Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 43
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Việc chọn tắm bồn là một quyết định sai lầm.
Lương Tụng Niên thất thần nghĩ.
Tiếng nước thực sự rất phiền nhiễu, không gian bồn tắm chật hẹp, chỉ cần khẽ động là nước lại ào ào, lại còn có lực cản — mặc dù Lương Huấn Nghiêu dường như không bị ảnh hưởng, giày vò cậu tới lui trong nước.
Cậu chỉ có thể coi cánh tay của Lương Huấn Nghiêu như cây gỗ mục để bấu víu, lúc thì ôm lấy, áp má lên đó, yếu ớt hỏi: “Xong chưa?”
Công đoạn chuẩn bị diễn ra rất lâu.
Lương Huấn Nghiêu ôm cậu nằm nghiêng trong lòng, cánh tay dài thăm dò dưới nước, Lương Tụng Niên không nhịn được hít một hơi, mất kiểm soát ôm lấy cánh tay còn lại của Lương Huấn Nghiêu, vùi mặt vào bờ vai ướt đẫm của anh.
Lương Tụng Niên đã đánh giá quá cao bản thân mình rồi.
Và đánh giá thấp sự nhẫn nại của Lương Huấn Nghiêu.
Mấy lần cậu muốn thúc giục Lương Huấn Nghiêu mau vào chủ đề chính, nhưng Lương Huấn Nghiêu nói: “Từ từ thôi em, Niên Niên, anh không muốn em khó chịu.”
Lương Tụng Niên vô lực nhìn trần nhà, nhưng hiện tại cậu đang rất khó chịu.
“Nước sắp nguội rồi, sao anh lề mề thế—A!” Đột nhiên có một cảm giác giật điện ập đến, quét sạch mọi dây thần kinh của Lương Tụng Niên, cậu ngẩng phắt đầu lên, trước mắt trắng lóa một thoáng, dư vị chưa tan, đã nghe thấy Lương Huấn Nghiêu cười khẽ bên tai mình một tiếng.
Cậu ngây người.
Lại nghe Lương Huấn Nghiêu nói: “Ừm, nghe thấy rồi.”
Lời này mang theo ý cười, Lương Tụng Niên nhớ lại những gì mình đã nói mười phút trước, cậu cảm thấy mình bị chế giễu, liền tức giận cắn một miếng vào vai Lương Huấn Nghiêu.
Lương Huấn Nghiêu đau, nhưng không hề khó chịu, chỉ tăng thêm lực ở tay, bàn tay còn lại bóp cằm Lương Tụng Niên, buộc cậu tiếp tục ngẩng đầu, môi lưỡi quấn quýt trong những gợn sóng nước ngày càng rõ ràng hơn.
“Cái đó…”
Lương Tụng Niên nằm rạp bên bồn tắm, quay đầu nhìn Lương Huấn Nghiêu đang cúi đầu chuẩn bị, hỏi anh: “Nhất định phải dùng à?”
Lương Huấn Nghiêu xé bao bì nhôm hình vuông nhỏ ra, từ chối lời đề nghị táo bạo của cậu, nói không cần bàn bạc: “Đúng vậy.”
“Ồ.” Lương Tụng Niên cúi đầu.
Từ góc độ của Lương Huấn Nghiêu có thể thấy chóp tai đỏ bừng lộ ra từ mái tóc của cậu.
Cậu có vẻ là một tiểu hồ ly giỏi trêu hoa ghẹo nguyệt, trêu chọc người ta không biết nặng nhẹ, nhưng thực tế khi đến lúc vào trận thật, lại sợ hãi, Lương Huấn Nghiêu vừa lại gần là r*n r* không ngừng.
Để đánh lạc hướng, cậu còn hỏi linh tinh: “Anh nói anh từng mơ thấy em, anh… anh mơ thấy cái gì?”
Lương Huấn Nghiêu rõ ràng không có thời gian để trò chuyện với cậu lúc này.
Lương Tụng Niên cảm thấy mình đang ngồi trên ngựa gỗ bập bênh, liên tục loạng choạng về phía trước, nếu không phải Lương Huấn Nghiêu ôm eo cậu, cậu thậm chí không thể nói được một câu hoàn chỉnh, vậy mà vẫn không quên lải nhải nói chuyện với Lương Huấn Nghiêu: “Anh mơ thấy em gì cơ?”
“Khóc không ngừng.”
Ba chữ khiến đại não Lương Tụng Niên phải vận hành suy nghĩ trọn vẹn một phút, tự động bổ sung vài từ phía trước.
“Anh b**n th** quá Lương Huấn Nghiêu.”
