Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tháng Giêng không bận rộn gì, ngoại trừ cả nhà Lưu tẩu cùng với mấy người An Viễn, Ôn Xung, hầu hết những người đến chúc Tết đều không thể đi vào nội viện.
Tháng Giêng vừa qua, liền có bà đỡ vào ở trong viện tử, trông chừng Quý Tiêu mọi lúc, đề phòng xảy ra sự cố gì đó. Không ngoài dự đoán, ngay ngày đầu tiên của tháng Hai, Quý Tiêu đã có dấu hiệu sinh.
A Nguyên lúc ấy đang ngồi bên cạnh Quý Tiêu, tay cầm một cây bút lông viết viết vẽ vẽ lung tung trên giấy, từng cục mực loang lổ kết hợp lại nhìn không vật gì, nhưng nhóc con tự mình chơi rất vui vẻ hào hứng.
“Đây là muội muội,” nó chỉ chỉ vào một cục đen thùi lùi trong đó, hé đôi môi nhỏ như cánh hoa cười rạng rỡ.
Quý Tiêu nghiêng người qua nhìn, nhưng cảm thấy th*n d*** đột nhiên co thắt mạnh một trận, một dòng nước nóng tuôn thẳng xuống, hóa ra là vỡ ối.
A Nguyên ngây ngốc nhìn, trợn mắt há mồm: “Cha, tè rồi?”
A Nguyên tuổi này tè dầm vẫn là chuyện thường ngày, chỉ là nó không ngờ cha cũng có thể tè dầm. Lúc này lập tức cảm thấy mới lạ, nhoẻn miệng phì cười.
Nhưng các nha hoàn bên ngoài trong nháy mắt mất bình tĩnh, vừa hoảng loạn chạy đi tìm bà đỡ, vừa lao đến bên cạnh Quý Tiêu hỏi han tình hình của cậu.
“Gia ngài cảm thấy thế nào, có khó chịu không ạ?” Lúc Nhi Trà nói, tay không kềm chế được run rẩy, sợ đến mức nước mắt sắp rơi.
Kim Xuân trấn tĩnh hơn một chút, sai tiểu nha hoàn bên cạnh đi ngoại viện tìm Thẩm Hoài về, rồi kêu Bát Giác ẵm a Nguyên đang ngồi một bên đi ra.
Cục thịt nhỏ này ăn Tết xong không chỉ cao lên nhiều, mà còn thêm không ít thịt, lúc này ngồi yên không chịu nhúc nhích, nhất quyết đòi xem Quý Tiêu thay quần: “Quần cha chưa thay!”
Nó chọc chọc vào mặt Bát Giác, không hiểu vẻ sốt ruột trên mặt nàng là vì cái gì.
Bát Giác cắn răng, hạ quyết tâm ôm chặt thằng nhóc này, có chút vất vả mang nó ra phòng ngoài, lúc này mới khẽ nói với a Nguyên: “Gia sắp sinh tiểu bảo bảo rồi, ngài không được nhìn.”
Đôi mắt vốn đang thờ ơ của a Nguyên lúc này đột nhiên trợn to, “Tiểu bảo bảo?” Nó đầu tiên là ngẩn người ôm cổ Bát Giác, sau đó kêu lên kinh ngạc một tiếng, rồi nhanh chóng vặn vẹo như một con sâu nhỏ, cố sức chỉ muốn lao vào phòng trong.
Bát Giác vừa cố gắng kềm giữ nó, vừa đi ra bên ngoài, đúng lúc chạm mặt bà đỡ đang bước vào, hai bên suýt va vào nhau.
“Còn không bế đứa nhỏ ra xa một chút, ở đây vướng chân vướng tay làm gì?” Bà đỡ đã lớn tuổi, tự thấy có chút địa vị, huống chi đây là tình huống nguy cấp, không được chậm trễ và cũng không cho phép chậm trễ.
Bát Giác vội cúi đầu định lui ra ngoài, a Nguyên thấy nàng bị người ta hung dữ liền cảm thấy không vui, nó chỉ một ngón tay nhỏ vào bà đỡ kia, bắt chước giọng điệu của Thẩm Hoài mắng: “Đồ láo xược!”
Nó nói xong lại ôm chặt Bát Giác, an ủi nàng: “Bát Giác đừng sợ.”
Bát Giác bị tiểu bảo bối này làm cho trong lòng ngọt ngào, nhưng cũng không dám chậm trễ, chỉ lui ra ngoài trong ánh mắt kinh ngạc xen lẫn nghi hoặc của bà đỡ.
