Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lục Chấp dẫn Giang Diệu quay về từ cửa hàng tiện lợi 24/7.
Rõ ràng là chẳng làm chuyện gì khuất tất, thế mà lòng anh cứ thấp thỏm như đi ăn trộm.
Thôi kệ, ít ra cũng mua đồ xong rồi.
Lục Chấp thầm thở dài trong lòng.
Có khi nào nhóc Ultraman này là do ông trời phái tới để làm anh muối mặt với đời không ta?
Suốt dọc đường, Lục Chấp cứ liên tục ngoảnh đầu nhìn về phía bé Ultraman của mình.
Từ đầu đến cuối, Giang Diệu vẫn luôn giữ vẻ im lặng, trông tựa như một cái đuôi nhỏ đã gắn bó với anh từ thuở lọt lòng.
Mọi chuyện diễn ra tự nhiên và thuận lẽ thường đến mức trong một khoảnh khắc nào đó, Lục Chấp chợt có ảo giác rằng họ đã quen biết nhau từ rất lâu về trước.
Về đến nhà, Lục Chấp lấy mấy món đồ vừa mua ra khỏi túi.
Nào là bàn chải, kem đánh răng, dép đi trong nhà cho đến q**n l*t dùng một lần. Ngoại trừ món đồ lót cuối cùng, tất cả những thứ còn lại đều là một bộ cùng màu, có in hình gấu nhỏ màu xanh da trời trông cực kỳ đáng yêu.
Bản thân Lục Chấp chẳng mặn mà gì với mấy thứ dễ thương này. Anh chỉ cảm thấy chúng rất hợp với Giang Diệu, vả lại chính cậu cũng bảo là cậu rất thích chúng.
“Đi thôi, đi tắm nào.”
Trước khi ra ngoài, Lục Chấp đã bật bình nóng lạnh.
Căn hộ này vốn bỏ trống từ lâu, lần này biết anh về, cha mẹ đã giúp anh dọn dẹp và sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Bởi vậy trong nhà rất sạch sẽ, điện nước và gas đều có sẵn để dùng.
Lục Chấp mở vòi hoa sen trong phòng tắm, thử lại nhiệt độ nước. Xong xuôi, anh bật thêm đèn sưởi rồi dẫn Giang Diệu vào trong.
“Em tắm đi, coi chừng bị cảm bây giờ.”
Lúc dắt cậu vào, Lục Chấp vô tình chạm phải tay cậu. Vẫn là cảm giác hư vô ấy, không hẳn là lạnh nhưng tuyệt đối không có hơi ấm.
Giang Diệu ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác như thể chẳng hiểu anh đang nói gì.
“Ờm… tắm rửa?” Thấy thế, Lục Chấp suýt nảy ra ý định đổi sang mười tám thứ tiếng khác nhau để thử xem rốt cuộc cậu hiểu được ngôn ngữ nào. Thấy Giang Diệu vẫn không phản ứng, anh đành phải khua tay múa chân để minh hoạ cho cậu.
“Tắm, nước nóng, dội lên người. Em hiểu không?” Anh thậm chí còn cầm vòi hoa sen quơ qua quơ lại trước ngực mình để làm mẫu.
“…Vâng.” Giang Diệu bỗng online trở lại, đôi mắt trong trẻo khẽ ngước lên nhìn anh.
Lục Chấp để ý thấy luồng sáng yếu ớt nơi ngực trái của cậu lại sáng lên đôi chút.
…Rốt cuộc đó là cái gì?
“Vậy em tắm trước đi, tôi ra ngoài đây. Có chuyện gì thì cứ gọi tôi.” Lục Chấp thuận tay khép cửa lại.
Ngẫm nghĩ một hồi, anh lại đẩy cửa vào: “Chốt cửa ở đây này, em có thể…”
Lời còn chưa dứt, cả cơ thể Lục Chấp bỗng khựng lại.
Giang Diệu đang cúi đầu tự cởi cúc áo.
Cậu khoác trên mình một chiếc sơ mi mỏng tanh, đơn giản mà sạch sẽ, hàng cúc được cài chỉnh tề đến tận cổ.
