Ngươi Còn Muốn Con Trai Không?

Chương 117: Đệ đệ

Trước Tiếp

Quý Tiêu bèn lột quả quýt ra, lấy một múi nhỏ đưa đến miệng a Nguyên. A Nguyên ùm một cái ăn múi quýt vào miệng, nhưng sau đó xì xì thè lưỡi ra, mắt cũng đỏ hoe vì chua.

Thẩm Hoài ghé lại gần giữ cằm nó, không cho a Nguyên nhổ ra. A Nguyên cổ họng nhúc nhích một cái, nuốt xuống.

Quý Tiêu suýt nữa đưa tay đánh bay tay Thẩm Hoài ra: “Chua như vậy, ngươi làm gì không cho nó nhổ ra.”

Cậu nói xong có chút tức giận nhét phần quýt còn lại trong tay vào miệng Thẩm Hoài: “Cho ngươi ăn hết!”

Cái tính khí nhỏ này vừa bùng nổ, khiến trong lòng Thẩm Hoài ngứa ngáy, trong thoáng chốc ánh mắt nhìn Quý Tiêu thay đổi hẳn, làm gì còn nhớ quả quýt trong miệng chua cỡ nào, lúc này thậm chí lông mày cũng không nhíu lại một cái đã nuốt sạch sẽ.

Ở bên nhau lâu như vậy, Quý Tiêu sao có thể không hiểu ánh mắt Thẩm Hoài mang ý nghĩa gì. A Nguyên còn ngồi một bên kéo tay cậu nhõng nhẽo đòi uống nước đường, gương mặt Quý Tiêu đỏ bừng như quả táo chín, hoảng loạn kêu Bát Giác ở bên ngoài vào phòng ẵm a Nguyên ra.

“A Tiêu cũng quá thiên vị rồi,” Thẩm Hoài một tay chống đầu, nhìn Quý Tiêu vô thức rụt người về phía sau, mặt mày đều mang ý cười, hắn mím mím môi: “Vừa nãy ta ăn hai quả quýt, a Tiêu không sợ ta bị chua, bây giờ a Nguyên chỉ ăn một múi, đã có nước đường uống?”

“Ngươi, ngươi cũng muốn uống nước đường sao,” Quý Tiêu túm chặt một góc của tấm đệm mềm, bị ánh mắt như sói như hổ của Thẩm Hoài nhìn mà trong lòng run rẩy.

Thẩm Hoài tiện tay đẩy chiếc bàn nhỏ ra, vươn tay ôm eo Quý Tiêu, bế cậu vào lòng như bế trẻ con, cúi đầu ghé sát hôn hôn lên miệng cậu, “Chỗ này của a Tiêu rất ngọt, chỉ là không biết có chịu cho ta ăn hai miếng không?”

Hắn vốn thích trêu chọc Quý Tiêu, từ trên xuống dưới chỗ nào cũng từng đùa giỡn ra trò. Ngày thường chỉ hận ăn chưa đủ nhiều, làm gì biết khách sáo hỏi một câu như vậy. Làm thế này, ngược lại khiến Quý Tiêu sinh ra xấu hổ và quẫn bách khó diễn tả thành lời, chật vật che mắt mình, xấu hổ đến nỗi trong mắt đã có ánh nước.

“Ngươi muốn hôn thì hôn đi.” Giọng nói của cậu vốn đã không to, lúc này càng không ai nghe thấy được. Che mắt rồi, tầm nhìn Thẩm Hoài chỉ rơi trên đôi môi đỏ mọng của Quý Tiêu, lời nói đùa ban đầu vì cảnh tượng này, càng khiến hắn nhịn không nổi, nuốt từng ngụm nước bọt.

“Ta muốn nước đường chủ động hôn ta.” Thẩm Hoài được voi đòi tiên, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v* sau lưng Quý Tiêu, mang theo từng đợt từng đợt tê dại.