Giới hạn đạo đức của Lương Huấn Nghiêu tạm thời bị hạ xuống mức thấp nhất, anh không phản bác, im lặng không nói lật Lương Tụng Niên lại, bế cậu lên người mình. Lương Tụng Niên vốn rất quen với việc ngồi vắt chân trên người anh, lúc này chân mềm đến mức khó chống đỡ, liền ngã phịch xuống—
“Lương Huấn Nghiêu!”
Nước mắt tuôn rơi lã chã.
Đợi Lương Huấn Nghiêu dịu dàng dỗ dành cậu, hôn cậu, cậu lại mềm nhũn ôm lấy cổ Lương Huấn Nghiêu, thút thít nói: “Không, không giống như em tưởng tượng.”
“Em tưởng tượng là thế nào?”
“Em nghĩ sẽ…” Lương Tụng Niên suy nghĩ hồi lâu, rồi vùi mặt vào vai Lương Huấn Nghiêu, nói nhỏ: “Em không biết.”
Cậu thực sự không biết.
Giấc mơ thời niên thiếu đều mơ hồ, đứt quãng, cứ đến cao trào là kết thúc, chưa kịp nhớ kỹ chi tiết, trời đã sáng bừng, giấc mơ tan biến.
Đôi khi cậu mơ thấy Lương Huấn Nghiêu nằm bên cạnh, xoa bụng dỗ cậu ngủ, cậu trằn trọc, Lương Huấn Nghiêu cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu.
Đôi khi giấc mơ có mức độ lớn hơn một chút, mơ thấy cậu vừa đi kiểm tra thể lực ở trường về, mệt đến mức không nhấc nổi tay, liền sai Lương Huấn Nghiêu c** q**n áo giúp. Lương Huấn Nghiêu cởi từng món đồ giúp cậu, ôm cậu tr*n tr** vào phòng tắm, cậu đứng dưới vòi sen, hỏi Lương Huấn Nghiêu: Anh trai có muốn vào trong không?
Còn về sau sẽ xảy ra chuyện gì.
Lương Tụng Niên thực ra chưa từng mơ thấy những hình ảnh quá cụ thể, cậu có sự hiểu biết rất ít về chuyện này, xem qua vài bộ phim, mà tất cả đều bị che mờ.
Hai tay Lương Huấn Nghiêu nắm chặt xương hông cậu, lực mạnh đến mức cậu không thể giãy giụa dù chỉ nửa phần. Sóng thần d*c v*ng leo đến đỉnh điểm, khoảnh khắc sắp vỡ đê, Lương Tụng Niên ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt đã mất hồn nhìn Lương Huấn Nghiêu, đứt quãng hỏi: “Anh… từ khi nào bắt đầu…”
Lương Huấn Nghiêu khàn giọng nói: “Vào cái đêm em vừa lên năm nhất đại học, chọn ở ký túc xá, anh về nhà, nhận ra em không có ở đó.”
**
Thái độ của Lương Tụng Niên đối với Lương Huấn Nghiêu đã trải qua nhiều giai đoạn, từ xa lạ ban đầu, đến sợ hãi kháng cự, rồi cẩn thận mở lòng, cuối cùng hoàn toàn nằm trong vùng an toàn.
Ba giai đoạn đầu, Lương Huấn Nghiêu đã mất trọn vẹn hai năm.
Sau khi Lương Tụng Niên vào cấp hai, đã hoàn toàn thích nghi với sự tồn tại của Lương Huấn Nghiêu, cậu bắt đầu làm nũng một cách vô thức, sẽ quấn quýt đòi Lương Huấn Nghiêu chơi cùng, ngay cả khi Lương Huấn Nghiêu cố tình lạnh mặt để trêu chọc cậu, cậu cũng không tin, hếch cằm lên, bày ra vẻ được cưng chiều mà kiêu ngạo, nói với Lương Huấn Nghiêu: “Anh nói anh sẽ luôn luôn thương em mà.”
Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, hai người càng trực tiếp bước vào “tuần trăng mật”.
Lương Tụng Niên chỉ còn thiếu nước thu nhỏ mình lại thành kích cỡ lòng bàn tay, nhét vào túi áo Lương Huấn Nghiêu.
Mỗi sáng, phải để Lương Huấn Nghiêu ôm dỗ dành một lúc mới chịu đi ăn sáng, ăn xong lại lẽo đẽo theo Lương Huấn Nghiêu đi làm.
Lương Huấn Nghiêu vừa họp, vừa phải dặn dò trợ lý Trần thỉnh thoảng vào văn phòng xem Tam thiếu cần gì, và mỗi lần trợ lý Trần đẩy cửa vào, Lương Tụng Niên hoặc là nằm rạp trên bàn Lương Huấn Nghiêu chơi game, hoặc là ngủ ngả nghiêng trên ghế sofa của Lương Huấn Nghiêu.
