Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 44
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Lương Tụng Niên cảm thấy Lương Huấn Nghiêu năm nay chắc chắn không phải ba mươi lăm tuổi, mà là bốn mươi lăm tuổi.
Nếu không thì sao anh lại không biết cả chụp ảnh sticker đôi chứ.
Thủ thế tạo dáng xiên xẹo, mắt cũng không biết nhìn vào ống kính, còn cứ như bị thoái hóa đốt sống cổ, liên tục nghiêng đầu nhìn Lương Tụng Niên. Lương Tụng Niên đẩy anh mấy lần, anh mới miễn cưỡng, mang theo chút mờ mịt quay về phía màn hình.
“Anh lại chớp mắt rồi!” Lương Tụng Niên nhìn đôi mắt khẽ nhắm của Lương Huấn Nghiêu trong ảnh xem trước, bực bội không thôi.
Lương Huấn Nghiêu vẻ mặt vô tội: “Đếm ngược nhanh quá.”
“Không phải vấn đề của máy đâu, là vì anh đần.” Lương Tụng Niên nhận lấy tấm ảnh mới in ra còn nóng hổi, định tiếp tục trách móc, nhưng ánh mắt chợt dừng lại khi nhìn vào bức ảnh. Trong ảnh, Lương Huấn Nghiêu khẽ khép mi, khí chất trầm tĩnh, vừa hay ánh phản quang của chiếc kính gọng bạc che đi một nửa, xét ra cũng… không đến nỗi khó coi.
“Thôi, tha cho anh đó.”
Lương Huấn Nghiêu rút tấm ảnh khỏi tay cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết trên giấy ảnh bóng loáng.
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cười rạng rỡ của Lương Tụng Niên, im lặng rất lâu.
“Anh sao thế?” Lương Tụng Niên nhận ra cảm xúc anh không ổn.
Lương Huấn Nghiêu không trả lời, chỉ cẩn thận cất tấm ảnh đi, tháo kính đặt lại chỗ cũ, rồi nắm lấy tay Lương Tụng Niên, dẫn cậu đi ra ngoài. Bước chân nhanh hơn lúc đến, Lương Tụng Niên đuổi theo hỏi: “Lương Huấn Nghiêu? Rốt cuộc anh bị làm sao thế?”
Mãi đến khi trở lại con đường nhỏ ven biển lúc đến, Lương Huấn Nghiêu mới chậm rãi dừng bước. Anh nhìn về phía tia vàng đỏ cuối cùng đang chìm vào mặt biển xa xăm, rồi quay đầu lại mỉm cười nhìn Lương Tụng Niên: “Niên Niên, trông em quá trẻ.”
Từ đôi mắt thần thái bay bổng, đến làn da căng mọng, mịn màng, tràn đầy collagen, đều quá trẻ trung.
Đó là sức sống độc nhất của tuổi thanh xuân, không một loại mỹ phẩm nào có thể trang điểm được.
Khoảng cách mười tuổi không phải là quá lớn, ba mươi lăm tuổi cũng đang là thời kỳ vàng của một con người. Nhưng khi bức ảnh này định hình khoảnh khắc chân thật nhất của cả hai, khoảng cách tuổi tác liền hiện ra một cách trực quan và có phần tàn nhẫn.
Lương Huấn Nghiêu vô thức cảm thấy một chút hụt hẫng đầy bất lực.
Lương Tụng Niên há miệng, lời an ủi còn chưa kịp nói ra, Lương Huấn Nghiêu lại nói: “Nhưng điều đó rất tốt, chứng tỏ em đã trưởng thành khỏe mạnh.”
Ít nhất là đã lớn lên trong một môi trường ưu việt, phú túc về vật chất, được bao bọc bởi tình yêu thương. Ít nhất khi em cười, khuôn mặt đều thư thái, trong ánh mắt không hề có chút cay đắng nào.
“Lương Huấn Nghiêu.” Lương Tụng Niên gọi tên anh.
Lương Huấn Nghiêu quay người lại, chờ đợi những lời tiếp theo của cậu.
Lương Tụng Niên đối diện nhìn anh, tiếng sóng biển trở thành âm thanh nền của bọn họ.
“Anh đã nuôi dưỡng em rất tốt,” Lương Tụng Niên nói.
“Anh đã dành mười năm quý giá nhất trong cuộc đời mình cho em, hy sinh cuộc sống cá nhân ngoài công việc, dành toàn bộ năng lượng, tâm huyết và tiền bạc cho em mà không hề giữ lại, nếu không có anh, sẽ không có em ngày hôm nay.” Lương Tụng Niên hai tay vòng qua eo Lương Huấn Nghiêu, cả người vùi vào lòng anh, gương mặt tựa vào vai anh, “Thực ra em nên nói với anh điều này từ rất sớm—”
Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng ngắt lời cậu: “Không cần nói, Niên Niên.”
Lương Tụng Niên sửng sốt.
“Giữa anh và em, mãi mãi không cần nói.”
Lương Huấn Nghiêu hỏi bên tai cậu: “Còn một đoạn đường nữa mới đến cây thông ven biển, muốn anh trai cõng em đi không?”
