Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 035
"Ngài điên rồi sao?"
"Đùa thôi, đùa thôi mà!"
Kang Seok Ho tự tung ra một câu đùa nhạt nhẽo rồi cười ha hả như một gã điên, còn bồi thêm một câu xàm xí: "Thì cậu cũng là Beta mà. Dạo này cậu là người dính lấy giám đốc nhiều nhất còn gì." Phải một lúc lâu sau hắn mới ngừng cười và lên tiếng lần nữa.
"Này, cái cậu từng làm người mẫu cho công ty mình đến tận năm ngoái ấy. Chẳng phải lúc đó ngài ấy khen cậu ta được lắm sao?"
"À... Kang Hae Woon ấy ạ?"
"Ừ, đúng rồi. Chắc ngài ấy sẽ thích chứ?"
"giám đốc từng bảo Kang Hae Woon được lắm sao?"
Nhớ lại gương mặt của Kang Hae Woon, tôi thấy cũng khá đúng gu của Yoon Tae Oh. Một gương mặt mang lại cảm giác thanh khiết và tươi mới. Một vẻ ngoài dịu dàng cực kỳ phù hợp với quảng cáo nước giải khát. Thực tế, cậu ta là một Beta nhưng lại tỏa ra bầu không khí khiến người ta lầm tưởng là một Omega.
"Ngài ấy từng nói vậy, và chẳng phải vì thế mà mới gia hạn hợp đồng sao?"
Chà. Thế mà lúc nào cũng bảo không xem TV. Hóa ra những đứa lọt vào mắt xanh thì hắn vẫn tìm xem bằng được, thậm chí còn cho làm người mẫu công ty luôn.
"Thôi thì, nếu thật sự không có ai thì cũng phải thử một chuyến xem sao."
"Chắc chắn ngài ấy sẽ ưng bụng cho xem."
Cái tên nông cạn này. Có vẻ chỉ cần mặt mũi đúng gu một chút là hắn sẽ phát cuồng lên ngay. Để rồi cuối cùng lại bị đá hoặc làm người ta sợ mà chạy mất dép cho xem.
"Đội trưởng, ngài không tan làm sao?"
"...giám đốc vẫn chưa về nên tôi chưa về được. Các cậu cứ về trước đi."
Nếu có kiếp sau, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm thư ký nữa. À không, nếu có làm thì tôi sẽ chọn phục vụ một vị sếp nào biết tan làm đúng 6 giờ. Cái tên khốn Yoon Tae Oh kia, dù tối nay chẳng có lịch trình gì đặc biệt nhưng vẫn cứ lỳ mặt trong văn phòng, chẳng có ý định về nhà.
"Vậy chúng tôi xin phép về trước ạ."
Dàn cấp dưới thiếu nghĩa khí của tôi rút lui nhanh như một cơn gió. Tôi thẫn thờ nhìn vào màn hình máy tính. Để chuẩn bị cho kỳ Rut, tôi đã tìm ra biệt thự yên tĩnh nhất trong số các bất động sản của Yoon Tae Oh, liên lạc với bệnh viện để chuẩn bị đội ngũ y tế và thuốc an thần. Tôi còn dự phòng thêm một lượng thuốc đáng kể để đề phòng tình huống xấu nhất. Giờ thứ duy nhất còn thiếu là một Beta...
"Haizz... điên mất thôi."
"Cái gì điên cơ ạ?"
Tôi giật nảy mình đứng bật dậy vì tiếng hỏi vặn lại phát ra trong văn phòng mà tôi cứ ngỡ chỉ còn mình mình.
"Cậu vẫn chưa về sao?"
"Dạ... tôi phải dọn dẹp lại kho vật tư ạ..."
Won Gyu Il cầm chiếc máy tính bảng dùng cho công việc với gương mặt mếu máo.
"Cũng không gấp gáp gì đâu, để mai làm cũng được."
"Tôi nghĩ cứ kết thúc trong hôm nay cho nhẹ nợ ạ."
Cũng sáng suốt đấy chứ. Vì ngày mai chắc chắn sẽ lại có cả núi việc mới đổ xuống.
"Để tôi giúp cậu."
"Một mình tôi làm được mà ạ!"
