Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 34

Trước Tiếp

Chương 034

"Bây giờ ngài định dùng cái đó để bào chữa sao. Đừng nghĩ cứ lôi một người không có mặt vào là có thể giải thích được tất cả mọi chuyện."

Cơn giận bốc lên khiến giọng nói của tôi không còn giữ được sự điềm tĩnh. Những thư ký lão làng, vốn đã già đến mức có thể gọi là "đồ cổ", chỉ biết ngậm chặt miệng, chẳng thể đưa ra một câu trả lời thỏa đáng nào cho tôi.

"Dẫu Đội thư ký 3 có là đội trực thuộc quyền quản lý của giám đốc đi chăng nữa, nhưng ngay từ đầu việc giao phó chu kỳ Rut cho đội các ngài phụ trách chẳng phải là một sự nực cười sao."

Nghe tin chu kỳ Rut của Yoon Tae Oh sắp đến, tôi đã phải triệu tập một cuộc họp khẩn cấp. Từ trước đến nay, chu kỳ Rut của hắn vốn do Đội thư ký 3 đảm nhận. Đội 3, cùng với Đội bảo an 3, thường chuyên xử lý những mảng tối. Có thể gọi là giải quyết những việc không được hợp pháp cho lắm. Chỉ cần là việc vì sự an nguy của cá nhân Yoon Tae Oh hay của công ty, họ sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào.

"Dù sao thì chúng tôi cũng đâu có bỏ lỡ hoàn toàn, từ bây giờ bắt đầu chuẩn bị là được mà."

"À, định bụng là cứ cho ngài ấy uống đại vài loại thuốc, rồi kiếm bừa mấy cậu Beta có nhan sắc một chút dâng lên chứ gì?"

"...Thì trước giờ vẫn luôn làm như vậy mà...."

Cái lão già này đúng là muốn gây họa lớn mà. Chẳng hiểu kiểu gì mà lão ta còn chẳng hiểu Yoon Tae Oh bằng cả tôi nữa.

"Đã bao giờ giám đốc chịu trải qua kỳ Rut với những hạng người tầm thường chưa?"

Trước sự thật hiển nhiên ấy, tất cả dàn thư ký có mặt – ngoại trừ những nhân viên đang túc trực tại nhà riêng – đều đồng loạt im bặt.

"Ít nhất là cho đến nay, ngài ấy luôn trải qua kỳ Rut với những Beta mà ngài ấy để mắt tới. Dù không biết cảm xúc của đối phương ra sao. Nhưng hiện tại, ngay cả một Beta như thế cũng không có, thì các ngài định tính sao đây?"

Yoon Tae Oh, thực chất không phải là hạng người lăng nhăng bừa bãi như vẻ bề ngoài. Hắn là một nhân vật có sự chung tình nhất định. Tất nhiên, vấn đề nằm ở chỗ tình cảm đó luôn chỉ từ một phía của hắn, nhưng ít nhất, nếu không phải là người mà hắn nảy sinh cảm giác ám ảnh, hắn sẽ tuyệt đối không lên giường. Điều đó vẫn đúng ngay cả trong kỳ Rut.

"Đội thư ký 3 hãy buông tay đi. Từ giờ trở đi, kỳ Rut của giám đốc sẽ do tôi đích thân lo liệu."

"Đội trưởng Baek...!"

Nếu xét về tuổi tác và thâm niên vào công ty, họ đều là những người tiền nhiệm của tôi. Thế nhưng nhờ Đội thư ký 1 có tốc độ "thanh lọc" nhân sự quá nhanh nên tôi mới có thể ngồi vào ghế Đội trưởng sớm hơn họ. Đáng tiếc thay, ở chốn công sở thì chức vụ chính là chân lý.

"Đến cái máy tính bảng còn không dùng thạo để rồi ghi sai cả ngày tháng, thì tốt nhất các ngài nên chuẩn bị nghỉ hưu dần đi là vừa."

Tôi không thèm liếc nhìn những thành viên Đội 3 đang đỏ mặt vì tức giận mà bước thẳng ra khỏi phòng họp. Ngay khi vừa ngồi vào chỗ, chiếc chuông gọi của Yoon Tae Oh đã sáng đèn đỏ.

"Vâng, thưa giám đốc ."

Cậu đi trồng cây cà phê đấy à.

