Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 104: Những sự không chắc chắn
Tất nhiên, tôi không dám khẳng định chắc chắn rằng mình đã trải qua kỳ ph*t t*nh cùng Yoon Tae Oh. Đối phương... là Yoon Tae Oh kia mà.
Chẳng phải anh ta là kẻ cứ nhắc đến Omega là sẽ nổi trận lôi đình sao. Làm sao tôi có thể tin được rằng một người mà tôi tuyệt đối không được để lộ thân phận Omega lại không những biết bí mật đó mà còn cùng tôi trải qua kỳ ph*t t*nh cơ chứ. Có lẽ ngay cả khi tôi tỉnh táo mà trải qua khoảng thời gian đó, tôi cũng sẽ chẳng thể tin nổi.
Thế nhưng mặt khác, tôi lại muốn tin. Dù căn cứ để tin đó là Yoon Tae Oh chỉ vỏn vẹn là tiếng gọi cứ vảng vất bên tai như ảo thanh, và một mùi hương dường như cực kỳ hợp với anh ta. Luôn luôn là như vậy, chỉ bằng những suy đoán như thế, tôi đã vẽ ra một hy vọng ngắn ngủi về một chữ "nếu như".
Nhưng sự xuất hiện của Choi Hyun Jin đã khiến trái tim vốn dĩ đang lung lay của tôi đưa ra một lựa chọn ổn định hơn.
Yoon Tae Oh đã trải qua kỳ ph*t t*nh cùng Baek Si Eon, nhưng Choi Hyun Jin - kẻ đã bắt cóc Baek Si Eon - vẫn bình an vô sự.
Nghĩ đến đó thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Thậm chí tôi còn muốn tin rằng mình đã không trải qua kỳ ph*t t*nh cùng Yoon Tae Oh cho xong. Vì "một lý do nào đó", Yoon Tae Oh dù biết tôi là Omega nhưng vẫn ở bên tôi trong kỳ ph*t t*nh. Thế nhưng nếu bảo rằng cuối cùng Yoon Tae Oh vẫn chẳng thể làm gì được Choi Hyun Jin, thì chẳng phải kết cục đã quá rõ ràng rồi sao. Điều đó có nghĩa là dù tôi có ôm giữ kỳ vọng nào đi chăng nữa, cuối cùng tất cả cũng sẽ tan thành mây khói. Bởi vì ở thế giới này, "tâm tình" là thứ chẳng có chút giá trị nào cả.
Tôi không thể đặt cược tương lai của mình vào một nơi đầy rẫy những sự không chắc chắn như thế.
❖ ❖ ❖
"Quý khách ngủ có ngon giấc không ạ?"
"À... vâng."
"Tầm nhìn ở đây tuyệt quá phải không ạ? Khách sạn chúng tôi có hướng nhìn đẹp nhất khu vực miền Nam đấy ạ!"
"À, vậy sao..."
Cái gọi là thói quen thực sự rất đáng sợ, dù không phải đi làm nhưng tôi vẫn mở mắt từ sáng sớm tinh mơ. Rõ ràng là tôi đã muốn ngủ nướng một chút cho đã đời mà. Thế nên trong lúc ngồi ở nhà hàng để dùng bữa sáng, một người trông có vẻ là nhân viên tiến lại gần chào hỏi rồi bắt đầu luyên thuyên những chuyện không đâu.
"Hơn nữa dịch vụ spa của chúng tôi cũng rất nổi tiếng đấy ạ. Có những khách hàng từ tận Seoul cũng lặn lội tìm đến đây cơ!"
"……."
"Nhân tiện đây quý khách hãy thử trải nghiệm một lần xem sao! Chắc chắn quý khách sẽ hài lòng ạ."
Trước lời quảng cáo lộ liễu về khách sạn, tôi chẳng biết nói gì nên chỉ im lặng, mặc cho tôi có phản ứng hay không, người nhân viên đặt một chiếc phong bì có in logo khách sạn xuống bàn tôi, chào một tiếng rồi rời đi. Mở ra xem thì bên trong là ba bốn tờ phiếu sử dụng dịch vụ spa của khách sạn.