Mắt Lương Tụng Niên sáng lên, lập tức gật đầu: “Muốn!”
Lương Huấn Nghiêu liền khuỵu gối xuống một chút, cúi người trước mặt cậu. Lương Tụng Niên thành thạo leo lên, hai tay ôm chặt cổ anh, giây tiếp theo, đôi chân đã rời khỏi mặt đất, đung đưa đung đưa.
Hoàng hôn sắp tàn, sắc trời đang chuyển từ xanh thẫm sang đen mực, dòng người cũng trở nên thưa thớt. Họ đi dọc theo con đường nhỏ phía trước, vừa hay những ngọn đèn đường hai bên lần lượt bật sáng, ánh sáng màu cam vàng trải lên con đường đá phiến.
Lương Tụng Niên nhìn thấy bóng hai người họ kề sát bên nhau.
“Mặc dù bây giờ chúng ta đã hòa hợp lại…” Sau khi yêu, Lương Tụng Niên lại trở về thành người nói nhiều, “Nhưng không có nghĩa là sự tức giận và tủi thân của em lúc đó đã tan biến hết. Lần trước ở đây, em thực sự hận anh.”
“Anh biết.”
“Em trở nên như vậy, anh có trách nhiệm.”
“Đương nhiên, là trách nhiệm của anh trai.”
“Nhưng không phải tội lỗi, anh đừng cứ hối hận mãi,” Lương Tụng Niên cảm thấy mình nói có chút nặng lời, lại ôm chặt anh hơn, gò má mềm mại cọ cọ vào cổ Lương Huấn Nghiêu, “Bỏ qua 10% đau khổ, 90% hạnh phúc còn lại, cũng là do anh mang đến cho em.”
Lương Huấn Nghiêu nhấc cậu lên cao hơn một chút.
Cái miệng nhỏ của Lương Tụng Niên nói không ngừng: “Cây đó hiện tại vẫn có nghệ nhân làm vườn chuyên chăm sóc hả anh? Cảm giác đã nhiều năm rồi, tuổi thọ của một cái cây có thể sống được bao lâu?”
“Hơn trăm năm.”
“Chúng ta rời đi, nó vẫn ở lại.”
Lương Huấn Nghiêu cười nhẹ: “Ừm.”
Lương Tụng Niên không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên nằm rạp trên vai Lương Huấn Nghiêu, buồn bã hẳn đi, Lương Huấn Nghiêu nhận thấy sự thay đổi cảm xúc của cậu, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?”
Lương Tụng Niên nghĩ: Nếu anh trai rời bỏ thế giới này trước mình, thì phải làm sao đây?
“Không có gì.” Cậu lắc đầu, vừa ngẩng lên đã thấy cây thông ven biển cành lá sum suê bên vách đá.
Vẫn đứng thẳng trong gió biển, giống như lần đầu tiên Lương Tụng Niên nhìn thấy nó.
“Đáng tiếc,” Gần đến cây thông ven biển, Lương Tụng Niên đột nhiên thở dài, “Tấm thẻ đồng nhỏ đã không còn—”
“Chuyện gì thế này?” Lương Tụng Niên nhìn tấm thẻ đồng treo trên cành cây giống hệt trong ký ức, viết hai chữ Niên Niên, vẫn treo cao trên cành, khẽ đung đưa theo gió biển.
Lương Huấn Nghiêu cười mà không nói.
“Anh… anh tìm lại được rồi sao?”
Lương Tụng Niên nhảy xuống khỏi lưng Lương Huấn Nghiêu, nhanh chóng đi đến dưới gốc cây, nhón chân lên, đưa tay chạm vào tấm thẻ đồng.
Quay đầu hỏi Lương Huấn Nghiêu: “Tìm được khi nào?”
Lương Huấn Nghiêu không trả lời.
Lương Tụng Niên suy nghĩ một chút: “Tối hôm đó sao?”
“Đúng vậy.”
“Tối hôm đó…” Lương Tụng Niên cố gắng nhớ lại, bỗng nhiên nghĩ đến: “Trời mưa rất to, anh tự mình xuống dưới tìm sao?”
Lương Tụng Niên đi đến mép vách đá thăm dò nhìn xuống, bên dưới là rừng cây rậm rạp, bạt ngàn.
Lương Huấn Nghiêu không có ý muốn tỏ ra đáng thương, anh nói: “Vẫn nhớ mang máng vị trí, không khó tìm.”
Đêm khuya, mưa lớn, trong rừng, tìm một tấm thẻ đồng nhỏ bằng lòng bàn tay, nghĩ thôi cũng biết khó khăn như thế nào, Lương Tụng Niên cúi đầu im lặng.
“Anh xin lỗi, Niên Niên, anh vẫn chưa chính thức xin lỗi em về chuyện đêm hôm đó, dùng người khác để k*ch th*ch em, là quyết định ngu xuẩn nhất mà anh từng làm trong đời, khiến em buồn rồi.”
Khóe mắt Lương Tụng Niên có ánh lệ lóe lên.
Lương Huấn Nghiêu bước tới, ôm cậu vào lòng.
Giọng điệu trịnh trọng: “Anh xin lỗi.”
