Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 545: Sự Kỳ Lạ Của Point Z [4]
Reng reng—!
Chiếc điện thoại bàn cũ kỹ vẫn cứ tiếp tục rít lên từng hồi chuông inh ỏi xé toạc sự tĩnh lặng, âm thanh chói tai đó như những mũi khoan vô hình, khoan sâu vào mọi ngóc ngách của ngôi nhà biệt lập, hoang vắng.
Toàn thân Joanna như hóa đá, cứng đờ lại khi ánh mắt cô vô tình chạm phải nó. Đôi bờ vai cô nàng khóa chặt, những ngón tay vô thức siết nhẹ quanh cán chiếc đèn pin khi thứ âm thanh rợn người đó liên tục dội lại từ các bức tường kín.
‘Cái chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây vậy? Làm thế quái nào mà cái chuyện phi lý này lại có thể xảy ra được cơ chứ?’
Dù cho sự bối rối, hoang mang đang siết chặt, bóp nghẹt lấy lồng ngực, Joanna vẫn cố gắng ép buộc bản thân phải duy trì sự cảnh giác ở mức cao độ nhất. Ánh mắt của cô nàng cẩn trọng, sắc bén quét qua rà soát toàn bộ khu vực phòng khách, những ô cửa sổ tối om, đoạn hành lang hun hút và cả cái cầu thang dẫn lên tầng, cô cố gắng khắc sâu, ghi nhớ từng mảng bóng tối và góc cạnh của căn nhà khi chiếc điện thoại vẫn ngoan cố tiếp tục reo vang ở phía sau lưng.
Reng! Reng reng—!
Cứ như thể nó đang kiên nhẫn chờ đợi cô ấy.
Chờ đợi cô ấy nhấc máy trả lời.
‘Không được, mình không thể ở lại đây, mình cần phải tìm cách thoát khỏi cái chốn quỷ quái này ngay lập tức.’
Cô nàng dứt khoát quay ngoắt người về phía cánh cửa chính ra vào, hạ quyết tâm không bao giờ được phép dây dưa hay dính dáng đến bất cứ cái thứ tà môn ngoại đạo nào đang diễn ra ở đây. Sải những bước chân vội vã, nặng nề qua lớp sàn gỗ đang kêu lên những tiếng cót két nhức óc, cô nàng vươn tay với lấy cái tay nắm cửa và ra sức xoay, cố gắng kéo mạnh cánh cửa mở tung ra để có thể chạy thoát ra ngoài.
Cạch! Cạch!
Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích.
Cánh cửa đã bị một thế lực vô hình nào đó khóa chặt từ bên ngoài.
‘Có nên dùng vũ lực để đập phá tung cái cánh cửa chết tiệt này ra không nhỉ?’
Tâm trí Joanna quay cuồng, chạy đua với vô vàn những suy nghĩ, cơ thể cô nàng lại càng trở nên căng cứng, tập trung cao độ hơn khi cô chuẩn bị tung ra một cú tông để đập phá cửa. Cùng lúc đó, cái Nút năng lượng của cô nàng bỗng chốc bừng sáng rực rỡ khi cô dồn toàn bộ sức mạnh, tung ra một lực tác động mạnh mẽ hơn nữa lên bề mặt cánh cửa.
Cô nàng dồn toàn bộ lực đạo vào một cú tông chí mạng lên cánh cửa, lực tác động mạnh đến mức khiến cho toàn bộ cái khung cửa phải rung lên bần bật. Lớp gỗ mục nát rên lên những tiếng kêu răng rắc lớn dưới sức ép đột ngột, những vết nứt mỏng manh bắt đầu xuất hiện, lan nhẹ ra hệt như một cái mạng nhện chằng chịt trên bề mặt gỗ khi nó đang oằn mình cố gắng chịu đựng sức ép khủng khiếp đó.
Và rồi—
Chiếc điện thoại bàn đột nhiên ngừng reo bặt.
Tiếng chuông inh ỏi đó bị cắt đứt một cách đột ngột đến mức khiến cho Joanna phải giật nảy mình kinh hãi, cảm giác giống hệt như có một cái thế lực nào đó đã thẳng tay cắt đứt nó ngay giữa chừng vậy.
Sự im lặng tĩnh mịch lại một lần nữa tràn ngập, chiếm lấy không gian ngôi nhà để thay thế.