"...Cái gì thế này. Sao lại tử tế quá vậy...?"
Trong lòng tôi vốn đang nảy sinh những cảm xúc tiêu cực trước lời chào buổi sáng không bình thường này. Vì không phải là không có khả năng ngày hôm qua họ đã giao nhầm phòng cao cấp cho tôi, nên giờ định bảo tôi trả thêm tiền chênh lệch hoặc yêu cầu chuyển phòng. Tôi đã nghĩ ra đủ mọi phương án đối phó, nhưng việc tất cả những điều này đều là lòng tốt thuần túy thực sự nằm ngoài dự đoán. Tôi cảm thấy mình thật giống như một đống rác rưởi bị vẩn đục bởi sự đời.
Nhưng có lẽ tôi đúng là một đống rác thật. Nghĩ thế nào tôi cũng thấy... có chút lấn cấn. Thế gian này làm gì có chuyện tử tế không lý do như vậy chứ...? Cộc, cộc, cộc. Tôi dùng góc của chiếc phong bì đựng phiếu spa gõ nhịp xuống bàn, dán mắt nhìn vào sau gáy của gã vừa đưa thứ này cho mình. Để xem liệu có tìm ra được điểm nào khả nghi dù là nhỏ nhất hay không. Thế nhưng khi thấy gã cũng đặt phong bì xuống những bàn khác ở phía xa, tôi nhanh chóng cảm thấy an lòng. Có lẽ là họ tặng cho tất cả mọi người.
Có lẽ do bấy lâu nay tôi toàn phải sống trong môi trường tồi tệ, chứ thế giới bên ngoài công ty dường như vẫn còn rất đáng sống.
❖ ❖ ❖
Có vẻ như tôi khá có năng khiếu với cuộc sống lẩn trốn này. Mà cũng phải, làm gì có cuộc trốn chạy nào xa hoa được như thế này cơ chứ. Những kẻ đào tẩu mà tôi từng chứng kiến trước đây thường phải ngủ tạm bợ ở những nhà nghỉ rẻ tiền hay phòng xông hơi công cộng để tránh sự truy đuổi. Không những không có tiền, mà việc không thể dùng thẻ khiến họ không thể ăn uống tử tế là chuyện đương nhiên.
Nhưng tôi thì khác. Tôi dùng bữa tại khách sạn 5 sao với tầm nhìn ra biển, ban ngày thì ngủ nướng thỏa thích rồi đi spa. Cái này cảm giác không phải là đi trốn mà giống như một kỳ nghỉ thưởng hơn. Việc tôi thong dong như thế này cũng là vì có một sự tự tin nhất định. Sẽ chẳng ai ngờ được một kẻ đang bị truy đuổi lại đang lưu trú tại một khách sạn cao cấp. Có thể gọi đây là một địa điểm đánh lừa được sự tính toán của kẻ truy đuổi chăng.
Dĩ nhiên, dù có là vậy đi nữa thì tôi cũng không định ở lại đây lâu. Bởi vì dù là ở đâu, nếu định cư tại một chỗ quá lâu thì sớm muộn gì cũng bị tóm đuôi. Đó là lúc tôi đang nhìn xuống biển và cân nhắc về điểm đến tiếp theo.
"Một nơi hơi tẻ nhạt phải không?"
Trước giọng nói lạ lẫm, ánh mắt vốn đang thẫn thờ nhìn ngắm phong cảnh của tôi tự nhiên quay lại. Vì trong phòng không thể uống Americano đá nên mỗi ngày hai lần, sáng và chiều, tôi đều tìm đến quán cà phê trên sân thượng. Do đang là mùa thấp điểm cộng với thời tiết vẫn còn hơi se lạnh nên lần nào tới đây cũng rất vắng người, và hôm nay cũng không ngoại lệ.