Thân thể Quý Tiêu vốn đã nhạy cảm hơn người thường không ít, bây giờ lại vì mang thai mà kiêng khem một thời gian, với hai cái v**t v* này, toàn thân đã nhịn không được mà run rẩy lên, có chút không kiểm soát được đưa tay ôm lấy cổ Thẩm Hoài, để dời sự chú ý của hắn, ngưng lại bàn tay đang quấy rối kia, cậu ngửa đầu hôn lên.

A Nguyên tay bưng một bát nước đường, hào hứng từ bên ngoài chạy vào phòng, đang vui vẻ hét một tiếng: “Cha!”

Một miếng vỏ quýt ở trong phòng bay ra đập thật mạnh vào rèm cửa, Bát Giác ngẩn người, sau đó nhanh chóng ôm lấy a Nguyên, không cho nó đi vào nữa.

Quý Tiêu vốn đã bị Thẩm Hoài hôn trong ngoài một lượt, cũng không biết tay hắn từ lúc nào đã luồn vào trong vạt áo mình quấy rối. Cậu vội vàng nghiêng đầu tránh đôi môi nóng bỏng của Thẩm Hoài, thở hổn hển, rồi vô cùng xấu hổ kéo tay Thẩm Hoài ra khỏi áo mình.

Nhưng Thẩm Hoài không chịu, cúi đầu nghiến răng nói: “Mặc kệ thằng nhóc kia!”

Quý Tiêu giãy không ra, lại sợ a Nguyên liều lĩnh xông vào nhìn thấy cảnh này, đành gấp gáp ghé sát tai Thẩm Hoài thì thầm hai câu.

Mắt Thẩm Hoài lập tức sáng lên, hỏi ngược lại: “Thật sự?”

Quý Tiêu đỏ mặt gật gật đầu, lúc này mới cảm thấy bàn tay trong áo mình vạn phần không nỡ mà buông ra.

Ngoài cửa a Nguyên không hiểu chuyện gì, hơi tức tối, dậm chân kêu: “Đừng kéo ta!”

Nó vừa mắng vừa cúi đầu nhìn nước đường trong tay, không nhịn được ngửa cổ một hơi uống cạn, rồi nhét mạnh cái bát vào tay Bát Giác, đang định tiếp tục tức giận, thì trong phòng vọng ra tiếng Quý Tiêu: “Để nó vào đi.”

Lời vừa dứt, cũng chẳng cần Bát Giác làm gì, a Nguyên tự mình hất tung rèm cửa, huỳnh huỵch chạy vào.

Quý Tiêu đang tựa vào người Thẩm Hoài, hai người nắm tay nhau tư thế thân mật.

A Nguyên đứng dưới giường càng lộ ra vẻ thấp bé, nó thở dài một hơi, cuối cùng cảm nhận được một tia cô đơn. Sự cô đơn này không phải con mèo Tiểu Bạch hay con chó Tiểu Hắc có thể lấp đầy. A Nguyên nhón chân lên, đưa tay sờ sờ lên bụng Quý Tiêu, lẩm bẩm: “Tiểu muội muội mau ra đi!”

“Nếu là tiểu đệ đệ thì sao?” Quý Tiêu không nhịn được hỏi, cũng không hiểu sao a Nguyên cứ tin chắc là tiểu muội muội.

A Nguyên hơi ngơ ngác, nó nhìn sang Thẩm Hoài, hỏi: “Còn có tiểu đệ đệ nữa sao?” A Nguyên nói xong quay sang thắc mắc nói với Quý Tiêu: “Phụ thân nói, chỉ có tiểu muội muội thôi!”

A Nguyên nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Đánh mông nói.”

Quý Tiêu ôm chút may mắn truy hỏi một câu: “Vậy nếu sinh ra một tiểu đệ đệ, a Nguyên có thích không?”

“Tiểu đệ đệ?”

Quý Tiêu nhìn a Nguyên đang trợn to mắt, gật đầu nói: “Con trai giống như a Nguyên.”

Khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị của a Nguyên căng chặt, không chút do dự lớn tiếng nói: “Tiểu đệ đệ, đánh chết!”

Trước Tiếp