Lương Huấn Nghiêu vừa về, cậu liền nhảy bổ lên, như một chú khỉ nhỏ chỉ vài cái đã leo lên người Lương Huấn Nghiêu, hỏi Lương Huấn Nghiêu tối nay đi ăn ở đâu.
Lương Huấn Nghiêu đưa cậu đi ăn khắp các nhà hàng nổi tiếng trong thành phố.
Vì vậy, vào ngày Lương Tụng Niên nhập học đại học năm nhất, khi anh giúp Lương Tụng Niên dọn dẹp xong giường ký túc xá, rời khỏi trường, tối về nhà, nhìn thấy căn nhà trống không.
Trái tim anh cũng hẫng đi một nhịp.
Thế là ngày hôm sau anh mua ngay một căn hộ chung cư cao cấp trang bị đầy đủ ở tầng trên cùng của Minh Uyển, tìm kiến trúc sư trong vòng một tuần lắp đặt xong hệ thống điện nước, đồ nội thất được đưa vào, trang trí theo phong cách Lương Tụng Niên thích, rèm cửa phòng ngủ của Lương Tụng Niên được thay bằng màu xanh nhạt mà cậu yêu thích.
Kiến trúc sư hỏi: “Phòng ngủ chính là của ngài, đúng không?”
Anh nhìn căn phòng nói: “Phòng ngủ chính cho em trai tôi.”
Đương nhiên, Lương Tụng Niên bên này lần đầu hòa nhập với cuộc sống tập thể lại không hề vui vẻ, cậu hoàn toàn không quen, cũng không muốn tiếp xúc với người khác, cậu mất ngủ hàng đêm, cho đến nửa tháng sau, vừa tan học bước ra khỏi lớp đã nhận được điện thoại của Lương Huấn Nghiêu. Lương Huấn Nghiêu hỏi cậu: “Phía sau còn tiết học nào không? Anh trai muốn đưa em đi một nơi.”
Lương Tụng Niên nóng lòng nói được.
Cậu gần như chạy nhanh ra khỏi cổng trường.
Lương Huấn Nghiêu đứng bên cạnh xe vẫy tay với cậu, Lương Tụng Niên cảm thấy rung động, bất chấp ánh mắt của mọi người qua lại xung quanh, phi như bay tới trong gió đêm mùa hè, nhào vào lòng Lương Huấn Nghiêu.
Cậu thút thít than phiền: “Anh chẳng thèm nhớ em gì cả, anh vứt em ở đây rồi mặc kệ…” Thực ra là những lời vô lý, rõ ràng Lương Huấn Nghiêu dù bận thế nào mỗi ngày cũng phải nói chuyện điện thoại với cậu cả tiếng đồng hồ, nhưng Lương Huấn Nghiêu chưa bao giờ phản bác cậu.
Chiếc xe dừng lại ổn định dưới một tòa nhà trung tâm nhất của Minh Uyển.
Lương Huấn Nghiêu bảo Lương Tụng Niên nhắm mắt lại, rồi nắm lấy tay cậu, dịu dàng nói: “Theo anh.”
Lương Tụng Niên không chút do dự nhắm mắt lại, mặc cho anh dẫn dắt. Dưới chân đầu tiên là mặt đường bằng phẳng, sau đó là sự nhấp nhô của vài bậc thang, rồi đi qua một hành lang yên tĩnh, cuối cùng bước vào thang máy đang tăng tốc ổn định.
Lương Tụng Niên hoàn toàn không sợ hãi, bước chân rộng rãi.
Lương Huấn Nghiêu mang đến cho cậu cảm giác an toàn vô tận.
Thang máy dừng lại, Lương Huấn Nghiêu nắm tay cậu bước ra, dừng lại trước cửa.
“Có thể mở mắt ra rồi.”
Lương Tụng Niên từ từ mở mắt ra, trước mặt là một cánh cửa ra vào dày dặn. Lương Huấn Nghiêu đứng sau lưng cậu, kẹp cậu giữa cánh cửa và mình, cúi đầu ghé tai cậu nói: “Mật mã là ngày sinh nhật của Niên Niên cộng với tuổi của năm nay.”
Trái tim Lương Tụng Niên đập thình thịch, một loại dự cảm mãnh liệt đến mức gần như muốn vỡ tung lồng ngực.
Lương Huấn Nghiêu không tự mình làm, mà vòng tay từ phía sau nắm lấy tay cậu, dẫn ngón tay cậu, cùng nhau ấn từng con số lên khóa mật mã.
Một tiếng “Tít” khẽ vang lên, khóa cửa mở ra.