"Anh nói tôi sao?"
"Có vẻ như cậu đi du lịch một mình nhỉ."
Cái gã này là hạng người gì không biết. Gã chẳng thèm trả lời câu hỏi của tôi mà tự tiện đặt đồ uống của mình xuống phía đối diện bàn tôi rồi ngồi xuống. Không những còn rất nhiều chỗ trống, mà ngay cả khi không còn chỗ thì hành động này cũng thật thiếu lịch sự. Có lẽ do sự tiếp cận khả nghi này mà hoàn cảnh của tôi lại một lần nữa hiện về trong tâm trí.
"Có chuyện gì không ạ?"
"Không phải đi du lịch sao? Vậy chắc là bị thất tình rồi?"
Nhìn cái gã khốn này xem. Dạo này đám Alpha đứa nào cũng thế này à. Sao chúng nó chẳng bao giờ chịu nghe lời người khác nói mà chỉ mải mê nói phần mình thế nhỉ. Có lẽ kiểu nói chuyện đó là đặc tính của giống loài này rồi. Lại thêm một gã Alpha giống như Yoon Tae Oh ở đây nữa.
"Anh đang tự giới thiệu về bản thân mình đấy à? Nếu không có việc gì thì phiền anh nhường chỗ cho. Tôi đang thấy rất khó chịu đây."
Người đàn ông đó chẳng biết có gì vui mà khi tôi đáp lại, gã liền cười vang như muốn làm nổ tung cả quán cà phê sân thượng. Có vẻ như tôi đã đụng phải một tên điên rồi. Dù sao thì cũng còn nhiều chỗ trống nên tôi quyết định tự mình cầm ly nước chuyển đi chỗ khác. Thế nhưng khi tôi dời đến một vị trí cách đó một quãng, gã cũng lạch bạch đi theo rồi lại ngồi xuống phía đối diện.
"Anh đang làm cái quái gì thế?"
Giờ thì tôi bắt đầu thấy bực mình rồi đấy.
"Tôi tệ lắm sao? Cậu không vừa mắt tôi à?"
Bởi vậy mới nói những lúc uống thuốc điều tiết pheromone là tốt nhất. Chắc do từ khi bắt đầu chạy trốn tôi đã không uống thuốc điều tiết nữa, nên những cá thể có giới tính thứ hai dễ dàng nhận ra tôi là một Omega. Lý do cái gã trước mặt này đang bày ra bộ dạng ngạo mạn đó có lẽ cũng bắt nguồn từ sự tự tin rằng mình là một Alpha.
"Này anh ơi. Alpha thì cũng có Alpha này Alpha nọ chứ hả?"
"Sao thế? Mặt tôi không đẹp à? Tôi cũng thuộc diện được nhiều người yêu thích lắm đấy."
"Vậy thì anh đi mà chơi với những người thích anh ấy. Tôi không quan tâm."
...Nói thực lòng thì, gã trông cũng được. Chiều cao và vóc dáng lớn hơn tôi rất nhiều. Thêm vào đó gương mặt cũng khá, cũng gọi là, dùng được. Nhưng đó là một ấn tượng rất mơ hồ. Có cảm giác như không thể đoán định được tuổi tác vậy? Thỉnh thoảng khi gặp người nước ngoài chẳng phải cũng có trường hợp như vậy sao. Gương mặt mà bảo 20 tuổi thì giống 20, bảo 40 tuổi thì cũng giống 40. Người đàn ông trước mắt dù không phải người nước ngoài nhưng chính xác là như vậy.
"Ây chà... tiếc quá. Tôi cứ ngỡ gương mặt này thì ai cũng phải đổ chứ."
Gã đưa tay vuốt mặt, lộ rõ vẻ tiếc nuối ra mặt. Thật đáng ghét. Chẳng có gì đáng ghét hơn một kẻ đẹp trai mà lại biết rõ mồn một rằng mình đẹp trai cả.
"Tôi có người yêu rồi nên anh thôi đi cho."
