Nhật Ký Sinh Tồn Của Thư Ký Tổng Tài Bá Đạo

Chương 106

Trước Tiếp

Chương 105: Những sự trùng hợp đáng ngờ

"Hà... không lẽ anh có gắn máy định vị lên người tôi đấy chứ?"

Dù gương mặt này giờ đã trở nên khá quen thuộc, nhưng khi phải đối mặt với gã một lần nữa, tâm trạng vốn đang khá tốt của tôi bỗng chốc tụt dốc không phanh.

Gần đây, tôi như thể đang rút cạn hết mọi vận may của cả đời mình ra để dùng vậy, ngày nào cũng gặp chuyện hên. Khách sạn ở Namhae mà tôi vô tình ghé tới mới chỉ là bước khởi đầu. Cho đến tận khi đặt chân tới Croatia này, vận may đó vẫn đồng hành cùng tôi. Chỗ ngồi hạng phổ thông trên chuyến bay sang châu Âu vì lý do đã hết chỗ mà tôi được nâng cấp lên hạng thương gia, còn khách sạn tôi đặt phòng dù không hề có yêu cầu riêng biệt nào nhưng họ vẫn đích thân ra tận sân bay đón tôi.

"Máy định vị? Cậu có vẻ thích mấy trò kiểu đó nhỉ? Tiếc quá... chuyện này hoàn toàn là tình cờ thôi."

Người đàn ông này... tức là cái gã bỗng dưng buông lời tán tỉnh tôi ở khách sạn Namhae ấy, nếu loại trừ gã ra thì đây quả là một chuyến du lịch hoàn hảo. Chúng tôi 'vô tình' gặp nhau ở quán cà phê khách sạn Namhae, rồi 'vô tình' ngồi cạnh nhau trên một chuyến bay thậm chí còn chẳng phải của hãng hàng không quốc gia, rồi lại 'vô tình' đi cùng một chuyến bay khi quá cảnh ở Munich để tới điểm đến cuối cùng là Dubrovnik. Có quá nhiều sự trùng hợp chồng chất lên nhau như thế, bảo sao tôi không nghi ngờ cho được.

"Chuyện chuyến bay thì cứ cho là vậy đi. Nhưng ngay cả khách sạn cũng giống nhau, rồi một ngày chạm mặt nhau đến hai ba lần thế này mà anh bảo thực sự là tình cờ sao?"

"Vậy chẳng lẽ, cậu định bảo tôi vì thích cậu quá nên mới theo đuôi đến tận đây chắc? Gương mặt cậu đúng là xinh đẹp thật đấy, nhưng chưa đến mức đó đâu nhé?"

Thật bực mình. Một địa điểm du lịch đại diện cho châu Âu như thế này thiếu gì khách du lịch và khách sạn, vậy mà tại sao cứ phải ở cùng chỗ với cái gã này cơ chứ. Ban đầu tôi cũng có nghi ngờ. Một sự nghi ngờ hợp lý rằng... liệu gã có phải là kẻ đang săn đuổi mình hay không. Dù cho không cố ý đi chăng nữa, nhưng nếu lịch trình cứ liên tục trùng khớp như vậy thì ai mà chẳng thấy lấn cấn.

Thế nhưng nhìn vào cái điệu bộ ăn mặc và phong thái của gã, xem thế nào cũng không giống người của công ty chúng tôi... à không, công ty của Yoon Tae Oh. Cách ăn vận và ngoại hình của gã thuộc một hệ tư tưởng hoàn toàn khác. Có chút gì đó... hơi ăn chơi công tử.

"Đi đâu đấy?"

Gã vừa mới ngồi xuống bàn, nhưng vì tôi đã gần kết thúc bữa ăn nên tôi quyết định từ bỏ chút đồ ăn còn sót lại mà đứng dậy trước. Hiếm khi tôi bỏ thừa đồ ăn, điều đó chứng tỏ tôi ghét gã đến nhường nào.

"Tôi định đi ra ngoài bây giờ đây ạ?"

"Oa... cái nết gì kỳ vậy. Dù sao cũng là bạn đồng hành đang dùng bữa mà, cậu không thể đợi một chút được sao?"

"Tôi với anh là bạn đồng hành hồi nào? Chẳng phải anh bảo anh đi một mình đó sao. Vậy thì hãy tự tận hưởng thời gian riêng tư đi. Đừng có bữa nào cũng bám theo tôi đòi ngồi chung nữa."

