Ngươi Còn Muốn Con Trai Không?

Chương 38: Tâm cơ

Trước Tiếp

Sáng hôm sau, quả nhiên Thẩm Trì đúng hẹn cho người mang "đồ chơi" hôm qua đã hứa tới.

Quý Tiêu nhìn mấy thị vệ trong mảnh sân nhỏ xíu khiêng từng rương từng rương vào, liền nghĩ rằng hôm qua lúc Thẩm Hoài và Thẩm Trì nói chuyện có nhầm lẫn gì đó, bằng không tại sao nói đưa mấy món đồ chơi nhỏ lại mang tới vàng bạc châu báu, trân châu phỉ thuý thế này?

A Nguyên đứng dưới đất, bắt chước tư thế đứng của Thẩm Hoài, chắp đôi tay ngắn ngủn của mình ra sau lưng, bước chân chập chững vòng quanh mấy cái rương cao hơn nó cả một cái đầu. Nó đi hai bước lại dừng một chút, giơ tay sờ sờ, cũng không biết a Nguyên có biết mấy thứ này là của nó hay không, nó chỉ lo cười toe toét tràn đầy thỏa mãn, chổng mông nằm sấp lên trên.

Nhiều đồ thế này không thể cứ để ở ngoài sân mãi được.

Khi An Viễn đến hỏi ý, Thẩm Hoài mặt mày sầu lo, như thể vừa đưa ra một quyết định cực kỳ khó khăn: "Vậy thì mang hết mấy thứ này vào phòng ta đi, tối ngủ tạm thời ta chỉ có thể chen chúc một tí với a Tiêu thôi."

Nói rồi hắn trịnh trọng quay đầu nhìn Quý Tiêu, sắc mặt nghiêm túc hỏi: "A Tiêu sẽ không ghét bỏ ta chứ?"

Ghét bỏ nha, quá ghét bỏ luôn!

Lời này Quý Tiêu không nói ra được, nhưng dưới ánh mắt của Thẩm Hoài, cậu quả thực có một nỗi sợ không thể nói ra được. Từ hôm qua hai người thổ lộ lòng mình, Thẩm Hoài cứ có cơ hội là phải sờ sờ eo cậu, xoa xoa mông cậu, đè lên bàn hôn hôn lên cái miệng nhỏ, tất cả đều là chuyện thường ngày.

Đến buổi tối chí ít có được thời gian nghỉ ngơi, có thể để Quý Tiêu thở phào nhẹ nhõm, giờ đây ngay cả cái cớ ấy cũng không còn, Quý Tiêu thật sự không biết phải làm sao mới ổn.

Nhưng cả một mảnh sân đầy đồ đạc dù gì cũng bày ra trước mặt, thị vệ bên kia đã bắt đầu nghe theo chỉ thị của Thẩm Hoài, khiêng các rương sang nhà bên.

An Viễn trông mong nhìn Quý Tiêu, Thẩm Hoài trông mong nhìn Quý Tiêu, a Nguyên trông mong nhìn ...... miếng bánh ngọt trên tay Quý Tiêu.

Quý Tiêu luống ca luống cuống cúi gằm đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu nói một câu: "Không, không ghét bỏ."

Cậu không ghét bỏ, cậu chỉ là có chút sợ hãi.

Thẩm Hoài quay lưng đi cười hai tiếng đầy vẻ bỉ ổi, sau đó hắn quay lại xoa xoa vai Quý Tiêu, tỏ vẻ an ủi: "A Tiêu đừng sợ, tư thế ngủ của ta cực tốt, buổi tối ngủ rồi là chẳng biết gì nữa."

Quý Tiêu vì câu nói này mới nhớ lại trải nghiệm mình từng ngủ mê man say sưa, không chút quy củ ở trên người Thẩm Hoài, mặt lập tức vụt đỏ bừng. Trong nháy mắt cảm giác sắp bị Thẩm Hoài bắt nạt lập tức giảm đi không ít, ngược lại cảm thấy buổi tối chính mình không kiềm chế được tay chân, ăn đậu hũ của hắn.

Quý Tiêu vội vàng hùa theo để thể hiện quyết tâm: "Không, không sao, gần đây ta ngủ cũng không quay lung tung nữa, nếu có quay lung tung, Tấn Hòa đẩy ta một cái là được."

Thẩm Hoài thầm nghĩ, nếu chính ngươi tự lăn vào trong lòng ta, thì ta làm sao nỡ đẩy ra? Còn nếu ngươi không tự lăn tới, kiểu gì ta cũng phải ôm ngươi vào chứ. Chẳng qua hắn không biểu lộ suy nghĩ này ra ngoài mặt, thay vào đó làm bộ nghiêm túc nói: "Đẩy, ta nhất định sẽ đẩy ngươi thật xa."

"Cũng, cũng không cần quá xa," Hắn nói nhanh quá, Quý Tiêu lại có chút hụt hẫng, cậu cúi đầu khẽ nói, "Giường nhỏ quá, đẩy không xa được ......"

Dáng vẻ e thẹn ngại ngùng mà lại không nỡ buông ấy của cậu thật sự quyến rũ, Thẩm Hoài không nói hai lời, bỏ lại cả một sân đầy người, kéo cậu vào phòng hôn một hồi.

A Nguyên đứng tại chỗ, mắt tròn xoe nhìn cha mình bị kéo đi, ngay cả miếng bánh quế nó chưa ăn xong cũng theo đó rơi xuống đất. Nó vô cùng tiếc nuối ngồi xổm xuống, dùng tay sờ sờ vào nửa miếng bánh quế đó, thở dài một hơi đầy mùi sữa.

