Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thiếu niên cứ túm chặt lấy thắt lưng của anh, không chịu buông tay.
—
Lục Chấp không ngờ mình chỉ đi dạo loanh quanh trên đường mà lại tình cờ gặp ngay một đứa trẻ suýt bị bắt cóc.
Thật ra thì gọi là “đứa trẻ” cũng không đúng lắm. Nhìn qua thì cậu nhóc đó trông như học sinh cấp ba, con trai ở cái tuổi này thường không phải đối tượng của bọn buôn người.
Gọi là “thiếu niên” thì đúng hơn.
Thế nhưng thiếu niên này… trông có vẻ không được bình thường cho lắm.
Nét mặt cậu ngây ngô đến mức có thể gọi là thuần khiết, ngay cả khi đang ngơ ngác đứng trước đèn đường nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại, hay khi bị tên tội phạm kia nắm cổ tay vừa dỗ ngon dỗ ngọt vừa dùng sức kéo đi, cậu cũng chẳng có bất kỳ phản ứng gì.
Dường như chính bản thân cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Không biết phản kháng, không biết kêu cứu. Thậm chí còn không biết mình đang đối mặt với một điều vô cùng tồi tệ.
Ban đầu Lục Chấp cứ ngỡ phản ứng của thiếu niên đó chỉ chậm hơn người bình thường đôi chút, nhưng khi tận mắt nhìn thấy tên du côn kia định kéo người vào trong hẻm nhỏ mà đứa nhỏ ấy vẫn không có phản ứng gì, Lục Chấp mới dám chắc rằng đầu óc thằng bé có vấn đề.
Anh lập tức ra tay cứu người.
…Và rồi vấn đề nảy sinh.
Giờ phải làm gì nữa đây?
Sau khi đuổi tên du côn đi, Lục Chấp thử giao tiếp với thiếu niên. Anh hỏi cậu tên gì, có nhớ số điện thoại của người thân không.
Đôi mắt trong trẻo với hàng mi đen dài chậm rãi chớp nhẹ.
Cậu nhìn thoáng qua Lục Chấp một lúc rồi chẳng mấy chốc lại rơi vào trạng thái thẩn thờ.
Lục Chấp: “?”
Lúc đầu, anh tưởng thiếu niên này sợ người lạ nhưng rồi với tư cách lính đặc nhiệm, khả năng trinh sát nhạy bén khiến anh lập tức nhận ra —
Cậu nhóc này chỉ đang thẩn thờ mà thôi.
—
Thần minh ngự trị trên vạn vật.
Thần minh tồn tại song song trong tất cả các dòng thế giới.
Ngàn vạn tinh tú, vũ trụ bao la, tất cả những thứ ấy chẳng qua cũng chỉ là một khoảnh khắc trong đôi mắt của thần.
Vô số dòng thế giới như một chiếc kính vạn hoa không ngừng lan tỏa.
Kỳ ảo rực rỡ, vỡ tan thành vô số mảnh vỡ xoay vòng.
Chia cắt thời gian của thần thành vô hạn.
—
Lục Chấp hoàn toàn không biết thiếu niên trước mặt mình đây đang nghĩ gì. Anh nhìn theo tầm mắt của cậu, trông thấy dưới chân cột điện là một bãi nước tiểu chó.
Lục Chấp: “…”
Anh không biết nước tiểu chó có gì hay để nhìn, nhưng ngoại trừ cột điện và nước tiểu chó ra thì hướng đó chẳng còn gì khác. Anh bất lực đưa tay huơ huơ trước mắt thiếu niên nọ, hỏi lại lần nữa: “Em có điện thoại không? Tôi giúp em liên lạc với cha mẹ nhé.”
Cuối cùng thiếu niên kia cũng bị thu hút bởi động tác của anh. Cậu ngước mắt lên, đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng vào Lục Chấp.
Bị cậu nhìn chằm chằm như vậy, tim Lục Chấp bỗng dưng đập lệch một nhịp.
Đứa nhỏ này… đẹp quá mức rồi đấy.