"Hà, thật là bạc tình quá đi. Thảo nào mà chẳng bị thất tình."

Nước... nước đâu rồi. Chắc tôi phải hắt một ít vào mặt gã mới được. Việc gã cứ bất thình lình xuất hiện thế này đã đủ khiến tôi chướng mắt, nhưng cái miệng của gã mới là vấn đề lớn nhất. Cứ hễ có cơ hội là gã lại coi tôi như kẻ vừa bị thất tình nên mới bỏ đi để dọn dẹp lại tâm tư.

"Đừng làm thế, ngồi xuống đi chứ? Đằng nào cậu cũng không có xe, đi lại vất vả lắm mà, anh Young Soo?"

Vì đang thất thần nên suýt chút nữa tôi đã phản vấn lại xem Young Soo là thằng nào. Không biết có phải do cảm giác của tôi không, nhưng mỗi khi gã gọi tên tôi, giọng gã lại trầm xuống một cách tinh vi như thể đang nhấn mạnh điều gì đó. A... biết thế chọn cái tên khác. Tôi đã chọn một cái tên phổ biến và bình thường nhất có thể, vậy mà ngay cả tôi nghe còn thấy ngượng tai.

"Thôi được, tôi sẽ đợi cho đến khi anh ăn xong..."

Khách sạn tôi ở thực sự rất tuyệt. Đó là một bờ biển nơi biển Adriatic trải dài vô tận như một bức tường thành và những cánh rừng xanh mướt cùng tồn tại. Có một khuyết điểm nhỏ duy nhất là vị trí của nó khá xa trung tâm thành phố hay những nơi được gọi là địa điểm tham quan. Người nước ngoài dường như vẫn đi bộ tới các điểm du lịch, nhưng với thể lực của tôi thì đó là một ý tưởng không tưởng. Tôi đang đợi xe buýt vốn 45 phút mới có một chuyến, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì việc đợi gã ăn xong rồi đi nhờ xe gã thuê có lẽ cũng tương đương nhau, nên tôi chọn vế sau.

"Không cần tôi cho đi nhờ xe thật sao?"

Nhìn xem. Mới gặp mặt có vài lần mà gã đã bắt đầu nói trống không rồi. Những lời nói đâm trúng trọng tâm cùng nụ cười đáng ghét là khuyến mãi kèm theo. Những chuyện như vậy gã cứ giả vờ như không biết có phải tốt hơn không.

"Nói trống không đấy à?"

"Trống không đấy à?"

"...ạ. Tiếng Hàn thì anh phải nghe cho hết câu chứ...?"

Chắc chắn đó không phải là đặc tính của giống loài Alpha, nhưng lạ lùng là những gã Alpha quanh tôi đều mang lại cảm giác rất khó đối phó. Những kẻ liên quan khi tôi còn ở công ty thì vì đặc thù nghề nghiệp nên coi như không chấp, nhưng ngay cả với một gã tình cờ gặp gỡ thế này mà tôi cũng thấy rụt rè, chắc là do vía của tôi yếu quá rồi.

Tuy nhiên, nếu phải đưa ra một lời biện hộ, thì gã Alpha trước mặt này có một điểm rất kỳ lạ. Dù gã hay cười rạng rỡ nhưng cảm giác không giống như đang cười, và dù gã có vẻ đang cáu kỉnh như ai đó nhưng lại không mang lại cảm giác như đang nổi giận. Nói tóm lại, đó là một đối tượng rất khó để đọc vị cảm xúc.

"Nhưng mà, tại sao anh Kim Young Soo lại không hỏi tên tôi nhỉ?"

Chính vì sự bất tiện đã nói ở trên nên tôi đã vạch rõ ranh giới. Vì không muốn dính líu sâu sắc với một gã gây khó chịu một cách kỳ lạ nên tôi vẫn chưa hỏi tên gã. Đằng nào tên tôi cũng là giả, mà nhân duyên này cũng chẳng định kéo dài lâu nên tôi cũng chẳng muốn biết làm gì.

"Chúng ta là những người 'vô tình' gặp nhau thôi mà, cần gì phải biết tên cho mệt ạ?"

"Thật đau lòng quá.... Sao cậu lại dứt khoát rạch ròi đến thế nhỉ? Mà công nhận, cái đó cũng có nét quyến rũ riêng đấy."

Cái gã này đúng là càng nhịn càng lấn tới mà....