Hóa ra Giang Diệu có thể tự chăm sóc bản thân.
Ngay khi Lục Chấp vừa bước ra khỏi cửa, cậu đã ngoan ngoãn c** đ* đi tắm, không những thế mà động tác còn rất nhanh nhẹn nữa chứ.
Lục Chấp ra ra vào vào chắc chỉ mất hai giây, thế mà cậu đã cởi được hai ba cái cúc áo rồi. Một chiếc giày cũng đã bị đá văng ra, đôi tất cotton trắng ôm lấy cổ chân thon thả, bàn chân xinh xắn đang dẫm vào đôi dép gấu xanh.
Nghe thấy tiếng Lục Chấp quay lại, Giang Diệu ngẩng đầu lên, ngón tay cậu vẫn còn đặt ở chiếc cúc áo thứ ba.
“…?” Giang Diệu im lặng không nói một lời. Đôi mắt trong veo chớp nhẹ, đợi Lục Chấp nói câu tiếp theo.
Rầm!
Lục Chấp dứt khoát lui ra ngoài, đứng tựa lưng vào cửa, hít một hơi thật sâu rồi nói: “…Em có thể chốt cửa lại được rồi.”
“Ừm.” Bên trong vọng lại tiếng đáp khẽ của Giang Diệu.
Lục Chấp nghe thấy tiếng dép gấu lạch bạch tiến lại gần, sau đó là tiếng cạch.
Cửa phòng tắm đã khóa.
Tuy cửa bị khoá trái bên trong nhưng không hiểu sao, Lục Chấp đứng ngoài bỗng thấy yên tâm hơn hẳn.
…Cái quái gì thế này.
Chẳng lẽ anh là một tên b**n th** thật sao???
Lục Chấp thở dài, đưa tay day day thái dương, tim đập thình thịch liên hồi.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy.
Xác nhận Giang Diệu đã bắt đầu tắm, nhịp tim của Lục Chấp mới dần bình ổn trở lại.
Nhớ tới chuyện di sản còn cần bàn bạc với người nhà, anh đi tới phòng khách, ngồi xuống sofa gọi điện cho cha mẹ nuôi.
—
Lúc kết thúc cuộc gọi thì đã là hơn tám giờ tối.
Lục Chấp tìm lại số điện thoại của nữ cảnh sát mà mình mới lưu hồi sáng. Nghĩ chắc giờ này cô ấy đã tan làm, anh không gọi điện mà chọn cách nhắn tin, báo rằng Giang Diệu đã mở miệng nói chuyện và nói cho anh biết tên của mình.
Nữ cảnh sát nhanh chóng trả lời: “Đã rõ! Tôi đã báo lại cho các đồng nghiệp trực ban rồi, hễ có tin gì là chúng tôi sẽ báo cho anh ngay!”
Vài giây sau, một tin nhắn khác lại tới: “Cậu bé ấy sao rồi?”
Lục Chấp ngoảnh đầu nhìn về phía phòng tắm, bên trong vẫn vang lên tiếng nước chảy ào ào. Ánh đèn sưởi nhuộm cả căn phòng thành một màu vàng cam ấm áp, hơi nước nóng len qua khe cửa bốc lên.
Lục Chấp trả lời: Vẫn ổn.
Nữ cảnh sát: Vâng. Làm phiền anh rồi, Thiếu tá Lục!
Lục Chấp: Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi. À phải rồi, nếu ngày mai vẫn chưa có tin tức gì về cha mẹ Giang Diệu thì tôi định đưa cậu ấy đi khám trước.
Lục Chấp cảm thấy Giang Diệu có gì đó không ổn.
Anh không am hiểu về bệnh lý tâm thần cho lắm nhưng anh nghi ngờ rằng rất có thể Giang Diệu mắc chứng tự kỷ hoặc một vấn đề nào đó về khả năng giao tiếp.
Nghĩ đi nghĩ lại thì hình như cũng không giống tự kỷ lắm.
Lục Chấp lên mạng tra cứu thông tin về tự kỷ.
Tự kỷ hay còn được gọi bằng một cái tên dân gian khác là hội chứng cô độc.