Lương Huấn Nghiêu có rất nhiều bất động sản, một căn hộ chưa đến hai trăm mét vuông thực ra chẳng là gì. Nhưng căn nhà này đặc biệt ở chỗ cách trường Lương Tụng Niên chưa đầy mười phút đi bộ; đặc biệt ở chỗ từ bản vẽ thiết kế đến một bàn một ghế, Lương Huấn Nghiêu đều tham gia toàn bộ quá trình; càng đặc biệt hơn là ở đây, sắp trở thành ngôi nhà của hai người họ.
Lương Tụng Niên thẫn thờ đứng ở cửa, cho đến khi Lương Huấn Nghiêu nhẹ nhàng đẩy sau lưng cậu một cái, cậu mới như tỉnh cơn mơ bước vào.
Trước mắt là phòng khách rộng rãi sáng sủa, bên ngoài cửa sổ kính lớn là cảnh đêm rực rỡ của thành phố, mỗi món đồ nội thất, mỗi món đồ thủ công đều do Lương Huấn Nghiêu đích thân lựa chọn.
Những vật kỷ niệm vụn vặt của Lương Tụng Niên ở tòa nhà phụ Vịnh Hải Số Một cũng được Lương Huấn Nghiêu chuyển đến, giấy khen và huy chương Lương Tụng Niên từng đạt được, được Lương Huấn Nghiêu đóng khung lại, đặt trên bức tường nổi bật nhất trong thư phòng.
“Không biết Niên Niên có thích không.”
Thích ư? Lương Tụng Niên thích đến mức tim gần như muốn nổ tung, lồng ngực chật cứng một cảm xúc nóng bỏng, tràn đầy.
Muốn khóc, nhưng lại quá đỗi xúc động đến mức không rơi được nước mắt.
“Trưởng nhóm xuất sắc thì có gì mà phải treo ra…” Cậu nhìn bức tường giải thưởng được đối xử trân trọng đó, khuôn mặt nóng ran, nói rồi định tiến lên gỡ xuống, mới bước được một bước, đã bị Lương Huấn Nghiêu vòng tay từ phía sau ôm lấy eo, kéo về lòng mình.
Lương Huấn Nghiêu ôm cậu, cằm khẽ cọ vào đỉnh đầu cậu, cười nói: “Trưởng nhóm xuất sắc cũng rất oách chứ, đâu phải ai cũng đạt được giải này.” Nói một cách đương nhiên, cưng chiều vô bờ bến.
Lương Tụng Niên không kìm được nữa, quay người lại, vùi sâu mặt vào hõm cổ anh, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe nhìn Lương Huấn Nghiêu: “Sau này, chúng ta sẽ sống ở đây sao?”
“Đúng vậy.”
“Chỉ có hai người chúng ta?”
“Đúng vậy.” Lương Huấn Nghiêu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt cậu.
“Mỗi ngày anh… đều sẽ về nhà sao?”
Lương Huấn Nghiêu nhìn cậu, ánh mắt sâu lắng và chuyên chú.
“Đương nhiên.”
Lương Tụng Niên dán khít lồng mình vào vòng tay Lương Huấn Nghiêu, hai tay ôm chặt eo anh, khàn giọng nói: “Anh trai, mỗi ngày em sẽ ở nhà chờ anh về.”
Sau đó cứ như vậy, hai người sống thử cho đến khi Lương Tụng Niên tốt nghiệp đại học, rồi học lên thạc sĩ.
Lương Tụng Niên rời đi một đêm, Lương Huấn Nghiêu nhận ra mình có h*m m**n với em trai của mình.
Lương Tụng Niên rời đi nửa năm, Lương Huấn Nghiêu nhận ra so với sự dựa dẫm của em trai vào mình, thực ra là anh càng không thể sống thiếu em trai hơn.
Tình yêu xen lẫn trong trách nhiệm, sự đồng hành và thói quen, anh cũng không chắc tình cảm của mình dành cho Lương Tụng Niên đã biến chất vào lúc nào.
Nhưng Lương Tụng Niên bị anh giày vò từ phòng tắm đến phòng ngủ, trước khi mơ màng ngủ vẫn không quên ghé sát tai trái anh, nói: “Điều đó không quan trọng, Lương Huấn Nghiêu, chỉ cần mãi mãi yêu em là được.”
**
Mẫn Thao nhìn Lương Tụng Niên, mấy lần muốn nói lại thôi.
“Muốn nói gì thì cứ nói thẳng.”
“Tam thiếu, gần đây cậu…” Mẫn Thao ho khan hai tiếng, ngượng ngùng nói: “Rạng rỡ, cả người đặc biệt có tinh thần.”
Lương Tụng Niên chống cằm: “Rất nhiều người đều nói thế.”
“Có chuyện vui gì sao?”
