Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Những lời nghi ngại, giễu cợt, khinh miệt tựa như mưa đá trút xuống. Ngay cả Thừa Thiên Đế trên long ỷ cũng nhíu c.h.ặ.t đôi mày, ánh mắt như đuốc, nhìn chằm chằm vị thần t.ử trẻ tuổi trông có vẻ hoang đường phía dưới.
"Lục ái khanh, lời nói trước vua không phải nói đùa. Ngươi có biết, chuyến đi này có ý nghĩa gì không?"
Lục Thừa đứng thẳng người.
"Bệ hạ, thần tuy bất tài, nhưng cũng từ nhỏ thông thuộc binh thư, không dám quên chí hướng của tiên tổ từng tắm m.á.u sa trường, da ngựa bọc thây. Sự hoang đường ngày trước chẳng qua là do thần tuổi trẻ vô tri. Nay quốc nạn trước mắt, thần nguyện dùng thân mình để chứng minh lòng trung liệt của Lục gia! Nếu không thể lui địch, thần cam đoan chịu quân pháp!"
Cả điện kinh hãi!
Thừa Thiên Đế nhìn hắn đăm đăm, dường như đây là lần đầu tiên ông thực sự nhận thức được vị thần t.ử mà ông luôn cho rằng chỉ biết quậy phá này.
"Tốt!" Thừa Thiên Đế mạnh mẽ đập tay xuống long án, tiếng vang chấn động cả điện đường.
"Trẫm chuẩn tấu! Phong Lục Thừa làm Chinh Bắc đại tướng quân, tức khắc điểm binh, chi viện Bắc cảnh!"
"Thần, lĩnh chỉ!" Lục Thừa quỳ một gối xuống đất, giọng nói trầm ổn đầy lực lượng.
Chiều tối trở về phủ, Lục Thừa đem đạo thánh chỉ xuất chinh ấy đặt nhẹ nhàng trước mặt ta. Ta nhìn đôi mắt thanh minh kiên định của hắn sau khi đã trút bỏ mọi lớp ngụy trang.
Rốt cuộc hắn cũng không phải là vật trong ao cạn.
*
Chỉ dụ xuất chinh vừa bạn ra Lục Thừa không còn che giấu nữa. Những thuộc hạ cũ mà Trấn Quốc công để lại, cùng các thế lực âm thầm bồi dưỡng bắt đầu vận hành. Thư phòng trở thành nơi cơ mật quân sự tạm thời, đèn đuốc sáng rực đến tận đêm khuya.
Vào buổi chiều tối khi hắn tiếp nhận thánh chỉ, ta đã nhận ra rằng trận chiến này không còn là chuyện của riêng một mình Lục Thừa nữa. Nó liên quan đến sự tồn vong của phủ Quốc Công, liên quan đến việc hắn có thể triệt để xé bỏ lớp ngụy trang để đường đường chính chính đứng trên triều đường hay không. Và càng liên quan đến... tương lai chung của chúng ta.
Hắn cần nắm bắt mọi tình báo khả dụng về Bắc cảnh trong thời gian ngắn nhất. Mà ta biết, ta có thể giúp hắn.
Đêm ấy, ta bưng một chén trà sâm bước vào thư phòng. Hắn đang cúi người trước một tấm địa đồ Bắc cảnh khổng lồ, đầu ngón tay chậm rãi di chuyển trên đó, đôi mày nhíu c.h.ặ.t. Ánh nến đổ bóng đậm nét bên cạnh sống mũi cao thẳng của hắn. Trên án thư chất đầy binh thư và những tấu báo biên quan rời rạc.
Ta đặt nhẹ chén trà xuống chỗ trống không xa tầm tay hắn. Hắn không ngẩng đầu, chỉ trầm giọng nói: "Cứ để đó đi."
Nhưng ta không rời đi. Ánh mắt ta lướt qua tấm địa đồ được vẽ tinh xảo kia, cùng vài cuốn tạp ký phong vật Bắc cảnh đang mở sẵn bên tay hắn.
"Ở góc Tây Nam địa đồ, thung lũng Mặc Thoát, đ.á.n.h dấu có sai sót. Nơi hẹp nhất của nó không phải ba dặm, mà thực chất là một dặm rưỡi, hơn nữa hai bên bờ không phải vách đá dựng đứng mà là sườn đất dễ dàng leo trèo. Quyển thứ ba, trang mười bảy của tập tạp ký có ghi chép lại lời kể của thợ săn địa phương."
Lục Thừa đột ngột ngẩng đầu, trong mắt lóe lên kinh ngạc.
Ta không dừng lại, ngón tay chỉ hư không vào một điểm khác trên địa đồ.
"Vùng đầm lầy phía Đông Bắc này, vào mùa khô sẽ lộ ra vài con đường mòn bí mật, có thể cho khinh kỵ binh đi qua. Ghi chép liên quan nằm trong phần chú thích cuối quyển tạp ký thứ năm."
Ta nghênh đón ánh mắt ngày càng sáng rực của hắn, tiếp tục nói:
"Còn nơi đóng quân của vương đình chủ lực Nhung tộc, bọn họ trông có vẻ sống dựa vào nguồn nước và đồng cỏ, nhưng thực chất cứ cách nửa tháng lại di chuyển về hướng Tây Bắc ba mươi dặm, ở đó có một doanh trại dự phòng cố định, dễ thủ khó công. Quy luật này, đối chiếu trong ghi chép về khí hậu và sự sinh trưởng của đồng cỏ qua các năm ở quyển tạp ký thứ bảy, có thể suy đoán ra được."
Ta một hơi nói ra bảy tám thông tin mấu chốt, mỗi một điểm đều khớp chính xác với những nghi vấn trên địa đồ hoặc những khoảng trống trong sách lược binh thư. Những chi tiết này nằm rải rác trong các tập sách khác nhau, những ghi chép lộn xộn từ các thời đại khác nhau. Nếu không có khả năng nhìn qua không quên, và tốn tâm huyết để xâu chuỗi, liên kết chúng lại, thì tuyệt đối khó lòng phát hiện.
Trong thư phòng im lặng như tờ, chỉ có tiếng nến cháy nhảy nhót khe khẽ. Lục Thừa chậm rãi đứng thẳng người, vòng qua bàn thư, đi tới trước mặt ta.
"Nàng... xem những thứ này từ lúc nào?" Giọng hắn mang theo một tia khàn đặc khó tin.
Những cuốn tạp ký dư đồ này đa phần được giấu trong ngăn kéo bí mật của thư phòng, ngay cả chính hắn cũng chưa chắc đã lật xem hết một cách kỹ lưỡng.
"Trước khi chàng cần đến." Ta bình thản trả lời.
Kể từ sau lần hắn thành thật trong thư phòng, ta đã có ý thức lưu tâm đến những thông tin có thể hữu ích cho hắn. Thiên phú nhìn qua sẽ nhớ kia, lúc này cuối cùng cũng tìm được nơi dụng võ giá trị nhất.
Hắn im lặng, chỉ nhìn ta đăm đăm, ánh mắt ấy nóng bỏng như muốn thiêu đốt ta. Hồi lâu sau, hắn bỗng nhiên cười khẽ một tiếng.
Tiếng cười ấy mang theo một sự khoái chí như thể vừa gặp được kỳ phùng địch thủ.
"Hay cho một câu "trước khi ta cần đến"."