Biểu hiện chủ yếu của nó là: khó khăn trong giao tiếp xã hội, chậm phát triển ngôn ngữ và có những hành vi mang tính chất rập khuôn.
Nói một cách đơn giản là không hiểu người khác nói gì, bản thân cũng không thể diễn đạt được mong muốn, đồng thời rất dễ lặp đi lặp lại một hành động nhất định.
Hình như Giang Diệu không giống với những miêu tả này cho lắm.
Trong mắt Lục Chấp, Giang Diệu trông giống kiểu… liên tục online rồi lại offline hơn.
Ngoài cách đó ra, Lục Chấp không tìm được cách miêu tả nào đúng hơn về tình trạng của cậu.
Trông cứ như đang tán gẫu với bạn trên mạng mà đối phương cứ offline rồi lại online, cứ thoắt ẩn thoắt hiện, kiểu kiểu như thế.
Khi Giang Diệu “online”, khả năng diễn đạt và xử lý tình huống của cậu hoàn toàn bình thường. Chẳng hạn như lúc nãy bảo cậu đi tắm, cậu biết tự c** đ*, điều này chứng minh rằng Giang Diệu vẫn có khả năng tự chăm sóc bản thân.
Nhưng một khi “offline”, Giang Diệu hoàn toàn không có phản ứng gì với thế giới bên ngoài. Dù có nắm tay kéo cậu đi hay đưa trà nóng bảo cậu uống, cậu đều không phản xạ lại.
Cậu cứ ngơ ngác nhìn vào một điểm nào đó như đang mất hồn. Đôi khi dù có quơ tay trước mặt, cậu cũng chẳng hề hay biết.
Nghe có vẻ giống… thiếu khả năng tập trung.
Cái đó gọi là gì nhỉ? ADHD à?
Lục Chấp nhớ trước đây lúc xem tivi, anh từng xem một quảng cáo nói rằng trong quá trình phát triển, vì thần kinh và não bộ chưa hoàn thiện nên trẻ nhỏ có thể gặp phải một số vấn đề như thiếu khả năng tập trung hoặc tăng động.
Nhưng trông Giang Diệu… ít nhất cũng phải mười bảy mười tám tuổi rồi.
Nghĩ đến đây, Lục Chấp lại nhắn cho nữ cảnh sát: À, có cách nào để nhận biết tuổi của cậu ấy không?
Nữ cảnh sát: Có chứ anh. Ngày mai tôi sẽ nhờ pháp y bên đội hình sự qua xem, họ có thể ước tính được độ tuổi xấp xỉ.
Lục Chấp: À thôi, không cần phiền phức thế đâu.
Lục Chấp bỗng thấy mình hơi ngớ ngẩn.
Tìm pháp y làm cái gì chứ, Giang Diệu đâu có câm. Cậu chỉ đang offline thôi mà, đợi lúc cậu online trở lại thì cứ hỏi thẳng một câu cho xong chuyện.
Lục Chấp chợt nhận ra mình đúng là thiếu kinh nghiệm trong mấy vụ này. Có những việc nếu cứ làm theo lối mòn thông thường thì sẽ không phù hợp với Giang Diệu.
Giờ có hai việc cấp bách, một là giúp Giang Diệu tìm cha mẹ, hai là đến trung tâm sức khỏe tâm thần tìm một bác sĩ có thể giúp đỡ cậu.
Trong lòng Lục Chấp vẫn luôn canh cánh một nỗi lo. Anh thấy Giang Diệu xinh đẹp đến thế mà lại chẳng có khả năng tự bảo vệ mình, lỡ đâu có kẻ mạo danh cha mẹ để lừa cậu đi thì sao.
…Cứ cẩn thận thì hơn.
Lục Chấp không kìm được mà thở dài một hơi.
Trò chuyện xong với nữ cảnh sát, anh lấy danh nghĩa cá nhân đặt một lịch hẹn tại Trung tâm Sức khỏe Tâm thần thành phố Nghi Giang.
… Lúc nãy nữ cảnh sát cũng đã giúp anh tra cứu tên “Giang Diệu” trong hệ thống hộ tịch của công an.
