Nói Dối - Thanh Thanh Phu Nhân

Chương 6: Thực hiện lời hứa, giúp tôi một lần

Trước Tiếp

"Tôi không muốn thể hiện theo cách này." Dụ Vãn Linh vẫn từ chối.

Giang Tư Trừng khịt mũi cười, rồi lia ánh đèn về phía mặt cô. Ánh sáng chói làm cô lóa mắt, vừa rọi tới là cô né sang một bên.

"Đã là do cô bưng tới, thì cô phải ăn hết." Dường như cậu cố chấp với bát sủi cảo này, nhất định bắt cô ăn ngay bây giờ.

Dụ Vãn Linh chưa động đũa. Cô nhìn bát sủi cảo, lại nhìn cậu. Cả hai cứ thế găng với nhau.

Cô đang nghĩ. Phải tận dụng cơ hội này thế nào đây? Không thể cậu nói gì làm nấy, mẹ đã dặn, đừng phung phí bất cứ cơ hội nào.

"Tôi có thể khẳng định bát sủi cảo này không vấn đề. Nếu tôi chứng minh được là cậu đa nghi rồi oan cho tôi, cậu có xin lỗi không?"

Giọng Giang Tư Trừng không vui: "Cậu đang mặc cả với tôi à?"

"Đúng." Dụ Vãn Linh nhìn thẳng cậu. "Tôi không muốn ăn, là cậu ép tôi ăn, đương nhiên tôi muốn bồi thường gì đó."

Nói xong, tim cô đập như trống, nín thở chờ câu trả lời.

Giang Tư Trừng im một chốc, rồi bất ngờ gật đầu: "Nếu là tôi đổ oan cho cậu, tôi không xin lỗi. Nhưng tôi có thể giúp cậu một lần."

Ngoài dự liệu! Không ngờ cậu chủ động nói sẽ giúp một lần!

Dụ Vãn Linh cố kìm nén, giấu đi sự mừng rỡ.

Vì lời hứa ấy, cô chấp nhận thỏa hiệp, như vậy sẽ có thêm một cơ hội để lại gần cậu.

Cô ngồi bệt xuống, cúi đầu ăn. Mới nửa bát đã no căng, nửa còn lại là cô cắn răng nhét cho xong. Cô nén cơn buồn nôn, cố tỏ ra nhẹ nhàng mỉm cười: "Tôi ăn xong rồi. Mong cậu giữ lời."

"Tôi nói là làm."

Nghe câu xác nhận, Dụ Vãn Linh thấy chuyến này không uổng. Có chút thu hoạch rồi, cô cũng chẳng muốn nán lại, bụng thì no căng khó chịu, mà cả hai cũng chả có chủ đề gì chung. Cô vội kiếm cớ muộn rồi phải đi ngủ, lủi ngay.

Giang Tư Trừng vẫn ngồi nguyên, lặng lẽ nhìn theo bóng cô rời đi.

Dụ Vãn Linh bị tiếng mưa ngoài cửa sổ đánh thức. Cô với điện thoại, nheo mắt liếc giờ: 04:47.

Mưa nặng hạt đập bồm bộp lên lá chuối ngoài hiên, âm thanh lộp bộp khiến đầu óc cô bứt rứt. Cô quẳng điện thoại sang bên, bật dậy mặc đồ.

Từ ngày lên Nam Hoài học, cô đặc biệt ghét trời mưa, vì phải đi tàu điện ngầm, mà ga gần nhất cách ba cây số. Cô chỉ có thể đi bộ. Đi nhanh cũng phải nửa tiếng, gặp mưa thì còn lâu hơn, gió mưa hơi to là ướt như chuột.

Vừa rời khỏi nhà họ Giang được mấy bước, tiếng động cơ gấp gáp từ sau áp sát. Dụ Vãn Linh vội hạ thấp ô, né sang phải mấy bước, sợ bị tạt nước.

