Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 108: Sự thật đằng sau cuộc trốn chạy
"Chẳng lẽ cậu nghĩ cho đến tận bây giờ tôi vẫn không biết cậu ở đâu nên mới để yên như vậy sao?"
Khoan đã. Tôi không thể hiểu nổi lời Yoon Tae Oh vừa nói.
"Thử nghĩ mà xem. Làm sao một cuộc trốn chạy lại có thể thuận lợi đến thế? Ở phòng Suite khách sạn, đi du lịch châu Âu bằng vé hạng thương gia.... Một người bình thường sao có thể làm được điều đó?"
Tôi cứ ngỡ... mình chỉ gặp may một chút thôi. Rằng kể từ khi rời khỏi công ty, những vận may chưa từng có bấy lâu nay bỗng chốc ập đến cùng lúc. Dù là một kẻ xui xẻo đến đâu đi chăng nữa, thì trong suốt cuộc đời dài đằng đẵng, chẳng lẽ lại không có nổi vài lần gặp vận may nhỏ nhoi hay sao. Thế nhưng... sự thật không phải vậy ư...?
"Vậy thì...! V-vốn dĩ anh đã biết hết rồi sao? Ngay từ khi tôi còn ở Namhae?"
"Đó không phải là chuyện đương nhiên sao. Ngay từ đầu, tại sao tôi lại để yên khi cậu rút tiền mặt ở ngân hàng cơ chứ."
"……."
"Tôi đã nghĩ cho Baek Si Eon đến thế, vậy mà bản thân Baek Si Eon lại đi quyến rũ người đàn ông khác."
Lẽ ra tôi phải nghi ngờ mới đúng. Về một cuộc đào tẩu diễn ra quá đỗi trơn tru. Tôi đã tự tin rằng mình đang trốn chạy một cách thông minh dựa trên những kinh nghiệm tích lũy bấy lâu, nhưng hóa ra tôi chỉ đang nhảy múa trong lòng bàn tay của Yoon Tae Oh mà thôi.... Bí mật về cuộc bỏ trốn mà tôi chưa từng ngờ tới này chính là cú sốc lớn nhất trong số những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Còn chấn động hơn cả sự xuất hiện của Yoon Tae Oh. Công ty của chúng tôi... hóa ra là một nơi đáng sợ hơn tôi tưởng nhiều.
"Vậy... đồ ăn gửi đến phòng ngày hôm qua cũng là...?"
"Tất nhiên rồi. Mà đó là phần ăn dành cho hai người, nghe nói cậu đã ăn sạch cả rồi đấy."
...Cái gã mà người nhân viên gọi là Alpha của 'tôi' cũng chính là Yoon Tae Oh. Trời đất ơi. Nhìn lại mới thấy, tôi đúng là cái loại nhân vật rất dễ bị người ta đánh thuốc độc chết ở xó xỉnh nào đó. Chẳng biết ai đưa cho mà cũng ngồi ăn sạch bách chỗ đồ ăn đó cho được....
Tôi sững sờ đến mức không thốt nên lời. Vì cuộc trốn chạy diễn ra quá bình ổn nên đã có lúc tôi tự hỏi liệu có phải Yoon Tae Oh không hề đuổi theo mình hay không. Thế nhưng hóa ra... tôi vốn đã ở trong tình cảnh bị tóm gọn rồi. Tất cả mọi cử động đều nằm trong sự kiểm soát của Yoon Tae Oh!
Nhưng dù là vậy, vẫn có điểm tôi không thể hiểu nổi.
"Nhưng tại sao... đến tận bây giờ anh mới xuất hiện...?"
Tôi nhanh chóng nhận định rằng anh không hề nói dối. Nếu lấy lời anh nói làm tiền đề, mọi chuyện về cuộc sống thoải mái của tôi bấy lâu nay đều được giải thích thỏa đáng. Thậm chí tin rằng có sự can thiệp của anh còn hợp lý hơn. Điều tôi thắc mắc duy nhất là, tại sao anh lại xuất hiện vào thời điểm này. Nếu xét theo tính cách thường ngày của Yoon Tae Oh, lẽ ra anh phải triệu hồi tôi ngay lập tức khi vừa tìm thấy chứ. Việc bắt trói rồi giam cầm tôi trong một căn phòng kín nào đó chẳng phải sẽ giống phong cách của anh hơn sao.