Không đâu, cậu không làm nổi đâu. Dù tôi chưa trực tiếp bắt tay vào làm nhưng theo trí nhớ của Baek Si Eon, việc kiểm tra số lượng và sắp xếp kho vật tư này khó nhằn hơn tưởng tượng nhiều. Đúng chất phòng thư ký của Yoon Tae Oh, việc dọn kho cũng cực kỳ tốn công sức. Đây là nơi các lính mới thường xuyên mắc lỗi nhất.
"Không sao đâu. Dù gì giám đốc chắc cũng còn khướt mới về."
Và quan trọng hơn cả, chẳng phải cậu lính mới trước mặt này đang nắm giữ một "mạng sống" của tôi sao? Bằng mọi giá tôi phải thân thiết với cậu ta để lấy được giấy phép casino. Dù tôi cũng thấy phiền bỏ xừ, nhưng vẫn tiên phong đi về phía kho vật tư.
"Nhưng mà ngài có thấy chúng ta hơi kỳ lạ không ạ...?"
"Kỳ lạ? Chuyện gì cơ?"
Trong lúc đang đối chiếu danh sách với số lượng hàng hóa và sắp xếp lại đống vật tư mới chuyển đến, Won Gyu Il ngập ngừng mở lời.
"Sao chúng ta lại mua nhiều gạt tàn thế này ạ?"
À, cái đó. Yoon Tae Oh không hay hút thuốc trong văn phòng. Tuy nhiên, gạt tàn luôn phải ở trong tầm tay của hắn.
"Để ném đấy."
Chẳng phải việc để Yoon Tae Oh trút giận lên đồ vật vẫn tốt hơn là để hắn đánh người sao? Thà cứ kết thúc bằng mấy cái gạt tàn là còn may chán. Dù mỗi cái có giá hàng trăm nghìn won, nhưng so với mạng người thì chẳng thấm vào đâu, nên tôi cứ để hắn ném cho thỏa thích.
"Nghĩa là sao ạ...?"
Tôi không giải thích thêm cho cậu lính mới. Dù trông tôi thế này nhưng tôi cũng là người khá nghĩa khí, tôi muốn che giấu những góc khuất tàn bạo của Yoon Tae Oh nhiều nhất có thể.
"Cậu không biết thì tốt hơn."
"Cũng đúng ạ... tôi thấy giám đốc đáng sợ lắm."
Đó là cảm nhận chung của tất cả mọi người thôi. Vì chỉ cần sẩy chân một chút là cái gạt tàn này có thể trở thành hung khí đập nát sọ tôi bất cứ lúc nào.
"Dù vậy thì ngài ấy vẫn là người tốt hơn cậu nghĩ đấy."
"Ôi trời... tôi vẫn chưa quên được lúc ở nhà ăn giám đốc đã..."
Won Gyu Il tiến lại gần bên cạnh tôi để sắp xếp đồ đạc, cậu ta khẽ rùng mình như thể đang cố xua đi một ký ức kinh hoàng nào đó.
"Ở nhà ăn... làm sao cơ?"
Nghĩ lại thì, lúc ở nhà ăn Won Gyu Il đã mặt cắt không còn giọt máu rồi bỏ chạy trước. Tôi quay đầu lại nhìn thẳng vào cậu ta.
"...Chuyện là..."
Cái tên này có thói quen này à? Cậu ta đột ngột cúi thấp mặt xuống thu hẹp khoảng cách với tôi. Chẳng hiểu sao chỉ có hai người mà cậu ta lại thích thì thầm đến thế. Nhưng vì cũng tò mò muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở nhà ăn nên tôi khẽ nghiêng đầu đưa tai lại gần. Để xem câu chuyện thú vị đến mức nào nào.
"Ở nhà ăn thì làm sao. Sao không kể cho tôi nghe cùng với?"
Thế nhưng, giọng nói lọt vào tai tôi lại là một giọng nói khác hoàn toàn.
"Đại, giám đốc ...?"
Dường như bị giật mình bởi giọng nói bất thình lình, cậu lính mới suýt nữa thì bay người ra sau, va sầm vào kệ kho rồi ngã nhào. Khi Yoon Tae Oh bước vào không gian vốn đã chẳng rộng rãi gì, cái kho nhỏ bé lại càng trở nên chật chội hơn. Trước khi tôi kịp nhận ra tại sao hắn lại xuất hiện ở đây, Yoon Tae Oh đã lao tới như một con bò tót điên cuồng.