Hai chiếc xe chạy êm qua bên người cô. Từ dưới vành ô, cô thấp thoáng thấy chiếc Rolls-Royce Phantom đi đầu, cô biết đó là xe Giang Tư Trừng ngồi. Để đảm bảo an toàn, mỗi lần cậu ra ngoài đều có hai xe tháp tùng, một xe chở cậu, một xe chở vệ sĩ bảo vệ dọc đường.

Nhìn hai chiếc xe xa dần, cô lại cúi xuống nhìn đôi ủng mưa lấm bẩn của mình, thở dài.

Đến lớp, Dụ Vãn Linh ngồi xuống thay giày thể dục, lớp trưởng đang giục mọi người đóng phí gửi xe đạp. Trong trường có khu để xe cho học sinh, nhưng mỗi học kỳ phải thu phí quản lý, đóng xong sẽ phát thẻ số chỗ, muốn dắt xe vào cổng phải trình thẻ.

Cô không đi xe nên mặc kệ, cúi người buộc dây giày. Thế mà có đứa tọc mạch vẫn cố ý réo: "Nữ dũng sĩ ơi! Đóng phí gửi xe kìa!"

Dụ Vãn Linh bình tĩnh buộc xong, ngẩng đầu nhìn thẳng bạn học đang giễu: "Làm ơn đừng gọi mình như vậy."

Hôm ấy, "đại nghiệp" chủ động chặn đường Giang Tư Trừng của cô đã lan khắp khối 12, và cô vì thế ẵm danh hiệu "nữ dũng sĩ". Bề ngoài nghe như khen cô ta gan, nhưng cô nghe ra là mỉa mai.

May mà cũng chỉ vài cái miệng lắm lời thích trêu, đa số bạn khác lười bận tâm mấy chuyện lặt vặt này.

Tống khứ được cậu nam sinh ưa giễu cợt, Dụ Vãn Linh mới có một khoảnh khắc yên tĩnh. Cô lôi từ cặp ra một quyển giải đề thật Vật lý 12, lật vài trang thì rơi ra một mảnh giấy.

Trên giấy viết: "Chào mọi người nha! Mình là Dụ Vãn Linh lớp 12-20, mình là l**m cẩu, hihi~.

Đây không phải do cô viết.Cũng chẳng biết ai nhét vào. Quyển sách là cô mượn ở thư viện trường, rõ ràng có kẻ cố tình mượn sách dùng chung để chơi khăm.

Dụ Vãn Linh rút tờ giấy, xé vụn, ném vào thùng rác. Cô thường lên thư viện mượn tài liệu, nhưng trò hề này là lần đầu thấy. Nghĩ đến việc rất khó lần ra thủ phạm, cô không làm ầm mà chọn phớt lờ.

Nhưng cô càng lờ đi, người khác càng làm tới.
Lần mượn sách sau, cô lại thấy giấy tương tự, nhưng nội dung khác, nét chữ cũng không giống nhau.

Không muốn tiếp tục im lặng, cô tìm cô Quan, mong được đòi lại công bằng. Cô Quan cũng nghiêm khắc phê bình chuyện này trong lớp, nhưng không hiệu quả.

Giấy nhục mạ càng lúc càng nhiều, tần suất cô bắt gặp rất cao, thậm chí có người đối đáp qua lại ngay trên những mảnh giấy.

Đúng lúc ấy, trường đang tuyên truyền chấn chỉnh nạn bắt nạt học đường. Trong giờ sinh hoạt, cô Quan chiếu phim giáo dục, Dụ Vãn Linh nhìn đoạn cảnh báo, bất giác nhớ đến các mảnh giấy sỉ nhục, cô chợt thấy sợ.

Cô đã đường đường chính chính "bắt chuyện" Giang Tư Trừng nổi tiếng toàn trường, khiến mọi người chú ý đến mình. Giờ mới chỉ là viết giấy cợt nhả, còn về sau thì sao? Liệu mọi chuyện có leo thang không?

Dù cô Quan đã phê bình trong lớp, nhưng cô ấy không có đủ thời gian và sức để lần ra từng đứa. Người tham gia ngày một nhiều, đa phần lại thuộc lớp khác, cô Quan chỉ giáo dục trong lớp mình thì không ăn thua.