"Đó chính là câu tôi muốn hỏi cậu đấy."
Hôm nay tôi có thể đọc vị cảm xúc của Yoon Tae Oh rất rõ ràng. Có lẽ là do anh không thèm nỗ lực che giấu mà cứ thế bộc lộ hết ra ngoài. Hiện tại, giọng nói của anh phảng phất vẻ giận dữ. Chỉ cần tôi lỡ lời một câu thôi là anh sẽ bùng nổ ngay lập tức.
"Tôi thấy mình đã cho cậu đủ thời gian rồi, rốt cuộc thì bao giờ cậu mới định quay về hả?"
"Chuyện đó thì..."
"Không, trước đó cậu có thể giải thích lý do cậu bỏ rơi tôi mà chạy trốn một cách thuyết phục được không?"
"……."
Bầu không khí giữa chúng tôi thay đổi trong tích tắc. Có thể đó chỉ là cảm nhận cá nhân của tôi, nhưng câu hỏi của Yoon Tae Oh đã kéo tôi trở về với thực tại. Một thực tại tách biệt hoàn toàn với việc anh tìm đến khi tôi không hề kỳ vọng, việc anh nói lời nhớ nhung và nụ hôn ban nãy.
"Chắc cậu cũng biết việc chúng ta đã trải qua kỳ ph*t t*nh cùng nhau rồi chứ."
"...Vâng...."
"Vậy thì cậu nghĩ cảm xúc của tôi thế nào? Sau khi trải qua khoảng thời gian đó, Baek Si Eon lại bỏ trốn biệt tích. Không phải tôi để yên vì thấu hiểu cho cuộc bỏ trốn này đâu. Chỉ là... tôi chờ đợi cậu tự mình giải thích thôi."
Đó là thực tại ẩn giấu đằng sau sự ngọt ngào của nụ hôn với Yoon Tae Oh. Một thực tại mà tôi buộc phải đối mặt vì không còn nơi nào để trốn chạy nữa.
Trước đây, khi vị Thư ký tổng quát định làm bại lộ thân phận của tôi, đã có ai đó can thiệp. Lúc đó vì quá bận tâm đến việc che giấu bí mật nên tôi đã không tìm hiểu sâu, nhưng tôi không phải là không biết đến sự tồn tại của một người khác đã nhận ra bí mật của mình. Người đáng nghi nhất là Yoon Tae Oh, nhưng khi đó anh lại là người tôi ít nghi ngờ nhất.
"Tại sao anh lại giúp tôi...? giám đốc vốn dĩ ghét... không, bài xích Omega lắm mà...."
Dù nghe có vẻ giống như một ảo tưởng phi lý, nhưng nếu giả định rằng anh đã sớm biết tôi là Omega thì mọi chuyện mới có thể khớp lại với nhau. Thời điểm mà tôi đoán anh nhận ra thân phận của mình chính là lúc tôi vừa nói đến. Tất nhiên, thời điểm hay lý do biết được không phải là điều quan trọng. Tại sao anh lại biết chuyện đó mà vẫn giả vờ như không biết? Thêm vào đó, anh còn chung chăn gối với tôi - một kẻ đang trong kỳ ph*t t*nh. Trong khi tôi chính là một Omega mà anh vô cùng ghê tởm.
"Tôi chưa từng giúp cậu."
"...Dạ?"
"Nếu nói lý do giống như việc Baek Si Eon lẻn vào nơi tôi trải qua kỳ mẫn cảm thì chắc cậu sẽ dễ hiểu hơn nhỉ."
Lý do mà tôi đã hai lần lẻn vào nơi Yoon Tae Oh trải qua kỳ mẫn cảm. Chẳng lẽ... Yoon Tae Oh đã biết rồi sao? Biết rằng tôi đã trải qua đêm đó với anh bằng tâm thế nào. Một lý do giống hệt với thứ cảm xúc mà ngay cả chính tôi cũng nhận ra muộn màng....
"...Phải chăng đó là một trong những lý do cậu bỏ trốn. Vì lúc đó thấy sợ, hay đại loại thế."