Tuy nhiên, chẳng có gì hết.
Không những ở Nghi Giang mà trên phạm vi cả nước, trong cả bảy khu hành chính lớn đều không có thông tin nhân thân nào trùng khớp với thiếu niên này.
Chẳng lẽ… là tên giả sao?
Không lý nào.
Lục Chấp cảm thấy thiếu niên đó không giống người biết nói dối, vả lại cậu cũng không cần phải làm vậy.
Nói chung là rất kỳ lạ.
Thôi, cứ đưa Giang Diệu đi khám bác sĩ tâm thần trước đã, biết đâu bác sĩ sẽ có cách tốt hơn. Lục Chấp đặt lịch khám vào chín giờ sáng mai. Suy nghĩ một chút, anh gọi điện cho luật sư của mình, báo rằng ngày mai có việc bận nên lùi chuyện di sản lại sau.
Luật sư biết chuyện thì vô cùng ngạc nhiên, không hiểu nổi tại sao trên đời này lại có người dửng dưng trước một đống tiền khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Thật lòng mà nói, Lục Chấp không ham hố gì thật.
Anh cần nhiều tiền thế để làm gì chứ?
Anh đã có vợ đâu.
—
Sau khi sắp xếp xong một lượt, Lục Chấp lại lên mạng tìm hiểu thông tin về Trung tâm Sức khỏe Tâm thần.
Trung tâm Sức khoẻ Tâm thần Nghi Giang là một trung tâm rất có tiếng trên toàn quốc, đáng để tin cậy.
Lục Chấp đặt điện thoại xuống, thở hắt ra một hơi.
Tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm vẫn chưa dứt.
Tim Lục Chấp bỗng đập thót một cái.
Giang Diệu tắm bao lâu rồi?
Hơn… hơn một tiếng rồi ư?
Lục Chấp nhìn qua đồng hồ, giật mình đứng bật dậy.
Đã gần một tiếng rưỡi rồi mà sao vẫn chưa ra, chẳng lẽ Giang Diệu xảy ra chuyện gì rồi hả!
Lục Chấp rảo bước đến trước cửa phòng tắm, gõ cửa gọi: “Giang Diệu? Em tắm xong chưa? Có sao không đấy?”
Bên trong chỉ có tiếng nước chảy, không có lời đáp.
“Giang Diệu!” Lục Chấp cao giọng, vừa đập cửa vừa gọi to.
Vẫn không có tiếng hồi âm.
Anh cau mày, vội xoay tay nắm cửa thì chợt nhớ ra cửa đã khóa.
…Chính anh đã kêu Giang Diệu khoá cửa lại.
Nguy rồi. Anh bày vẽ mấy chuyện đó làm gì không biết!
Quan trọng nhất là an toàn cơ mà… Bình nóng lạnh nhà anh đã lâu không dùng đến, biết đâu đường ống gas có vấn đề…
Anh đúng là một tên ngốc! Thiết bị đã lâu không xài, sao anh lại dám để Giang Diệu tắm đầu tiên cơ chứ! Lỡ đâu Giang Diệu bị ngộ độc khí gas rồi ngất xỉu bên trong thì sao!
“Giang Diệu! Em có sao không? Giang Diệu! Nghe thấy thì trả lời đi!” Lục Chấp vừa dùng sức tông cửa vừa hét lớn.
…Vẫn không có tiếng đáp lại.
Lục Chấp nghiến răng, lùi lại hai bước rồi lấy đà tông mạnh vào!
Rầm!
Cánh cửa bị hất tung!
“Giang Diệu!”
Lục Chấp lao vào trong, hơi nước nóng hổi ập thẳng vào mặt. Anh cau mày chạy đến trước buồng tắm kính, một bóng hình nho nhỏ lọt vào tầm mắt.
…Giang Diệu không hề ngất xỉu.
Cậu chỉ đang ngồi xổm dưới sàn, vòng hai tay qua ôm chặt lấy chính mình.