Cảm xúc của Dụ Vãn Linh vốn dễ lộ lên mặt, sự sa sút của cô bị Dụ Hương Tú nhìn thấu. Tối đó, Dụ Hương Tú vào phòng tìm con, vừa vào chẳng nói gì, chỉ vén tóc con, nhìn trái nhìn phải. Dụ Vãn Linh biết mẹ đang xem chỗ bầm lần trước bị húc.

"Mẹ, bầm tan rồi."

Dụ Hương Tú thở dài, hỏi: "Thấy con dạo này tâm trạng không tốt, có phải bị bắt nạt không? Lần trước kính của con vẹo như thế, con cứ nói là tự ngã, mẹ nhìn không giống ngã chút nào."

Dụ Vãn Linh cúi đầu, không đáp.

Dụ Hương Tú lại thở dài, dịu giọng: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Mẹ... nhất định phải đi làm quen với Giang Tư Trừng sao? Có thể đổi sang cách khác không..."

Dụ Hương Tú khựng lại, rồi quay mặt đi.

Dụ Vãn Linh hiểu, mẹ đang né tránh lời cầu xin ấy.

"Mẹ, nói cho con biết đi, tại sao nhất định phải tiếp cận Giang Tư Trừng? Mình đến nhà họ Giang có phải vì chị Linh Linh không? Vậy thì Giang Tư Trừng dính dáng gì? Có thể đổi sang cách khác không? Rốt cuộc năm ấy là ai hại chị Linh Linh..."

"Không có cách khác!" Dụ Hương Tú cắt phăng chuỗi câu hỏi của cô. Ánh mắt bà trở nên sắc lạnh, giọng cũng vọt lên mấy bậc.

Hễ nhắc tới Dụ Linh, cảm xúc của Dụ Hương Tú lại khác thường. Lần đầu Dụ Vãn Linh hỏi chuyện của chị Linh Linh, cô đã bị dáng vẻ cuồng loạn của mẹ làm cho chết khiếp, sau này dần cũng quen.
Thế nên cô rất ít khi chủ động nhắc đến chị Linh, khỏi k*ch th*ch mẹ.

Dụ Hương Tú nắm chặt tay Dụ Vãn Linh, ánh nhìn sắc bén dần mềm lại: "Vãn Linh, con biết càng ít càng tốt. Biết nhiều quá có khi lại hại chính con, hiểu không?"

Dụ Vãn Linh gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Cô ôm chầm lấy mẹ, kiên định nói: "Con sẽ cố gắng giữ quan hệ tốt với Giang Tư Trừng!"

Đã là chuyện mẹ cho rằng phải làm, cô sẽ nỗ lực làm cho tốt, cố không để mẹ thất vọng.

"Mẹ, lúc mẹ chuẩn bị đồ ăn vặt cho Giang Tư Trừng, cô Thu có đứng canh suốt không?"

"Thường thì cô ta có ở gần đấy, nhưng không phải lúc nào cũng trông. Sao thế?"

"Vậy thì..." Dụ Vãn Linh lôi sổ tay ra, lia bút viết liền hai ba dòng, viết xong xé tờ giấy, gấp nhỏ bằng nửa đốt ngón tay rồi đưa cho Dụ Hương Tú.

"Lần sau mẹ chuẩn bị đồ cho Giang Tư Trừng, lén nhét tờ này cho cậu ta giúp con. Con muốn xin WeChat của cậu ta."

Cô và Giang Tư Trừng thật sự rất khó gặp. Ở nhà thì Thu Lam không cho tiếp xúc, ở trường lại càng khó. Dù sao cậu cũng là học sinh được cả trường chú ý, chủ động bắt chuyện không phải cách hay, hậu quả cô đã nếm đủ. Nếu xin được cách liên lạc thì tốt, khỏi phải vất vả chỉ để nói một câu.

Dù đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị bơ, cô vẫn muốn thử, vì cô nhắc tới lời hứa của cậu, cô muốn cậu giúp mình một lần.

Nhỡ đâu cậu chịu gật đầu?