Lớp không khí xung quanh dường như trở nên đặc quánh, nặng nề hơn rất nhiều trong buồng phổi của cô nàng, cứ như thể toàn bộ căn phòng lúc này cũng đang nín thở, đồng điệu cùng với cô ấy.
‘Ariel. Này Ariel. Cậu có nghe thấy tiếng tôi gọi không? Ariel ơi…?’
Joanna vẫn không ngừng nỗ lực, ngoan cố cố gắng tìm cách phá tung cánh cửa, cô liên tục vận dụng sức mạnh ngày một lớn hơn nữa. Nhưng chẳng hiểu vì một cái lý do khỉ gió nào đó, cánh cửa này dường như được làm từ một loại vật liệu bền bỉ, cứng cáp hơn rất rất nhiều so với những gì cô nàng đã dự đoán lúc ban đầu, bởi vì nó nhất quyết từ chối việc bị vỡ vụn.
Nếu xét theo logic thông thường, khi phải hứng chịu một lực áp lực khủng khiếp đến như vậy thì đáng lẽ ra nó đã phải vỡ tan tành rồi mới phải…
‘Ariel, rốt cuộc cậu có nghe thấy tôi gọi không vậy?! Mọi người đang chạy đi đâu hết cả rồi?’
Joanna vẫn tiếp tục gào thét gọi tên Ariel trong vô vọng ở trong tâm trí mình. Với cái khả năng đặc thù của cô nàng đó, việc giao tiếp tâm linh, truyền tải thông điệp qua suy nghĩ là một điều hoàn toàn có thể làm được.
Tuy nhiên—
‘Ariel? Nghe tôi nói không Ariel!?’
Bất kể Joanna có gào thét, gọi lớn đến mức nào ở trong đầu đi chăng nữa, thì đáp lại cô vẫn chỉ là một sự im lặng, không hề có lấy một giọng nói nào vang lên hồi đáp.
Ầm! Ầm—
Cô nàng lại tiếp tục dốc sức đập mạnh bả vai vào cánh cửa thêm vài lần nữa, lực tác động mạnh mẽ dội ngược trở lại dọc theo cánh tay và chạy xuyên qua lồng ngực, truyền thẳng vào xương sườn. Khung cửa gỗ rung lên bần bật một cách dữ dội, những hạt bụi bặm rơi rụng lả tả xuống từ các bản lề, thế nhưng cánh cửa đó vẫn cứ ngoan cố bám trụ, trơ lỳ đứng yên ở nguyên vị trí ban đầu.
Thở hổn hển, nhịp thở ngày một trở nên gấp gáp hơn, Joanna buộc lòng phải lùi lại phía sau. Nếu như việc phá cửa đã trở nên vô vọng, không chịu mở ra, thì cô nàng sẽ phải bắt buộc tìm kiếm một con đường, một cách thức khác để thoát ra ngoài.
Ánh mắt sắc bén của cô nàng nhanh chóng chuyển hướng, đảo qua dò xét về phía cái ô cửa sổ nằm ở vị trí gần nhất.
Có lẽ…
Reng reng!
Ngay cái lúc Joanna vừa mới rục rịch chuẩn bị sải bước di chuyển về phía cái cửa sổ, tiếng chuông điện thoại ma quái lại một lần nữa vang lên.
Nó vang vọng, dội lại một cách chát chúa, sắc nhọn xuyên thấu qua toàn bộ không gian căn phòng.
Nhưng lần này, âm thanh đó không phải là phát ra từ chiếc điện thoại bàn cổ lỗ sĩ kia.
Âm thanh đó phát ra từ một khoảng cách gần hơn rất nhiều.
Nó đang phát ra từ chính cái túi áo của cô ấy.
Reng reng! Reng reng—!
Cơ thể Joanna lập tức đông cứng lại như một bức tượng thạch cao. Độ rung khe khẽ của chiếc điện thoại ma sát, cọ nhẹ vào phần đùi của cô nàng, và biểu cảm trên khuôn mặt cô lập tức chuyển sang một thứ gì đó vô cùng bất an, kinh hãi tột độ khi cô dần nhận ra được sự thật. Chậm rãi, rón rén lôi chiếc điện thoại di động của mình ra, Joanna dán mắt nhìn vào dãy số của người gọi đến đang hiển thị trên màn hình.
