Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 107: Lời thú nhận và sự trừng phạt
Tôi ngỡ như mình đang mơ. Hoặc có lẽ những ảo tưởng mà tôi vẫn hay vẽ ra mỗi khi nằm trên giường dạo gần đây đã trở thành hiện thực. Dù sao thì, một cảnh tượng vô cùng phi thực tế đang bày ra trước mắt tôi.
Một người đàn ông mặc bộ âu phục với tông màu quen thuộc đang đứng quay lưng lại phía cửa sổ. Một tay anh ta thọc vào túi quần, tay kia bị tấm lưng che khuất nên không nhìn rõ, nhưng khả năng cao là đang cầm một ly whisky màu hổ phách có đá. Và nếu suy luận qua giọng nói, tâm trạng của anh ta hiện đang cực kỳ tồi tệ.
Là Yoon Tae Oh... đấy.
"Để cậu đi nghỉ mát, hóa ra là để đi quyến rũ thằng khác à."
À. Nếu đây là một giấc mơ, thì hẳn là ác mộng rồi.
Thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt Yoon Tae Oh đang xoay người lại phía mình, đôi chân tôi cứng đờ không thể nhúc nhích, đau đớn nhận ra đây chính là hiện thực. Anh đặt ly whisky xuống bàn trà rồi bắt đầu thu hẹp khoảng cách.
Có lẽ vì quá bàng hoàng, hoặc vì quá đỗi kinh ngạc, không một âm thanh nào có thể lọt ra khỏi miệng tôi. Ngay cả hơi thở cũng trở nên bất thường trong tích tắc như thể tôi đã quên mất cách để hô hấp. Cảm giác chông chênh như thể chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là thần trí sẽ bay biến mất. So với việc phải đứng nhìn Yoon Tae Oh đang tiến lại gần, có lẽ việc ngất đi ngay lúc này còn dễ chịu hơn.
"Tôi vốn biết rõ Baek Si Eon chẳng có gì nhiều, nhưng đến cả lá gan cũng không có luôn sao?"
Chẳng biết có phải vì anh vừa cầm ly rượu lạnh hay không mà bàn tay đang nâng cằm tôi lại mang theo cảm giác lạnh lẽo đến lạ thường. Hoặc cũng có thể là do ánh mắt cương trực đang đổ dồn vào tôi như muốn xuyên thấu mọi thứ. Kinh hãi trước sự xuất hiện không ngờ tới của anh, tôi chẳng những không thể bỏ chạy mà đến cả việc dời tầm mắt đi chỗ khác cũng không làm nổi. Với bộ não đang ngập trong sự hoảng loạn, tôi không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào cho tình huống đang diễn ra, nhưng tôi biết chắc một điều. Rằng từ giờ chắc chắn sẽ có chuyện gì đó xảy ra với mình.
"Phải phạt thôi, chuyện này ấy."
Những ngón tay đang siết lấy cằm tôi cứ lặp đi lặp lại động tác v**t v* như đang m*n tr*n trên da thịt, rồi bao bọc lấy tai và gò má tôi. Sau đó, chúng chuyển dần ra sau gáy. Đó thực sự là một khoảng thời gian dài đằng đẵng tưởng như thiên thu. Ngay khi cảm nhận được bàn tay đang ôm lấy sau đầu mình, một bàn tay khác đã chạm vào thắt lưng tôi. Tôi thậm chí còn chưa kịp nhận ra ý đồ của những tiếp xúc cơ thể đó là gì.
Bị kéo bởi một lực mạnh, lồng ngực chúng tôi va vào nhau trước tiên. Cùng với đó, cảm giác bị đè nén và hơi ấm bao phủ toàn thân là thứ tôi cảm nhận được sớm nhất, tiếp theo là hơi thở mà tôi nuốt vào đã trộn lẫn đầy mùi hương vốn chỉ còn tồn tại trong ký ức nay đã trở thành hiện thực.
Phải rồi, quả nhiên là anh. Trong một khu rừng nào đó ở đảo Jeju, người đã ôm lấy tôi vào cái ngày tôi đau đớn trong cơn nóng rực chính là Yoon Tae Oh. Người đàn ông đã gọi tên tôi bằng một giọng nói vô cùng đau đớn... chính là Yoon Tae Oh. Để rồi những ký ức mà tôi không tài nào rũ bỏ được nay đã được tái hiện. Mùi hương của anh mà giờ đây tôi có thể cảm nhận rõ rệt chính là bằng chứng xác thực nhất.