Gửi giấy xong, Dụ Vãn Linh không hỏi tiếp, mấy ngày liền chẳng có hồi âm. Đúng lúc cô tưởng lại công cốc, Dụ Hương Tú bỗng đưa giấy hồi âm của Giang Tư Trừng cho cô.

So với mẩu giấy con con của Dụ Vãn Linh, giấy của Giang Tư Trừng chỉn chu hẳn, mỗi nếp gấp đều canh góc ngay ngắn, gấp rất ngay hàng thẳng lối. Chuẩn phong cách thường ngày của cậu, ăn mặc kỷ luật, sạch sẽ, khoá kéo đồng phục luôn kéo đến đúng "vị trí thích hợp", không bao giờ kéo nửa chừng, cũng không cho phép quần áo có nếp nhăn.

Cô cẩn thận mở giấy, đập vào mắt là hàng hành khải trơn tru, bay bướm. Trên đó không có câu trả lời nào khác, chỉ có một dãy WeChat.

Dụ Vãn Linh vội vàng lấy điện thoại kết bạn. Yêu cầu bạn bè được duyệt rất nhanh. Việc đầu tiên cô làm là mở Moments của cậu, không ngờ cậu không đăng gì, Moments để trống trơn.

Cô gửi tin nhắn WeChat, hẹn gặp ở thư viện. Không thấy Giang Tư Trừng trả lời. Cô không rõ cậu đồng ý hay không, nhưng vẫn đến thư viện đúng giờ hẹn.

Chiều muộn, thư viện vắng vì đang giờ ăn tối. Khung giờ này thời gian gấp gáp, đa số học sinh ăn ở căn-tin xong là về lớp làm bài.

Cô đi dọc kệ sách, rút ngẫu nhiên vài quyển ra lật tìm, vừa xem theo hàng vừa soi, cô phát hiện một quy luật, giấy nhắn tập trung trong sách tài liệu lớp 12.

Những sách này chỉ học sinh lớp 12 mới mượn, chứng tỏ những người tham gia chế nhạo khả năng cao cũng là học sinh lớp 12.

Nhưng cũng có khả năng khác. Đám đó hỗn đến mức cố tình để cô thấy những mảnh giấy, nên mượn đi mượn lại sách công cộng để truyền tay.

Dụ Vãn Linh thấy giả thuyết thứ hai mình nghĩ ra có hơi độc địa, có lẽ đây chỉ là trò đùa bốc đồng, động cơ không đến mức ấy, cô tự gạch bỏ giả thuyết hai.

Cô gom những mảnh giấy tìm được trong tay, đảo mắt kiếm thùng rác, vừa len ra khỏi những dãy kệ, cô thấy ngay Giang Tư Trừng. Cậu ngồi một mình ở bàn góc, cúi đầu đọc sách.

Dụ Vãn Linh bước lại, ngồi xuống đối diện. Giữa mỗi bàn đều đặt một chậu trầu bà, lúc nãy tán lá che khuất nên cô không thấy cậu đọc gì. Ngồi vào mới rõ, trên trang cậu đang xem là tiêu đề chói mắt: "Đứa trẻ lớn lên trong lồng chó."

Dụ Vãn Linh hơi thắc mắc đó là sách gì, rướn cổ muốn nhìn kỹ hơn, Giang Tư Trừng đóng sập sách lại. Nhưng nhờ thế cô nhìn rõ bìa: 《Bậc thang lên trời》.

Dụ Vãn Linh không rõ đó là sách gì, nhưng cô cũng không đào sâu, dù sao hẹn cậu ra là vì chuyện quan trọng hơn. Cô đi thẳng vào đề, xòe hết mấy mảnh giấy trên bàn, ra hiệu cho cậu nhìn.

Hai tay Giang Tư Trừng đặt trên sách, mắt cụp xuống liếc qua mớ giấy, rồi dịch ánh nhìn lên mặt cô.

"Giang Tư Trừng, cậu có thể nói cho tôi biết, tôi phải làm gì để kết thúc trò hề này không? Lần này, cậu có thể thực hiện lời hứa, giúp tôi một lần được không?"

Trước Tiếp