Nói Ra Lời Yêu - Yểu Yểu Nhất Ngôn

Chương 56: Những năm tháng anh trai nuôi em 05

Trước Tiếp

Những năm tháng anh trai nuôi em 05

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Sau khi khai tâm, tâm trí của Lương Tụng Niên đã trải qua một khoảng thời gian dài quanh co và đấu tranh. Ban đầu, cậu bắt đầu vô thức kháng cự việc quá gần gũi với Lương Huấn Nghiêu. Bởi vì cậu luôn theo thói quen rúc vào lòng anh tìm kiếm sự ôm ấp và chỗ dựa. Nhưng nhìn xung quanh, cậu dần nhận ra không có một cậu thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi nào lại duy trì những tiếp xúc cơ thể thân mật khăng khít với anh trai mình như thế cả. Ngay cả Lương Lịch, người từng thích tranh sủng và bám anh trai nhất, sau sinh nhật mười tám tuổi cũng rất ít khi chủ động nói chuyện với Lương Huấn Nghiêu nữa.

Lương Tụng Niên từng lén quan sát một người bạn cùng lớp. Cha mẹ cậu bạn đó thường xuyên ở ngoài, hằng ngày đều do anh trai tan làm đến đón. Cậu đi theo sau họ quan sát suốt hai ngày liền. Cậu phát hiện hai anh em họ suốt dọc đường gần như chẳng giao tiếp gì, càng không có tương tác về cơ thể. Họa hoằn lắm mới có một lần tiếp xúc là lúc qua đường, người anh đưa tay kéo cậu em đang cúi đầu xem điện thoại không để ý đèn đỏ. Chạm vào rồi thu tay về ngay, vô cùng ngắn ngủi.

Lương Tụng Niên nghĩ bụng, nếu là Lương Huấn Nghiêu thì lúc này đã nắm chặt lấy tay mình rồi. Thực ra, ngay cả mấy cậu nhóc bảy tám tuổi ở cổng trường tiểu học cũng rất ít khi lao thẳng vào lòng cha mẹ làm nũng nữa. Cậu cảm thấy mình thật kỳ quặc. Sự dựa dẫm tự nhiên như hơi thở này khiến cậu thầm cảm thấy bất an. Thế nên khi anh đưa tay định dắt cậu, cậu sẽ nắm lấy trước, sau đó mượn động tác kéo khóa áo hoặc gãi mặt để thản nhiên buông tay ra.

Anh đưa cậu đi ăn, cậu cũng dăm lần bảy lượt từ chối, lấy cớ bài vở nặng nề. Lương Huấn Nghiêu nhanh chóng nhận ra sự khác lạ của cậu. Ban đầu là thăm dò xem cậu bị làm sao thế? Sao cứ tránh mặt anh trai mãi, anh trai lại làm gì khiến em không vui rồi à? Lương Tụng Niên không trả lời. Anh lại hỏi dì bảo mẫu, dì bảo Tam thiếu đối với mọi thứ vẫn bình thường.

Anh lại đi hỏi giáo viên chủ nhiệm của cậu: “Cô Tề, có phải Niên Niên thi thử lần này kết quả không tốt không?” Anh chỉ có thể nghĩ đến khả năng này.

Cô chủ nhiệm cười nói: “Không có đâu ngài Lương, Niên Niên lần thi thử này phát huy vượt mức, giành vị trí thứ nhất lớp, tôi vừa định gọi điện báo cho ngài đây.”

Anh lại hỏi: “Vậy em ấy ở trường có gặp chuyện gì không?”

“Cũng không có gì, Niên Niên dạo này học hành rất nghiêm túc. Tuy đối với bạn học vẫn còn hơi lạnh nhạt chút nhưng mâu thuẫn bạn bè thì không còn nữa, mọi người đều khá thích em ấy…” Cô chủ nhiệm nói đoạn bỗng nhớ ra: “Đúng rồi ngài Lương, hôm nay tiết thể dục tôi đi ngang qua sân vận động, thấy Niên Niên ngồi một mình trên khán đài, chống cằm nhìn chằm chằm một đôi tình nhân nhỏ trên sân, không biết có phải… Nhưng tôi thấy khả năng không cao, chắc hẳn Niên Niên không có xu hướng yêu sớm đâu, vì bình thường em ấy vốn chẳng chơi với con gái.”

