Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nhắc đến a Nguyên, bất kể là Quý Thường hay người trẻ tuổi còn lại trong xe, đều phát ra một tiếng cười khẩy.
Bọn họ vốn đã cực kỳ khinh thường thân thể kỳ quái của Quý Tiêu, nhưng khi nghe thấy cậu bình đạm nói ra sự thật mình có con, càng cảm thấy hai năm qua, lễ nghi và liêm sỉ của cậu cũng mất đi không ít.
"Lời nói này," Quý Thường nói, "Tam thiếu gia vẫn nên ghi nhớ đừng nói ra trước mặt lão gia, nghe ta khuyên một câu, nếu không phải nể mặt Bình Vương, chuyến này cậu trở về, chắc chắn phải chịu một ít đau đớn da thịt, đứa bé này, tình lang kia, cậu đều đừng nghĩ nhiều nữa, chẳng có chút ích lợi nào cho cậu đâu."
Quý Tiêu nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt, không muốn nói thêm lời nào với bọn họ nữa.
Giữa khu rừng trong đêm đen, xe ngựa lao nhanh về phía trước, tiến vào màn đêm vô tận, nếu để ý một chút, không khó nhìn ra những bóng người thấp thoáng lướt qua giữa các bóng cây bên đường.
***
Đoàn xe dài dằng dặc lăn bánh, những chiếc xe lộng lẫy hoa lệ, rõ ràng nói cho thiên hạ biết người bên trong xe có thân phận tôn quý cỡ nào.
A Nguyên khóc hơn nửa đêm mới chịu ngủ, hiện giờ đã tỉnh lại trong vòng tay Thẩm Hoài. Nó mở mắt ra, trước tiên là nhìn thấy cảnh vật lay động lắc lư bên ngoài, có chút kinh sợ, bị doạ nhảy dựng một cái, suýt nữa tuột ra khỏi lồng ngực Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài lập tức túm lấy cổ chân mũm mĩm của a Nguyên, tạm thời treo ngược cả người nó, sau đó lại xoay người nó lại, vững vàng ôm vào lòng.
Thấy là Thẩm Hoài, a Nguyên hít hít mũi, đưa tay quẹt quẹt mặt mình, ngơ ngác hỏi: "Cha, cha đâu?"
Câu này bắt đầu từ hôm qua nó đã hỏi tới hỏi lui không biết bao nhiêu lần, Thẩm Hoài thu lại vẻ thiếu kiên nhẫn thường ngày đối với nó, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc mềm mại của a Nguyên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lạnh lẽo, nhưng giọng nói lại rất ôn hoà: "Đừng sợ, ta đưa con đi tìm cha."
A Nguyên rúc vào trong lòng Thẩm Hoài, tràn đầy tin tưởng ôm lấy hắn.
***
Trời tối rồi lại sáng, âm thanh chưa từng ngừng bên tai Quý Tiêu chính là tiếng bánh xe lăn lộc cộc. Đến khi chạy chết hai con ngựa, Hàng Thành rốt cuộc hiện ra trước mắt.
Ngày trước chưa từng nhìn kỹ, bây giờ cách hai năm quay trở lại, dường như lại xa lạ như lần đầu đến. Quý Tiêu ngồi cạnh cửa sổ nhìn những bóng người qua lại và phố xá náo nhiệt bên ngoài, cảm thấy có một thoáng hoảng hốt.
"Đã phái người về báo tin, chẳng mấy chốc, lão gia sẽ biết tin Tam thiếu gia về nhà." Quý Thường vừa nói vừa đứng dậy, đẩy cửa xe, nhảy xuống từ cỗ xe đang chậm lại, rồi leo lên ngựa đã được chuẩn bị ở bên cạnh.
Hai ngày nay sắc mặt Quý Tiêu rất tệ, ăn ít, ngủ cũng không ngon.
Nam tử trẻ tuổi còn lại trong xe nhìn sắc mặt Quý Tiêu, do dự một lát vẫn mở miệng khuyên nhủ: "Tam thiếu gia, thân thể là của mình, cậu vẫn phải tự thương lấy mình một chút."
Quý Tiêu đưa tay đẩy mở cửa sổ, để gió mát bên ngoài ùa vào.
"Ta biết."
Cậu còn phải chờ Thẩm Hoài, chờ a Nguyên, làm sao có thể không quan tâm đến sức khỏe của mình? Mấy ngày nay Quý Tiêu đã cố gắng ăn nhiều hơn một chút, nhưng vì không có khẩu vị, nhồi nhét cũng chỉ được chút xíu vậy thôi.
Khi xe ngựa dừng trước cổng Quý phủ, Quý Quy Hồng đã đứng trên bậc thềm đợi. Hai tay ông ta chắp sau lưng, bày ra dáng vẻ nghiêm phụ mà Quý Tiêu quen thuộc nhất. Khi nhìn thấy Quý Tiêu vịn vào xe ngựa nhảy xuống, trong lòng Quý Quy Hồng cuối cùng cũng yên tâm, gần như đồng thời đã tính toán xong phải đòi Bình Vương ban thưởng thứ gì.
Đứng sau lưng Quý Quy Hồng là hai nam tử trẻ tuổi, ngũ quan giống Quý Quy Hồng đến năm sáu phần. Quý Tiêu giống mẫu thân cậu nhiều hơn, ngược lại trông không giống người một nhà với bọn họ. Chính thê của Quý Quy Hồng - Triệu thị - đứng bên cạnh ông ta, lúc này nhìn Quý Tiêu cũng không nói được là cảm xúc thế nào.