"Si Eon à."
Chính là giọng nói này. Một âm vang nặng nề và cũng đầy áp lực như thế. Đó là một tiếng gọi chất chứa đầy những cảm xúc chẳng rõ là u sầu hay đau đớn. Một sự dồn nén khiến trái tim người nghe cũng phải dập dềnh theo muôn vàn cảm xúc. Anh không phải là hạng người như vậy. Anh không thể có những cảm xúc đó. Anh... không lý nào lại gọi tôi như thế này. Giọng nói của anh thấm vào tai tôi giống như một tín hiệu khiến một điều gì đó sụp đổ.
"Tôi nhớ cậu lắm."
A.... Một tiếng thở dài không thốt nên lời.
Từ trước đến nay tôi đã làm cái gì vậy. Rốt cuộc tôi đã chạy trốn khỏi điều gì. Có thật là tôi chỉ đang chờ đợi hồi kết của thế giới này thôi không.... Cảm xúc ngắn ngủi của anh len lỏi vào tai đã cho tôi vô vàn câu trả lời. Giọng nói mà tôi từng nghĩ là đang giận dữ lại chạm đến tôi một cách quá đỗi nặng nề. Chỉ bằng một câu nói thốt ra như để thực hiện lời tuyên bố sẽ trừng phạt ấy, bức tường thành trong lòng mà tôi ngỡ đã xây dựng kiên cố bỗng chốc đổ sập tan tành. Đó là một thứ cảm xúc đủ để khiến vô số những quyết tâm tôi tự dặn lòng mình bấy lâu nay trở nên vô nghĩa.
Tôi không biết anh đánh giá sự im lặng của mình như thế nào. Anh không nói thêm lời nào khác mà chỉ ôm tôi chặt hơn một chút bằng một lực mạnh hơn. Trái tim, hơi ấm và mùi hương truyền đến một cách chân thành đến mức khiến tôi thấy nặng nề. Cảm xúc tuôn trào nhanh và lớn lao đến nỗi chẳng mấy chốc đã lấp đầy lồng ngực tôi. Chưa dừng lại ở đó, nó cứ tiếp tục trào dâng không ngừng trong lồng ngực nhỏ hẹp này cho đến khi chạm tới giới hạn. Thật nghẹn ngào. Những cảm xúc đang sục sôi khiến tôi thấy quá đỗi nghẹn ngào. Vì thế, tôi chỉ có thể thốt ra một câu duy nhất.
"Tôi cũng vậy...."
Tôi buộc phải lôi ra sự thật lòng mà mình đã giấu nhẹm đi bấy lâu. Không thể che giấu được nữa, và điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Mang theo một trái tim có thể đổ gục chỉ vì một câu nói của anh, thì dù miệng có nói không phải đi chăng nữa cũng có ích gì đâu.
Có lẽ thẳm sâu trong lòng tôi cũng đã muốn nói ra câu này. Chỉ sau khi trút bỏ sự chân thành ra khỏi miệng, cảm xúc mới trở thành hiện thực. Sự thật mà tôi phải đè nén sâu trong lòng và cố tình phớt lờ có lẽ đã quá nặng nề đối với tôi. Có lẽ tôi đã nhớ anh đến mức không thể chịu đựng nổi. Cảm xúc trào ra từ con đê bị vỡ đang cuộn xoáy một cách dữ dội.
Tôi thừa nhận rồi. Những gì tôi đã làm là trốn chạy. Một sự né tránh mà tôi chọn vì không muốn đứng nhìn anh hạnh phúc bên người khác. Một sự hèn nhát vì không có lấy dũng khí để bày tỏ lòng mình nên đã tự mình lẩn trốn. Vì sợ bản thân sẽ bị tổn thương nên tôi đã chọn cách bỏ chạy mà không dám phơi bày bất kỳ cảm xúc nào.
