Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Quý Tiêu vốn cho rằng Thẩm Trì sẽ vì vậy mà không vui, nhưng không ngờ y khựng lại, sắc mặt thế mà tự mình từ từ dịu xuống.
"Đứa nhỏ này," Thẩm Trì chỉ vào a Nguyên, trong mắt ẩn chứa sự tán thưởng, "quả nhiên giống phụ thân nó như đúc."
Thẩm Hoài lúc nhỏ cũng là một đứa tính tình quái gở, được nuông chiều đến mức cực kỳ ngang ngược. Nói gì thì nói, con cháu Thẩm gia bọn họ là phải có tính khí tự tại và tùy hứng như thế.
Nhưng Quý Tiêu lại vì lời nói của Thẩm Trì mà có chút chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, phụ thân của a Nguyên, chẳng phải là mình sao? Mình với ca ca của Tấn Hòa chỉ mới gặp lần đầu, lời y nói lúc này thật sự khiến người ta hơi khó hiểu.
Chỉ là Thẩm Trì khí thế quá mạnh, lại lạnh như băng, Quý Tiêu không dám hỏi nhiều, chỉ âm thầm cảm thấy kỳ lạ.
An Viễn chào hỏi thị vệ bên ngoài, dừng một chút, đưa tay đẩy cửa sân, sau đó cúi đầu đi thẳng đến trước mặt Thẩm Trì, cách khoảng ba bước thì đứng lại, thấp giọng nói: "Gia, đã chuẩn bị xong chỗ nghỉ ngơi cho ngài và phu nhân ở bên ngoài, là bây giờ qua đó luôn hay một lát nữa?"
Thẩm Trì toàn thân lạnh căm đứng nguyên tại chỗ, y cười lạnh một tiếng: "Hành động sắp xếp chỗ ở bên ngoài cho chúng ta nhanh như thế, xem ra là chỉ mong chúng ta đi quách cho xong."
An Viễn vội vàng cúi người thấp hơn, cẩn thận nói: "Viện tử bên ngoài rộng rãi sáng sủa hơn, nơi này dù sao cũng nhỏ, lại không có người hầu hạ tiện tay ..."
Thẩm Hoài từ trong nhà thay xong quần áo bước ra, nghe đến đây liền tiếp lời một câu, hắn cười nói: "Ca ca đừng làm khó An Viễn nữa, tính hắn thật thà, huynh đùa hắn hai câu, hắn chắc chắn sẽ coi là thật."
Hắn vừa nói và đi đến trước mặt Quý Tiêu, đứng sát rạt vào người cậu.
Quý Tiêu nhìn thấy hắn, vẫn có chút ngượng ngùng, ánh mắt né tránh cúi xuống, ôm chặt a Nguyên trong lòng.
Thẩm Trì nhìn Quý Tiêu một cái, quay đầu nói với Thẩm Hoài: "Lời lừa người nói với ta vô ích," y bước đến bên cạnh Thẩm Hoài, ghé bên tai thấp giọng nói, "Ngươi dỗ dành ta có ích gì? Dù sao sáng mai ta cũng sẽ lên đường, nếu tính là người gây rắc rối, ta thật sự có xếp là gì đâu, ngươi quên mấy ngày nữa sẽ có vài xe người đến đây hay sao, người nào người nấy ..."
Y vừa dừng lại, Lâm Tiên liền cười tủm tỉm tiếp lời, tự đứng ra gánh trách nhiệm: "Người nào người nấy đều do ta đích thân chọn lựa," nàng nhìn Quý Tiêu một cái, rồi nháy mắt với Thẩm Hoài, "Tuy không đẹp bằng a Tiêu, nhưng ......"
Hai vợ chồng một xướng một họa, nói đến mức Thẩm Hoài đau đầu.
Hắn làm sao có thể quên mấy kẻ gọi là "mỹ nhân" kia đang được người ta đưa từ kinh thành tới đây cơ chứ?
Thấy mặt hắn lộ vẻ tức giận, Thẩm Trì nhún nhún vai, mặt đầy đắc ý: "Chuyện này ngươi không trách ta được nha, đương nhiên cũng không thể trách tẩu tử ngươi, chẳng lẽ ta có thể nhìn đệ đệ ruột của mình làm hòa thượng hay sao?"
Lâm Tiên mím môi cười khẽ, nàng thấy Quý Tiêu mặt đầy nghi hoặc, cũng không giải thích nhiều, chỉ đưa tay tháo một miếng ngọc bội trên người mình, rồi bước đến bên cạnh Quý Tiêu, đặt ngọc bội đó vào tay a Nguyên.
A Nguyên ngơ ngơ ngác ngác, nhìn thấy món đồ xinh đẹp liền sáng mắt lên. Nó vội vàng nắm chặt, rồi đưa sang cho Quý Tiêu như thể dâng bảo bối.
Chỉ nhìn màu sắc là có thể nhìn ra miếng ngọc bội đó cực kỳ không tầm thường, nào có phải thứ mà người bình thường đeo được? Quý Tiêu vội vàng định giật lấy vật đó từ tay a Nguyên để trả lại, nhưng không ngờ a Nguyên khư khư giữ chặt miếng ngọc bội, không chút suy suyển.