A Nguyên chỉ đến cửa là không chịu đi xa hơn, nó đứng dưới hiên nghe những tiếng động linh tinh vụn vặt trong phòng, bước từng bước nhỏ đi đến cửa phòng Quý Tiêu, nhón chân hỏi: “Cha, cha thay quần xong chưa?”
Thay cái quần thôi mà, lại cần cả đám người. A Nguyên nghịch nghịch búi tóc trên đầu mình, có chút chẳng hiểu chuyện gì.
Tiểu Hắc vốn nằm phơi nắng trong sân vừa thấy a Nguyên, lập tức vẫy đuôi chạy đến bên cạnh nó, ngẩng đầu dùng đôi mắt đen láy nhìn lên nó.
A Nguyên vỗ vỗ lưng Tiểu Hắc, cùng nó đi đến chỗ bậc thềm, chẳng câu nệ tiểu tiết ngồi phịch xuống, lặng lẽ chờ ngoài cửa.
Bát Giác đứng bên cạnh nó, nhìn nó không chút lơ là, để phòng a Nguyên gây ra sai lầm gì đó.
Nước nóng nấu trong bếp từng chậu từng chậu được bưng vào phòng, a Nguyên ngồi trên bậc thềm hai tay chống cằm, trông có vẻ vô cùng buồn chán. Đang mơ màng buồn ngủ, trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng k** r*n đau đớn bị kìm nén, a Nguyên giật mình, lập tức nhận đây ra là giọng của Quý Tiêu, cả người nó bật nhảy dựng lên, lao vào trong phòng như một viên đạn nhỏ, vừa chạy vừa gọi: “Cha!”
Tiếng kêu trong phòng đột ngột ngừng bặt.
Bát Giác vất vả ôm chặt a Nguyên, khổ sở khuyên nhủ: “Tiểu thế tử, lúc này ngài không được vào, không được vào đâu.”
A Nguyên nước mắt đã bắt đầu rơi lã chã, cứ cảm thấy mọi người trong viện tử lúc này đều đang lừa gạt mình, càng không biết cha mình trong phòng đang chịu đựng cơn đau thế nào.
Mà bên trong phòng, sắc mặt Quý Tiêu trắng bệch, nằm trên giường mồ hôi nhễ nhại, trông vô cùng chật vật. Cơn đau co thắt từ sáng đã liên tục một chặp, chỉ là mấy ngày nay đều như thế, nên cậu cũng không để ý lắm. Đợi vỡ ối rồi, từng cơn đau mới bắt đầu trở nên dữ dội, khiến người ta khó lòng chịu đựng.
Cậu nghe a Nguyên ở bên ngoài gọi mình, sau đó lại truyền ra tiếng khóc hu hu, trong lòng cũng hơi sốt ruột, sợ thằng nhóc tính khí bướng bỉnh này không biết có thể làm ra chuyện ngốc nghếch gì.
Nhân lúc các cơn đau này vừa qua, cậu dặn dò Nhi Trà bên cạnh bế a Nguyên vào một lúc.
Bà đỡ bên cạnh nhíu mày: “Phu nhân, tiểu thế tử vào e là sẽ xui xẻo.”
Quý Tiêu nhàn nhạt nhìn bà ta, hỏi ngược lại: “Xui xẻo gì, lúc sinh nở lấy đâu ra xui xẻo? Một sinh mệnh ra đời, vốn nên chỉ có không khí vui mừng.”
Khi cậu nói đã không còn mềm mại như xưa, trong sự bình đạm mang theo chút uy nghiêm không tự nhận ra. Bà đỡ kia vội vàng tạ tội: “Phu nhân nói phải, phu nhân nói phải.”
A Nguyên đã được người đưa vào, nhóc con hận không thể bay tới ôm lấy Quý Tiêu, thấy không ai bế nó lên giường, bèn chỉ có thể tự mình bám vào mép giường cố leo lên. Nhi Trà hai tay giữ lại, kéo nó xuống đất, rồi đặt hai tay lên vai a Nguyên, để nó đứng vững.
“A Nguyên nghe lời, lát nữa cứ chờ ở bên ngoài, nghe thấy tiếng kêu cũng đừng sợ, nhớ chưa?” Quý Tiêu đưa tay xoa xoa đầu a Nguyên, lại dùng đầu ngón tay lau nước mắt trên mặt nó.
A Nguyên rụt rụt vai hai cái, lẩm bẩm: “A Nguyên không đi ……”
Quý Tiêu lại nâng gương mặt phúng phính của nó, hỏi ngược lại: “A Nguyên không nghe lời nữa sao?”
“Nghe lời!” A Nguyên gấp gáp nói, nó hơi dừng lại, rốt cuộc nhượng bộ: “A Nguyên ra ngoài chờ.”