Dù đã rời đi xa đến nhường này, nhưng có lẽ thẳm sâu trong lòng tôi vẫn luôn hy vọng. Thỉnh thoảng... không, là thường xuyên tôi đã tưởng tượng. Nếu Yoon Tae Oh tìm thấy tôi. Nếu anh xuất hiện trước mặt tôi như thế này.... Nếu anh lựa chọn tôi bất chấp mọi rào cản đang vây quanh anh. Nếu như Yoon Tae Oh cũng nghĩ về tôi nhiều như cách tôi khao khát anh.... Tôi đã luôn mơ tưởng về những điều viển vông như vậy.
Anh là một người đàn ông như thế. Một người đàn ông khiến tôi thường xuyên mong đợi sự khẳng định và giả định về niềm hy vọng dù biết rõ không được làm như vậy. Dù không biết sau này sẽ có sự hối hận và tuyệt vọng nào đang chờ đợi, nhưng anh là người khiến tôi lại mơ mộng lần nữa ngay tại khoảnh khắc này. Chẳng phải chỉ bằng sự xuất hiện của mình, anh đã khiến mọi quyết tâm mà tôi khó khăn lắm mới nắm bắt được trở nên vô dụng hay sao.
"Tại sao, tại sao anh lại đến muộn thế này...."
Tôi vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng anh. Cảm xúc tràn ngập trong lồng ngực khiến tôi nghẹn lời. Anh chỉ nói một câu thô mộc rằng anh nhớ tôi, nhưng dư âm theo sau đó lại dư thừa đến mức quá tải. Bị đè nén bởi lồng ngực anh và cả sự nghẹn ngào khiến tôi không thể phát ra âm thanh rõ ràng. Thế nhưng dường như bấy nhiêu đó cũng đủ để truyền đạt sự chân thành của tôi, anh ôm tôi nồng nhiệt hơn nữa.
"Tôi xin lỗi."
Đến giờ tôi mới hiểu ra. Cuộc chạy trốn mà tôi ngỡ là hoàn hảo này ngay từ đầu đã định sẵn là phải thất bại. Dù khoảng cách có xa đến đâu thì cũng có ích gì. Khi mà tôi chẳng thể thu xếp nổi lấy một nhúm tình cảm hướng về Yoon Tae Oh. Ngược lại, đó lại là khoảng thời gian tôi càng khao khát anh hơn khi không thể nhìn thấy anh. Thời gian trôi qua, tôi dần dần có thể nhận ra. Rằng tôi... tuyệt đối sẽ không bao giờ có thể xóa sạch hình bóng Yoon Tae Oh ra khỏi lòng mình.
Tôi khẽ tách người ra. Anh, người đang ôm tôi đến mức nghẹt thở, đã làm theo ý định của tôi chỉ bằng một cử động nhỏ. Gương mặt Yoon Tae Oh lấp đầy tầm nhìn đang nhòe đi vì nước mắt của tôi vẫn chẳng hề thay đổi. Có lẽ vì gầy đi nên ấn tượng vốn đã sắc sảo nay lại càng thêm sắc lạnh. Điều đó minh chứng rõ ràng rằng thời gian của anh cũng chẳng khá khẩm gì hơn thời gian của tôi. Trên gương mặt đanh lại đó không thể tìm thấy một chút ý đùa cợt nào, nhưng cảm xúc trong tôi lúc này lại xa rời hẳn với sự sợ hãi.
Đôi khi tôi dường như hiểu được tại sao anh lại cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi v**t v* như thế. Tôi cũng ngước nhìn anh và thử v**t v* đôi gò má đã gầy sọp đi. Người đàn ông này đã truyền đạt sự chân thành một cách nồng nhiệt dù nó chẳng hề hợp với anh chút nào. Dù chỉ là một câu nói ngắn ngủi, nhưng sự khổ tâm để thốt ra lời đó chắc chắn không đơn giản như vậy. Vì thế, giờ đã đến lượt tôi trả lời. Với anh, người đã khiến sự lang thang của tôi không kéo dài thêm nữa, với anh, người đã lấy hết dũng khí để truyền đạt tâm tư cho một kẻ thậm chí không dám ôm giữ một tia hy vọng mong manh như tôi.
