Ngươi Còn Muốn Con Trai Không?

Chương 75: Khẩu vị

Trước Tiếp

Lúc ăn sáng, Quý Tiêu nói với Thẩm Hoài chuyện hai ngày nữa phải về tiểu viện.

Thẩm Hoài gắp hết thịt trong bánh bao ra cho Quý Tiêu, rồi bỏ phần vỏ bánh còn dính nước thịt vào chén cậu, chỗ thịt kia thì đều cho a Nguyên hết. Hai cha con một người không thích ăn thịt, một người thì ham ăn thịt, ngược lại rất hợp nhau.

"Ngày kia à," Thẩm Hoài nghĩ một chút, "Hôm đó bên này rất nhiều việc, có lẽ ta không thể đi cùng a Tiêu qua đó. Kim Xuân và tiểu Ngũ đi cùng ngươi nhé?"

Quý Tiêu gật gật đầu: "Vốn cũng không phải chuyện gì quan trọng, ta đi xem thử, một lát là về thôi."

Cậu cúi đầu cắn một miếng vỏ bánh bao, nheo mắt lại, trên mặt đầy ý cười.

"Lát nữa An Viễn sẽ cho người mang sổ sách tới, cùng với chìa khóa nhà kho, sau này đều do a Tiêu giữ. Hiện tại việc tính toán cũng không nhiều lắm, nhưng về sau khó tránh phải vất vả cho a Tiêu rồi." Thẩm Hoài nghiêng đầu nhìn Quý Tiêu, thấy gò má cậu ửng hồng, trong mắt cũng nổi lên ý cười theo.

"Được, ta sẽ học thật nghiêm túc." Quý Tiêu gật đầu, dáng vẻ trịnh trọng, như thể sợ Thẩm Hoài cảm thấy mình không đủ vững vàng, lại bảo đảm: "Ta khảy bàn tính rất giỏi, Tấn Hòa cứ yên tâm."

Cái dáng vẻ nhỏ bé cầu khen ngợi của cậu thật sự quá đáng yêu, những ngón tay mềm mại trắng hồng đặt trên mặt bàn màu đỏ sẫm, càng lộ ra vẻ đẹp mê người. Thẩm Hoài rũ mắt, cầm tay Quý Tiêu, đặt lên mặt mình v**t v*, cười khẽ nói: "Đôi tay này của a Tiêu, đâu chỉ khảy bàn tính giỏi ..."

A Nguyên ngồi giữa hai người, phồng má nhai nhân thịt, có chút ngơ ngác ngẩng đầu nhìn bàn tay đan vào nhau của Quý Tiêu và Thẩm Hoài, đại khái cũng không nghe hiểu hai người nói gì, chỉ cúi đầu hùng hục tự ăn hoành thánh, mắt híp lại cũng rất vui vẻ.

Quý Tiêu đỏ mặt, biết rõ Thẩm Hoài ám chỉ cái gì. Cậu cắn chặt răng, lần đầu tiên cứng rắn chặn lại lời trêu ghẹo của Thẩm Hoài: "Nếu, nếu ngươi tiếp tục như vậy, thì đôi tay này sẽ chỉ còn mỗi công dụng khảy bàn tính thôi!"

Thẩm Hoài ngẩn ra, lập tức nhíu mày, hắn còn nhớ rõ đêm qua mình đã chơi đôi tay này thế nào, bắt Quý Tiêu đỏ mặt s* s**ng v**t v* khắp người mình. Cảm giác ngây ngất ấy, làm sao có thể nói quên là quên, nói bỏ là bỏ được?

Nhưng hắn vẫn bật cười thành tiếng bởi vì tính tình Quý Tiêu không còn dễ bảo như trước: "A Tiêu nói như vậy, ta làm sao còn dám cơ chứ?" Hắn đặt tay Quý Tiêu trở lại mặt bàn, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa mấy cái lên mu bàn tay Quý Tiêu: "Trái tim a Tiêu ngược lại cứng rắn hơn trước đây rồi ..."

Động tác của Thẩm Hoài vẫn rất ám muội, Quý Tiêu mím môi, gương mặt vẫn đỏ bừng như cũ, thầm biết có làm gì cũng không vượt qua được da mặt dày của Thẩm Hoài, dứt khoát cúi đầu chỉ lo ăn cơm không nói nữa, nhưng trong lòng bất kể thế nào cũng luôn cảm thấy ngọt ngào.

Ăn sáng xong không bao lâu, quả nhiên có người mang tới một chồng sổ sách, đặt nghiêm chỉnh trong hộp gỗ.

Quý Tiêu ngồi trong phòng xem cả một buổi chiều, sắp xếp các đầu mối, cũng nhìn ra một vài bí quyết. Phủ Bình Vương mới lập, phần lớn sổ sách đều là đợt đầu tiên, điều này xem như là phiền phức, nhưng đổi lại, sổ sách trong phủ Bình Vương vẫn chưa nhiều, đây lại là điểm tốt. Sau này Quý Tiêu phải quản lý việc ăn mặc ở đi lại của một phủ đệ lớn mấy trăm người, chỗ nào cũng tốn kém, không thể không tính toán tỉ mỉ.