Lương Huấn Nghiêu ở đầu dây bên kia im lặng. Yêu sớm sao? Nửa tháng trước nhóc con còn chính miệng nói không có người mình thích, giờ đã bỗng dưng thẫn thờ một cách khó hiểu rồi. Vì đã biến thành “người lớn” nên tâm lý cũng chuyển biến theo sao? Nhóc con thời kỳ dậy thì đúng là khó hiểu thật.

Anh hỏi trợ lý: “Tam thiếu đến chưa?”

Trợ lý trả lời: “Chưa tới.”

Đã quá giờ tan học của Lương Tụng Niên hơn một tiếng đồng hồ rồi mà cậu vẫn chưa xuất hiện — đây đã là ngày thứ tư liên tiếp cậu tan học là về thẳng nhà, không đến Thế Tế đợi anh nữa. Lương Huấn Nghiêu thu dọn văn kiện, tan làm sớm. Về đến nhà, nhóc con đang nằm bò trên sofa nghịch điện thoại, vừa thấy anh đẩy cửa vào liền ngẩn ra vài giây, rồi ngồi bật dậy.

Anh vờ như thản nhiên đi đến ngồi xuống cạnh cậu. Sofa vừa hơi lún xuống, Lương Tụng Niên đã đứng lên, sờ sờ gấu áo nói: “Em… em về phòng làm bài tập đây.”

Tránh né rất rõ ràng.

Lương Huấn Nghiêu nghĩ bụng, khả năng cao là rung động rồi. Chắc ban đầu chỉ là một ý nghĩ nhỏ, qua lời nhắc nhở lần trước của anh lại có tác dụng ngược. Anh cảm thấy có phần bất lực. Yêu đương chẳng có gì to tát, chỉ cần không làm hại bản thân, anh chấp nhận nhóc con làm bất cứ chuyện gì ở bất cứ độ tuổi nào, chỉ là… lỡ gặp phải người không tốt, ảnh hưởng đến tâm trạng ôn thi của nhóc con thì có mang lại một chuỗi hậu quả tiêu cực không? Với tư cách là phụ huynh, anh không khỏi lo xa.

Anh thử tìm cậu để trò chuyện.

Thế là lại đi lên lầu, đi đến cạnh Lương Tụng Niên đang làm đề. Ngòi bút của cậu khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.

Anh cười nhẹ: “Thi thử giành hạng nhất lớp sao không nói với anh? Anh còn phải nghe từ cô Tề mới biết đấy.”

Lương Tụng Niên lầm bầm: “Là hạng nhất lớp thôi chứ có phải hạng nhất khối đâu.”

“Hạng nhất lớp đã rất giỏi rồi.” Anh đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, động tác của anh rất nhẹ, đầu ngón tay vô thức chạm vào vành tai cậu. Cậu cảm thấy cơ thể mình run lên không tự chủ được, rất nhanh sau đó, hơi nóng từ vành tai lan tỏa xuống tận lồng ngực.

“Niên Niên yêu cầu với bản thân cao quá rồi.”

Lương Tụng Niên đột nhiên hỏi: “Tại sao anh không yêu cầu gì với em hết vậy?”

“Không phải không yêu cầu, chỉ là so với những cái gọi là danh hiệu đó, anh cần em khỏe mạnh, sống vui vẻ hơn. Tất nhiên, nếu thành tích ưu tú có thể khiến Niên Niên cảm thấy có giá trị thì nỗ lực vì nó cũng được.”

“Nhưng anh yêu cầu với bản thân rất nghiêm khắc cơ mà.”

“Không giống nhau đâu Niên Niên,” anh vẫn nhẹ nhàng xoa tóc cậu, “Anh phải kế thừa gia nghiệp, công ty lớn như vậy, quản lý nhiều người như thế, không nghiêm khắc với bản thân thì không cách nào yêu cầu cấp dưới được. Nhưng anh cũng không vất vả như em nghĩ đâu, chỉ là thường xuyên phải bày ra vẻ mặt nghiêm nghị thôi.”