"Này anh ơi. Chuyện đó thì cứ cho là vậy đi, nhưng sao anh cứ nói trống không mãi thế? Anh bao nhiêu tuổi rồi?"

Tôi cũng không muốn tỏ vẻ bề trên làm gì, nhưng gương mặt của gã - vốn dĩ rất khó đoán tuổi - hôm nay trông lại cứ như một sinh viên mới ra trường, khiến tôi vô thức phản ứng gay gắt với việc nói trống không của gã.

"Hừm... cậu thích người kém tuổi hay người hơn tuổi?"

A! Tên này là thợ săn rồi, kẻ lừa đảo! Hay gã nghĩ tôi có nhiều tiền nên mới bám theo...? Ở khách sạn Namhae tôi cũng ở phòng hạng sang nhất, máy bay thì đi hạng thương gia, rồi chỗ ở đây cũng là khách sạn cao cấp dù tính cả việc giá cả ở khu du lịch vốn đã đắt đỏ....

"Kém tuổi ạ. Mà phải là cực kỳ! Tôi chỉ thích những người kém nhiều tuổi thôi."

"Đúng là tâm địa của kẻ trộm mà. Anh Kim Young Soo thật là không có lương tâm chút nào cả. Chẳng biết chừng mực gì hết."

Nhìn xem. Thấy gã lộ rõ vẻ tiếc nuối khi tôi bảo thích người kém tuổi, có vẻ gã đã nhận định rằng phi vụ đào mỏ này đã thất bại rồi. Cái thằng này, dám định lột da ai cơ chứ. Tôi là người đã sống sót cho tới tận bây giờ nhờ vào khả năng nhìn người đấy nhé.

❖ ❖ ❖

Thỉnh thoảng tôi vẫn hay nghĩ. 'Hồi kết' của thế giới này sẽ có hình dáng như thế nào. Bây giờ khi tôi đã rời đi đến tận Croatia, tôi không biết diễn biến của bọn họ đã đi đến đâu. Dù vậy, tôi nghĩ kết thúc đó chắc cũng không còn xa nữa. Khi chuyện đó xảy ra, thế giới này và cả tôi nữa, sẽ trở nên như thế nào?

Kết cục tốt đẹp nhất chính là tôi mất đi ký ức này và được trở về thế giới thực của mình. Lựa chọn thứ hai là cứ thế sống tiếp ở đây với tư cách là Baek Si Eon. Và điều tồi tệ nhất chính là... biến mất cùng với thế giới khi nó đi đến hồi kết.

Nghĩ đến cái kết tồi tệ nhất đó, tôi lại muốn làm một điều gì đó. Vì không có thời gian, vì công việc bận rộn, vì đợi khi nào có cơ hội. Tôi nghĩ mình phải thử làm một điều gì đó trong số những việc đã từng trì hoãn bằng đủ mọi lý do, để dù có chết cũng không thấy oan ức.

Vì thế lúc này đây, nhìn khung cảnh trải rộng trước mắt, tôi tin chắc rằng mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn. Dưới chân vách đá cao đến mức không thể ước lượng được, ngôi làng với những mái nhà màu cam nằm san sát nhau và bức tường thành Dubrovnik bao quanh ngôi làng đó. Phía ngoài bức tường thành kiên cố là biển Adriatic màu xanh ngọc bích trải dài vô tận, cùng những tia nắng rực rỡ vỡ tan trên mặt nước. Thời tiết không một gợn mây cùng làn gió biển thổi tới mát rượi.

Nếu nghĩ rằng thế giới này sắp biến mất, thì đây quả là một khung cảnh đủ để thấy hài lòng.

"Chắc cậu đang nghĩ về kẻ đã đá anh Kim Young Soo chứ gì?"

...Nếu không có cái gã này ở đây thì đúng là tuyệt phẩm.

"Hà... tại sao anh lại cứ theo tôi đến tận đây hả! Rốt cuộc là tại sao? Và tôi đã bảo là tôi không có bị đá rồi mà?"

"Tôi đúng là muốn cho cậu soi gương một chút đấy. Nhìn cái mặt cậu bây giờ là biết rành rành bị đá rồi còn gì."

Tôi thay đổi ý định rồi. Tôi mong thế giới này sụp đổ đi cho xong. Tốt nhất là vỡ vụn ra thành tro bụi rồi bay đi hết đi. Có như thế thì cái gã đáng ghét này mới biến mất cùng luôn chẳng phải sao. À không, cần gì phải đợi đến lúc thế giới sụp đổ, hay là tôi cứ thế đẩy gã xuống khỏi vách đá này cho rồi.... Cái gã bảo là đi du lịch một mình mà cứ bám đuôi tôi như một con chó nhỏ thế này đây.