"À... cái đó, tôi tới ngay đây ạ. Vì tôi đang tự tay xay hạt... Đại, giám đốc ...?"

Đến cả cái tên này cũng chỉ toàn làm những việc đáng ghét. Tôi đã đang bực mình muốn chết rồi, vậy mà Yoon Tae Oh chỉ nói xong phần mình là cúp máy cái rụp. Dù sao thì việc tôi quên bẵng đi cũng là sự thật, nên tôi nhanh chóng pha cà phê rồi đi vào văn phòng của hắn. Cơn giận trước tin tức gây sốc về kỳ Rut, cộng với việc chạy đôn chạy đáo pha cà phê khiến bát gà hầm sâm ban nãy như đã tiêu hóa sạch sành sanh.

"Thưa giám đốc ."

"Tôi cứ ngõ cậu đi trồng cây cà phê luôn rồi chứ."

"...Tôi vừa mới pha xong để ngài được dùng cà phê tươi mới nhất đây ạ."

Tôi chăm chú quan sát Yoon Tae Oh khi hắn đang nhấp ngụm cà phê. Nghe bảo kỳ Rut sắp đến, có lẽ bản thân hắn là người cảm nhận rõ nhất. Đó chính là sự khác biệt giữa cá thể mang gen trội và gen thường. Khác với những người bình thường chẳng biết khi nào cơn bão chu kỳ sẽ ập đến, các Alpha và Omega trội có thể dự đoán được phần nào thời điểm cơ thể mình bị cuốn vào chu kỳ.

"Hôm nay tâm trạng ngài thế nào ạ?"

"Tự nhiên hỏi vậy làm gì. Ở công ty này có ai mà tâm trạng tốt được sao."

À... hóa ra dù là giám đốc thì ở công ty tâm trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao nhỉ.

"...Dạo gần đây giám đốc có xem TV không ạ?"

"Không."

Phải rồi. Cái hạng người đến cả tin tức cũng chỉ nghe tôi đọc cho thì làm gì có chuyện xem TV. Thậm chí trong phòng của Yoon Tae Oh còn chẳng có lấy một chiếc TV nào. Đúng là nan giải. Tôi cần phải tìm ra một Beta mà Yoon Tae Oh quan tâm, nhưng dạo gần đây kỳ lạ là chẳng thấy hắn hứng thú với ai cả. Theo nguyên tác, hắn vốn là kẻ có "con mắt đưa tình" đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua một Beta nào đó trên đường là sẵn sàng dừng xe lại cơ mà.

"Vậy... dạo gần đây ngài có để mắt đến Beta nào không..."

Hình như tôi lại lỡ lời rồi. Tôi đã đắn đo mãi mới dám hỏi, vậy mà Yoon Tae Oh lại đặt ly cà phê xuống một cách khá bực dọc.

"Cậu đang nghĩ cái gì vậy?"

Thôi hỏng rồi. Trước tiên cứ phải xin lỗi đã.

"Tôi xin lỗi, tôi chỉ là vì kỳ Rut...!"

"Chỉ vì tôi vừa mới lọc chút thịt gà cho cậu ăn thôi mà..."

Đôi khi trong mấy bộ phim siêu năng lực chẳng phải hay có cảnh tượng đó sao? Cả thế giới bỗng chốc dừng lại, con chim đang bay hay chiếc lá đang rơi cũng đứng khựng giữa không trung. Những người đang nói chuyện cũng bất động như những bức tượng. Hiện tại... tôi đang trải nghiệm gián tiếp cái tình huống đó đây.

Chính xác là giọng nói của hai chúng tôi đã đè lên nhau. Lời bào chữa của tôi và sự cáu kỉnh của Yoon Tae Oh. Nhưng mà cái tên này vừa nói cái quái gì thế....

"...Vì nghe bảo chu kỳ của ngài sắp đến... nên tôi mới nói vậy mà...?"

Tôi cũng phải mất một lúc lâu mới nối tiếp được vế sau, nhưng Yoon Tae Oh còn nhìn chằm chằm vào mặt tôi lâu hơn thế. Sau đó, hắn cầm ly cà phê trên bàn lên, chậm rãi nhấp một ngụm. Khi hắn ném cái nhìn về phía tôi lần nữa, biểu cảm của hắn đã hoàn toàn khác hẳn lúc nãy.