Lương Tụng Niên gật đầu: “Yêu đương.”
Hai mắt Mẫn Thao sáng lên: “Với ai vậy?”
Lương Tụng Niên cười cười, không trả lời. Cậu trượt chuột, mở danh sách bằng sáng chế của Việt Hưởng.
Khi những thiết kế sản phẩm cốt lõi đầu tiên được mở ra trên màn hình, ánh mắt cậu đóng băng ở cột “Người soạn thảo”—
Lương Huấn Nghiêu.
Cậu nhướng mày.
Lương Huấn Nghiêu mà cậu từng thấy, luôn ngồi bên bàn làm việc rộng lớn duyệt các kế hoạch của cấp dưới. Cậu chưa bao giờ nghĩ, có một ngày, cậu lại có thể nhìn thấy Lương Huấn Nghiêu của năm xưa dưới hình thức này.
Khí chất toát ra từ bản kế hoạch này đã khác hẳn với Lương Tổng hiện tại, từng câu chữ toát lên sự sắc bén và tự do chưa bị khuất phục của tuổi trẻ, mang theo một loại nhiệt huyết lý tưởng hóa.
Tuy nhiên, lối hành văn lại chặt chẽ chuyên nghiệp, mổ xẻ tư duy thiết kế phức tạp một cách mạch lạc rõ ràng.
Lương Tụng Niên lật từng trang đến cuối cùng.
“Sao ngài không nói cho Lương Tổng biết? Lương Tổng mà biết ngài đang giúp Việt Hưởng, nhất định sẽ rất cảm động.”
“Không cần anh ấy cảm động.” Lương Tụng Niên nói lạnh nhạt, thực ra ý cười nơi khóe mắt không thể che giấu được.
Cậu hỏi Mẫn Thao: “Dự án mà anh nói trước đây bị buộc phải dừng lại vì vấn đề nguồn vốn, giờ đã khởi động lại chưa?”
“Đã bắt đầu chuẩn bị từ hôm kia rồi.”
“Đợi phòng thí nghiệm mới trang trí xong thì chính thức bắt đầu đi.”
Mẫn Thao có chút phấn khích: “Ok.”
Lương Tụng Niên lại nhận được tin nhắn từ thư ký của Hướng Diệp Đông, hẹn cậu gặp mặt vào chiều thứ Sáu để thương thảo chuyện hợp tác.
Lương Tụng Niên bật dậy.
Dự án Duy Kha cuối cùng cũng nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm rồi!
Chuyện gì thế này? Gần đây sự nghiệp và tình duyên đều phát đạt.
Cậu hạnh phúc đến mức có chút luống cuống.
Giải quyết xong chuyện của Việt Hưởng, cậu đang định trở về Lục Dã, đi ngang qua văn phòng của Mẫn Thao, nghe thấy anh ta và trợ lý đang bàn luận:
—”Còn một tháng nữa là ra tù? Rồi bị nhồi máu não chết trong tù? Sao lại trùng hợp thế được?”
—”Tin này là ai truyền ra?”
—”Không biết nữa, tôi thấy trên tài khoản công chúng đăng tải.”
—”Ban đầu hắn ta bắt cóc Lương Tổng là vì lý do gì?”
—”Nhà máy xảy ra chuyện, bị hủy dung, Thế Tế chỉ trả một nửa tiền bồi thường.”
—”Nhưng Lương Tổng cũng không bị thương… Cái này tính là bắt cóc thành công hay bắt cóc không thành? Bị xử hai mươi năm cũng lâu phết rồi.”
—”Đương nhiên là thành công! Xử hai mươi năm là vô cùng hợp lý, lúc đó Lương Tổng còn là một đứa trẻ mười mấy tuổi, quả thực là tai bay vạ gió.”
Câu cuối cùng là do Mẫn Thao nói, nói với giọng đầy phẫn nộ, nghe có vẻ rất bất bình cho Lương Huấn Nghiêu.
Lương Tụng Niên cảm thấy kỳ lạ, lần trước họp mặt đồng nghiệp của Hoàng Vận Vi không phải nói nhóm tin tức đã phong tỏa tin này rồi sao?
Sao lại bị rò rỉ ra ngoài?
Trước đây Lương Tụng Niên đã tìm hiểu về vụ bắt cóc này.