Tôi vòng tay qua cổ Yoon Tae Oh. Sau đó tôi ngẩng đầu lên và áp môi mình vào môi anh. Hương whisky nhàn nhạt truyền đến trước tiên, tiếp theo là cảm giác mềm mại khi đôi môi chạm nhau. Tôi lách qua kẽ hở giữa đôi môi đang ngậm hờ và đẩy lưỡi vào trong. Đó là một động tác mà chính tôi cũng cảm thấy không hề tự nhiên. Bởi vì đây mới chỉ là lần thứ hai, là một hành vi mà tôi chẳng hề quen thuộc. Thế nhưng tách biệt với cảm giác lạ lẫm, một sự k*ch th*ch đến choáng váng nhanh chóng trào dâng. Càng khám phá không gian được bao bọc bởi lớp niêm mạc nóng hổi và mềm mại, một cơn khát nồng đậm dường như càng kéo đến dữ dội hơn. Có lẽ vì cảm xúc quá mãnh liệt nên sự vội vã ập đến, nhưng tôi vẫn chậm rãi lướt qua bên trong khoang miệng anh.
"Ưm...!"
Có lẽ vì chưa kịp dự đoán được hành động của tôi, nên khi tôi đưa lưỡi mình chạm vào lưỡi của Yoon Tae Oh vốn đang lùi xa, mãi một lúc lâu sau anh mới đáp lại. Cảm giác khi hai thứ chạm vào nhau lại mang một sắc thái khác. Khác với lớp niêm mạc mềm mại, chiếc lưỡi nhám và đầy sức mạnh bắt đầu chuyển động như muốn quấn lấy nhau khiến đầu tôi cứ như bị đẩy lùi về phía sau. Nhận ra điều đó, Yoon Tae Oh đã nâng đỡ sau gáy và thắt lưng tôi một cách vững chãi. Cùng lúc đó, cơ thể tôi được bế bổng lên.
Hai chân rời khỏi mặt đất, cơ thể tôi từ từ ngả về phía sau theo một tốc độ chậm rãi. Nếu là trong tình huống bình thường thì chắc chắn đây phải là một chuyện đáng sợ, nhưng ngay lúc này thì không phải vậy. Tôi chỉ việc ôm chặt lấy cổ Yoon Tae Oh là đủ rồi.
Cho đến khi lưng chạm xuống sàn nhà cứng ngắc, đôi môi chúng tôi vẫn không hề tách rời. Hơi thở nóng hổi, dịch vị và pheromone quấn quýt lấy nhau một cách hỗn loạn. Vào lúc hơi thở càng lúc càng dồn dập khiến tôi ngỡ như trái tim mình sắp ngừng đập, Yoon Tae Oh mới tạm rời môi ra.
"May mà tôi đến muộn đấy."
Cùng với giọng nói ngắn ngủi dường như chất chứa đầy ý cười chẳng rõ lý do, đôi môi lại một lần nữa chồng lên nhau. Lần này anh là người chủ động tiến công trước. Nụ hôn lại bắt đầu theo cách đó, nó ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với những gì tôi vừa làm lúc nãy. Tôi đã hiểu được ý nghĩa của nụ cười mà anh vừa nở. À, thì ra đây mới là hôn, tôi đã nghĩ như vậy. Nhờ đó, ngay cả những mảnh vụn tạp niệm cuối cùng còn sót lại trong góc khuất của tâm trí cũng biến mất sạch sành sanh.
❖ ❖ ❖
"Lại đây."
"...Ngồi đây tôi vẫn nghe rõ giọng anh mà...."
"Đã đánh cắp cả nụ hôn của tôi rồi thì không được giữ kẽ như thế chứ. Sở trường của Baek Si Eon là ăn xong rồi quỵt à."
Tình huống sau nụ hôn quả thực rất khác so với những gì tôi nghĩ.... Cho đến lúc chạm môi Yoon Tae Oh, tôi vẫn chẳng nghĩ ngợi gì cả. Bầu không khí lúc đó hoàn toàn cho phép làm như vậy. Thế nhưng... sau khi hơi nóng đã nguội bớt, sự ngượng ngùng nhanh chóng trào dâng. Dĩ nhiên, đây không phải nụ hôn đầu tiên tôi làm với anh. Chẳng phải chúng tôi còn làm những chuyện quá đáng hơn thế rồi sao. Tuy nhiên, lúc đó Yoon Tae Oh không được tỉnh táo nên sau khi "chuyện" kết thúc, tôi không phải trải qua sự ngượng ngùng như thế này.