"A Nguyên," cậu nhíu mày thấp giọng la mắng, "Mau buông tay."
A Nguyên tính tình bướng bỉnh, nhưng lại không thích Quý Tiêu buồn, đôi mắt tròn xoe của nó lập tức ngập nước, do do dự xoè bàn tay ra, vừa thút thít vừa có chút lấy lòng đưa đồ trên tay cho Quý Tiêu: "Cha, cho."
Lâm Tiên nhìn mà đau lòng, nàng không nhận lại thứ Quý Tiêu đưa trở lại, chỉ giơ tay lau nước mắt lăn trên má a Nguyên, dịu dàng an ủi: "Không khóc không khóc, vẫn để lại cho con."
Nói rồi nàng quay sang giải thích với Quý Tiêu: "Đây cũng không phải thứ gì quý giá, chỉ là vật ta mang bên người từ nhỏ, ngọc có thể ngăn tai hoạ, trẻ con đeo cực tốt, ngươi đã gọi ta một tiếng "tẩu tử", thì chúng ta xem như người một nhà, chỉ là một miếng ngọc thôi, nếu ngươi muốn đòi từ Tấn Hòa, hắn cũng có thể dễ dàng chất cho ngươi cả một núi ngọc."
Thẩm Hoài ở bên cạnh vỗ vỗ vai Quý Tiêu, nói: "Cho a Nguyên giữ đi, không chỉ lấy cái này, ta còn chưa đòi quà khác cho nó nữa đấy, tẩu tử cho một miếng ngọc bội đã tính là đuổi khéo rồi."
Hắn nói vậy, ngược lại giống như thật sự muốn dọn hai núi vàng núi bạc từ chỗ hoàng đế hoàng hậu về cho a Nguyên.
Lâm Tiên bị da mặt dày của Thẩm Hoài chọc cho tức cười, mắng: "Bộ ngươi ít tiền hơn chúng ta à? Quà của ta là cho Quý Tiêu, quà của a Nguyên để ca ca ngươi cho."
Thẩm Hoài liền mang cặp mắt trông mong nhìn sang Thẩm Trì, bộ dạng là nhất định phải đòi chút gì đó cho con trai mình.
Bộ dạng này của hắn, khiến Thẩm Trì suýt nữa giơ chân đá hắn sang một bên, chẳng qua thấy Quý Tiêu đứng bên cạnh mặt đầy lo lắng, y mới miễn cưỡng thu lại cơn nóng giận: "A Nguyên hiện giờ còn nhỏ, ngày mai ta sai người mang ít đồ chơi phù hợp qua là được, đợi nó lớn một chút, sau đó muốn tặng quà gì, để nó tự mình đến đòi."
Hai phu thê nói xong, một trước một sau nắm tay nhau cùng An Viễn ra khỏi cổng sân, cứ như sợ phía sau có ma đuổi theo vậy.
Quý Tiêu nhìn bọn họ rời đi, lộ ra vẻ mặt đầy lo lắng với Thẩm Hoài: "Tấn Hòa, như vậy có chọc cho đại ca đại tẩu ngươi không vui không?"
A Nguyên ngây thơ chẳng biết gì, chỉ cầm miếng ngọc bội lật qua lật lại chơi trên tay. Vệt nước mắt trên gương mặt nhỏ còn chưa khô hết, nó đã lại nhe chiếc miệng chưa mọc đủ răng cười toe toét.
"Ngươi yên tâm," Thẩm Hoài vòng tay qua vai Quý Tiêu, lại cúi xuống hôn thêm một cái lên mặt cậu như thể ăn vụng, "Tẩu tử ta cho ngươi ngọc bội chính là đã công nhận ngươi là người nhà chúng ta rồi, về phần huynh trưởng ta, tính tình của y cứng nhắc một chút, nhưng ngươi cũng không cần để ý đến y, sớm muộn gì y cũng phải tặng ngươi thứ gì đó."
Kim Xuân đứng cách đó không xa, tuy cúi đầu, nhưng Quý Tiêu vẫn sợ bị nàng nhìn thấy, cậu vội lùi về sau hai bước tạo ra một chút khoảng cách với Thẩm Hoài, nhỏ giọng nói: "Chúng ta không phải đã nói chỉ yêu đương lúc riêng tư sao ...?"
Thẩm Hoài trợn mắt há mồm: "Thế này còn chưa tính là lúc riêng tư?"
"Kim Xuân và Khánh Vân đều ở đây," Quý Tiêu cúi đầu đẩy a Nguyên ở trong lòng ra, "A Nguyên cũng ở đây."
Trong mắt Thẩm Hoài, ý nghĩa của "lúc riêng tư" chỉ là cùng lắm không lôi kéo ở ngoài đường thôi, không ngờ đến chỗ Quý Tiêu lại là ý nghĩa này. Hắn nhất thời đau răng, lại nghĩ đến mấy xe mỹ nhân vài ngày nữa phải đối phó kia, thật sự là khổ không thể nói.