Hắn, kẻ mà tôi cứ ngỡ đang đứng ở khoảng cách khá xa, đã thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt. Cánh tay tôi bị một lực cực mạnh túm lấy và cơ thể tôi cứ thế bị kéo đi. Những tiếng va chạm "Rầm, rầm!" liên tiếp dội vào tai. Vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh nên tôi nhất thời đờ đẫn không thể cử động.
"Có sao không."
Chỉ đến khi giọng nói trầm thấp len lỏi vào tai, tôi mới sực tỉnh. Lúc đó tôi mới nhận ra mình đang bị vây hãm ở một nơi nào đó. Chính xác là... trong lồng ngực của Yoon Tae Oh. Tôi cảm nhận rõ rệt bàn tay đang ôm lấy eo mình và cảm giác từ bàn tay đang giữ chặt cánh tay tôi.
"Cái, cái gì cơ ạ...?"
Kẻ thực hiện cuộc tấn công là anh cơ mà, sao lại hỏi tôi câu đó. Tôi vừa nói vừa áp mặt vào lồng ngực Yoon Tae Oh, giọng nói của hắn dội xuống từ đỉnh đầu tôi.
"Không bị thươ... cậu đang làm cái quái gì thế này."
Khoảng cách có vẻ quá gần, và bàn tay đang ôm eo cũng khiến tôi bận tâm.
"Sao lại bóp ngực người khác thế hả."
"Bóp, bóp hồi nào ạ! Chỉ là... tôi muốn ngài giữ khoảng cách ra một chút, ý tôi là vậy đấy!"
Cái tên điên này bị gì vậy. Vì hắn ôm ghì lấy tôi quá chặt nên tôi chỉ đưa tay ra định đẩy lồng ngực hắn ra thôi mà.
"Nhìn kìa, tay của Thư ký Kim."
Hắn nói cái quái gì vậy. Tôi cúi xuống nhìn theo lời nói nhảm nhí của hắn... Ơ...?
"Thế này thì tôi có thể báo cáo cậu về tội quấy rối t*nh d*c nơi công sở được đấy."
Gì vậy nè. Tại sao tay tôi lại đang bóp chặt ngực hắn thế này...? Mà cái khối cơ bắp cuồn cuộn trong tay này... sao lại săn chắc đến thế chứ...?
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi ạ...!"
Tôi hốt hoảng buông tay và tách khỏi người hắn. Hèn chi.... Cảm giác trong lòng bàn tay cứ thấy "đã đã". Cơ bắp kiểu gì mà đến áo khoác cũng không che nổi thế này. Phải rồi, ngay cả khi chỉ mặc sơ mi thì hai cái đ** t* cũng....
"Cậu đang xin lỗi thật đấy à. Nhìn mặt chẳng có chút gì là hối lỗi cả."
Tự nhiên tôi thấy nóng bừng cả mặt. Những cảm giác lạ lẫm còn vương lại trong lòng bàn tay, rồi cả bàn tay ôm lấy eo ban nãy nữa. Đầu tôi như sắp nổ tung đến nơi rồi.
"...Tôi có nên lánh mặt đi trước không ạ?"
À, tôi quên mất. Cậu lính mới đang đứng dính chặt vào tường với tư thế lóng ngóng, cất lời bằng giọng nói đầy sợ hãi.
"Haizz..."
Nghe thấy giọng nói thảm hại đó, Yoon Tae Oh bước về phía cậu ta. Tôi cũng sực tỉnh và nhìn quanh, lúc này mới nhận ra chuyện vừa xảy ra. Có vẻ như khi cậu lính mới va vào kệ, đống hộp đựng gạt tàn xếp bên trên đã rơi xuống sàn. Nhìn những chiếc gạt tàn vỡ nát thảm hại, tôi không khỏi rùng mình. Nếu ban nãy Yoon Tae Oh không kéo tôi lại, có lẽ cái đầu tôi cũng đã nát bét như thế rồi.
Nhưng mà... hai cái người kia đang làm gì thế?