Trong đầu bà ta cảm thấy mỉa mai, sợ rằng con hồ ly tinh năm đó làm thế nào cũng không ngờ được còn có một ngày con trai của ả lại trở thành lá bùa cứu mạng cho Quý gia?
Bất kể bao nhiêu ánh mắt mang đủ loại ý tứ khác nhau rơi lên người mình, Quý Tiêu cũng chỉ làm như không thấy.
Quý Quy Hồng cũng chẳng khác gì đang diễn kịch trên đường phố, tuy trong lòng có ngàn vạn điều không hài lòng với Quý Tiêu, nhưng cuối cùng chỉ hất mạnh tay áo, sải bước đi vào phủ. Ngay khi cánh cổng lớn vừa đóng lại, ông ta đã quát lớn với Quý Tiêu:
"Ngươi quỳ xuống cho ta!"
Mười mấy hạ nhân nô tì đều đứng nguyên tại chỗ, mặt mày khinh khỉnh nhìn Quý Tiêu. Mỗi một kẻ ở đây đều từng bắt nạt cậu, Quý Tiêu ngẩng đầu bình tĩnh nhìn bọn họ, hỏi ngược lại: "Vì sao phải quỳ?"
"Vì ta là phụ thân của ngươi!" Quý Quy Hồng mặt mày sầm xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm Quý Tiêu như tẩm độc.
Vào một đêm nọ cách đây hai năm, Quý Quy Hồng cũng đã nói một câu y hệt, Quý Tiêu rơi vào trong ký ức.
***
Cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng vỡ mà rơi lệ, ánh trăng rải rác bên ngoài ô cửa sổ nhỏ hé mở, lạnh lẽo rọi xuống sân, không chút xót thương mỹ nhân mong manh trước gương đồng.
Một loạt tiếng bước chân dồn dập truyền đến, một nha hoàn cao lớn dừng trước cửa, chẳng hề khách khí nói: "Công tử, bên kia đang đợi cậu qua đó, cậu nhanh một chút, thay y phục vào, cũng đừng quên thoa phấn thơm."
Quý Tiêu cắn chặt môi dưới, có chút xấu hổ nhìn về phía chiếc giường gỗ đã tróc sơn, trên đó đặt bộ y phục mỏng tang kia, y phục như thế thì che được cái gì? Càng không nói đến thân thể của cậu không giống người bình thường, từ nhỏ đã che giấu rất kỹ, nhưng không ngờ lúc này phải chịu nhục nhã, bị phụ thân mình xem như món đồ chơi mà dâng lên.
Nhưng nha hoàn kia không nhìn nổi dáng vẻ ngượng nghịu này của cậu, ả vừa bước nhanh vào trong phòng giơ tay thô bạo lột áo Quý Tiêu, vừa cười lạnh nói: "Ta nói công tử á, cậu nên thức thời một chút đi, người mà đêm nay cậu phải đi hầu hạ là nhân vật thế nào, chẳng lẽ cậu không biết? Nếu được người ta vừa ý, mọi chuyện sau này ra sao, còn chưa biết đâu, theo ta thấy, ít nhất cậu cũng nên bày ra một gương mặt tươi cười, tránh cho người ta ghét bỏ cậu xui xẻo, cho cậu ăn mặc thế này mà vào mắt người ta lại thành khó coi!"
Ngón tay Quý Tiêu bấu chặt vào lòng bàn tay, run rẩy nhớ lại lời mắng chửi của Quý Quy Hồng trước đó.
"Ngươi nếu còn chút tác dụng, nếu còn nhớ ta là phụ thân ngươi, thì ngươi còn có thể bớt chịu khổ một chút."
"Đứng lên!" Nha hoàn kia không cho Quý Tiêu ngẩn người, chỉ lo mặc xong y phục cho cậu, kéo cậu đứng dậy rồi vội vã nhét đại chiếc áo choàng trên tay mình vào tay cậu, sau đó đẩy cậu ra cửa: "Lát nữa vào phòng nghe lời một chút, cậu cũng có thể bớt chịu khổ phần nào."
Ngoại viện đèn đuốc sáng trưng, cách lớp cửa truyền đến nhiều âm thanh nữ tử cười đùa, ánh nến hắt lên những bóng người nâng chén chúc tụng nhau.
Quý Tiêu chỉ nghiêng đầu nhìn một cái, đã bị nha hoàn kia đẩy vào gian phòng chính bên cạnh: "Đợi ở đây, đừng hòng chạy, nếu chạy ...." Ả cười lạnh, ngừng lại một chút, "Lão gia đã nói, nếu cậu không chịu hầu hạ quý nhân, thì sẽ để đám gia đinh ngoài kia dùng cậu một chút, cậu bằng lòng không?"
Quý Tiêu sợ đến run lẩy bẩy, đứng cứng đờ trong bóng tối.
***
Hai năm trôi qua, Quý Tiêu ngẩng đầu, sắc mặt bình tĩnh nhìn Quý Quy Hồng lúc này đã hơi lộ ra giận dữ, đã sớm quên mất vì sao mình từng sợ hãi như thế.
"Ta làm sao quên được mình từng có một phu thân như ngài?"