Có vẻ Yoon Tae Oh cũng đã suy nghĩ rất nhiều. Sau kỳ mẫn cảm, anh - người cứ khăng khăng hỏi tôi có vào phòng anh hay không - cũng đã từng nói thế này. Rằng nếu người vào phòng lúc anh đang trong kỳ mẫn cảm là tôi, thì anh nhất định phải nói lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã khiến tôi sợ hãi.
Biểu cảm của Yoon Tae Oh trong lúc chờ đợi tôi mở lời không mấy tươi sáng. Đó là sự nôn nóng, hay là lo lắng đây? Có vẻ anh vẫn thấy nặng nề với những mảnh ký ức vụn vỡ của đêm đó. Điều này cũng khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Hóa ra bấy lâu nay tôi đã lầm khi nghĩ anh là kẻ chẳng hề bận tâm đến việc người khác bị tổn thương. Anh đã ôm giữ trong lòng đêm đó - cái đêm mà anh thậm chí còn chẳng nhớ rõ - suốt thời gian qua.
Tôi chỉ còn cách lắc đầu phủ nhận.
"Vậy thì, vì bị lộ chuyện là Omega sao?"
Tôi lại một lần nữa biểu lộ sự phủ nhận.
"Không phải tại giám đốc đâu. Chỉ là...."
Xét cho cùng, việc tôi rời đi không phải lỗi của Yoon Tae Oh. Chỉ là tôi không đủ dũng khí để đứng nhìn tương lai sắp ập đến nên đã tự mình hoảng sợ mà quay lưng bỏ chạy. Thế nhưng điều này tôi cũng không thể giải thích rõ ràng được. Bởi để làm được vậy, tôi phải giải thích từ việc mình không phải là người của thế giới này, nhưng làm sao tôi có thể nói ra chuyện đó cơ chứ. Không bị coi là thằng điên đã là may mắn lắm rồi. Đó là lúc tôi vẫn chưa thể mở miệng vì không biết phải dùng lời lẽ nào để giải thích.
"Hà.... Thật ra tôi không giỏi nhận diện gương mặt người khác cho lắm. Trông họ cứ mờ ảo như có sương mù che phủ vậy. Từ trước đến nay hầu hết mọi người đều như thế. Thế nhưng, rồi gương mặt của một người bắt đầu trở nên rõ ràng hơn."
Yoon Tae Oh bắt đầu câu chuyện bằng những lời lẽ chẳng rõ ẩn ý gì. Anh mở đầu bằng những nội dung tôi đã biết rõ, rồi dần dẫn dắt sang một diễn biến đầy nghi vấn. Đó là một câu chuyện khá dài. Một câu chuyện về 'một người nào đó' dưới góc nhìn của Yoon Tae Oh mà không có chủ ngữ rõ ràng. Từ lần gặp đầu tiên có chút đáng ghét cho đến những cảm xúc của Yoon Tae Oh khi nhìn ngắm 'người đó' đều được bộc lộ nguyên vẹn.
"Trông người đó thật xinh đẹp làm sao. Từ cách ăn, cách cười, cho đến cả lúc nổi giận.... Thế nhưng khi biết người đó là Omega, tôi đã thấy hơi hận một chút. Tôi tự hỏi tại sao, tại sao người đó lại mang cái giới tính thứ hai chết tiệt đó cơ chứ."
Ngay khoảnh khắc tôi ngỡ rằng đối với anh, Omega vẫn là sự tồn tại như thế, thì câu chuyện của anh lại trôi về quá khứ xa xăm. Đó là về những tổn thương từ thời mà ngay cả trong phim truyền hình cũng chưa từng xuất hiện. Đó là một chuyện quá đỗi tàn khốc đối với một đứa trẻ bảy tuổi.
"Người đó đã nói với cha tôi ngay trước mặt tôi. Rằng người đó không cần đứa trẻ này nên bảo ông ấy tự mà lo liệu. Cuối cùng, người đó đã lựa chọn một Alpha giàu có khác."
Đó là câu chuyện về người cha Omega của anh - người đã trở thành 'người đó' trong lời kể. Tổn thương bắt nguồn từ đó đã dẫn đến chứng ghét bỏ Omega và cả sự thiếu hụt tình cảm. A, thà rằng tôi đừng biết thì hơn. Thà rằng đừng nghe thì hơn. Cuộc đời của Yoon Tae Oh dưới góc độ một con người, chứ không phải một 'nam chính' Yoon Tae Oh luôn lộ diện với vẻ ngoài tự tin và mạnh mẽ, thật sự quá đỗi nghiệt ngã.