May mà đây là ở trên phố lớn… nếu mà là ở nơi nào khác hiếm người qua lại, cậu thực sự bị tên du đãng kia kéo đi thì hậu quả đúng là thật không dám tưởng tượng.
…Thiếu niên vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn anh, không nói một lời.
Lục Chấp suy nghĩ một lát, quyết định đưa cậu đến đồn cảnh sát. Thiếu niên này có tướng mạo thanh tú trắng trẻo, quần áo cũng sạch sẽ gọn gàng, nhìn qua là biết có gia cảnh giàu có, là một cậu công tử lớn lên trong vòng tay yêu chiều của gia đình.
Vả lại… cậu còn gặp chút vấn đề về mặt tinh thần nữa chứ.
Nếu một đứa trẻ thế này mà bị lạc, chắc người nhà lo lắng đến phát điên.
Hôm nay là thứ Bảy. Lục Chấp đoán rất có thể cậu đi chơi cùng gia đình rồi chẳng may lạc mất, thế là cứ đứng một mình bên vệ đường chờ đợi.
Kết quả là gia đình chưa tìm được, kẻ xấu đã đến nhanh hơn một bước.
Tóm lại là cứ đến đồn cảnh sát đã rồi tính tiếp.
—
Đã nhiều năm rồi Lục Chấp không quay về Nghi Giang. Trong suốt mấy năm anh vắng mặt, thành phố Nghi Giang phát triển rất nhanh, đường xá cửa hiệu giờ đây đều lạ lẫm vô cùng.
Anh phát hiện cậu nhóc kia rất dễ thẩn thờ, cứ liên tục thả hồn đi đâu mất. Chỉ cần anh sơ sẩy không để mắt tới là cậu sẽ đứng chôn chân tại chỗ, không biết đi theo. Lục Chấp định nắm tay cậu, cậu cũng không né tránh, chỉ lẳng lặng nhìn anh.
Đáy lòng Lục Chấp lại xao động vì ánh nhìn đó.
Và rồi anh chợt nhận ra, hôm nay trời lạnh thật.
Tiết trời đầu xuân, không khí vẫn còn vương chút se lạnh. Thiếu niên kia chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng manh, xem chừng áo khoác cậu vẫn còn nằm trong tay phụ huynh.
Lúc chạm vào tay cậu, Lục Chấp cảm nhận được cảm giác ấm áp mịn màng như ngọc của đôi tay nhưng lại gần như… không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể.
Đó là một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải là cái lạnh băng của da thịt mà là một loại cảm giác… hư vô xa vời không thể chạm tới.
Lục Chấp cảm thấy chuyện này thật vô lý. Rõ ràng đối phương đang ở ngay bên cạnh mình, sao lại có thể “xa vời không thể chạm tới” được. Anh gạt bỏ những ý nghĩ kỳ quái đó ra khỏi đầu, dứt khoát cởi áo khoác của mình ra.
“…” Thiếu niên chậm rãi chớp mắt, hơi nghiêng đầu nhìn chiếc áo khoác của anh.
“Em có lạnh không? Lát nữa vào đồn cảnh sát uống chút nước ấm. Sắp đến nơi rồi.” Lục Chấp nói.
“…” Đôi mắt thiếu niên sáng trong sạch sẽ, ẩn hiện muôn vàn tinh tú lung linh.
Trong khoảnh khắc ấy, Lục Chấp ngỡ như mình có thể nhìn thấy cả vũ trụ bao la trong mắt cậu, nhưng chuyện đó sao có thể chứ.
Quả nhiên khi nhìn kỹ lại, mắt vẫn chỉ là mắt. Chỉ có hai màu trắng đen, làm gì có vũ trụ tinh vân nào.
Có chăng chắc chỉ là… bản thân anh đang trở nên kỳ quặc mà thôi.
Cứ nhìn chằm chằm vào mắt người ta mãi.
Nghe b**n th** quá.