Anh đặt bàn tay rộng lớn ấm áp lên lưng Lương Tụng Niên: “Không phải lần đầu làm anh trai, nhưng là lần đầu làm người yêu, sau này anh sẽ làm tốt hơn, cảm ơn Niên Niên cho anh cơ hội này.”
Lương Tụng Niên nhớ lại đêm hôm đó.
Cậu đã khóc lóc nói những lời phũ phàng muốn cắt đứt bên vách đá.
Một giọt nước mắt rất nhẹ, nhưng rơi xuống trái tim anh trai, lại biến thành một cơn mưa tầm tã.
**
Lương Tụng Niên nằm sấp ở cuối giường.
Khách sạn view biển ở vị trí đẹp nhất, lơ lửng ở điểm cao nhất nhô ra của tòa nhà, kính từ trần nhà thẳng đứng xuống, hòa quyện không chút khe hở với sàn nhà, giống như một khoang ngắm cảnh với tầm nhìn tuyệt vời.
Mặt biển xanh đen trải dài đến chân trời, nhưng Lương Tụng Niên vào lúc này, chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong kính.
Lương Huấn Nghiêu trong kính cũng trông khác với ban ngày.
Áo choàng tắm mở rộng, ngực dính đầy mồ hôi.
Lương Tụng Niên cảm thấy mình vài phút trước còn ở giữa giường, giờ ngẩng đầu lên đã thấy hoa văn của sàn nhà rồi.
Lương Huấn Nghiêu mở lòng trong chuyện tình cảm rất muộn, nhưng ở khoản này lại tiến bộ thần tốc, lần đầu còn lề mà lề mề sợ Lương Tụng Niên khó chịu, vật lộn rất lâu, không biết đã trau dồi kỹ thuật từ đâu, giờ đây Lương Tụng Niên đã hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.
Mặc cho anh sắp đặt, tùy ý anh trêu chọc.
Vừa định nói đau eo, đã bị Lương Huấn Nghiêu ôm lật người lại.
“Anh…”
Lương Tụng Niên cảm thấy khó chịu, nhưng Lương Huấn Nghiêu lại không nhanh không chậm, cúi người xuống hôn cậu, đặt cánh tay gối dưới gáy cậu.
“Anh nhanh lên một chút.” Lương Tụng Niên mang theo tiếng khóc nức nở mà nói.
Lương Huấn Nghiêu lại giống như không nghe thấy gì, vẫn từ tốn không chút vội vã như cũ.
Lương Tụng Niên lúc này mới nhớ ra, trước khi lên giường anh đã tháo máy trợ thính, nhưng căn phòng yên tĩnh như vậy, khoảng cách hai người lại gần như thế, giọng cậu cũng không hề nhỏ.
Theo lẽ thường, Lương Huấn Nghiêu hẳn là phải nghe thấy.
“Lương Huấn Nghiêu…” Cậu đột nhiên c*n m** d***, rồi khóc lóc dữ dội hơn để đưa ra yêu cầu của mình, “Đừng như thế này nữa mà.”
Quá giày vò rồi, cả người cậu run rẩy nhẹ, cậu cảm thấy mình biến thành một sợi dây đàn càng lúc càng bị kéo căng, trái tim nâng lên đến điểm cao nhất, như thể giây sau sẽ đứt phựt luôn.
Lương Huấn Nghiêu dường như vẫn không nghe thấy, còn chống nửa thân trên lên, thích thú nhìn khuôn mặt ửng hồng của Lương Tụng Niên.
Lương Tụng Niên cuối cùng cũng xác nhận được, người này chính là đang giở trò xấu.
Xấu xa vô cùng tận.
Lợi dụng sự đồng cảm của cậu, còn dùng ánh mắt giả vờ vô tội.
Gọi Lương Huấn Nghiêu là vô ích, cậu biết Lương Huấn Nghiêu muốn nghe cái gì, thế là cậu đưa cánh tay vô lực ra, mềm nhũn ôm lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, gọi một tiếng: “Anh trai.”
Anh trai cúi xuống hôn cậu.
“Anh trai,” Lương Tụng Niên hít hít mũi một cái, “Ôm em.”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ một tiếng, ấn cậu vào trong chiếc chăn mềm mại, hỏi: “Còn cái gì nữa?”
Tầm nhìn của Lương Tụng Niên hoàn toàn bị cơ thể Lương Huấn Nghiêu che khuất, cậu chỉ có thể mò mẫm tìm đến môi anh theo cảm giác, rồi đưa môi mình lên, khi nụ hôn gần kết thúc, cậu mới nói: “Cho em.”
Sóng biển cuồn cuộn từng lớp một.
Dưới sự dẫn dắt của ánh trăng, sóng biển xanh thẫm chậm rãi dâng lên rồi hạ xuống, va đập vào rạn san hô, soạt một tiếng, tan thành một mảng bọt trắng, rồi chậm rãi trượt dọc xuống theo vách đá.
Nước đọng lại một lát ở chỗ lõm của rạn san hô, phản chiếu ánh trăng lấp lánh, rồi lại bị làn sóng mới bao phủ.
Cứ thế lặp đi lặp lại.