Vì thấy khó xử khi nhìn thẳng mặt nhau nên tôi đã chọn một chỗ ngồi ở phía bên kia chiếc sofa lớn. Nếu có thể, tôi còn muốn dựng một bức tường ở giữa để trò chuyện nữa kia. Không, nếu có thể, tôi thậm chí còn muốn dời cuộc trò chuyện sang lúc khác. Bởi vì đôi môi dường như vẫn còn sưng lên và hơi nóng hầm hập vẫn đang tiếp diễn.
"Ngồi xa thế này thì nói chuyện kiểu gì đây. Không lại gần nhanh là sẽ hối hận đấy. Cứ biết là tâm trạng tôi bây giờ đang rất không tốt đi."
Không phải đâu. Đó là lời nói dối. Một kẻ đang có tâm trạng không tốt thì không đời nào lại nở một nụ cười không buồn che giấu như thế. Tuy nhiên, cũng không thể coi nội dung lời nói đó là giả dối hoàn toàn. Dù tôi đã hôn Yoon Tae Oh thật đấy, nhưng sự thật là chúng tôi có rất nhiều chuyện cần phải nói với nhau. Hơn nữa, hầu hết những câu chuyện đó chắc chắn sẽ là những thứ bất lợi cho tôi.
"Đ-đã lâu không gặp... thời gian qua anh vẫn khỏe chứ ạ...?"
Thế nên tôi buộc phải nhấc mông lên một cách ngượng nghịu và tiến lại ngồi cạnh anh. Dù vậy, tôi vẫn duy trì một khoảng cách an toàn cỡ một cánh tay.
"Vẫn khỏe ư? Có vẻ người vẫn khỏe là người khác cơ đấy?"
"Dạ...?"
"Tôi có ngờ đâu cậu lại mang theo cả đàn ông từ tận Hàn Quốc sang đây cơ chứ?"
"...Tôi ạ? Tôi ấy ạ?"
Lời chào hỏi vốn chỉ vì ngượng ngùng mà thốt ra nay lại lái sang một hướng kỳ quặc. Tôi cứ ngỡ anh sẽ lôi chuyện nghỉ việc ra nói trước cơ. Hoặc là sẽ chỉ trích việc tôi bỏ trốn đến tận nơi xa xôi này, nhưng dự đoán của tôi đã hoàn toàn sai lệch. Và giờ đây, người đàn ông đang đối diện với tôi trông lại khác hẳn so với lúc nãy. Cái đó... chẳng phải sao. Anh ta đang nhìn tôi bằng đôi mắt của một kẻ điên, kiểu như nhãn cầu hơi bị đảo ngược ấy. Sao lại nhìn người ta bằng ánh mắt đó chứ, thật là....
"T-tại sao anh lại thế ạ...? Tự dưng đàn ông là cái gì cơ chứ...."
Cái miệng định bày tỏ sự thắc mắc đã không thể hoàn thành nhiệm vụ. Đó là bởi hành động của Yoon Tae Oh khi nắm lấy tay tôi và đặt lên lòng bàn tay anh. Tôi vốn biết tay anh lớn hơn bình thường, nhưng nhìn thế này mới thấy sự khác biệt rõ rệt. So với tay anh, tay tôi trông nhỏ bé như thể chưa lớn hết vậy, và anh bắt đầu mân mê từng ngón tay tôi một. Hành động đó cứ như... anh đang cân nhắc xem nên bẻ gãy hay là nhổ phăng ngón tay này đi vậy. Nếu ai đó làm vậy với một biểu cảm rợn người như thế thì ai cũng sẽ nghĩ như vậy thôi.
"Dám giả vờ ngây thơ trước mặt tôi... gan cũng to đấy."
"K-khoan đã! Chờ một chút ạ! giám đốc !"