Anh cố tình đanh mặt lại với cậu rồi cười nhẹ, Lương Tụng Niên một lần nữa vô thức tựa vào ngực anh, trán cọ qua cọ lại trên cổ áo gile của anh. Như chú mèo nhà chạy ra ngoài một vòng rồi lại quay về, anh cảm thấy một luồng ấm áp nơi lồng ngực, cảm giác quen thuộc trở lại đúng vị trí. Anh áp lòng bàn tay lên má cậu, nắn nắn, định đề cập đến chủ đề yêu sớm nhưng lại chẳng biết mở lời thế nào. Anh cho rằng mình nên làm một vị phụ huynh cởi mở.

Yêu sớm không phải vấn đề.

Chỉ là…

“Niên Niên học kỳ sau là lên lớp 12 rồi, ở lớp này cũng được hai năm rồi, có làm quen được người bạn tốt nào không?”

Cậu lắc đầu.

“Bạn bè vẫn nên kết một chút.”

“Anh cũng có bạn sao?”

“Tất nhiên rồi, anh Thiệu Thành từng đến nhà mình đó, em không nhớ hả? Anh ấy còn từng mua quà cho em nữa.”

Lương Tụng Niên cảm thấy người đó rất khinh suất, chỉ được mỗi gương mặt đẹp, chẳng có ưu điểm gì khác, cậu hỏi đầy khó hiểu: “Tại sao lại có thể trở thành bạn bè?”

“Bởi vì cậu ấy có những phần tính cách mà anh không có, cũng có những phần mà anh rất trân trọng.”

Lương Tụng Niên chợt bừng tỉnh, mạnh mẽ thoát khỏi vòng tay của anh. Đánh giá này quá cao rồi. Cậu cảm thấy cả đời này mình cũng khó lòng nhận được đánh giá như vậy từ anh. Cậu sẽ không có những phần mà anh không có, bởi vì cậu vẫn luôn bắt chước anh, từ ngữ điệu nói chuyện đến nét chữ, cậu bắt chước tỉ mỉ từng li từng tí, chỉ hận không thể để tất cả mọi người vừa thấy họ là nói: “Hai người trông còn giống anh em ruột hơn cả anh em ruột.”

Nhưng anh lại thích những người khác biệt với mình, cậu cảm thấy nản lòng thoái chí. Mới giây trước còn ấm áp như mùa xuân, giây sau đã như rơi vào hầm băng.

Nhìn vòng tay trống rỗng, anh thầm nghĩ: Nhóc con đối với chủ đề “bạn bè” đúng là kín như bưng, xem ra đúng là có người mình thích thật rồi, ánh mắt anh trầm xuống, không nói gì thêm, nhìn cậu làm bài một lúc rồi rời đi.

Lần đầu tiên Lương Tụng Niên cảm thấy không có bạn bè là một chuyện tồi tệ. Bởi vì cậu chẳng có ai để dốc bầu tâm sự cả. Bình thường cậu đối với bạn học đều lạnh lùng, giữ hình tượng cao ngạo, nếu mà lôi bạn cùng bàn lại hỏi “Thích một người là cảm giác thế nào”, hôm sau cả trường sẽ biết tin sốt dẻo này ngay. Chẳng còn cách nào khác, cậu đành lên mạng tra.

Câu trả lời của Baidu là: Thích một người sẽ vô thức thường xuyên nhớ đến đối phương, thấy chuyện gì hay, món gì ngon phản ứng đầu tiên là muốn chia sẻ với đối phương, ngay cả khi chỉ lặng yên bên nhau cũng thấy rất yên lòng. Tệ thật, khớp hoàn toàn.

Cậu nản chí nằm bò ra bàn, cuối cùng cũng đưa ra bản án xác đáng cho mình — cậu thực sự thích anh trai mất rồi. Nhưng chưa kịp định thần lại, cậu đột nhiên phát hiện dạo này không chỉ mình cậu tránh anh, mà anh cũng đang tránh cậu. Cậu không đến Thế Tế, anh cũng không bảo cậu đến nữa. Cậu không ra ngoài ăn, anh cũng không ép buộc. Cậu từ chối xem phim mỗi tuần một lần, anh liền nghe gọi điện thoại trong phòng, thản nhiên tránh né buổi tối đó.