"Nhưng mà, nhìn theo một khía cạnh nào đó thì chẳng phải đây là chuyện tốt sao?"

"Tốt cái gì ạ."

"Có thể vốn dĩ hai người không có duyên nợ gì. Ngay từ đầu đã không phải là định mệnh để thuộc về nhau rồi."

Định mệnh à.... Cứ cho là gã không hề tin lời tôi bảo mình không bị đá đi, nhưng nhìn cái gã đang nói chuyện với giọng điệu nghiêm túc một cách không hề ăn nhập kia, tôi chẳng nghĩ ra được lời nào để đáp lại nên đành phớt lờ và quay nhìn xuống dưới vách đá. Liệu Yoon Tae Oh có đang thuận theo định mệnh và quy luật của thế giới này không? Có đang ở bên cạnh Choi Hyun Jin như cách mà cả thế giới đang ra sức giúp đỡ không?

Bất chợt gương mặt anh ta hiện lên. À không, dùng từ 'bất chợt' chắc là sai rồi. Bởi vì trung tâm trong suy nghĩ của tôi lúc nào cũng là một người khác chứ không phải bản thân mình. Thực tế là tư duy của tôi hoàn toàn không thể dừng lại ở hiện tại. Tôi đang không thể thực hiện đúng ý định ban đầu khi đã cố công lặn lội đến tận nơi này.

Khung cảnh vốn dĩ rất ra gì và này nọ cho đến cách đây vài phút, giờ đây tôi thực sự không muốn nhìn thêm chút nào nữa.

"Không ăn tối à?"

"Không ăn ạ. Tôi mệt nên muốn nghỉ ngơi một chút."

"Vậy thì tôi biết ăn với ai bây giờ?"

Gì vậy trời. Cứ đối xử tốt một chút là coi người ta như bao cát chắc. Gã giờ đây nói chuyện cứ như thể việc ăn cơm cùng nhau là một nghĩa vụ vậy. Tôi cũng không muốn bỏ bữa đâu, nhưng đi bộ tham quan cả ngày trời mệt quá rồi nên chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa.

"Anh tự giải quyết đi ạ. Và ngày mai đừng có bám theo tôi nữa nhé."

"Chẳng biết sao mà cậu lại lạnh lùng đến thế nữa. Phải chi lúc với bạn trai cũ cậu cũng làm được như vậy."

Quả nhiên con người là sinh vật có khả năng thích ứng cao. Tôi phớt lờ gã đang lải nhải những lời vô nghĩa rồi đi thang máy lên phòng. Tắm nước nóng xong tôi leo ngay lên giường nằm. Kỳ lạ là khi nằm trong căn phòng yên tĩnh, cơn mệt mỏi ban nãy bỗng biến mất, thay vào đó là tinh thần dần trở nên tỉnh táo hơn.

Thế rồi một cảm giác hối hận chợt dâng lên. Biết thế ban nãy cứ đi ăn với cái gã đó rồi uống rượu cho đến khuya có phải hơn không. Những lúc ở một mình thế này, suy nghĩ của tôi lại trở nên quá nhiều. Hàng chục câu chuyện cứ thế đan xen vào nhau như một cuộn len rối rắm chiếm trọn lấy tâm trí. Gương mặt mà tôi đã cố công đẩy ra ngoài rìa suy nghĩ nay lại hiện lên rõ mồn một.

Kính coong.

Có lẽ vì trong phòng quá đỗi tĩnh lặng nên tiếng chuông cửa khiến tôi giật mình tỉnh táo. Không biết là do tôi đã chìm sâu vào ảo mộng, hay là do tôi đang mơ màng trong giấc ngủ chập chờn rồi chợt quay về thực tại nữa. Một cảm giác kỳ dị bao trùm lấy tôi. Tôi nhanh chóng định thần rồi rời khỏi giường. Đáng lẽ không có ai tìm đến phòng tôi mới đúng chứ.... Trong lúc tôi đang di chuyển, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa, kèm theo đó là giọng nói của một người nước ngoài đang gọi tôi.

Với một chút thắc mắc, tôi mở cửa ra, và một tình huống ngoài dự tính đang chờ đợi tôi ở đó.

Trước Tiếp