Lương Tụng Niên ngủ một mạch đến trưa ngày hôm sau, theo thói quen s* s**ng bên giường, Lương Huấn Nghiêu không có ở đó nữa.
Đầu óc đã tỉnh táo hơn nhiều, mơ hồ nghe thấy Lương Huấn Nghiêu đang nghe điện thoại ở phòng khách, giọng có vẻ hơi nghiêm nghị.
Một lát sau, cậu vẫn đang ngơ ngác nhìn trần nhà, Lương Huấn Nghiêu đã bước vào. Thấy cậu đã tỉnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười, đi thẳng đến bên giường, ngồi xuống sờ mặt cậu.
“Heo con cuối cùng cũng tỉnh rồi.” Lương Huấn Nghiêu nói.
Lương Tụng Niên hậm hực trừng mắt nhìn anh.
“Có chỗ nào không thoải mái không?”
Lương Tụng Niên cứng miệng: “Không, rất tốt, eo không đau chân không mỏi, thực ra anh rất tầm thường, em không hề khó chịu chút nào.”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, cũng không đáp trả cậu, chỉ đưa tay vào trong chăn, xoa eo cậu, nói: “Ăn sáng nhé?”
Lương Tụng Niên nhìn trời: “Phải ăn trưa rồi chứ?”
“Anh trai hâm nóng sữa cho em rồi, uống một ly lót dạ trước nhé, được không?”
Có lẽ Lương Huấn Nghiêu quá dịu dàng, Lương Tụng Niên cũng không muốn gây sự với anh, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm.”
Thế là Lương Huấn Nghiêu bế cậu vào phòng vệ sinh, đồ lót và quần áo mới sạch sẽ đã được chuẩn bị sẵn. Chờ cậu vệ sinh xong, thay quần áo bước ra, Lương Huấn Nghiêu lại mang sữa đến cho cậu.
Tóm lại, ở bên Lương Huấn Nghiêu, tay và chân của cậu về cơ bản có thể thoái hóa.
Nhà hàng cũng là Lương Huấn Nghiêu đặt trước, ăn xong, cậu lại bò lên xe Lương Huấn Nghiêu quay lại Đảo Trăn.
“Về nhà hay đến công ty?” Lương Huấn Nghiêu hỏi cậu.
Lương Tụng Niên vừa định buột miệng nói “Đến Việt Hưởng”, may mà phản ứng kịp thời, kìm lại được, sửa thành: “Đến công ty.”
Lương Huấn Nghiêu đưa cậu đến dưới Tòa nhà Kiều Thăng.
Lương Tụng Niên cởi dây an toàn, hỏi: “Anh đi đâu?”
“Công ty.” Lương Huấn Nghiêu đưa tay sờ má cậu.
Cửa xe đóng lại, nhìn bóng lưng Lương Tụng Niên, nụ cười dịu dàng trên mặt Lương Huấn Nghiêu cũng dần nhạt đi.
Anh nói với tài xế: “Về Vịnh Hải Số Một.”
**
Cuối tháng Mười Hai, rừng cây trên sườn núi Vịnh Hải Số Một đã hoàn toàn bước vào thời kỳ tàn úa, cánh hoa trắng sữa rụng sạch, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi, chờ đợi mùa xuân năm sau.
Lương Huấn Nghiêu bước xuống xe, lại dặn dò tài xế: “Chuyện hôm nay đến đây, không được nói cho Tam thiếu biết.”
“Vâng.” Tài xế gật đầu.
Quản gia đón lên, thấy Lương Huấn Nghiêu bước nhanh đến, vẻ mặt khó xử chặn anh lại: “Thiếu gia, Lương Đổng đang nổi trận lôi đình.”
“Không sao đâu.”
Sắc mặt Lương Huấn Nghiêu lại vô cùng bình thường.
Mãi cho đến khi bước vào phòng khách, đối diện với Lương Hiếu Sinh đang giận dữ ngút trời, biểu cảm của anh vẫn không hề thay đổi.
Lương Hiếu Sinh nhìn anh, rồi cố nhìn ra phía sau lưng anh: “Sao chỉ có một mình con, nó đâu?”
“Tại sao em ấy phải về?” Lương Huấn Nghiêu hỏi ngược lại.
Lương Hiếu Sinh ném hai tấm ảnh lên bàn trà, ngón tay chỉ vào tấm ảnh run rẩy: “Con nói tại sao nó không về? Nó còn mang họ Lương không? Nó bước ra khỏi cái nhà này, người ta vẫn gọi nó một tiếng Tam thiếu chứ? Đồ nó ăn, đồ nó mặc, đồ nó dùng, ngay cả người giúp việc, đều là của nhà họ Lương chúng ta chứ, đây là sự đền đáp của nó sao?”
Tấm ảnh chính là cảnh Lương Tụng Niên ở lối đi nhỏ Đảo Nguyệt Vựng tối qua, vì muốn kéo anh vào nhà gỗ, đã vội vàng hôn anh một cái.
Hình ảnh không quá rõ ràng, nhưng không khí thân mật rất rõ rệt.
Lương Hiếu Sinh nói: “Có người sáng nay gửi đến tận cửa nhà mình, quả thực khiến ba phải mở mang tầm mắt đấy.”