Lục Chấp dứt khoát đứng thẳng lưng, mắt không nhìn nghiêng ngó lệch. Để tránh khiến đối phương thấy ác cảm, anh còn chủ động buông tay thiếu niên ra.
…Thế nhưng tay vừa buông, bên hông anh lại hơi nặng xuống.
Lục Chấp cúi đầu, nhìn thấy bàn tay trắng trẻo mịn màng của thiếu niên, thấy những ngón tay ấy đang nhẹ nhàng túm lấy… thắt lưng của anh.
Lục Chấp: “?”
Cái hành động gì đấy?
Phản ứng đầu tiên của Lục Chấp là giữ lấy quần mình, sợ thiếu niên này đột nhiên nổi hứng rồi tụt quần anh xuống giữa chốn thanh thiên bạch nhật.
Nhưng may là điều anh sợ không xảy ra.
Thiếu niên chỉ nhẹ nhàng nắm lấy thắt lưng, hơi ngẩng lên nhìn chằm chằm vào anh.
…Biểu cảm đó.
Không hiểu sao nhưng biểu cảm đó khiến đáy lòng Lục Chấp đau nhói. Anh không thể nói rõ lý do là gì… Rõ ràng thiếu niên đó chẳng nói gì cả, rõ ràng là cậu chỉ ngước lên nhìn anh, vậy mà lòng anh lại đau thắt như ngạt thở.
Giống như một chú mèo nhỏ đi lạc.
Mặc dù hành động này rất kỳ quặc, dù dọc đường đi có vô số người ngoái nhìn bàn tán nhưng Lục Chấp vẫn ngầm cho phép cậu làm thế, để mặc cho cậu túm lấy thắt lưng của mình.
Trên phố tấp nập xe cộ, người qua kẻ lại đều không khỏi liếc nhìn hai người kỳ lạ kia. Họ tò mò quan sát thiếu niên nhỏ nhắn khoác trên mình chiếc áo vest rộng thùng thình của người đàn ông, thấy hàng lông mi như lông quạ khẽ chớp.
Toàn thân thiếu niên toát ra cảm giác xa cách, ánh mắt hơi mất tiêu cự như không hiểu chuyện gì đang xảy ra lại như chẳng quan tâm đến bất cứ điều gì. Cậu chỉ chăm chăm túm lấy thắt lưng ngang hông người đàn ông cạnh mình, ngây ngô ngây ngốc mà đi theo người ta.
Một hành động rất kỳ quặc, không hợp với tình cảnh hiện tại chút nào.
Người đàn ông kia cũng không ngăn cản cậu, cắn răng chấp nhận rủi ro hình tượng mình vỡ nát, đường hoàng đi về phía đồn cảnh sát với đáy lòng không chút tạp niệm. Thậm chí, khi đi anh còn không dám đi nhanh, sợ thiếu niên nọ không theo kịp.
Ừm. Đúng là chân ái!
Người đi đường đồng loạt cảm thán.
—
Vất vả lắm mới đến được đồn cảnh sát, mặt Lục Chấp đã sắp cứng đờ vì ngượng.
…Ngại chết mất!
Chỉ có thể nói may mà đây không phải là ngoài khơi… không phải là doanh trại của lực lượng gìn giữ hòa bình. Nếu để đám nhóc dưới trướng anh nhìn thấy cảnh này, không biết chúng sẽ cười đến mức nào nữa đây.
Lúc họ đến, đại sảnh tầng một của đồn cảnh sát đang náo nhiệt vô cùng. Mười mấy tên lưu manh tóc nhuộm đủ màu đang chỉ trích lẫn nhau. Xem chừng là đám du đãng xảy ra xô xát, bị cảnh sát tóm gọn đưa về cả lũ.
Ban đầu, đám kia chỉ mải cãi nhau với cảnh sát, không để ý đến xung quanh. Thế nhưng chẳng mấy chốc, chúng đã chú ý đến hai người vừa bước vào đồn.
Không, nói đúng hơn là chú ý đến “người đó”.