"Ra ngoài đi."

Trông cứ như... một khuôn mặt đang ngập tràn giận dữ. Không, cứ như thể một cơn đại phong hàn giữa mùa đông đang tràn về vậy. Phải chạy trốn ngay thôi.

 

"Đội trưởng, tôi mua thêm cho ngài một ly cà phê nữa nhé...?"

Việc đi ăn trưa với Won Gyu Il có vẻ hiệu quả thật. Cái tên vốn chỉ biết thu mình một góc rụt rè giờ đã chủ động tiến lại gần bắt chuyện. Tôi vừa nhai đá rôm rốp vừa lắc đầu từ chối.

"Sao ngài lại cười thế ạ...?"

Thế nhưng cậu lính mới đang đứng cạnh bàn tôi bỗng dưng bật cười.

"À, d... dạ không. Không có gì đâu ạ."

Rõ ràng là phải có lý do gì đó. Won Gyu Il nói dối mà chẳng thèm giấu đi ý cười. Cái tên này chắc không biết tôi là kẻ nhạy bén đến mức nào rồi.

"Nói mau. Tôi mà cáu lên là đáng sợ lắm đấy."

Dù tôi đã cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng cũng chẳng ăn thua. Cậu lính mới mím chặt môi nhịn cười, rồi cúi thấp người xuống như thể đang nói một bí mật gì đó.

"...Tại vì cách ngài nhai đá trông 귀여워서 (đáng yêu) quá ạ."

"Đáng... đáng yêu sao?"

Tôi không tin vào tai mình nữa. Ở cái công ty khắc nghiệt này, lại còn là ở phòng thư ký nơi mà cái đầu có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ được nghe từ đó. Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng chưa kịp phản ứng gì cho đúng, Won Gyu Il đã nhanh chân chạy mất sau tiếng gọi của cấp trên.

"Chẳng lẽ trong món gà hầm sâm có bỏ thuốc gì sao..."

Hôm nay tôi nghe thấy quá nhiều lời kỳ quặc. Tôi vẫn còn đang mải nghĩ lý do tại sao ban nãy Yoon Tae Oh lại nổi giận, giờ lại bị dội thêm gáo nước lạnh là lời nói nhảm nhả của cậu lính mới.

"Đội trưởng Baek, làm gì đấy."

Có vẻ hôm nay là một ngày xui xẻo.

"Đội trưởng Kang không có việc gì làm sao?"

"Nếu tôi có việc thì nghĩa là sẽ có ai đó biến mất đấy. Đội trưởng Baek cũng tàn nhẫn ghê nhỉ."

Lần này là Kang Seok Ho. Có lẽ vì tính chất công việc của Kang Seok Ho là như thế nên cả phòng thư ký bỗng chốc im lặng như tờ ngay khi hắn xuất hiện. Tiếng máy in đang in giấy dường như là âm thanh lớn nhất lúc này.

"Đi uống cà phê đi."

"Tôi vừa... vừa mới uống xong mà."

"Bảo nhẹ nhàng thì đi theo đi."

Cái tên khốn này, rõ ràng là chẳng dùng lời lẽ nhẹ nhàng chút nào. Hắn dùng bàn tay hộ pháp bóp chặt vai tôi, gương mặt đầy những hình xăm nở nụ cười. Nếu tôi mà từ chối thêm lần nữa... chắc hắn sẽ vặn gãy vai tôi luôn quá...?

"Một ngày cũng phải uống tầm ba ly cà phê chứ, đi thôi."

Để bảo vệ bờ vai, tôi đành đi theo Kang Seok Ho mua cà phê rồi hướng lên sân thượng tầng trung.

"Ư... Lạnh quá. Đội trưởng Baek không thấy lạnh sao?"

Sân thượng tầng trung cũng ở trên cao nên gió thổi khá buốt. Tôi đã kéo vạt áo khoác dày kín cổng cao tường, vậy mà Kang Seok Ho chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng dính trông như lễ phục mùa hè mà vẫn thản nhiên như không.

"Tôi là Alpha nên không sao đâu. Chút cái lạnh này đối với tôi chẳng là gì cả."

"Đội trưởng đang ch** n**c mũi kìa."

