Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Lời này cũng chỉ có cái người vô liêm sỉ này mới có thể há miệng nói ra được, Quý Tiêu hơi tức giận, ký ức đêm qua lập tức ùa về trong đầu cậu, cậu vội duỗi tay, bắt chước a Nguyên che nửa khuôn mặt của Thẩm Hoài.
"Ngươi, ngươi đừng nói nữa!"
A Nguyên thấy Quý Tiêu không còn dịu dàng với Thẩm Hoài như mọi khi nữa, lập tức hứng khởi, như con vẹt lải nhải bò tới trước mặt Quý Tiêu, nhìn Thẩm Hoài liên tục nói: "Đừng nói, đừng, nói."
Cha con hai người một xướng một hoạ, chọc cho Thẩm Hoài bật cười.
Hắn một tay nắm lấy bàn tay Quý Tiêu còn chưa kịp rút về, một tay bịt mắt a Nguyên, sau đó thè lưỡi l**m qua kẽ ngón tay cậu, cực kỳ d*m đ*ng, trong lúc l**m m*t phát ra tiếng chụt chụt, làm cho a Nguyên liên tục muốn nghiêng đầu ngó xem, cho rằng Thẩm Hoài đang trốn nó ăn thứ gì đó ngon. Cố hết sức gỡ tay Thẩm Hoài ra khỏi mắt mình, muốn tìm hiểu đến cùng.
Quý Tiêu xấu hổ không chịu nổi, sợ a Nguyên thấy, cậu giơ chân định đá, lại sợ Thẩm Hoài có thể nắm lấy chân cậu mà hôn cắn, chuyện này Thẩm Hoài lại không phải chưa từng làm. Do dự một lúc, cậu chống người dậy, chồm tới, hôn lên má Thẩm Hoài một cái, giọng nhẹ đến không thể nhẹ hơn nói một câu: "Tấn Hòa, ngươi tha cho ta đi ..."
Thẩm Hoài chỉ cảm thấy gò má như được đậu hũ chạm vào, trong lòng hắn dậy sóng, dâng trào nhấp nhô, ngọn tà hoả thiêu đốt hắn cả một đêm hôm qua, bây giờ không giảm bớt chút nào, lại càn quét tới.
Quý Tiêu chỉ nghĩ Thẩm Hoài ăn mềm không ăn cứng, nhưng không biết cậu càng mềm, Thẩm Hoài càng cứng.
Mà gò má Quý Tiêu lúc này như bị lửa đốt, chỉ nói một câu này, cậu đã cảm thấy không còn mặt mũi nào để gặp a Nguyên. Quý Tiêu quay mặt tránh ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Hoài, hoảng loạn gọi với ra ngoài: "Kim Xuân, Kim Xuân, giúp ta bế a Nguyên ra ngoài."
A Nguyên ôm tay Thẩm Hoài, đôi mắt tròn xoe có chút ngơ ngác nhìn nhìn Quý Tiêu, ngay sau đó lại nhìn nhìn Thẩm Hoài, thấy miệng hắn sạch boong, thật sự không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vừa rồi hắn ăn cái gì vậy?
Kim Xuân đẩy cửa, hơi cúi đầu, không hỏi gì cũng không nói gì, chỉ nhanh nhẹn bế a Nguyên lên, bước nhanh ra ngoài.
A Nguyên bĩu môi nằm dài lên vai Kim Xuân, tủi thân ấm ức, cha không cho nó bú sữa, phụ thân lại lén ăn đồ ngon trước mặt nó, cố tình chỉ có mình nó không biết gì.
Trong phòng chỉ còn lại Thẩm Hoài và Quý Tiêu.
Thẩm Hoài không kiêng dè gì nữa, hắn nhào lên giường, ôm Quý Tiêu vào trong lòng mình, để thân thể như noãn ngọc ấy áp sát vào ngực mình. Quý Tiêu không dám nhìn hắn, lại biết mình trốn không thoát, chỉ vùi đầu vào ngực Thẩm Hoài, cảm nhận cơn rung động trên đó truyền đến bởi tiếng cười của Thẩm Hoài.
"A Tiêu tiểu tâm can," Thẩm Hoài mê đắm cắn vành tai Quý Tiêu, để miếng thịt mềm mại đó giữa hàm răng l**m tới l**m lui. Hắn đưa tay vuốt mái tóc mềm buông xoã sau lưng Quý Tiêu, hàm hàm hồ hồ nói với cậu: "Qua hai ba ngày nữa, chúng ta sẽ dọn đến vương phủ, được không?"
Lại sợ Quý Tiêu không thích, Thẩm Hoài vội bổ sung một câu: "Ở đây ban ngày ngươi muốn về, cũng có thể, để tiểu Ngũ đi cùng ngươi là được."
Rốt cuộc cũng phải đi, nếu muốn ở bên Tấn Hòa. Quý Tiêu nghĩ, chuyện này có gì mà phải rối rắm, cậu gật đầu, khẽ đồng ý.
Bộ dạng ngoan ngoãn này của cậu khiến Thẩm Hoài cảm thấy vô cùng thư thái.
Thẩm Hoài v**t v* gò má Quý Tiêu, lại nói tiếp: "Qua vài ngày nữa sẽ có nhiều người đến, vương phủ vừa xây xong, lại đúng dịp hoàng huynh nam tuần, đến lúc ấy đủ loại người kéo đến, không tránh khỏi những kẻ nịnh hót lấy lòng, a Tiêu phải biết, những kẻ đó ta không xem trọng một ai cả, ta chỉ yêu mình ngươi."