Nhìn anh bóp mạnh ngón tay trỏ thế kia chắc là định nhổ thật rồi! Tôi buộc phải vội vã đưa ra lời biện bạch mà mình chưa hề chuẩn bị. Dù không biết tại sao anh lại hỏi chuyện đó đầu tiên, nhưng tôi lập tức nhớ ra người mà anh đang nói đến là ai. Chắc chắn là cái gã mà tôi hay gặp tình cờ kia rồi. Lý do của câu hỏi đó giờ không còn quan trọng nữa. Tôi buộc phải nhấn mạnh rằng đó chỉ là sự gặp gỡ "tình cờ" và chúng tôi thậm chí còn không biết rõ tên của nhau. Rằng ngoài sự quý mến ra thì đến cả sự thân thiết cũng chẳng có.
"Tình cờ cơ à."
"Thật mà ạ...? Chính tôi cũng thấy lạ, nhưng tất cả chỉ có thế thôi ạ...."
"Lại còn ngay đúng một gã Alpha nữa chứ? Mà còn là từ Hàn Quốc sang tận đây."
Có lẽ... sự khó chịu mà tôi cảm nhận được đối với 'người đàn ông gặp tình cờ' kia chính là một loại năng lực tiên tri. Có lẽ vô thức của tôi đã tiên đoán được việc sẽ có lúc phải giải thích với Yoon Tae Oh như thế này nên mới vạch rõ ranh giới một cách dứt khoát như vậy chăng...? Một cách bản năng ấy. Đến cả tôi, người biết rõ mọi chuyện, còn chẳng thấy đó là một sự tình cờ đơn thuần, thì người khác nghe xong sẽ nghĩ thế nào cơ chứ. Mà này....
"Chuyện đó thì cứ cho là vậy đi ạ... tôi cũng có chuyện muốn hỏi...."
"Chuyện gì."
Giọng nói của tôi cứ liên tục bị nghẹn lại nơi cổ họng. Lý do vẫn là Yoon Tae Oh. Thay vì nhổ ngón tay tôi, anh lại làm một trò khác, đó là đan những ngón tay của mình vào tay tôi. Có lẽ vì cảm giác lạ lẫm giữa các kẽ ngón tay nên sự chú ý của tôi cứ liên tục bị dồn về phía đó. Đến mức khó có thể thực hiện một cuộc trò chuyện ra hồn. Yoon Tae Oh dường như không có bất kỳ thay đổi biểu cảm nào như thể đang phân tích tính xác thực của lời giải thích ban nãy của tôi, trong khi chỉ có mình tôi là đang cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.
Chuyện này khiến tôi thấy khó chịu theo một cách riêng. Tôi thấy ngứa ngáy ở vùng gần ngực, và cứ vô thức cắn môi. Lòng bàn tay dường như sắp rịn mồ hôi, và pheromone như chực chờ bùng nổ. Chỉ bằng việc nắm tay thôi mà cả cơ thể tôi đã nóng bừng lên. Vậy mà tại sao Yoon Tae Oh lại chẳng hề hấn gì cả? Và tại sao tôi lại yếu thế trước những tiếp xúc cơ thể như vậy chứ...?
"L-làm thế nào mà anh đến được tận đây ạ...?"
Dù vậy thần trí tôi cũng không hoàn toàn bay mất, tôi muốn lái cuộc trò chuyện đi hướng khác. Làm sao Yoon Tae Oh lại biết về cái gã gặp tình cờ kia, và rốt cuộc làm thế nào anh lại tìm ra chuyện gặp nhau ở Hàn Quốc nữa. Tôi hỏi xoay quanh những thắc mắc đó một chút. Dù mục đích xóa sạch Yoon Tae Oh khỏi tâm trí đã thất bại, nhưng tôi vẫn tự hào rằng cuộc chạy trốn của mình đã thành công tốt đẹp, nên sự xuất hiện của anh quả là một cú sốc. Tôi không ngờ mình lại bị tóm đuôi như thế này. Lại còn là việc anh thản nhiên bước vào phòng khách sạn của tôi nữa chứ.
"Hà... Si Eon à."
Yoon Tae Oh siết chặt bàn tay đang đan vào nhau, buộc tôi phải tập trung suy nghĩ vào anh. Cứ như thể anh đang trách mắng vì tôi đã phân tâm nghĩ chuyện khác vậy.
"Dạ...?"
"Trò chơi trốn tìm có vui không?"
Yoon Tae Oh mỉm cười nhẹ nhàng.
Nói gì cơ? 'Trò chơi trốn tìm' ư...?