Ngay khi An Viễn định bế nó lên, không cho nó nhặt đồ ăn dưới đất, a Nguyên đột nhiên lại tự mình đứng dậy, nhấc bàn chân nhỏ giẫm mạnh lên miếng bánh dính đất ấy, miệng lẩm bẩm: "Không, không cần ngươi nữa!"

An Viễn rũ mắt, khóe miệng không nhịn được hơi cong lên một chút.

Đêm xuống, a Nguyên đứng dưới đất ngẩng đầu cho Quý Tiêu lau mặt, rửa tay, rồi cùng nhau súc miệng. Xong xuôi, nó lon ton chạy đến bên giường, hì hà hì hục muốn tự leo lên.

Thẩm Hoài từ ngoài bước vào, thấy Quý Tiêu đang chuẩn bị nước rửa chân, lại nghe a Nguyên gọi cha, hắn liền đi tới, bế thằng bé lên vỗ vỗ mông, tiện tay đặt vào chiếc giường nhỏ bên cạnh giường lớn.

"Tối nay ngươi ngủ trong đây."

A Nguyên bám mép giường nhỏ, ánh mắt trông mong nhìn chiếc giường lớn thường ngày mình ngủ, mềm giọng hỏi: "Trong đây?"

Thẩm Hoài gật gật đầu: "Trong đây."

"Trong kia thì sao?" A Nguyên không bỏ cuộc hỏi tiếp, rồi giống như thương lượng nói với Thẩm Hoài: "A Nguyên ngủ, ngủ trong kia."

Thằng bé xưa nay đều ôm nhau ngủ cùng cha mình, bây giờ kêu nó đột nhiên ngủ một mình bên ngoài, chắc chắn là không chịu.

"Không được," Thẩm Hoài dứt khoát lắc đầu, đè a Nguyên đang định trèo ra trở lại chiếc giường nhỏ kia, hắn lấy từ sau lưng ra một tượng gỗ tiểu tướng quân, đặt bên cạnh gối a Nguyên: "Ngủ trong đây, cho ngươi cái này."

Tượng gỗ hình người này là đồ chơi mới, a Nguyên lập tức đưa tay ôm chặt.

Nó nhìn Thẩm Hoài, giống như đưa ra một quyết định cực kỳ khó khăn: "Gần, gần một chút ..."

Ý là kêu hắn kéo giường nhỏ sát lại giường lớn một chút.

Đề nghị này Thẩm Hoài đồng ý ngay tắp lự. A Nguyên liền thỏa mãn, thở phào một hơi, tự mình nằm trong giường nhỏ bắt đầu hí hoáy nghịch món đồ chơi mới.

Bên kia, Quý Tiêu bưng nước rửa chân vào, thấy chiếc giường nhỏ xuất hiện trong phòng, cũng hơi ngạc nhiên: "Cái, cái giường này từ đâu ra vậy?"

Thẩm Hoài ngồi bên mép giường cù lét a Nguyên, từng trận cười trẻ con giòn giã vang khắp phòng. Nghe Quý Tiêu hỏi, Thẩm Hoài ngẩng đầu lên nói: "À, cái giường này ta cũng không biết vì sao đại ca muốn đưa tới đây, ta cảm thấy ba người chúng ta ngủ chung là vừa đẹp, ai ngờ vừa rồi ta thấy a Nguyên rất thích, ngươi xem bây giờ, e rằng không dỗ ra được nữa."

Quý Tiêu nghe mà ngẩn người, cũng hơi hơi tin.

"Vậy," cậu cúi đầu xuống, trái lại cũng không hỏi gì thêm, chỉ nói với Thẩm Hoài: "Nước rửa chân đã lấy rồi, ngươi rửa trước đi."

Thẩm Hoài đứng dậy nắm tay Quý Tiêu: "Còn chia trước sau gì nữa, chúng ta có phải chưa từng rửa chung đâu."

Quý Tiêu mặt đỏ bừng bị Thẩm Hoài kéo đến bên thùng gỗ, cùng nhau cởi giày đặt chân vào trong chậu gỗ.

Lần trước cùng nhau rửa chân, Thẩm Hoài còn có chút kiềm chế, nhưng lần này bàn chân trắng trẻo của Quý Tiêu vừa cho vào trong chậu, đã bị Thẩm Hoài đè chặt kín bưng.

"Ta giúp ngươi rửa," hắn đạo mạo nói, dùng chân mình chậm rãi chà chà lên mu bàn chân Quý Tiêu, khiến hai chân cậu, thậm chí cả người cậu đều đỏ bừng, muốn tránh lại không tránh được, muốn rút cũng không rút ra nổi.

Cậu thật sự chịu không nổi, chỉ có thể nhỏ giọng cầu xin: "Tấn Hòa, ta, ta tự rửa nhé."

Thẩm Hoài gật đầu, như chợt hiểu ra: "Có phải dùng chân rửa không sạch không? Không sao, ta dùng tay rửa cho ngươi." Vừa nói hắn vừa rút chân mình ra cái rào, cũng không quan tâm nước bắn tung tóe khắp sàn, hai bàn tay to như gọng sắt giữ lấy chân Quý Tiêu, xoa bóp, lật qua lật lại khối thịt mềm mại như không xương ấy.

Quý Tiêu bị hắn xoa vừa tê vừa nhột, nước mắt ứa ra. Hai tay cậu bám chặt mép ghế, trong tầm mắt, nhìn thấy vật dưới thân Thẩm Hoài đang từng chút, từng chút dựng thẳng lên trời.

Trước Tiếp