[Số Điện Thoại Không Xác Định]
Cạch!
Cuộc gọi đó bằng một cách ma quái nào đó đã tự động kết nối, bắt máy ngay cả trước khi cô nàng kịp ấn ngón tay vào màn hình.
—Hàa… Hàa… Hàa…
Một tiếng thở hổn hển, nặng nhọc chậm rãi lọc qua chiếc loa ngoài. Nó mang lại một cái cảm giác gần gũi đến mức đáng sợ, rùng rợn, cứ như thể cái kẻ đang thực hiện cuộc gọi đó đang đứng hiện diện ngay ở đầu dây bên kia… hoặc cũng có thể là đang đứng sừng sững ngay ở phía bên kia của căn phòng.
Những ngón tay của Joanna vô thức siết chặt lại quanh lớp vỏ điện thoại, mạch máu đập dồn dập, loạn nhịp khi cô nàng nín thở lắng nghe âm thanh đó tiếp tục kéo dài, mỗi một nhịp hít thở sau lại càng trở nên nặng nề, thô ráp hơn nhịp thở trước đó.
Tiếng thở nặng nhọc, thê lương đó kéo dài thêm khoảng một giây đồng hồ nữa trước khi nó đột ngột ngừng bặt. Sau đó, hoàn toàn không có lấy một dấu hiệu báo trước nào, giọng nói của một gã đàn ông lạ mặt vang lên xuyên thủng, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc.
—Tại sao đến giờ phút này em vẫn chưa chịu ngoan ngoãn đi lên lầu?
Tút—
Joanna vội vã đưa tay bấm nút ngắt cuộc gọi.
Nhịp thở của cô nàng giờ đây đã trở nên gấp gáp, dồn dập hơn cả lúc trước, toàn thân căng cứng lại như một sợi dây đàn sắp đứt, tâm trí thì luôn trong trạng thái cảnh giác cao độ khi cô nàng lùi bước tiến lùi về phía khu vực cửa sổ. Lớp sàn gỗ mục nát kêu lên những tiếng cót két, r*n r* dưới mỗi bước chân nặng nề khi cô nàng giơ cao chiếc đèn pin lên và quét chùm ánh sáng rọi qua lớp kính cửa sổ đang bị bao phủ bởi lớp bụi dày đặc.
Nhưng ngay tại cái khoảnh khắc mà ngón tay cô nàng vừa mới chạm vào cái chốt khóa của cửa sổ, chiếc điện thoại trong túi lại một lần nữa rung lên bần bật.
Chiếc điện thoại tự động bắt máy trả lời, và đồng thời tự động bật luôn chức năng loa ngoài.
—Tôi hỏi tại sao em vẫn ngoan cố chưa chịu đi lên lầu?
ẦM!
Joanna hoảng loạn, vung một cú đấm tuyệt vọng đấm mạnh vào lớp kính cửa sổ.
Lực tác động khủng khiếp đó đáng lẽ ra đã phải làm cho tấm kính vỡ vụn tan tành thành trăm mảnh.
Thay vì thế, các khớp xương trên ngón tay cô nàng lại truyền đến một cơn đau nhức nhối, ê ẩm. Một tiếng thịch trầm đục vang lên dội lại trong phòng khi nắm đấm của cô bị bật dội ngược trở lại khỏi bề mặt kính, một cơn đau buốt giật xẹt dọc theo cánh tay.
Tấm kính cửa sổ hoàn toàn không hề hấn gì, không có lấy một vết xước.
‘Cái chuyện điên rồ gì đang diễn ra thế này? Cái loại cửa sổ quái quỷ này được chế tạo từ cái loại vật liệu gì thế này?’
—…Nghe lời tôi đi, em cần phải bước lên lầu.
Tâm trí Joanna quay cuồng, rối bời, nhưng cái giọng nói ma quái đó vẫn cứ ngoan cố tiếp tục thì thào phát ra từ chiếc điện thoại, âm thanh đó lấp đầy toàn bộ căn phòng bằng một sự bình tĩnh, lạnh lẽo đến rợn người khiến cho từng sợi lông tơ trên người Joanna đều phải dựng đứng hết cả lên vì sợ hãi.