Lời tình cảm của Thẩm Hoài vẫn luôn không ngại ngùng như Quý Tiêu, thích, yêu, tiểu tâm can, tiểu bảo bối, mấy lời này hắn gặp cậu là lặp đi lặp lại cả ngày. Nói không dễ nghe, dùng cụm từ 'miệng lưỡi trơn tru' để mô tả, cũng không quá chút nào.
Chỉ là Quý Tiêu có ý với hắn, trước giờ lại chưa trải qua yêu đương, những lời này nghe vào tai, toàn bộ đều là ngọt ngào, không tìm ra lỗi gì.
"Ta cũng chỉ thích Tấn Hòa," cậu cố nén xấu hổ, ngẩng đầu lên, nhỏ giọng thổ lộ tình ý.
Thẩm Hoài khẽ cười, xoa môi cậu hai cái, lặng lẽ hôn lên.
***
Trên con đường lớn người qua lại tấp nập, chỉ toàn thấy xe ngựa chạy qua chạy lại giữa con hẻm nhỏ và phủ Bình Vương mới xây, suốt buổi sáng không ngừng, tất nhiên khiến nhiều người quan tâm.
Trong trà quán bên đường, không ít người ngồi nói chuyện, mồm năm miệng mười, hiện trường náo nhiệt.
"Tại sao nhiều xe từ trong đó đi ra như vậy?"
"Ngươi còn chưa biết ha, nghe nói hoá ra trước đây Bình Vương đã ở trong đó."
"Trong đó? Viện tử đó nhỏ xíu, Bình Vương lại ở quen sao?"
"Gì mà ở không quen," Người nói mỉm cười đầy thâm ý, hắn nhìn nhìn xung quanh, hạ thấp giọng: "Nghe nói trong viện tử đó có mỹ nhân bầu bạn, chính là Quý lão bản bán rượu, từng gặp rồi đúng không?"
"Quý lão bản? Ôi trời, nhan sắc đó quả thực tuyệt đỉnh, nhưng dù sao hắn cũng là nam tử, tại sao ......"
"Ngươi thì biết cái gì, có vài người vừa khéo nam tử lại hợp khẩu vị đấy."
"Có điều Quý lão bản đó trông đúng là da trắng thịt mềm ...... nếu là ta," Lời còn chưa dứt đã bị người khác cắt ngang.
"Thôi thôi, đừng nói lung tung, lát nữa để người của Bình Vương nghe được, cẩn thận cái lưỡi của các ngươi!"
Mọi người bị lời nhắc nhở này, đều trở nên cảnh giác, nhìn khắp xung quanh, im bặt.
Trần Giang Xuyên đứng trước quầy điểm tâm bên cạnh, vừa trả tiền vừa nghe người ta bàn tán. Đã một thời gian y không gặp Quý Tiêu, sự bất mãn trong lòng y chẳng hề giảm bớt chút nào. Y vốn cho rằng mấy xe mỹ nhân từ xa đến kia sẽ khiến số phận Quý Tiêu phát sinh biến hoá, nhưng không ngờ cậu với Thẩm Hoài trái lại ngày càng thân mật hơn.
Quý Tiêu thế mà không để bụng những nữ nhân kia một chút nào sao?
Trần Giang Xuyên siết chặt gói giấy dầu trong tay, quay đầu chậm rãi trở về.
Tuy nói Thẩm Hoài từ sớm đã đuổi sạch đám nữ nhân được đưa đến, nhưng với Trần Giang Xuyên mà nói, y không tin tình trạng hiện giờ có thể duy trì được lâu. Từ xưa đến giờ, nam nhân có chút quyền thế, người nào mà chẳng phong lưu đa tình, huống chi là con cháu hoàng gia. Không giống hoàng đế tam cung lục viện, thì nói gì cũng phải mười mấy hai mươi người bầu bạn giải sầu chứ? Quý Tiêu là một nam tử, nếu thật sự nghĩ mình có thể lâu dài với Bình Vương, chuyện này đúng là trò cười, đến lúc Quý Tiêu quay đầu nghĩ lại, không tránh khỏi sẽ hối hận.
Trần Giang Xuyên trong lòng suy tư trăm mối, chớp mắt đã đến cửa nhà mình.
Bà Vương đang đứng ở cổng thò đầu ra dòm chừng, vừa thấy Trần Giang Xuyên, bà liền vội vàng kéo y vào cổng, hạ giọng nói: "Ngươi có biết cái viện tử kia của nhà Quý Tiêu, sáng sớm nay làm cái gì không? Lúc nãy ta còn thấy thằng nhóc quậy a Nguyên chạy loạn bên ngoài, mặt đầy khí thế, chỉ lo đuổi gà, đuổi hai con gà rơi xuống sông, nháo nhào cả một phen, trông đúng là một bụng xấu xa!"
Trần Giang Xuyên đưa gói giấy dầu trên tay cho bà Vương, trầm giọng nói: "Hôm nay bọn họ có ý định dọn đi, nương đừng quản nhiều."
Bà Vương theo bước chân y đi vào trong, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Ta quản chuyện này làm gì, còn không sợ ăn mắng hay sao."
Từ lần trước bị Kim Xuân nói bóng gió một trận, bà Vương đã bớt lại không ít, sợ thật sự bị đâm vài nhát ngay tại chỗ, mất luôn cái mạng già của mình.