Thiếu niên nọ xinh đẹp đến mức quá đáng. Thực ra từ “xinh đẹp” không nên dùng để miêu tả một nam sinh cấp ba mười bảy mười tám tuổi, song bất cứ ai đứng trước mặt thiếu niên này, nhìn vào đôi mắt trong trẻo như được gột rửa kia, đáy lòng đều không kìm được mà bật ra một câu cảm thán.
Xinh đẹp quá.
Đẹp đẽ và tinh xảo hệt như một pho tượng búp bê cổ làm bằng sứ được trưng trên đế nhung trong tủ kính.
Đúng vậy. Búp bê sứ.
Đẹp thì đẹp thật đấy nhưng lại là một vẻ đẹp trông không giống người thường.
Lũ lưu manh nhanh chóng để ý đến cậu. Có đứa không nhìn thấy cũng bị anh em bên cạnh dùng cùi chỏ huých huých, ra hiệu nhìn qua. Vừa quay đầu lại, trên mặt tên đó hiện lên vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng biến thành nụ cười thô bỉ.
“…” Lục Chấp cau mày, đưa tay nắm lấy bả vai thiếu niên, kéo cậu lại gần mình.
Dường như đến tận khi ấy, lũ du đãng mới nhận ra, ồ, bên cạnh món bảo bối xinh đẹp kia còn có một người khác.
Cả đám bất giác đánh giá người đàn ông này theo bản năng. Chúng dời mắt nhìn lên, nhìn lên trên mãi, phát hiện ra người nọ cao tới hơn một mét chín, cơ ngực dày rộng săn chắc, bờ vai vững chãi, bắp tay vạm vỡ đến đáng kinh ngạc…
Mẹ kiếp, nhìn chiến thế!
Nhìn lên trên nữa là một đôi mắt sắc lẹm như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ.
Cảnh cáo.
Người đàn ông mạnh mẽ kia nheo mắt lại, ngầm cảnh cáo lũ côn đồ.
— Không dây vào được, không dây vào được.
Lũ lưu manh vội vàng dời mắt đi, ngoan ngoãn không dám nhìn bậy nữa.
Lục Chấp quàng tay qua vai thiếu niên, dùng cơ thể để che chở cậu, dẫn cậu đi qua đại sảnh ồn ào của đồn cảnh sát, đi qua đám đông hỗn loạn đang chí choé không ngừng.
“…” Thiếu niên hơi nghiêng đầu, ngước mặt nhìn anh.
Cậu chớp nhẹ hàng mi, ngàn vạn tinh tú như ánh nước lung linh.
Đến trước mặt một nữ cảnh sát, Lục Chấp trình bày ngắn gọn mục đích đến đây. Nữ cảnh sát lập tức hỗ trợ hỏi han, xác nhận thân phận của cậu. Cô hỏi về họ tên, tuổi tác, địa chỉ nhà, cách liên lạc với người thân…
Trước khi đến đây, Lục Chấp đã hỏi qua mấy câu này rồi. Giờ nữ cảnh sát hỏi lại, cậu nhóc vẫn không trả lời.
Ừm, anh cũng đã sớm dự liệu được chuyện này.
“Hình như cậu ấy…” Lục Chấp suy nghĩ một lát rồi nói: “Phản ứng hơi chậm.”
Dù thiếu niên không có phản ứng gì với thế giới bên ngoài nhưng Lục Chấp sẽ không nói ra những lời như “đầu óc cậu ta có vấn đề” ngay trước mặt cậu.
Nói vậy là bất lịch sự, làm tổn thương người ta.
“…Tôi hiểu rồi, để tôi đi gọi lãnh đạo của chúng tôi đến đây.” Nữ cảnh sát hiểu ý gật đầu rồi quay qua nhìn đứa nhỏ thêm một cái, gương mặt hiện rõ vẻ thương cảm.
Lãnh đạo của cô nhanh chóng đi đến hỗ trợ. Đó là một nam cảnh sát khoảng ngoài bốn mươi tuổi, trông rất anh tuấn và vạm vỡ. Ông ấy tự giới thiệu mình họ Phương, vừa nghiêng đầu nghe nữ cảnh sát báo cáo vừa nhanh chân bước về phía này.
