễ ngày mai, chúng ta sẽ là bạn đời của nhau rồi. Em vẫn sẽ ỷ lại vào anh như cũ, nhưng cũng mong anh hãy ỷ lại vào em một chút.”

“Vai em không đủ rộng, nhưng nếu anh mệt, cũng có thể tựa vào đây, nghỉ ngơi một chút.” Lương Tụng Niên cười tươi nói.

Hết hôn lễ 01

Trước Tiếp