Tưởng Kiều Nghi ở bên cạnh âm thầm lau nước mắt.
“Không liên quan gì đến em ấy cả, trách nhiệm là ở con.”
Lương Hiếu Sinh đập bàn: “Con đừng có hễ có chuyện gì là lại ôm hết trách nhiệm vào mình, chuyện nó và Khâu Thánh Đình trước đây, ai mà không biết? Ai dụ dỗ ai, trong lòng ba hiểu rất rõ ràng.”
“Con đã thích em ấy từ rất lâu rồi.” Lương Huấn Nghiêu vẫn bình tĩnh như trước.
Lương Hiếu Sinh giận tím mặt, nhưng Lương Huấn Nghiêu đã kịp nói trước khi ông ta phát tác: “Hai người có thể không tin, con cũng không muốn nói nhiều.”
“Ý con là gì?” Mặt Lương Hiếu Sinh tái mét.
“Chuyện ảnh chụp này em ấy vẫn chưa biết, con cũng không có ý định cho em ấy biết, có thể một ngày nào đó chúng con sẽ bị truyền thông chụp được, có thể sẽ có rất nhiều người chỉ trỏ, điều đó không quan trọng, nhưng con sẽ không để sự trách móc của hai người rơi xuống người em ấy, một lời cũng không được.”
Tưởng Kiều Nghi không thể tin nổi nhìn Lương Huấn Nghiêu: “Huấn Nghiêu, con có còn là con trai của chúng ta không? Con—”
“Con là, cho nên con mới đứng ở đây chấp nhận sự trách mắng của hai người.”
“Hai đứa ở bên nhau bao lâu rồi?”
“Ba không cần biết thời gian cụ thể, con có thể nói với ba, con và Tụng Niên đã đồng hành cùng với nhau mười lăm năm, sau này vẫn sẽ luôn bên nhau, trừ khi em ấy muốn rời bỏ con, nếu không, không có gì có thể chia cắt được chúng con.”
Lương Hiếu Sinh gần như tức đến mức mắt nổ đom đóm: “Mấy hôm trước chuyện của Kỳ Thiệu Thành, gây ra sóng gió lớn đến mức nào, con còn không biết sao?”
“Biết, nếu ba cứ dùng thái độ này để cố gắng chia cắt chúng con, con sẽ làm hành động tương tự như Thiệu Thành, chắc chắn sẽ gây ra sóng gió lớn hơn, ba có thể dự liệu được.”
“Lương Huấn Nghiêu!”
“Ba, trong chuyện này, con đúng là đã phụ lòng mong đợi của ba, ba có thể mắng, nhưng con sẽ không cho phép ba làm bất cứ điều gì sau lưng gây tổn thương hoặc ảnh hưởng đến Tụng Niên.”
Anh lạnh lùng ngước mắt lên, nhìn Lương Hiếu Sinh: “Trong lòng ba hiểu rất rõ, con không tự nguyện tiếp quản Thế Tế, cũng không quan tâm đến giàu sang và địa vị. Bây giờ không phải con cần Thế Tế, mà là Thế Tế cần con, hai người cùng với Tiểu Lịch, cũng cần con.”
“Con đang đe dọa ba? Con vì một người không cùng huyết thống mà đe dọa cha mẹ sinh thành dưỡng dục ra con?!”
“Đúng vậy.”
Lương Hiếu Sinh sững sờ ngay tại chỗ.
“Ba, năm nay con ba mươi lăm tuổi, để ba được an hưởng tuổi già, con đã cống hiến mười năm tốt đẹp nhất của mình cho Thế Tế, là một người con, con tự cảm thấy mình xứng đáng, điều hành một tập đoàn lớn mệt mỏi thế nào, ba là người hiểu rõ nhất, con không trút giận, không có nghĩa là trong lòng con không có oán khí.”
Lương Hiếu Sinh cắn răng hỏi: “Con có oán khí gì?”
“Ba, ba còn nhớ con từng bị thương không?”
Lương Hiếu Sinh và Tưởng Kiều Nghi đồng thời khựng lại.
“Thính lực của con chẳng còn được bao nhiêu, cũng không biết ngày nào sẽ đột nhiên không nghe thấy nữa, vì vậy, những tháng ngày sắp tới, con muốn sống vì chính mình, vì người con yêu.”
“Con loại trừ chúng ta ra ngoài.”
Lương Huấn Nghiêu im lặng không nói gì.
Lương Hiếu Sinh giận dữ mắng: “Thằng nhóc đó đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho con? Khiến con không cần cả gia đình nữa, không cần cả thể diện nữa, nếu chuyện này bị người có lòng dạ xấu xa tung lên mạng, gửi cho truyền thông, con có biết sẽ gây ra dư luận lớn đến mức nào không, Thế Tế cũng sẽ chịu họa theo con đấy!”
“Con có thể từ chức vì lỗi lầm,” Lương Huấn Nghiêu cười khẽ một tiếng, “dù sao ngay từ đầu con đã không muốn tiếp quản. Con có thể chịu đựng cái giá của việc từ bỏ mọi thứ, nhưng cha cũng phải nghĩ trước, ai có thể tiếp quản?”