Lục Chấp chú ý thấy ánh mắt của vị này đang dừng lại trên thắt lưng của anh… à không, là dừng lại trên những ngón tay đang khẽ túm lấy thắt lưng mới đúng.
“…” Ngại quá.
Lục Chấp cố nén cảm giác xấu hổ, cuối cùng vẫn không gỡ ngón tay của thiếu niên ra. Không hiểu sao anh luôn có cảm giác trên người cậu có một thứ xa cách không thể chạm tới, chỉ có mấy ngón tay là còn nắm hờ lấy thứ gì đó. Chúng như một mối liên kết yếu ớt giữa cậu với thế giới này. Nếu buông tay ra, có lẽ cậu sẽ biến mất ngay lập tức, sẽ giống như một quả bóng bay nhẹ nhàng và lặng lẽ bay đi xa.
Thế là Lục Chấp nén lại cảm giác ngượng đơ cả mặt, ngẩng đầu nói chuyện với vị cảnh sát nọ.
Cảnh sát Phương hỏi vài câu ngắn gọn, nắm được đại khái tình hình Lục Chấp cứu được cậu nhóc từ tay tên du đãng.
Nữ cảnh sát bên cạnh giải thích: “Đây là Đội trưởng Đội Hình sự Số 1 của chúng tôi. Thực ra anh ấy không phụ trách mảng này… lãnh đạo chúng tôi hiện không có mặt ở đây. Hiện bên đội hình sự đang có một vụ án thanh thiếu niên bị bắt cóc, đội trưởng Phương đến để nắm thêm tình hình.”
Lục Chấp gật đầu.
Tên lưu manh kia dám bắt người ngay trên phố lớn, quả thực là rất gan dạ. Tuy nhiên, Lục Chấp không cho rằng gã đó là nghi phạm của vụ án bắt cóc liên hoàn.
Anh đoán chắc là gã đó thấy thiếu niên này xinh đẹp, cộng thêm đầu óc hơi chậm chạp nên nhất thời nảy sinh ý xấu, muốn bắt một đứa trẻ ngốc nghếch xinh đẹp về để chơi dần.
Kẻ có thể bị sắc dục làm mờ mắt đến mức này thì không thể thực hiện được vụ bắt cóc liên hoàn, nếu không thì e là đã sớm sa lưới từ lâu. Dù gì đội hình sự cũng chẳng phải hạng xoàng.
Lục Chấp không nói ra suy nghĩ của mình nhưng cảnh sát Phương cũng nghĩ hệt như anh.
“Chắc là không phải.” Cảnh sát Phương nói vài câu cảm ơn anh vì đã hợp tác rồi lại dời tầm mắt về cậu nhóc nọ.
Quả không hổ là cảnh sát hình sự, cảnh sát Phương chỉ nhìn một cái, đáy mắt đã hiện lên vẻ thương cảm.
…Đứa trẻ này có chướng ngại về mặt tinh thần.
Hình như cậu không biết nói, hỏi tên cậu là gì cậu cũng chẳng trả lời được.
Phen này rắc rối rồi đây.
“Nhớ để ý thông tin. Để lạc một cậu bé như thế thì chắc phụ huynh đang lo sốt vó cả lên.” Cảnh sát Phương dặn dò nữ cảnh sát, “Hãy liên lạc với các đơn vị anh em lân cận, vị trí bị lạc chưa chắc đã là nơi đứa nhỏ được phát hiện nhưng chắc chắn sẽ không quá xa. Hỏi các đồn cảnh sát khác thử xem, cả các bốt an ninh, thậm chí cả cảnh sát giao thông xem có nhận được tin báo mất tích từ phụ huynh không.”
“Rõ!” Nữ cảnh sát gật đầu, nhanh nhẹn rời đi.
“Vậy thì cậu cứ giao thằng bé cho chúng tôi trước đi!” Cảnh sát Phương thân thiện bắt tay Lục Chấp, “Cảm ơn hành động nghĩa hiệp của cậu!”