Thu ý càng lúc càng đậm, cửa phòng mở ra, gió lạnh bên ngoài theo đó từng đợt ùa vào khắp trong phòng.

Quý Tiêu đặt sổ sách xuống, xoa xoa đầu ngón tay hơi lạnh, đứng dậy đi thăm a Nguyên đang ngủ trưa ở đây.

A Nguyên đã thay bộ đồ thu dày hơn, lúc này ngoan ngoãn đắp chiếc chăn nhỏ, hai tay nắm thành nắm đấm đặt ở hai bên đầu, ngáy khe khẽ.

Quý Tiêu nhìn cái bụng như trái dưa hấu của nó phồng lên xẹp xuống, không nhịn được đưa tay nhẹ nhàng chọc chọc vào bụng a Nguyên.

Quả nhiên êm êm mềm mềm, còn búng ngược ngón tay cậu trở lại. A Nguyên mơ màng lầu bầu mấy tiếng, vụt một cái mở mắt ra. Đôi mắt tròn xoe xoe, đen long lanh nhìn cậu.

Quý Tiêu giật mình, không ngờ chỉ làm vậy đã tỉnh. Cậu vội vàng quấn a Nguyên trong chăn rồi ẵm lên, đặt vào lòng nhẹ nhàng vỗ lưng nó, nhẹ giọng dỗ dành: "Là cha không tốt, làm ồn a Nguyên rồi đúng không? A Nguyên không sợ, ngủ thêm một lát nữa nhé."

A Nguyên ngáp một cái, nhưng không chịu ngủ tiếp. Nó áp mặt lên đầu vai Quý Tiêu, giọng sữa mấp máy môi, chẹp chẹp hai tiếng rồi im lặng.

Quý Tiêu ôm a Nguyên đang lười nhác bước ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một đám nha hoàn từ nhà bếp vội vã đi ngang qua sân, trên tay đều ôm đầy đồ. Bọn họ vừa thấy Quý Tiêu, lập tức dừng bước cung kính hành lễ với cậu.

"Những thứ này là gì vậy?" Quý Tiêu hỏi, a Nguyên cũng từ từ xoay đầu, nhìn đồ trong tay bọn họ, mí mắt sụp xuống.

"Là nguyên liệu nấu lẩu ạ," Nha hoàn đứng đầu bước ra trả lời: "Vương gia đã dặn, tối nay ăn lẩu, những món gia và tiểu thiếu gia thích đều đã chuẩn bị kỹ càng."

Nha hoàn đứng cuối cùng, lúc này hơi nâng một con cá còn tươi sống trong tay lên, nói: "Gia thích ăn cá, hôm nay đặc biệt chọn loại thịt mềm ít xương, lát nữa thả vào nồi lẩu, sẽ có vị tươi ngon độc đáo."

Bình thường thích ăn cá, nhưng lúc này Quý Tiêu vừa nhìn một cái, không biết tại sao lại không nhớ đến vị tươi ngon, chỉ nhớ đến vị tanh của cá. Sắc mặt cậu khựng lại, tiếp đó lông mày nhíu chặt.

Mấy nha hoàn tưởng rằng mình nói sai, vội vàng im bặt, cúi gằm đầu xuống, trong lòng thấp thỏm chờ Quý Tiêu lên tiếng.

Một lát sau Quý Tiêu bình tĩnh lại, cậu mở miệng nói: "Đừng chuẩn bị cá nữa." Vừa nghĩ đến thứ tanh tưởi ấy sẽ thả vào nồi lẩu, cậu liền thấy cả người khó chịu.

Các nha hoàn không hiểu chuyện này là vì sao, nhưng cũng không dám cãi lại ý của Quý Tiêu, gật đầu vâng dạ rồi lui về nhà bếp.

A Nguyên thò ra một đoạn cánh tay trắng trẻo, lúc này đang gác trên vai Quý Tiêu, cậu đưa tay sờ thử, thấy không lạnh, mới yên tâm, xoay đầu hôn a Nguyên, "Không muốn ngủ nữa, vậy cha thay quần áo cho con nhé?"

"Không ..." A Nguyên níu chặt vạt áo Quý Tiêu, giọng ngọng nghịu làm nũng: "Cha, bế ... bế a Nguyên."

Quý Tiêu trước giờ không nỡ cứng rắn với a Nguyên, lúc này đành ôm a Nguyên đi qua đi lại trong sân hai vòng, đến khi thằng bé ngủ lại trong vòng tay mình, mới thở phào nhẹ nhõm, đặt a Nguyên trở lại giường nhỏ.

A Nguyên vừa ngoan ngoãn vừa dính người, Quý Tiêu ngồi bên mép giường ngắm a Nguyên một lúc, trong lòng thoải mái dễ chịu vô cùng.

Ngoài trừ khẩu vị dường như hơi thay đổi, ăn uống thế nào cũng thấy không ngon miệng lắm, Quý Tiêu cảm thấy dạo này thật sự không nghĩ ra còn có chuyện gì không vui vẻ nữa.

Trước Tiếp