Lương Hiếu Sinh gần như loạng choạng ngã phịch xuống ghế sofa.
“Con không đến đây để cãi nhau với ba, nếu ba muốn mắng con, cứ tiếp tục, con sẽ không phản bác một lời.”
“Nhưng chuyến đi hôm nay của con, cũng muốn nói với hai người, giới hạn của con chính là Lương Tụng Niên, mọi khía cạnh trong công việc và cuộc sống của em ấy, con đều nắm rõ trong lòng bàn tay, hy vọng hai người đừng hành động bộc phát,” Giọng anh lạnh đi, “Nếu không, con nhất định sẽ làm những hành động bộc phát hơn.”
Anh bước đi không chút vội vã.
Đối diện với cơn giận dữ của Lương Hiếu Sinh, anh còn ngồi xuống, bình thản uống một ngụm trà, đợi đến khi Lương Hiếu Sinh dường như đã không còn sức lực để dây dưa nữa, anh mới đứng dậy rời đi.
Khi chào tạm biệt, còn không quên dặn dò cha mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.
“Hết rồi,” Lương Hiếu Sinh mặt tái mét, nói với Tưởng Kiều Nghi: “Bà cứ chờ xem cả cái Đảo Trăn này chê cười gia đình chúng ta đi.”
Tưởng Kiều Nghi cũng mặt mày ủ rũ, bắt đầu than vãn: ”Tại ông ngày xưa giao công ty cho Huấn Nghiêu sớm quá, nó nắm quyền hành tối cao từ sớm, chắc chắn không còn coi chúng ta ra gì nữa, làm sao mà còn nghe lời chúng ta?”
“Ngày xưa tôi bận rộn đến mức sinh bệnh, Tiểu Lịch lại hở chút là xảy ra chuyện, không giao cho nó thì biết phải làm sao?”
“Vậy ông nói bây giờ phải làm sao? Còn không biết tấm ảnh này là ai gửi tới? Cũng không biết ý đồ là gì! Nếu đòi tiền thì thôi đi, người này lại không để lại lời nào, chỉ gửi hai tấm ảnh tới, tôi nghĩ thôi đã…” Tưởng Kiều Nghi vừa nghĩ đến vết nhơ gia đình này bị một người ẩn mình trong bóng tối nắm giữ, liền lạnh run cả người.
“Còn làm sao được nữa? Như lời nó nói, nó có thể từ bỏ Thế Tế bất cứ lúc nào, chúng ta tìm ai tiếp quản?”
“Tiểu Lịch—”
“Còn trông cậy vào nó được chắc?”
Tưởng Kiều Nghi cụp mi, lại hỏi: “Vậy tôi đi nói chuyện với Tụng Niên—”
“Bà muốn nó giống như Kỳ Thiệu Thành, mất mặt trước công chúng, thì bà cứ đi đi.”
Tưởng Kiều Nghi lấy tay che mặt, gần như khóc nấc lên, rất lâu sau mới hoàn hồn, phòng khách rơi vào tĩnh lặng.
Cuối cùng hóa thành hai tiếng thở dài bất lực.
“Tại sao ngày xưa Huấn Nghiêu lại đồng ý tiếp quản Thế Tế?” Tưởng Kiều Nghi hỏi.
Lương Hiếu Sinh nhắm mắt lại.
Mười năm trước, còn nửa năm nữa là Lương Huấn Nghiêu tốt nghiệp, ông gọi Lương Huấn Nghiêu vào thư phòng, bàn chuyện tiếp quản Thế Tế, Lương Huấn Nghiêu từ chối thẳng thừng, anh nói anh có lý tưởng riêng, đội ngũ kỹ thuật của anh đã trưởng thành, công ty cũng đang trong giai đoạn chuẩn bị.
Lương Hiếu Sinh khinh thường điều đó: “Cơ nghiệp ba để lại cho con, giá trị cao hơn công ty của con rất nhiều, đây là tâm huyết bao nhiêu năm của ba, không để lại cho con thì còn cho ai?”
“Người quản lý chuyên nghiệp.”
Lương Hiếu Sinh xua tay nói không thể: “Chỉ có con mới có thể kế thừa.”
Lương Huấn Nghiêu hai mươi bốn tuổi lúc đó còn chưa ít nói như bây giờ, anh đã tốn rất nhiều lời với Lương Hiếu Sinh, kể về niềm đam mê của mình đối với việc nghiên cứu robot thông minh, kể về những giải thưởng và vinh dự đã đạt được, ngay cả khi cuối cùng chỉ nhận được một câu phủ nhận tàn nhẫn từ Lương Hiếu Sinh, anh vẫn kiên trì: “Ba, con không muốn tiếp quản Thế Tế.”
Cho đến một ngày, anh bay một chuyến bay mười mấy tiếng về để ở bên Lương Tụng Niên, lại phát hiện Lương Tụng Niên bị Tưởng Kiều Nghi gọi sang bên tòa nhà chính.