Lục Chấp nắm chặt tay ông.
…Theo lý mà nói thì chuyện đến đây là xong rồi. Đã được chú cảnh sát khen ngợi, tiếp theo chỉ cần giao thiếu niên cho cảnh sát là Lục Chấp có thể đi làm việc của mình.
Tuy nhiên, diễn biến sự việc lại hơi khác so với tưởng tượng của anh.
Thiếu niên vốn lặng lẽ như một nhành cây kia thế mà lại túm chặt thắt lưng anh không chịu buông tay.
Lục Chấp: “…”
Thật sự rất kỳ quặc.
Anh không hiểu cậu nhóc này đang nghĩ gì trong đầu… dù gì họ cũng mới quen nhau chưa đầy hai tiếng đồng hồ thôi mà. À đâu, gọi là “quen” cũng không đúng lắm, anh còn chưa biết tên người ta kia kìa!
Tóm lại, thiếu niên cứ nắm chặt thắt lưng anh, không chịu buông.
Lục Chấp thử nhẹ nhàng gỡ ra, vừa mới chạm vào tay thiếu niên, anh sững sờ thêm lần nữa.
Vẫn không có nhiệt độ.
Đó là một loại cảm giác… rất kỳ lạ, thực sự là rất kỳ lạ.
Không phải lạnh băng cũng chẳng phải ấm áp.
Giống như là… anh đang chạm vào một khối hư không vậy.
Nhưng rõ ràng là anh đang nắm chặt những ngón tay của cậu trong tay mình kia mà.
Lục Chấp hơi sững sờ, ngước mắt nhìn thiếu niên. Trái tim bỗng đập mạnh một phát.
Tựa như những vì sao đang khóc.
Thật kỳ lạ, rõ ràng không có ánh lệ lấp lánh, rõ ràng ngay cả vành mắt cũng không đỏ lên.
Thiếu niên chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Đôi mắt sáng trong rõ ràng như được gột rửa, ánh mắt ngây ngô sạch sẽ như thể cả thế giới này chỉ chứa đựng một mình anh trong ánh mắt đó.
Vậy mà Lục Chấp lại có ảo giác rằng cậu đang khóc.
…Cảm giác xa cách không thể chạm tới kia lại ập đến. Lục Chấp cúi đầu nhìn bàn tay cậu đang túm lấy thắt lưng mình. Những ngón tay trắng trẻo mềm mại, nắm hờ lấy thắt lưng tựa như đó là mối liên kết duy nhất của cậu với thế giới.
Lục Chấp im lặng một lúc.
Cuối cùng, anh không kéo cậu ra nữa.
Cả hai ngồi xuống ghế tựa trong phòng nghỉ của đồn cảnh sát, nhận lấy cốc nước ấm cô cảnh sát đưa cho.
—
Ý định ban đầu của Lục Chấp là ở bên cậu nhóc này thêm một lát, đợi người nhà cậu đến rồi mới đi.
Dù rằng đối phương không còn nhỏ nữa nhưng cậu lại có chướng ngại về mặt tinh thần, giờ mất tích lâu đến vậy, chắc người nhà lo lắng đến phát khiếp luôn rồi.
Thế nhưng vài tiếng đồng hồ trôi qua, mọi thứ vẫn bặt vô âm tín. Không có ai đến tìm trẻ lạc, không có ai báo án với cảnh sát.
Nữ cảnh sát rất để tâm đến đứa nhỏ này, cô liên tục liên hệ khắp nơi, hỏi han khắp chốn nhưng rốt cuộc vẫn không thu hoạch được gì. Họ thậm chí còn lấy mẫu DNA của cậu đi đối chiếu, phòng trường hợp cậu đã mất tích từ lâu chứ không phải là mới đi lạc. Kết quả vẫn là chẳng có gì đáng kể, DNA của cậu không khớp với cơ sở dữ liệu người mất tích.
…Không có ai đang tìm cậu, không ai biết cậu đã biến mất.
Nghĩ đến đây, lòng Lục Chấp bỗng mềm đi.