Giang Diệu cố vươn tay để ôm lấy bản thân nhưng dù có cố gắng đến mấy thì tấm lưng vẫn để trần một mảng lớn. Suy cho cùng đó cũng chỉ là đôi tay của chính cậu mà thôi.
Cậu không thể ôm trọn lấy bản thân mình.
Nước nóng ào ào xối xuống lưng cậu giữa làn hơi sương mịt mù. Giang Diệu ngồi thu mình trong phòng tắm, trông giống như một chú chim nhỏ bị cắt đi đôi cánh.
Trái tim Lục Chấp bỗng chốc quặn lại. Anh vội vàng vớ lấy khăn tắm, cúi xuống quấn chặt lấy Giang Diệu.
“Nào. Giang Diệu. Ra ngoài thôi.”
Giọng Lục Chấp hơi khàn. Anh cũng chẳng hiểu vì sao giọng mình lại run rẩy đến thế.
“…” Cơ thể Giang Diệu khẽ run lên.
Tựa như mãi đến khi được quấn trong khăn tắm, được Lục Chấp nửa ôm nửa dìu ra khỏi phòng tắm, linh hồn phiêu dạt bấy lâu của cậu mới tìm được đường về.
“Lục… Chấp…?”
Tiếng gọi nhỏ nhẹ, hơi nghẹn lại nơi cánh mũi, vương vấn chút hơi nước. Giang Diệu hơi ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt phủ một tầng sương mờ, giọng nói mềm yếu như đang khóc.
Thế nhưng, khi Lục Chấp không kìm được định đưa tay lên lau đi giọt nước mắt ấy, Giang Diệu bỗng cong môi mỉm cười.
“Lục Chấp.”
Đôi mắt trong trẻo phản chiếu hình bóng của anh. Nhìn vào mắt cậu, Lục Chấp dường như thấy cả thế giới của Giang Diệu chỉ có mỗi một mình mình.
“Ừ. Tôi đây.” Lục Chấp thấy lòng mình như nhũn ra. Anh không rõ rốt cuộc cái cảm giác chua xót đến mức nghẹt thở này đến từ đâu.
Lục Chấp tắt vòi hoa sen, cuối cùng tiếng nước ào ào cũng ngừng lại.
Tai không nghe thấy tiếng rì rào nữa, Lục Chấp chợt nhớ đến chuyện gì đó, anh với tay định đóng cửa phòng tắm để tránh gió lạnh thổi vào làm Giang Diệu bị cảm.
…Đụng đến cánh cửa, Lục Chấp mới nhớ ra ban nãy mình đã tông hỏng cửa rồi, không đóng lại được.
“…” Lục Chấp im lặng một lúc, dắt Giang Diệu qua, dùng chính cơ thể mình để chắn trước cửa.
Anh cứ thế tựa lưng vào cửa, hơi cúi người dùng khăn tắm lau khô người cho cậu.
Giang Diệu chậm rãi chớp mắt, cúi đầu nhìn anh.
Lục Chấp tỉ mỉ lau sạch nước trên người cậu rồi mới với lấy quần áo. Mãi đến khi đầu ngón tay chạm vào chiếc áo sơ mi vẫn còn vương hơi ấm, Lục Chấp mới sực nhận ra —
Mình vừa làm cái gì thế này!
Sao mình lại xông vào kéo người ta ra khỏi phòng tắm rồi lại còn ép người ta đứng yên cho mình lau người! Thậm chí bây giờ anh còn định mặc quần áo dùm nữa!
Anh đang làm cái quái gì vậy!
Đúng là đồ b**n th** mà!!!
Bàn tay Lục Chấp cứng đờ, không dám cử động thêm nữa, một tay anh vẫn đặt trên vai Giang Diệu. Vì vừa mới xối nước nóng suốt hơn một tiếng đồng hồ nên làn da thiếu niên mềm mại và ấm áp vô cùng, bờ vai gầy guộc của cậu nằm gọn trong lòng bàn tay anh.
… Anh đang làm cái gì thế này!
Tiếp xúc cơ thể vậy là quá thân mật rồi!
Lục Chấp mất tự nhiên ho hắng một tiếng, gượng gạo rụt tay về.