Thực ra ngày hôm đó Tưởng Kiều Nghi không hề có ý định lấy máu của Lương Tụng Niên, chỉ là vừa hay có bác sĩ đến nhà khám sức khỏe cho Lương Lịch, Tưởng Kiều Nghi liền gọi Lương Tụng Niên qua khám luôn.
Khi Lương Huấn Nghiêu bước vào, tay áo Lương Tụng Niên bị xắn lên đến khuỷu tay, đang bị người ta ghì chặt nửa người, khuôn mặt nhỏ ướt đẫm toàn là nước mắt. Vừa nhìn thấy Lương Huấn Nghiêu, đứa nhỏ liền hất tay tất cả mọi người ra, khóc lóc xông vào vòng tay Lương Huấn Nghiêu.
Trái tim Lương Huấn Nghiêu chùng xuống, vội vàng ngồi xổm xuống kiểm tra tay Lương Tụng Niên xem có vết kim tiêm nào hay không.
Tưởng Kiều Nghi vừa định giải thích, Lương Hiếu Sinh quan sát vẻ mặt quá đỗi căng thẳng của Lương Huấn Nghiêu, đột nhiên giơ tay lên, ngăn cản Tưởng Kiều Nghi lại.
Ông gọi Lương Huấn Nghiêu vào thư phòng.
Câu đầu tiên mở lời chính là: “Tụng Niên còn nhỏ, còn phải đi học, sẽ có lúc con không có ở bên cạnh nó.”
Khoảnh khắc đó, Lương Huấn Nghiêu giống như không hiểu, lại giống như đã hiểu nhưng từ chối tin. Anh nhìn cha mình, huyết sắc trên mặt từng chút một bị rút đi, chỉ còn lại sự kinh ngạc và thất vọng tột độ.
“Ba mẹ không hề có ý định dùng nó làm túi máu, nhưng bệnh của Tiểu Lịch con cũng biết, tuy đã đỡ hơn nhiều, nhưng nền tảng vẫn yếu ớt, nhỡ sau này lại có tình huống đột xuất, cần truyền máu khẩn cấp…”
Lương Huấn Nghiêu ngắt lời ông: “Tuyệt đối không thể, hai người đừng có mơ tưởng gì đến em ấy!”
“Ba đã nói rồi, sẽ có lúc con không có ở bên cạnh nó.”
“Ba!” Lương Huấn Nghiêu không thể tin nổi nhìn ông ta.
Lương Hiếu Sinh từ từ ngẩng đầu lên: “Trừ khi con tiếp quản Thế Tế.”
Ông lật bài ngửa, đồng tử Lương Huấn Nghiêu co rút, như bị một thứ gì đó vô hình đánh trúng mạnh mẽ.
Khuôn mặt bình lặng của Lương Hiếu Sinh không có chỗ để xoay chuyển: ”Ba hứa từ nay về sau, không động đến một ngón tay của nó, ba thậm chí có thể đảm bảo từ nay về sau, gia đình chúng ta sẽ không có bất kỳ giao thiệp nào với nó cả.”
Rất lâu, rất lâu sau.
Lương Hiếu Sinh nhìn đôi vai người con cả của mình từng chút từng chút một rũ xuống, nghe thấy sự thỏa hiệp đau khổ của anh: “Được, con đồng ý.”
Lúc đó ông cảm thấy có lỗi, nhưng không hề hối hận. Ông nghĩ rằng mình đã đưa ra một quyết định vô cùng đúng đắn, cơ nghiệp ông vất vả hai mươi năm xây dựng, sớm muộn gì cũng phải giao cho Lương Huấn Nghiêu.
Nhưng kể từ đó, Lương Huấn Nghiêu đã xa cách với bọn họ, xa cách vĩnh viễn, đến khi ông nhận ra đó là một quyết định sai lầm, giữa Lương Huấn Nghiêu và bọn họ đã có một hố sâu không thể vượt qua được nữa.
Khuôn mặt già nua của Lương Hiếu Sinh hằn đầy nếp nhăn, sâu hơn vì sự hối hận.
Ông cúi đầu, thở dài nặng nề: “Là tôi sai rồi.”
**
Lương Huấn Nghiêu ngồi vào xe, gọi điện cho Nghiêm Tổng phụ trách bộ phận quan hệ công chúng, nói sơ qua về tình hình, yêu cầu cô chuẩn bị trước vài phương án đối phó với khủng hoảng dư luận có khả năng sắp xảy ra, để tránh trở tay không kịp.
Lại sắp xếp người điều tra nguồn gốc hai tấm ảnh hôm nay.
Cuối cùng anh trầm mặc một lát ở trong xe, nói với tài xế: “Đến Tòa nhà Kiều Thăng một chuyến.”
Kết quả đến văn phòng Lương Tụng Niên, lại không có ai.
Tuân Chương nhận được tin nhắn từ quầy lễ tân, cuống quýt chạy từ phòng vệ sinh ra, xông đến trước mặt Lương Huấn Nghiêu: “Lương, Lương Tổng.”
“Tiểu Tuân, Tụng Niên đâu?”
“Cậu ấy ở Việt Hưởng, không nói với anh hả?”
Lương Huấn Nghiêu cau mày, sửng sốt vài giây mới nhớ ra Việt Hưởng là gì, sau đó anh phát hiện trên bàn Lương Tụng Niên có rất nhiều sách về robot thông minh.