…Bình thường anh không phải là một người dễ mủi lòng. Thậm chí có thể nói là mấy tên lính mới trong quân đội rất sợ anh vì vẻ ngoài lạnh lùng thô bạo, cả đám còn lén gọi anh là “Diêm Vương sống”.
Lục Chấp không hiểu mình bị sao nữa.
Ngay từ lần đầu nhìn thấy thiếu niên đó, anh đã không kìm được mà chú ý, không kìm được mà lo lắng cho cậu.
Sợ cậu bị người ta bắt đi, sợ cậu bị tổn thương.
Sợ cậu lạnh mà không biết mặc thêm áo, đau mà không biết khóc nhè.
Sợ cậu không tìm thấy nhà.
…Đáng lẽ Lục Chấp nên để đứa nhỏ này lại đây.
Đây là đồn cảnh sát, nữ cảnh sát phụ trách vụ này lại rất kiên trì và có tinh thần trách nhiệm cao, dù biết đối phương có chướng ngại tinh thần thì cô vẫn dịu dàng quan tâm, không hề mất kiên nhẫn. Anh có thể yên tâm giao cậu cho nữ cảnh sát chăm sóc, huống hồ gì ở đây còn có vị đội trưởng trông rất nghiêm túc chính trực kia.
Nhưng mà.
Nhưng mà.
—
Cuối cùng Lục Chấp vẫn lấy thẻ quân nhân ra, hỏi xem liệu có thể đưa thiếu niên về trước được không, để cậu tắm rửa cho sạch sẽ rồi ngủ một giấc thật ngon.
Đúng là đồn cảnh sát cũng có chỗ ngủ và phòng tắm nhưng Lục Chấp đâu thể ngủ và tắm tại đây được! Cậu nhóc này có chịu buông thắt lưng anh ra đâu!
Thẻ quân nhân cũng khiến người ta thấy an tâm giống như thẻ cảnh sát vậy.
Nữ cảnh sát trầm tư một lát, quay đầu nhìn đám lưu manh đang nháo nhào làm loạn ngoài kia. Tuy giờ đã qua lập xuân nhưng dù gì điều kiện của đồn cảnh sát cũng chẳng bằng ở nhà.
Thật lòng mà nói, tắm ở đây cũng khá lạnh. Nữ cảnh sát nhìn vóc dáng mảnh mai của thiếu niên, thấy cậu khoác chiếc áo vest quá rộng mà vẫn trông như một chú mèo nhỏ đang lạnh run.
Cô dứt khoát đồng ý.
Thẻ quân nhân khiến người ta an tâm giống như thẻ cảnh sát.
Hơn nữa, vị Thiếu tá Lục này còn là người của lực lượng gìn giữ hòa bình nữa chứ!
Lực lượng gìn giữ hòa bình là đội đặc nhiệm xuyên biên giới, lần này Thiếu tá Lục tranh thủ kỳ nghỉ để về thăm quê hương, kết quả lại vô tình hành hiệp trượng nghĩa.
Nữ cảnh sát đoán chừng chắc chưa tìm được người nhà của thiếu niên nhanh thế đâu, để cậu cứ ở mãi trong đồn cảnh sát thì cũng không phải là cách. Thiếu tá Lục đã sẵn lòng giúp họ trông nom, vậy thì còn gì bằng!
Thế là Lục Chấp giám sát thiếu niên uống hết ly nước nóng cuối cùng, vươn tay cài lại khuya áo vest cho cậu. Xong xuôi, anh cứ thế mặc cho thiếu niên túm thắt lưng của mình, lon ton đi theo anh giống như một chiếc đuôi nhỏ mọc ra từ hông.
Trong cơn gió đêm phớt nhẹ đầu xuân, cả hai cùng đi về nhà.
—
Lời tác giả:
Giang Diệu: Tồn tại song song trong vô số dòng thế giới nên bị quá nhiều thứ thu hút sự chú ý.
Lục Chấp: Sao em cứ nhìn bãi nước tiểu chó hoài vậy?