Anh phát hiện ra rồi sao? Lương Tụng Niên đột nhiên cảm thấy tủi thân. Rõ ràng là anh tốt với cậu như thế, hại cậu thích anh, giờ lại tránh mặt cậu. Cậu thề, tuyệt đối không chủ động nói chuyện với anh nữa.

Nhưng chẳng mấy ngày sau, anh đi tiếp khách về, hiếm khi thấy anh uống nhiều như vậy, do tài xế dìu vào. Thấy dáng vẻ loạng choạng của anh, tài xế luôn miệng nói: “Lương tổng, ngài đứng vững một chút, ngài đừng cử động!”

Nghe thấy tiếng động, cậu lập tức chạy ra ngoài. Lời thề thốt phút chốc quăng ra sau đầu, cậu nhanh chân xuống lầu, như một mũi tên lao đến cạnh anh, ôm chặt lấy cánh tay anh. Đôi mắt anh vốn đang lim dim, nghe thấy tiếng bước chân cậu liền lập tức mở mắt ra, mỉm cười với cậu.

“Niên Niên vẫn chưa ngủ sao?”

Cậu lắc đầu, cùng tài xế đưa anh vào thang máy.

“Anh có làm phiền Niên Niên làm bài tập không?” Anh vịn vào thành thang máy đứng vững, “Anh không say đâu, Niên Niên đừng lo lắng.”

Đã đến nước này rồi còn cố tỏ ra mạnh mẽ, cậu dùng sức ôm lấy cánh tay anh, để anh tựa vào mình.

Khó khăn lắm mới đưa được anh về phòng ngủ, cậu bảo tài xế về trước, tự mình chăm sóc người say rượu là anh. Anh thường xuyên đi tiếp khách nhưng cực kỳ hiếm khi uống say, anh là một người vô cùng tự luật, cậu xót xa vô cùng, cậu biết anh không thích uống rượu, cũng không thể uống nhiều, lượng cồn quá mức sẽ dễ khiến bệnh tai của anh tái phát. Nhưng luôn có những buổi tiệc không thể thoái thác cũng chẳng thể tránh khỏi, là “Chủ tịch” gì đó, “Giám đốc” gì đó, dù giàu có như Lương Huấn Nghiêu thì về mặt thân phận cũng chỉ là một thương nhân. Thương nhân thì luôn khó tiến thoái.

Cậu vất vả giúp anh cởi bỏ chiếc áo vest phẳng phiu, lại tháo những chiếc cúc áo gile đang bó sát, định rút cánh tay anh ra khỏi tay áo. Nhưng ngay khi cậu bận rộn đến mức trán lấm tấm mồ hôi, cánh tay vốn mềm nhũn không chút lực kia đột nhiên thu lại, vòng chặt lấy lưng cậu như một vòng sắt, đột ngột dùng lực — Lương Tụng Niên không kịp đề phòng, ngã nhào một cái thật mạnh vào lồng ngực anh.

Hơi thở anh dồn dập, giọng nói trầm khàn hơn bình thường: “Niên Niên giỏi Toán như vậy… sau này có thể làm một nhà toán học, ở lại trường đại học dạy học, hoặc đến viện nghiên cứu làm học thuật… đều rất tốt.”

Anh khựng lại một chút, cánh tay vô thức siết chặt, ôm Lương Tụng Niên trong lòng chặt hơn, “Tốt nhất là đừng khởi nghiệp, điều hành doanh nghiệp đúng là một chuyện… vô cùng mệt mỏi.”

Nói rồi anh lại thở dài.

Cậu sững sờ hồi lâu.

Những lời này, anh chưa từng nói với cậu. Anh khi tỉnh táo luôn bình tĩnh tự chủ, chỉ biết khích lệ cậu, ủng hộ cậu, chứ chưa bao giờ bộc lộ sự mệt mỏi của mình. Cậu nghiêng tai lắng nghe nhịp tim dồn dập đó, đầu mũi phảng phất mùi rượu nhạt.