Lương Tụng Niên đều đã đọc rất nghiêm túc, có cuốn kẹp dấu trang, có cuốn gấp mép trang.
Và còn có một phần, danh sách bằng sáng chế của Việt Hưởng.
Lương Huấn Nghiêu cầm lên xem xét kỹ lưỡng, hỏi Tuân Chương: “Việt Hưởng tìm bên các cậu để tư vấn đầu tư?”
“Không phải đâu, anh không biết sao? Tụng Niên đầu tư vào Việt Hưởng, cậu ấy hiện giờ là đại cổ đông của Việt Hưởng, nói là muốn hồi sinh Việt Hưởng đấy. Dạo này cậu ấy chạy đi chạy lại cả hai bên, đặc biệt bận rộn.”
Nói được một lúc mới nhận ra sắc mặt Lương Huấn Nghiêu đã thay đổi.
Tuân Chương run cầm cập trong lòng, nhận ra mình đã lỡ lời, không dám nói thêm một câu nào nữa.
“Biết rồi, không có gì đâu.” Lương Huấn Nghiêu khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, cầm lấy tất cả tài liệu liên quan đến Việt Hưởng trên bàn, rồi vỗ vai Tuân Chương, nói: “Em ấy bận cả hai bên, bên này sẽ vất vả cho cậu hơn một chút rồi.”
“Không có không có.” Tuân Chương vội vàng xua tay.
“Có khó khăn gì thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.” Lương Huấn Nghiêu nói.
Nói xong, anh mang theo tài liệu rời khỏi văn phòng Lương Tụng Niên.
Tuân Chương nhận ra mình đã làm sai điều gì đó thì phải, nhưng cảm giác áp bức và sự choáng váng do Lương Huấn Nghiêu đột nhiên xuất hiện lại khiến cậu ta nhất thời không nhớ ra, mãi đến khi sắp xếp xong một bản thuyết trình, mới đập mạnh vào đùi, nói: “Chết rồi, mình phải báo cho Tụng Niên!”
Cầm điện thoại lên, mới phát hiện Lương Huấn Nghiêu rời đi được bốn mươi phút rồi.
“Toang!”
Tuy nhiên, dù cậu ta có gửi tin nhắn khẩn cấp, Lương Tụng Niên cũng không nhận được, cậu đang ở trong khu trình chiếu 3D của phòng thí nghiệm, xem kỹ sư công nghệ trình bày tính năng của robot thông minh thế hệ mới.
“Tam thiếu, đây là phương án thiết kế ban đầu của chúng tôi, mẫu thử nghiệm bao gồm sáu tính năng cốt lõi này,” Mẫn Thao đi tới, chỉ vào sơ đồ khối 3D lơ lửng giữa không trung, “Nhưng vì vấn đề tiền bạc, chúng tôi muốn cắt bỏ hai tính năng sau…”
“Tính năng thứ năm có thể giữ lại.” Lương Tụng Niên nói.
“Được, vậy tôi đi tính toán lại ngân sách.”
Mẫn Thao và kỹ sư đi đến bàn điều khiển trung tâm, chỉ còn Lương Tụng Niên đứng một mình trước hình ảnh 3D.
Môi trường rất yên tĩnh, chỉ có tiếng ù ù yếu ớt phát ra từ máy móc.
Lương Huấn Nghiêu đứng ở cửa phòng thí nghiệm, nhìn dòng dữ liệu chảy trên màn hình ánh sáng, biến thành những vệt sáng màu tím, chiếu lên khuôn mặt Lương Tụng Niên, khiến cậu trông thật trầm tĩnh và chuyên chú.
Như thể không phải là cùng một người với tiểu hồ ly sáng sớm còn làm nũng trong lòng anh không chịu mặc quần áo.
Ánh mắt Lương Huấn Nghiêu dừng lại trên khuôn mặt Lương Tụng Niên rất lâu, rồi mới từ từ chuyển sang hình ảnh 3D trước mặt cậu.
Năm xưa khi anh làm nghiên cứu, trong tay chỉ có hai chiếc máy tính, phòng thí nghiệm là mượn của người khác, vì không chịu mượn tiền của gia đình, hoàn toàn dựa vào việc anh viết code kiếm tiền bên ngoài, điều kiện nghiên cứu ban đầu của nhóm không được tốt.
Nhưng những dữ liệu, đoạn code, và những hình ảnh 3D quen thuộc đó, lại đưa anh trở về khoảng thời gian mười mấy năm trước.
Mẫn Thao nhỏ giọng dặn dò kỹ sư điều chỉnh vài thông số, đang định quay người đi sửa bảng ngân sách, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một bóng người cao lớn đứng lặng yên bên ngoài cửa kính.
“Lương… Lương Tổng.”
Âm thanh rất khẽ, nhưng giống như một hòn đá ném vào mặt nước tĩnh lặng.
Lương Tụng Niên thoát khỏi dòng suy nghĩ, hoảng hốt hoàn hồn, theo ánh mắt của Mẫn Thao, cậu nhìn thấy Lương Huấn Nghiêu.
Hết chương 44