"Khà, vậy sao?"
Gì vậy.... Tất nhiên đó là lời nói dối rồi, nhưng tôi có cần phải ngồi đây để nhìn gã cười nhạo lộ liễu như thế không? Ngay lúc này, nếu tôi hắt cả ly Americano đầy đá này vào mặt gã thì chắc cũng tính là phòng vệ chính đáng nhỉ?
"Cậu có muốn tôi đoán thử xem tại sao cậu lại ở đây không?"
"Không."
"Cậu bị người yêu đá đúng không? Lại còn bị đá một cú đau điếng nữa chứ. Thế nên mới lặn lội đến tận nơi xa xôi này để dọn dẹp lại tâm tư chứ gì?"
Sao anh không đi viết kịch bản luôn đi cho rồi. Gã nhìn tôi với ánh mắt như muốn cầu xin sự đồng thuận rằng lời mình nói là đúng rồi mỉm cười.
"Nếu không phải vậy thì một Omega đẹp trai thế này làm sao lại lặn lội đến tận đây một mình được cơ chứ."
Cái gã này... khả năng suy luận của gã thấp kém đến mức tôi chẳng thèm kỳ vọng, vậy mà xem ra gã cũng có mắt nhìn đấy chứ? Giờ nhìn kỹ lại thì có vẻ gã cũng không đến nỗi là một kẻ tồi tệ hoàn toàn. May mà mình chưa hắt cà phê vào gã.
"Tiếc quá nhỉ? Tôi thấy trong những lời anh nói, chỉ có mỗi phần 'Omega đẹp trai' là đúng thôi."
"Cái đó là sự thật nên tôi công nhận. Vậy thì... để tôi đoán cái khác nhé?"
"Tôi đã bảo là không cần rồi mà. Anh có thể rời đi giùm tôi được không?"
Gã đúng là một kẻ dai như đỉa. Chỉ cần bắt chuyện một câu là gã sẽ tuôn ra thêm mười câu khác. Tôi bắt đầu hối hận vì đã lỡ đáp lại cuộc đối thoại cứ kéo dài mãi không dứt này.
"Cậu đang thấy cô đơn đúng không?"
"Cô, cái gì cơ...?"
"Chẳng phải cậu đang thấy cô đơn sao, ngay lúc này. Thực ra tôi đã quan sát cậu từ rất lâu rồi, trông cậu như thể chỉ cần ai đó chạm nhẹ vào là sẽ bật khóc ngay ấy. Thế mà khi tôi bắt chuyện như thế này, dù bảo là ghét nhưng cậu vẫn đáp lại cho đến cùng. Chẳng phải vì cô đơn nên cậu mới mong muốn có ai đó nhìn ngó tới mình sao?"
"……."
"Cậu cũng là kiểu người không giỏi nói dối nữa. Dù không phải thất tình thì chắc cậu cũng đã đánh mất một thứ gì đó tương đương. Hoặc là, cậu đang trong quá trình vứt bỏ nó."
Cái gì thế này.... Khí chất của gã đã hoàn toàn thay đổi so với lúc nãy. Giọng nói trở nên nghiêm túc, không còn chút bông đùa nào, như thể gã đã nhìn thấu tâm can tôi vậy. Không. Thậm chí... tôi còn có ảo giác như gã đang an ủi mình nữa.
"...Tôi xin phép đi trước."
"Hẹn gặp lại nhé. Chẳng hiểu sao tôi lại muốn gặp cậu thường xuyên đấy."
Có vẻ lần này không có ý định đi theo, người đàn ông vẫn ngồi đó và cất lời chào. Tôi rời khỏi chỗ đó như đang chạy trốn. Tôi cứ ngỡ gã chỉ là một thằng Alpha không não, nhưng những lời gã nói khiến tôi cảm thấy như vừa bị giáng một cú mạnh vào sau gáy. Thật là quá đáng. Gã thì biết cái thá gì mà lại phun ra những lời nhảm nhí đó cơ chứ. Tôi... tại sao tôi phải cô đơn?