Không rảnh rỗi đứng đó đợi cái giọng nói đó lảm nhảm thêm nữa, Joanna dứt khoát rút điện thoại ra và bấm tắt ngang cuộc gọi, sự tĩnh lặng chết chóc lại một lần nữa bao trùm lấy không gian xung quanh khi nhịp thở nặng nề, khó nhọc của cô nàng lấp đầy vào khoảng trống vắng lặng đó.
Khẽ cắn chặt môi dưới, Joanna chậm rãi, rón rén xoay người lại, giơ cao chiếc đèn pin rọi thẳng lên khoảng không phía sau lưng. Chùm ánh sáng vàng vọt khó nhọc cắt xuyên qua khu vực phòng khách mờ tối và dừng lại, rọi thẳng vào một cái cầu thang chật hẹp, cũ kỹ dẫn thẳng lên khoảng không gian tăm tối ở tầng trên.
Toàn bộ khu vực tầng trên đã bị bóng tối đặc quánh, vô tận nuốt chửng hoàn toàn, phần lan can cầu thang đổ những cái bóng dài ngoẵng, méo mó, vặn vẹo in hằn trên bức tường.
Sự căng thẳng lúc này mang lại một cái cảm giác nghẹt thở, không thể nào chịu đựng nổi khi Joanna vẫn tiếp tục cắn chặt môi, ánh mắt hoang mang liên tục đảo qua đảo lại giữa khu vực cầu thang tăm tối, cánh cửa chính ra vào bị khóa chặt và cái chiếc điện thoại bàn cổ lỗ sĩ.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô nàng cứ đứng chôn chân ở đó, toàn thân đông cứng lại vì sợ hãi.
Sau đó, cô nàng cố gắng hít một hơi thở thật sâu và ra sức lắc đầu, tự ép buộc bản thân phải thoát ra khỏi cái trạng thái tâm lý tồi tệ đó.
‘Bình tĩnh lại đi nào. Mình tuyệt đối không được phép để cho sự hoảng loạn chiếm lấy tâm trí vào lúc này. Nếu như mình đánh mất quyền kiểm soát bản thân ở ngay tại cái chốn này… thì chẳng khác nào đang tự vả vào mặt mình và chứng minh cho những kẻ từng mở miệng nghi ngờ, dè bỉu chúng ta là hoàn toàn đúng.’
Đúng vậy, sự việc lúc này không chỉ đơn thuần là vấn đề sống còn của riêng bản thân cô nữa. Đây còn là một trọng trách, một sự kỳ vọng liên quan đến danh dự của vị Đội trưởng đáng kính. Anh ấy đã đặt trọn niềm tin tưởng giao phó cho cô cái trách nhiệm dẫn dắt cả đội. Cô tuyệt đối không thể để cho bản thân mình bị gục ngã vì hoảng loạn được.
Hít vào một hơi thở thật sâu, Joanna cố gắng trấn tĩnh, ép buộc bản thân phải lấy lại được sự bình tĩnh cao độ hơn nữa.
Tay nắm chặt chiếc đèn pin, giữ cho chùm ánh sáng rọi vững vàng, ổn định trên những bậc cầu thang, đôi môi Joanna mím chặt lại thành một đường thẳng tắp đầy kiên định. Chùm ánh sáng bị kéo dài thượt hướng thẳng lên trên, rồi nhanh chóng bị cái khoảng không gian bóng tối tăm tối ở phía trên nuốt chửng hoàn toàn.
Cửa chính đã bị khóa chặt. Cửa sổ thì lại cứng như kim cương, không thể phá vỡ. Việc dùng vũ lực để ép buộc mở một con đường máu thoát ra ngoài rõ ràng không phải là một sự lựa chọn khả thi.
Bàn tay cô nàng vô thức siết chặt lấy cán đèn pin hơn một chút.
Nếu như đã không thể tìm ra con đường thoát ra ngoài… thì giờ đây chỉ còn tồn tại duy nhất một hướng đi.
Tiến thẳng lên lầu.
Nhưng ngẫm lại thì, chẳng phải đây cũng chính là cái mục đích, cái điều mà cái giọng nói ma quái đó đang khao khát muốn cô làm sao? Tại sao nó lại năm lần bảy lượt khăng khăng muốn ép cô phải bước lên lầu cho bằng được? Nếu như trên đó thực sự là một cái bẫy chết người thì sao? Không còn nghi ngờ gì nữa khi nó đang tìm mọi cách rắp tâm muốn dụ dỗ cô bước lên lầu.