"Cả đời tôi đã ghét bỏ Omega như vậy. Mỗi khi cuộc đời gặp khó khăn, tôi lại bám víu vào lý do đó để lòng mình thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Rằng tất cả chuyện này đều là lỗi của tên Omega đó."
Chẳng ai thèm tò mò về bối cảnh anh leo lên được vị trí này. Trong phim, chỉ có nhân vật Yoon Tae Oh đã được định hình sẵn xuất hiện, nhưng con đường dẫn anh đến đây lại đầy rẫy chông gai. Những lần thất tình vô số của anh vốn bị tiêu thụ như một trò đùa trong phim, những kẻ vội vàng chạy trốn khỏi anh, tất cả cũng chẳng khác gì những vết sẹo đối với Yoon Tae Oh. Tôi có thể thấu hiểu cho chứng ghét bỏ Omega đã bén rễ sâu xa từ quá khứ đó. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ bị chấn thương tâm lý mà thôi.
"Dù vậy, tôi vẫn muốn thử tin tưởng một lần. Rằng lần này sẽ khác.... Rằng tôi tin trên thế giới này cũng có thể tồn tại một Omega khác biệt, Si Eon à."
Thế nhưng Yoon Tae Oh không hề bị ràng buộc bởi cuộc đời như thế mà vẫn nói ra một cách không chút ngần ngại. Anh đã thay đổi đức tin của mình, rũ bỏ cả sự việc đã gây ra nỗi đau và tổn thương lớn nhất trong đời.
Anh kết thúc câu chuyện trong khi vẫn nắm chặt tay tôi. Cùng lúc đó, ánh mắt anh hướng về tôi như muốn nói. Rằng giờ đã đến lượt tôi trả lời. Với tư cách là 'người đó' đã xuất hiện trong câu chuyện dài vừa rồi.
"Tôi..."
Tôi không ngờ anh lại thổ lộ tâm tư của mình đến mức này. Trong suốt quãng thời gian tôi chỉ mải mê chạy trốn, Yoon Tae Oh lại đưa ra lựa chọn ngược lại. Dù tôi đã dễ dàng vẽ ra sự từ bỏ, nhưng anh đã khó khăn lựa chọn tôi.
Tôi là kẻ quá đỗi nhát gan. Tôi luôn lo lắng về những chuyện chưa xảy ra. Hễ nhìn thấy rõ ràng tình cảnh sắp ập đến là tôi lại muốn né tránh và phớt lờ. Lần này cũng vậy. Chẳng phải vì chuyện sắp xảy ra trước mắt đã quá hiển nhiên nên tôi mới chọn cách trốn chạy sao. Suy nghĩ một cách thực tế thì cách hành xử của tôi là đúng. Câu chuyện này cuối cùng rất có khả năng sẽ kết thúc bằng một kết thúc có hậu ngoại trừ tôi. Tuy nhiên, giống như những gì anh đã nói, tôi cũng đã nhìn thấy.
"Tôi thích anh, giám đốc ."
Tôi đã nhìn thấy khả năng rằng lần này có thể sẽ khác. Thế nên tôi quyết định sẽ lấy hết dũng khí. Cho dù cái giá phải trả là một câu trả lời khác với tương lai mà tôi hằng mong ước, tôi cũng muốn gánh chịu cả sự rủi ro đó. Nếu đối phương là Yoon Tae Oh. Vì anh là người đàn ông luôn khiến tôi hy vọng vào tương lai. Là người đàn ông khiến tôi mong chờ sự khẳng định. Nếu là người này, thì dù có phải trả bất cứ giá nào, dù ngày mai thế giới có sụp đổ đi chăng nữa... tôi cũng muốn thử tin tưởng.
"Tôi cũng vậy, Si Eon à."
Quên cả hoàn cảnh hiện tại, tôi bật cười. Vì Yoon Tae Oh cười nên tôi cũng cười theo. Không, cũng có thể là do tôi cười trước nên anh mới cười. Đã lâu lắm rồi, một nụ cười nhẹ nhõm mới lan tỏa trong lòng tôi.