Vụ cháy là do đồng nghiệp của kẻ bắt cóc Nguyên Thế Bằng vô tình gây ra vì hút thuốc, đồng nghiệp không bị thương nhiều, nhưng Nguyên Thế Bằng lại bị lửa thiêu hủy dung nghiêm trọng, cần phải cấy ghép da nhiều lần. Thế Tế thời điểm đó đã không xử lý tốt chuyện này, người phụ trách thái độ kiêu ngạo, Nguyên Thế Bằng mấy lần van xin đối phương trả thêm tiền bồi thường, người phụ trách đều từ chối thẳng thừng. Vừa hay hôm đó, Lương Hiếu Sinh dẫn đội đến kiểm tra công việc, người phụ trách giây trước còn chửi mắng Nguyên Thế Bằng tham lam như rắn nuốt voi, giây sau đã chạy đến trước mặt Lương Hiếu Sinh cười tươi đón tiếp như chó săn.
Nguyên Thế Bằng không kịp suy nghĩ nhiều, vác khuôn mặt gần như bị cháy hết xông đến trước mặt Lương Hiếu Sinh, bộ dạng kinh khủng đó, trực tiếp làm Lương Hiếu Sinh sợ đến mức ngã sõng soài xuống đất, mất hết thể diện trước đám đông.
Lương Hiếu Sinh miệng hứa sẽ giúp đỡ hắn, nhưng thực chất quay lưng đi là quên ngay.
Nguyên Thế Bằng hết sạch sự kiên nhẫn trong những ngày chờ đợi, từ tuyệt vọng biến thành oán hận, hắn liền chĩa mũi dùi vào Lương Hiếu Sinh.
Thực ra tiền bồi thường tạm đủ cho hắn phẫu thuật, nhưng với cái lớp da này, sau này không bao giờ có thể tìm được việc làm nữa, khả năng kiếm sống nửa đời còn lại của hắn hoàn toàn bị hủy hoại, vợ con còn chờ tiền lương của hắn để nuôi sống, một tai nạn đã hủy hoại cuộc đời hắn, hủy hoại gia đình hắn.
Ngày hôm đó hắn mở TV, tình cờ thấy truyền thông đang phỏng vấn tại Vịnh Hải Số Một, biệt thự rộng lớn, đồ chơi vương vãi khắp sàn, trước ống kính, Lương Hiếu Sinh ôm con trai út, ánh mắt nhân từ và ôn hòa.
Sự giận dữ chiếm lấy lý trí, một ý nghĩ tội lỗi nảy sinh trong đầu hắn.
Hắn đặt mục tiêu là con trai của Lương Hiếu Sinh.
Lương Huấn Nghiêu, người chỉ lớn hơn con trai hắn năm tuổi.
Trong toàn bộ sự việc, chỉ có Lương Huấn Nghiêu là hoàn toàn vô tội, nhưng vì tai ương bất ngờ này, anh đã phải chịu tổn thương nặng nề nhất.
Lương Tụng Niên thực sự hận Nguyên Thế Bằng.
Hận mỗi người đã gây ra thảm kịch năm đó, bao gồm cả Lương Hiếu Sinh.
Bước vào trong xe, tài xế hỏi cậu: “Tam thiếu, lúc nãy trợ lý Trần liên hệ với tôi, anh ấy hỏi tối nay ngài có bận gì không.”
“Sao vậy?”
“Trợ lý Trần nói, nếu ngài không bận, tối nay, Lương Tổng đang chờ ngài ở Đảo Nguyệt Vựng.”
Lương Tụng Niên chậm rãi cong khóe môi.
Hòn đảo vào buổi hoàng hôn, ráng chiều rực rỡ.
Màn trời màu cam từ từ chìm xuống mặt biển xanh, những con chim hải âu lướt qua, vẽ nên vài đường cong trắng phóng khoáng trong ánh hoàng hôn.
Khách du lịch ở Đảo Nguyệt Vựng tuy không quá đông, nhưng cận kề ngày nghỉ lễ, so với mùa vắng khách ngày thường đã nhộn nhịp hơn nhiều. Xe của Lương Tụng Niên bị kẹt trên trục đường chính duy nhất sau khi vào đảo, đang từ từ bò về phía trước. Cậu đợi đến mức sốt ruột, nhìn đồng hồ, dứt khoát mở cửa xe: “Thôi, tôi tự đi bộ, anh không cần chờ tôi nữa đâu, lát nữa tôi đi xe anh trai tôi trở về.”
Nói xong, liền vội vã hòa vào dòng người đi dạo dọc bờ biển.
Gió biển mang theo hơi thở mặn mòi thổi vào mặt, Lương Tụng Niên theo ký ức, đi về phía bờ đá có cây thông. Đi được vài phút, đột nhiên cảm thấy tay mình bị một bàn tay ấm áp và rộng lớn nắm chặt lấy.
Quay đầu lại, thấy Lương Huấn Nghiêu.
Nhưng không phải là Lương Huấn Nghiêu mà cậu quen thuộc.