“?” Giang Diệu nghiêng đầu, vẻ mặt lộ rõ nét hoang mang.
“Xin lỗi, lúc nãy tôi hơi hấp tấp…” Lục Chấp cũng chẳng biết giải thích thế nào cho phải.
Một chuỗi hành động đó cứ như là phản xạ bản năng, là phản ứng sinh lý.
Mà mấy từ “phản ứng sinh lý”… nghe sao cũng thấy sai sai!
Lục Chấp đang mải suy tư xem nên xin lỗi thế nào thì chợt thấy Giang Diệu đưa tay về phía mình. Cổ tay phải trắng nõn, hơi xoay nhẹ qua một bên đưa đến trước mặt anh.
Lục Chấp: “?”
Giang Diệu: “?”
Hai người đối diện nhau, im lặng một lúc lâu.
Lục Chấp hỏi: “Em muốn gì?”
Vẻ mặt Giang Diệu thoáng chút mờ mịt, tầm mắt hơi xê dịch rồi dừng lại trên bàn tay anh.
“Mặc quần áo.” Giang Diệu nói.
Lục Chấp cúi đầu xuống mới phát hiện mình vẫn còn cầm khư khư chiếc áo sơ mi mà cậu chuẩn bị mặc.
…Xong đời rồi.
Anh đã trở thành một tên b**n th** thứ thiệt mất rồi à!
Lục Chấp định trả lại áo cho cậu nhưng bỗng thấy Giang Diệu nhẹ nhàng đưa cổ tay lại gần anh hơn một chút.
Đồng thời, gương mặt cậu như viết rõ dòng chữ… “Em đã đưa tay tới gần thế này rồi, sao anh còn chưa mặc áo cho em?”
Lục Chấp đỡ trán.
Thôi xong rồi.
Cậu nhóc này… aizz, cậu nhóc này chẳng biết bảo vệ bản thân gì cả!
Lẽ ra lúc này cậu phải nghiêm nghị ra lệnh cho anh, bảo anh cút ra ngoài, cảnh cáo từ nay về sau anh không được tự ý xông vào như thế mới đúng!
…Thế nhưng cuối cùng, Lục Chấp vẫn đầu hàng.
Anh không thể từ chối một Giang Diệu đang ngoan ngoãn chờ đợi như thế.
Rõ ràng là cái điệu bộ “đợi quần áo đưa tận tay”, rõ ràng là cái tư thế chờ được người khác phục vụ nhưng sao mà lại đáng yêu đến thế vậy trời!
Cứ như là đang nũng nịu vậy…
Lục Chấp cố nén nụ cười, giữ vẻ mặt nghiêm nghị, trong lòng không ngừng gào thét “Trong quân đội mà lười biếng thế này là bị mắng chết đấy “, “Cơm dân tận miệng là thói quen xấu, không được dung túng trẻ con hình thành thói quen này”, “Đã mười bảy mười tám tuổi đầu rồi mà sao còn thế này chứ, dù có là bảy tám tuổi thì cũng phải biết tự mặc đồ”… vân vân, nói chung là một loạt các câu nói vô cùng đoan chính và nghiêm túc.
Sau đó, anh nghiêm túc mặc quần áo cho Giang Diệu.
Anh đứng trước mặt cậu, cầm lấy ống tay áo sơ mi để Giang Diệu xỏ tay vào. Giang Diệu rất ngoan ngoãn xoay người lại theo đà đó, tấm lưng cậu gần như rúc vào lòng anh.
Một luồng hơi ấm mềm mại ập đến.
“!”
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Chấp tưởng chừng như mình đã tan chảy!!
Đáng yêu quá rồi đấy!!!
Anh cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, cầm lấy ống tay áo bên kia.
Xoẹt. Giang Diệu lại nhanh nhẹn xỏ tay vào.
Cậu vẫn quay lưng về phía anh, gần như tựa hẳn vào lòng anh.
“Quần.” Giang Diệu hơi cúi xuống nhìn chân mình.
Lục Chấp dời mắt khỏi những chỗ không nên nhìn, cầm lấy chiếc q**n l*t dùng một lần mới mua trên bệ rửa mặt, xé toạc bao bì nilon.