MK Resort, lần đầu tiên nhận được giấy phép kinh doanh casino cho người trong nước....
Yoon Tae Oh vẫn bận rộn như thường lệ. Anh ta đã nhận được giấy phép kinh doanh casino cho người trong nước đầu tiên tại khu vực Jeju. Dù đi kèm với khá nhiều hạn chế đối với người trong nước, nhưng sự thành công của khu nghỉ dưỡng đã là điều hiển nhiên. Có vẻ như anh ta lại sử dụng đến tên con trai của vị Thứ trưởng mà anh ta từng đày đi chi nhánh đảo Ulleungdo trước đây.
"Không có mình thì mọi chuyện vẫn vận hành tốt đẹp đấy thôi, nhỉ."
Đọc xong tin tức, tôi vứt điện thoại sang một bên giường. Nghĩ lại thì có lẽ tôi đã hoang tưởng hão huyền rồi. Thực tế là Yoon Tae Oh thậm chí còn chẳng thèm tìm kiếm tôi, vậy mà tôi lại cứ ngỡ mình đang đóng phim điệp viên, hành động một cách bí mật... Nghĩ đến mà muốn chết quách cho xong. Xấu hổ đến phát điên đi được.
Thế nhưng cuộc chạy trốn này không chỉ mang ý nghĩa là nghỉ việc. Bản thân việc nghỉ việc, nếu xét kỹ thì cũng giống như lời người đàn ông lạ mặt ban nãy đã nói, nó chỉ là một quá trình mà thôi. Quá trình vứt bỏ "một thứ gì đó".
'Si Eon à.'
Thật đáng ghét. Cứ hễ có một khoảnh khắc ngắn ngủi không làm gì là tiếng gọi vỗ về của Yoon Tae Oh lại vang vọng bên tai tôi như tiếng vang. Dù đã chạy trốn đến tận nơi xa xôi này, tôi dường như vẫn đang dừng lại ở một thời khắc nào đó trong khu rừng của đảo Jeju.
Giờ này, chắc hẳn Yoon Tae Oh và Choi Hyun Jin đã hóa giải được những vướng mắc tình cảm rồi chứ? Không đâu. Vì sai lầm mà Choi Hyun Jin gây ra lần này không hề nhẹ nhàng như thế, nên chắc là chưa đâu. Mà... dù sao thì cuối cùng mọi chuyện cũng sẽ thuận theo lẽ tự nhiên thôi. Có như vậy thì câu chuyện rác rưởi này mới có thể đặt dấu chấm hết ở chương cuối cùng được.
Vậy thì tôi... sẽ trở nên như thế nào đây...? Liệu tôi đã sẵn sàng đón nhận bất kỳ kết cục nào chưa. Một Yoon Tae Oh đón nhận hạnh phúc trong một cuộc đời thiếu vắng tôi sao....
"Hà... không được rồi."
Tôi đã thay đổi ý định. Tôi cứ ngỡ khi xa mặt thì lòng cũng sẽ cách lòng, nhưng có vẻ như tôi vẫn chưa đi đủ xa. Tôi ghét việc hình bóng Yoon Tae Oh cứ mãi hiện lên trong đầu. Hơn nữa tôi cũng không biết khi nào thế giới này sẽ kết thúc, và tôi không muốn đón nhận cái kết đó ở một nơi như thế này. Nếu khoảng cách này vẫn chưa đủ... thì chỉ còn cách đi xa hơn nữa thôi. Càng rời xa hơn, có lẽ những cảm xúc rác rưởi này cũng sẽ vơi bớt đi đôi chút. Tôi thay đổi kế hoạch dự định ở lại đây thêm vài ngày nữa và đặt vé máy bay. Có lẽ... giờ đây anh ta sẽ thực sự không thể tìm thấy tôi nữa.
Tôi đã quyết định rời bỏ thế giới của Yoon Tae Oh một cách hoàn hảo như thế.