Chảy thật, nước mũi ấy. Cứ mặc áo ấm cho dày vào có phải hơn không. Chẳng hiểu sao cứ phải làm màu, mặc phong phanh thế kia để giữ thể diện làm gì cơ chứ.

"...Hay là đi vào phòng nghỉ đi? Nghĩ lại thì chắc Đội trưởng Baek lạnh lắm."

"Giọng ngài đang run cầm cập kìa. Coi chừng vỡ cả quai hàm đấy."

Cái tên này cũng có điểm khá nực cười. Có thể gọi là hơi ngốc nghếch một chút chăng. Nghe bảo Alpha thường có trí tuệ nhạy bén hơn người thường, nhưng có vẻ không phải ai cũng vậy. Nếu tên này mà sinh ra là Beta, chắc đời hắn sẽ gian nan lắm đây. Tôi đi theo Kang Seok Ho vào phòng nghỉ dẫu hắn vẫn nhất quyết không chịu thừa nhận là mình lạnh. Dù sao thì cũng phải cứu lấy mạng người chứ.

"Có chuyện gì vậy ạ?"

"Đội trưởng thư ký 3 dạo này... có vẻ im hơi lặng tiếng quá nhỉ."

"Thì chẳng phải vì ông ta đang chịu kỷ luật nên mới thế sao?"

"Phải, nhưng cái lão già cáo già đó sao lại chịu nhận kỷ luật một cách im lặng như thế chứ."

"...Chẳng phải hai người thân nhau lắm sao?"

Thật lạ. Tôi cứ ngỡ Kang Seok Ho và lão già Đội trưởng thư ký 3 chắc chắn phải thân thiết lắm, nhưng nghe giọng điệu này thì có vẻ không phải vậy.

"Điên à. Lão già lòng dạ đen tối đó thâm hiểm lắm."

Cũng đúng, trong nguyên tác lão ta cũng là kiểu nhân vật như vậy. Tham lam chức quyền và là một lão già bỉ ổi sẵn sàng đâm sau lưng người khác.

"Dù sao thì cũng hãy cẩn thận. Tôi không biết rõ lắm nhưng chắc chắn lão ta chẳng có cảm tình gì tốt đẹp với Đội trưởng Baek đâu."

"...Vâng, trước tiên tôi cứ ghi nhận vậy."

Lời cảnh báo chắc không thừa đâu nên cẩn thận vẫn hơn. Chỉ là tôi không hiểu tại sao cái tên này lại nói mấy lời đó với mình.

"À, Đội trưởng Kang cũng nghe rồi chứ? Sắp đến kỳ Rut của giám đốc rồi đấy."

"Đã đến rồi sao?"

"Phải ạ. Chu kỳ thường là 3 tháng một lần đúng không?"

"Đúng vậy... Haizz, làm Alpha trội cũng chẳng sung sướng gì. Chắc sẽ dữ dội lắm đây."

Đồng quan điểm. Các cá thể mang gen trội thường có chu kỳ rất dài và diễn ra cực kỳ mãnh liệt. Không phải kiểu chỉ vất vả tạm thời trong một hai ngày là xong đâu.

"Lần này vấn đề là không có Beta nào cả. Chỉ dùng thuốc thì chắc không làm dịu nổi đâu."

"Cũng đúng nhỉ? Thật là chuyện lạ. Sao dạo này ngài ấy lại không yêu đương gì trong thời gian dài thế nhỉ."

Cũng không hẳn là dài. Kim Dae Hyun cũng chỉ mới cách đây không lâu, rồi sau đó còn có Han Ye Jun nữa. Dù sao thì việc cảm xúc của Yoon Tae Oh có một khoảng trống thế này cũng là một điều đáng ngạc nhiên.

"À, có một người mà?"

"...Dạ?"

Kang Seok Ho dường như vừa sực nhớ ra điều gì đó.

"Nhìn giám đốc dạo gần đây... tôi thấy có vẻ ngài ấy có thể trải qua kỳ Rut cùng người đó được đấy."

Hắn tự gật đầu một mình như đang cân nhắc khả năng về nhân vật mà hắn vừa nghĩ đến. ...Chẳng lẽ lại có một nhân vật nào đó mà tôi chưa hề nghĩ tới sao...?

"Là ai vậy ạ...?"

"Cậu đấy."

Trước Tiếp