“Cái này em tự mặc đi.”
Lục Chấp vẫn giữ được ranh giới đạo đức cuối cùng, anh đưa cả q**n l*t lẫn quần dài cho cậu.
“Vâng.” Giang Diệu gật đầu, nhận lấy q**n l*t, co một chân lên bắt đầu mặc.
“…” Cả người Lục Chấp cứng đơ như tượng.
Anh trơ mắt nhìn thiếu niên gần như dán chặt vào ngực mình đang hơi cúi người mặc quần ngay trước mặt. Lục Chấp muốn lùi lại phía sau theo bản năng nhưng lưng lại chạm phải cánh cửa gỗ cứng ngắc.
…Phải rồi ha, đằng sau là cửa.
Anh hết đường lui rồi!
Lục Chấp đành phải ngoảnh mặt sang hướng khác, cố gắng phớt lờ mấy động tác quá đỗi tự nhiên của Giang Diệu, cậu chẳng thèm phòng bị tí gì.
Thiếu niên này đúng là vô tư quá mà.
Họ mới quen biết nhau chưa đầy một ngày, vậy mà cậu chẳng mảy may đề phòng anh. Cũng may là gặp phải anh, chứ nếu là người khác thì…
Thôi. Đừng nghĩ nữa.
Lục Chấp kịp thời ngăn chặn trí tưởng tượng của mình.
Anh vô thức l**m môi.
Lục Chấp đứng với một tư thế cực kỳ gượng gạo, lưng tựa vào cửa phòng tắm, đầu ngoảnh sang một bên.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc Giang Diệu mặc quần xong.
“Xong rồi.” Giang Diệu tự mặc quần áo xong liền xoay người lại nhìn anh.
Giống như một chú robot nhỏ đang chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của chủ nhân.
Lục Chấp thấy vậy không kiềm được mà bật cười một tiếng.
Anh định đưa tay xoa đầu cậu, tay đã giơ lên rồi song chợt nghĩ họ mới quen chưa đầy một ngày, tùy tiện chạm vào người ta như thế thì không hay.
Ngờ đâu, Giang Diệu lại nhìn chằm chằm vào bàn tay đang khựng lại giữa không trung của anh, gương mặt dần hiện lên vẻ thắc mắc. Sau đó, cậu dứt khoát —
Chủ động đưa đầu lại gần.
Lục Chấp: “!”
Cái tên nhóc ép mua ép bán này!
Lục Chấp chấn động vì thiếu niên này dám chủ động đưa đầu cho anh xoa, rồi lại càng chấn động hơn bởi cảm giác mềm mại của mái tóc vương chút hơi ấm.
Không kiềm chế được, Lục Chấp đưa tay vò đầu cậu liên tục.
Giang Diệu khẽ nhếch môi cười, đôi mắt hơi nheo lại ra vẻ rất tận hưởng.
…Đáng yêu quá.
Như một chú cún con, như một chú mèo con.
Giống như tất cả những loài vật nhỏ nhắn, ấm áp, mềm mại và xù lông.
Lòng Lục Chấp lại mềm nhũn đi. Trước khi cả trái tim bị cảm giác ấy lấp đầy, anh cố kiềm chế rụt tay lại.
“Được rồi, tắm xong thì đi ngủ đi, kẻo lát nữa lại lạnh.”
Lục Chấp đứng dậy, cẩn thận kéo cánh cửa vừa bị mình tông hỏng ra, đau đầu nghĩ xem nên sửa khoá thế nào.
“…” Giang Diệu hơi ngẩng đầu nhìn cái bóng lưng cao lớn vững chãi đang chìm trong phiền muộn ấy.
Ở nơi mà Lục Chấp không nhìn thấy, quầng sáng bên lồng ngực trái của Giang Diệu lại sáng lên.
Giang Diệu đưa tay lên ấn nhẹ vào tim mình.
Môi cậu mấp máy, thầm nói câu gì đó không thành tiếng.
Vầng sáng nhấp nháy vài cái rồi thu mình trốn sâu vào trong cơ thể cậu, không còn lóe sáng nữa.