Người đàn ông trước mặt mặc một chiếc áo sơ mi dài tay cổ bẻ màu xám nhạt chất liệu mềm mại, và một chiếc quần âu phục thường ngày màu đen. Không có bộ vest ba mảnh cứng cáp nghiêm túc, cũng không thắt cà vạt, anh tùy ý xắn tay áo lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay thon gọn với những đường nét mượt mà.
Ngay cả tóc cũng không dùng keo xịt tóc, gió biển thổi lọn tóc đen rủ xuống trán anh, cả người thoát khỏi sự nghiêm nghị ngày thường, trở nên thư thái một cách khiến Lương Tụng Niên có chút xa lạ.
Và trẻ ra vài tuổi.
Lương Tụng Niên chớp chớp mắt, gần như không dám nhận ra.
Lần cuối cùng thấy Lương Huấn Nghiêu mặc đồ không trang trọng như vậy là khi nào nhỉ? Không nhớ rõ nữa.
Lương Huấn Nghiêu từng nói, anh tiếp quản Thế Tế khi còn trẻ, cần những trang phục bên ngoài này để củng cố khí chất, và cũng hy vọng thông qua cách này, xây dựng một hình ảnh cố định trong lòng công chúng.
Lương Tụng Niên tưởng Lương Huấn Nghiêu sẽ mặc vest chỉnh tề cả đời.
“Sao anh lại…” Lương Tụng Niên nghẹn lời, ánh mắt lưu luyến trên người anh.
Lương Huấn Nghiêu không trả lời, chỉ nắm chặt tay cậu, dẫn cậu rời khỏi đường chính, rẽ vào một lối nhỏ ven biển yên tĩnh vắng người.
Xa rời sự ồn ào, tiếng sóng và tiếng gió càng rõ ràng hơn.
“Yêu đương,” Giọng anh trầm thấp pha lẫn ý cười, hòa vào gió biển, “Thì cũng phải có chút… khác biệt so với lúc làm việc chứ.”
Lương Tụng Niên thấy thật là mới mẻ quá đi.
Cậu đưa tay sờ ngực Lương Huấn Nghiêu.
Chất liệu cotton mềm mại truyền nhiệt độ da Lương Huấn Nghiêu đến lòng bàn tay cậu, cậu không chút giữ kẽ, lập tức biến thành thỏi nam châm, áp sát vào lòng Lương Huấn Nghiêu, vùi mặt vào vai anh, khẽ nói: “Anh ôm thế này, dễ chịu quá đi.”
“Trước đây không dễ chịu sao?”
“Trước đây cứng đờ.”
“Anh trai mỗi lần ôm em, đều sẽ cởi áo khoác ngoài.”
“Vẫn chưa đủ.”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ, vòng tay ôm lấy vai Lương Tụng Niên: “Ừm, chưa đủ.”
Lương Tụng Niên đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh, nhìn rất lâu: “Thật muốn biết anh đeo một chiếc kính sẽ trông như thế nào.”
Nhất định là rất quyến rũ.
Bình tĩnh, kiềm chế, kỷ luật, và quyến rũ.
Lương Tụng Niên chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy lòng dâng trào rồi.
“Kính?” Lương Huấn Nghiêu không hiểu sở thích kỳ quặc của cậu, bối rối: “Nhưng anh đâu có cận thị.”
Lương Tụng Niên cười nhạo một tiếng, rồi lại bĩu môi: “Em bảo anh đeo, anh không được phản kháng.”
Lương Huấn Nghiêu rất ngoan ngoãn: “Ừm.”
Lương Tụng Niên cười tủm tỉm nghịch cổ áo mềm mại của Lương Huấn Nghiêu, cái dáng vẻ mới mẻ này cậu nhìn mãi không chán, lề mề một lúc lâu mới chịu tiếp tục đi về phía trước.
Ánh mắt vô tình liếc thấy một cặp đôi nữ đi ra từ một ngôi nhà gỗ nhỏ cách đó không xa, cậu nhìn kỹ lại, trên cửa nhà gỗ treo tấm biển bắt mắt — “Phòng chụp ảnh tự động”.
Cơ hội đến rồi!
Mắt Lương Tụng Niên sáng rực lên, quay đầu lại, không nói không rằng kéo tay anh, quay người lôi về phía ngôi nhà gỗ nhỏ.
“Niên Niên, thời gian đặt chỗ nhà hàng—” Lương Huấn Nghiêu bị cậu kéo thì loạng choạng vài bước, cố gắng nhắc nhở.
“Đợi nửa tiếng thôi mà!” Lương Tụng Niên toàn tâm toàn ý với sự phấn khích được chụp ảnh, thấy bước chân Lương Huấn Nghiêu còn hơi do dự, cậu dứt khoát quay người lại, nhón chân hôn nhanh một cái lên má anh, giọng nói vừa mềm vừa gấp gáp thúc giục: “Ai da, anh nhanh lên đi!”