Yoon Tae Oh tiến lại gần cậu lính mới, cúi người xuống thì thầm vào tai cậu ta như đang nói chuyện bí mật. Tôi vốn nghĩ cậu lính mới cũng cao to lắm rồi, nhưng khi đặt cạnh Yoon Tae Oh mới thấy sự chênh lệch rõ rệt như gà con đứng cạnh gà chọi vậy. Đương nhiên Yoon Tae Oh là gà chọi rồi.
"...Vâng, vâng...!"
Cứ mỗi lần Yoon Tae Oh thì thầm, mặt cậu lính mới lại chuyển sang màu trắng bệch, mắt trợn ngược như sắp lọt ra ngoài, con ngươi rung lên bần bật. Cái miệng há hốc trông như đang muốn thốt lên lời kinh hoàng.
"Đi đi, được rồi đấy."
"Cảm ơn, cảm ơn ngài ạ...!"
Cậu lính mới cúi gập người đến mức trán sắp chạm đầu gối rồi chạy biến đi như một cơn gió. Cứ như thể tôi không hề tồn tại ở đó vậy, cậu ta chỉ nhìn mỗi Yoon Tae Oh. Đúng là làm ơn mắc oán mà, tử tế với mấy đứa nhóc này chẳng được tích sự gì.
"Thư ký Kim..."
"Baek."
"Haizz... chết tiệt."
Chết tiệt, tôi lỡ mồm rồi. Vừa buột miệng chỉnh lại cái tên mà Yoon Tae Oh lại gọi sai, tôi đã thấy sống lưng lạnh toát trước lời chửi thề trầm thấp thốt ra từ miệng hắn. Giờ tôi thà để hắn gọi là Thư ký Kim cho quen, tại sao tôi lại cứ phải đi sửa lại làm gì cơ chứ. Lần này chắc chắn là nguy hiểm rồi. Yoon Tae Oh bắt đầu cử động một cách bực dọc. Hắn nắm chặt lấy cổ tay tôi như muốn bóp nát nó vậy.
"...giám đốc , ngài đang làm gì vậy ạ!"
Yoon Tae Oh bắt đầu lục lọi lung tung trên bất kỳ cái bàn nào trong phòng thư ký. Hắn kéo ngăn kéo ra đổ sập xuống bàn, dùng tay bới tung lên. Gì đây, lại là một kiểu lên cơn mới à? Sau một hồi loay hoay, hắn tìm thấy thứ gì đó trong đống văn phòng phẩm.
"Gọi tên ra."
"Dạ...?"
"Tên của Thư ký Baek."
"...Baek Si Eon..."
Đôi khi tôi tự hỏi có phải Yoon Tae Oh cố tình làm vậy không. Kiểu như hắn cố tình không thèm nhớ mặt và tên của những kẻ mà hắn không ưa chẳng hạn... tôi đã từng nghĩ như thế đấy. Nhưng nhìn hành động của Yoon Tae Oh lúc này, có vẻ hắn thật sự mắc bệnh không thể nhớ tên người khác rồi.
"Đeo vào."
"Tại sao ạ...?"
"Tại sao, hả? Tại sao?"
Vì nghe thấy một yêu cầu quá đỗi vô lý nên tôi đã hỏi vặn lại.
"Không! Ý tôi là... bây giờ, ngài bảo tôi đeo cái thẻ tên này vào sao...?"
Đúng vậy. Yoon Tae Oh đã tìm thấy một chiếc thẻ tên bằng nhựa có kẹp. Sau đó hắn nguệch ngoạc viết chữ "Baek Si Eon" lên giấy rồi nhét vào trong thẻ. Nghe cái giọng điệu gắt gỏng của Yoon Tae Oh, tôi vừa nửa đoạt lấy chiếc thẻ tên từ tay hắn để đeo lên ngực, vừa thấy cạn lời như nhau.
"Sao, không vừa ý à?"
Không... cũng không hẳn là vậy....
"...Nhưng ngài viết đẹp đẹp chút có được không..."
Gì vậy chứ. Nhìn mặt mũi thì rõ là bảnh bao mà sao chữ viết lại thế này. Cứ như thể viết bằng chân vậy....
"Từ giờ hãy đeo nó mỗi ngày khi làm việc."
Bực mình thật đấy, cái đồ não cá vàng này.