‘Lẽ nào mình thực sự đã bị dồn vào đường cùng và không còn bất kỳ một sự lựa chọn nào khác sao?’
Joanna từ từ hạ thấp chiếc đèn pin xuống khỏi hướng cầu thang và chậm rãi quét chùm ánh sáng đi rà soát lại qua toàn bộ những phần còn lại của căn phòng. Chùm sáng yếu ớt lướt qua những bức tranh treo tường đã phai màu, ố vàng đang được treo một cách lệch lạc, xiêu vẹo trên tường, những hình ảnh vẽ trên đó đã trở nên quá đỗi mờ nhạt và bị mài mòn đến mức không thể nào nhìn rõ được. Những chiếc khung ảnh gia đình bám đầy một lớp bụi dày cộp được xếp ngay ngắn trên kệ tủ gần đó, những bức ảnh lồng bên trong cũng đã bị phai màu, ố vàng và rất khó để có thể nhận diện được khuôn mặt.
Cô nàng cẩn thận dùng ánh sáng quét qua từng ngóc ngách, từng góc khuất… cố gắng tìm kiếm, lùng sục ra bất cứ một thứ gì đó hữu ích mà có thể mình đã vô tình bỏ sót.
Sau một lúc lâu tìm kiếm trong vô vọng, cơ hàm của cô nàng siết chặt lại đầy vẻ bất lực.
Nắm chặt chiếc đèn pin trong tay, Joanna lấy hết can đảm, đặt một bước chân nặng nề lên bậc thang gỗ đầu tiên và bắt đầu từ từ bước lên lầu.
Két—két—két—
Những bậc cầu thang bằng gỗ mục nát phát ra những tiếng k** r*n rỉ, cót két kéo dài, lê thê dưới sức nặng cơ thể của cô nàng, thứ âm thanh rợn người đó vang vọng, dội lại một cách vô cùng bất thường, ma mị qua toàn bộ không gian ngôi nhà. Tiếp tục cất bước đi lên, cô nàng không còn nhìn thấy quang cảnh của phòng khách nữa khi cô cố định, dán chặt ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, một cục nghẹn đắng chát đang dần hình thành, mắc kẹt nơi cổ họng.
‘Này Joanna? Cậu có ở đó không Joanna…? Cậu có nghe thấy tiếng tôi gọi không vậy?’
Joanna đột ngột khựng bước lại.
‘Là Ariel đó sao?’
Đôi mắt của cô nàng lập tức bừng sáng lên một tia hy vọng.
‘Ariel, là cậu đấy phải không? Cậu có đang nghe thấy tiếng tôi trả lời không?’
‘…Có, tôi nghe thấy giọng cậu rất rõ. Hiện tại cậu đang ở cái chốn quái quỷ nào vậy? Đang có chuyện gì xảy ra thế? Tôi đã hoàn toàn mất liên lạc tâm linh với tất cả những người khác rồi.’
‘Cái gì cơ? Cậu nói mất liên lạc với mọi người là sao?’
‘Đúng vậy, hiện tại cậu chính là cái người duy nhất mà tôi còn có thể kết nối và liên lạc được. Rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra vậy? Cậu đang ở đâu? Hiện tại tôi đang đứng bơ vơ ngay trước mặt một cái ngôi nhà cũ nát nào đó.’
‘À!’
Joanna lập tức xoay ngoắt người lại, chuẩn bị tư thế sẵn sàng để lao xuống lầu.
‘Tôi đang ở ngay đó đây. Hiện tại tôi đang bị nhốt ở bên trong ngôi nhà đó. Cậu có tìm được cách nào để mở cửa vào được đây không?’
‘Hừm, khoan đã, từ từ nào… Hình như tôi đang nhìn thấy bóng dáng của cậu.’
Những bước chân của Joanna lập tức đông cứng lại tại chỗ, biểu cảm trên khuôn mặt cô nàng cũng trở nên đông cứng, đơ ra theo.
‘Kính cửa sổ ở đây bị bám bụi khá là mờ đục, nhưng tôi vẫn có thể nhìn lờ mờ thấy được một cái đường nét bóng người. Có phải cậu đang cầm trên tay một chiếc điện thoại không? Cái bóng đó chính xác là cậu đấy, phải không?’