—
Lục Chấp dẫn Giang Diệu sang phòng ngủ phụ đã trải sẵn ga giường.
Giang Diệu rất ngoan, Lục Chấp vừa bảo cậu ngủ ngon là cậu đã ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Sợ Giang Diệu lạ giường, Lục Chấp còn để lại một ngọn đèn ngủ nho nhỏ nơi đầu giường cho cậu rồi mới quay lại phòng tắm để sửa cửa.
Mày mò mất một lúc lâu, cuối cùng cũng tạm coi là dùng được.
Lục Chấp thở phào, bước vào phòng tắm dội qua loa một lượt. Xong xuôi tất thảy thì cũng đã hơn mười giờ đêm.
Hôm nay xảy ra nhiều chuyện thật đấy…
Lục Chấp vừa nghĩ vừa rảo bước về phía phòng ngủ của mình, chẳng mảy may nhận ra trên môi vẫn luôn treo một nụ cười.
—
Đèn đã tắt.
Cả căn nhà chìm vào yên tĩnh.
Lục Chấp ngủ trong căn phòng quen thuộc sau bao ngày xa cách, nhịp thở đều đều, chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Hồi còn ở lực lượng gìn giữ hòa bình, lúc nào cũng phải trên tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ nên anh ngủ rất nông. Giờ thâm tâm anh biết mình đã về nhà, đã trở về trong vòng tay an toàn và ấm áp của Tổ quốc nên anh có thể yên tâm ngủ mà không lo có tiếng súng pháo đột ngột rơi xuống đầu, cũng chẳng có tiếng báo động vang lên bất thình lình.
Bởi thế, anh nhanh chóng chìm sâu vào giấc mộng êm đềm.
Mãi cho đến… nửa đêm.
Chẳng hiểu sao tim Lục Chấp bỗng đập thót một cái, cảm nhận được có thứ gì đó đang lại gần.
Anh cảnh giác mở mắt ra, định ngồi dậy thì bất chợt thấy bên cạnh giường, ngay trên sàn nhà có một bóng hình nhỏ bé đang cuộn tròn.
Như một chú cún con. Như một chú mèo con.
Giống như mọi sinh vật nhỏ bé cô đơn sẽ chết nếu rời xa chủ nhân.
…Giang Diệu?!
“!”
Lục Chấp nhìn cậu co ro thành một cục nhỏ, lòng anh bỗng chốc quặn thắt vì xót xa.
Đang định bế cậu lên thì anh đột nhiên chú ý tới một quầng sáng nhỏ.
Nhấp nháy. Nhấp nháy.
Nó hơi giống với đom đóm, đốm sáng yếu ớt mang màu trắng tinh khôi.
Đó là cái gì vậy?
Lục Chấp nheo mắt lại. Mắt anh từng bị thương nên khả năng nhìn trong bóng tối không được tốt lắm, vậy nên anh không thể nhìn rõ quầng sáng đó nằm ở vị trí nào trên người Giang Diệu.
Thế nhưng anh rất chắc chắn, lúc nãy giúp Giang Diệu mặc áo, trong túi áo cậu không hề có vật phát sáng nào cả.
Ban đầu anh còn tưởng Giang Diệu giấu cái đèn của Ultraman trên người nên cậu mới phát sáng như thế.
…Vậy thì rốt cuộc cái thứ đó là gì chứ?
Trên người Giang Diệu còn chỗ nào giấu được đồ nữa đâu???
Lục Chấp vô thức nhớ tới những chiêu thức vận chuyển ma tuý mà bọn buôn lậu sử dụng hòng qua mắt hải quan.
Trong đầu anh lập tức hiện lên bốn chữ lớn:
Butt, plug, phát, quang.
Uỳnh!
Lục Chấp cảm thấy da đầu mình như nổ tung. Anh không kiềm được suy nghĩ ấy, cảm xúc phức tạp vô ngần.
Nhóc con, em chơi lớn thật đấy!
—
Lời tác giả:
Đội trưởng Lục, xin anh hãy tự trọng.
Rõ ràng cái vật phát sáng đó là…