Cậu quá tập trung, nên không chú ý đến có người đứng từ xa, giơ điện thoại lên chụp hình bọn họ.
Lương Tụng Niên thành công đưa Lương Huấn Nghiêu vào phòng chụp ảnh tự động. Đây là một hoạt động giải trí mới của khu du lịch, vài cabin chụp ảnh độc lập sạch sẽ tinh tươm. Cậu nhìn quanh một vòng, chọn chiếc ở giữa, đẩy Lương Huấn Nghiêu còn đang hơi mơ hồ vào trong.
Lương Huấn Nghiêu chưa từng đặt chân đến nơi như thế này, không gian trong cabin riêng tư, ánh đèn mờ ảo, anh theo bản năng nắm lấy tay Lương Tụng Niên, nghiêm túc nói: “Niên Niên, dù sao đây cũng là nơi công cộng…”
“Anh nghĩ gì thế!” Lương Tụng Niên bị anh chọc cười, đứng vào g*** h** ch*n anh, lấy từ giá phụ kiện bên cạnh một chiếc kính gọng bạc không độ, gác lên sống mũi cao của Lương Huấn Nghiêu.
Lương Huấn Nghiêu hơi ngẩng đầu nhìn cậu.
Chiếc kính gọng bạc này hòa hợp với trang phục thường ngày hôm nay của anh, làm tan đi chút nghiêm nghị cuối cùng, hoàn toàn là hình ảnh mọt sách quyến rũ mà Lương Tụng Niên tưởng tượng.
Lương Tụng Niên ôm mặt anh, mất hồn nhìn một lúc, yết hầu vô thức lăn một cái.
May mắn thay, hệ thống máy ảnh kịp thời phát ra tiếng “Tít” thông báo, giọng nữ máy móc thúc giục họ thanh toán trước, rồi chọn chế độ.
“Chúng ta năm nay còn chưa chụp ảnh chung lần nào.”
Lương Tụng Niên hoàn hồn, quay người tự nhiên ngồi vào lòng Lương Huấn Nghiêu, chăm chú nghiên cứu các tùy chọn trên màn hình.
Lương Huấn Nghiêu lúc này mới hiểu ra đây là làm gì, ánh mắt lướt qua một tia ý cười, sau đó cúi người về phía trước, hai tay vòng qua sau lưng ôm lấy eo Lương Tụng Niên, cằm nhẹ nhàng tựa lên vai cậu, cùng cậu nhìn màn hình sặc sỡ phía trước.
Ánh đèn sáng rực, dịu dàng bao phủ hai người tựa vào nhau.
“Cặp đôi, khung màu xanh lam…” Lương Tụng Niên lẩm bẩm, quay đầu nhìn Lương Huấn Nghiêu một cái, rồi nói:
“Bộ lọc, không.”
“Chỉnh màu, không.”
“Làm đẹp, không.”
Lương Huấn Nghiêu không hiểu: “Tại sao không?”
“Em đẹp sẵn rồi.”
Lương Huấn Nghiêu cười khẽ.
“Cần hướng dẫn tạo dáng không?” Lương Tụng Niên hỏi.
Lương Huấn Nghiêu không hiểu lắm những thứ đồ chơi của giới trẻ này, hết lòng thỉnh giáo: “Ý gì?”
Lương Tụng Niên quay đầu lại: “Tức là khi máy đếm ngược mười giây, trên màn hình sẽ hiện ra vài động tác, chúng ta bắt chước động tác đó để chụp ảnh cùng nhau, nếu không rất dễ lúng túng tay chân, sẽ lãng phí lượt chụp. Em nghĩ anh rất cần, mặc dù anh ăn ảnh, nhưng anh chụp ảnh rất cứng…”
Lương Huấn Nghiêu nhìn đôi môi hồng hào của cậu mở ra khép lại trước mặt mình, lải nhải giải thích.
Thần thái đã khôi phục lại vẻ trẻ con sinh động ngày thường, giống như trước đây tan học là phải chia sẻ chuyện thường ngày ở trường với anh, thấy anh nghe không nghiêm túc còn chống nạnh tức giận, vừa kiêu căng vừa đáng yêu.
Lương Huấn Nghiêu không hiểu lắm hướng dẫn tạo dáng là gì, anh chỉ muốn tuân theo hướng dẫn nguyên thủy nhất trong lòng. Khoảnh khắc Lương Tụng Niên không biết nói đến điều gì đó, môi hơi chu ra, anh đưa tay giữ gáy Lương Tụng Niên, kéo cậu tựa vào mình, và hôn xuống.
Hết chương 43