Cậu im lặng một lúc, rồi nảy ra một ý nghĩ phản nghịch — Mình nhất định sẽ tự khởi nghiệp, mình sẽ không làm chú chim nhỏ dưới đôi cánh của anh.

Cậu lồm cồm bò dậy, dùng sức đặt anh nằm ngay ngắn trên giường, rồi lại tìm một tư thế mới nằm bò lên người anh. Anh bị cậu đè cho một cái đau điếng, tỉnh táo được vài phần, giọng điệu mang theo ý cười: “Niên Niên cuối cùng cũng chịu để ý đến anh rồi sao?”

“Là anh không để ý đến em trước.”

Anh không nghe rõ lời cậu nói, tự nói một mình: “Niên Niên có người mình thích rồi là không cần anh trai nữa, thật nhẫn tâm, không nói chuyện với anh, cũng chẳng thèm ăn cơm với anh nữa.”

Lương Tụng Niên ngẩn người.

Cậu chống tay lên ngực anh rướn nửa thân trên dậy, đột nhiên nhận ra hóa ra anh vì hiểu lầm nên mới xa cách cậu, anh đúng là đồ ngốc, cái gì cũng biết, chỉ có tâm tư của cậu là đoán không ra.

Khóe miệng cậu vô thức cong lên, cậu đợi anh nói xong lời thoại, cơn say lại ập tới. Đợi cho nhịp thở của anh dần đều đặn, cậu mới thận trọng ghé lại gần, cúi người xuống, do dự chần chừ suốt nửa phút đồng hồ. Cuối cùng, cậu lấy hết can đảm, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên má anh.

Rất nhẹ, rất nhanh, rất thuần khiết, lại chứa chan chân thành và tình ái.

Cậu tựa vào lồng ngực anh, không kìm được mà mỉm cười, lắng nghe nhịp tim của anh, cảm thấy cơ thể từng đợt tê dại.

Sáng sớm hôm sau, anh tỉnh dậy trong cơn đau đầu vì say rượu, định nhấc cánh tay lên nhưng không nhấc nổi. Quay đầu lại thấy Lương Tụng Niên đang gối đầu lên cánh tay mình ngủ say sưa. Nhóc con mặc bộ đồ ngủ họa tiết hoạt hình màu xanh, rúc trong vòng tay anh, không biết đang mơ giấc mơ gì mà ngủ rất ngọt ngào. Bên giường vương vãi áo vest, áo gile và cà vạt của anh, còn có chiếc khăn mặt cậu dùng để lau mặt cho anh rồi tiện tay để sang một bên. Máy trợ thính của anh đặt trên tủ đầu giường.

Anh cảm thấy khung cảnh này có gì đó không đúng lắm, chưa kịp phản ứng thì cậu đã tỉnh, vừa tỉnh đã hừ hừ gọi anh trai, hai cánh tay ấm áp vòng lấy cổ anh, chân nhấc lên một cái là xoay người nằm đè lên người anh.

Như một chú rùa nhỏ.

“Anh trai.” Lương Tụng Niên gọi.

“Ừm,” anh đỡ lấy eo cậu, sợ cậu trượt xuống, “Anh đây.”

“Tha lỗi cho anh đấy.”

Anh ngẩn người vài giây, tuy không biết mình đã làm sai chuyện gì nhưng vẫn nghe theo: “Cảm ơn Niên Niên đã tha lỗi cho anh.”

Lương Tụng Niên khẽ cười thành tiếng: “Anh trai, nếu em có bạn gái mình thích, anh sẽ giúp em làm gì?”

Anh không biết trả lời thế nào.

Anh không có kinh nghiệm về phương diện này, rất nhanh sau đó anh lại thấy lòng mình trào dâng một cảm giác chua xót, vừa mừng vì đứa trẻ đã lớn, lại vừa không nỡ để cậu lớn nhanh như vậy.

“Anh —”

Lương Tụng Niên không cho anh cơ hội nói chuyện, ôm chặt lấy cổ anh, nói thầm bên tai trái của anh: “Anh đúng là đồ ngốc, em nói em thích người khác bao giờ chứ? Sẽ không đâu.”

“Sẽ không có ai tốt với em hơn anh đâu.”

Hết Những năm tháng anh trai nuôi em 05

Trước Tiếp