Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Hai người đang dọn hàng trong sân nhìn ra thấy là Bình Sinh cùng con ch.ó vàng lớn đã về. Cả người lẫn ch.ó lông lá ướt nhẹp, rõ ràng là vừa từ sông bò lên.
“Nương, cha, bến tàu có thương thuyền đi phủ thành ghé vào. Con theo thuyền sang chỗ đại tỷ ở mấy hôm.”
Bình Sinh chạy thẳng vào nhà thu dọn đồ đạc.
Tần Kinh Nương và Vu Lai Thuận đều không ngạc nhiên. Từ khi Hải Châu xuất giá rồi chuyển khỏi Vĩnh Ninh, hễ nàng ở nhà là mỗi tháng đều cho người đón Bình Sinh sang chơi. Hai năm nay Bình Sinh lớn hơn chút, thỉnh thoảng cậu bé cũng tự mình đi thuyền sang đó.
“Là thuyền nào thế? Hay để ta đưa con đi?”
Vu Lai Thuận hỏi.
“Không cần đưa đâu, là thuyền đại tỷ con mua đấy. Con nói chuyện với người ta rồi.” Bình Sinh đẩy con ch.ó đang cọ cọ vào người mình ra gọi với ra ngoài: “Nương, nương có gửi đồ gì cho đại tỷ con không? Con mang sang luôn.”
“Có đấy.”
Tần Kinh Nương đã vào nhà soạn đồ. Tháng trước Vu Lai Thuận đi phương Bắc về mang theo sáu súc vải bông tốt, bà ấy cắt may cho mấy đứa con mỗi đứa một bộ áo lót. Áo lót may rộng rãi, dài ngắn chút đều mặc được.
Bình Sinh thu xếp y phục giày tất xong đi ra cửa, con ch.ó vàng cũng lon ton chạy theo. Thấy bà chủ lại xách cái tay nải da quen thuộc ra, cái đuôi đang vẫy tít của nó từ từ rũ xuống.
“Này, đây là y phục cho các huynh tỷ con, Triều Bình với Tinh Châu cũng có phần đấy, con mang đi hết nhé. Để nương xem còn mang được cái gì nữa không.”
Tần Kinh Nương vò đầu suy nghĩ.
“Măng chua với dưa chua, con thấy nương muối măng chua với dưa chua ngon lắm.”
Bình Sinh nói.
“Ừ được...”
Tần Kinh Nương vào bếp vớt măng chua và dưa chua.
“Ta đưa con ra bến tàu nhé?”
Vu Lai Thuận hỏi.
“Thôi, con xách được mà.” Bình Sinh vắt tay nải lên lưng ch.ó, “Để tiểu Hoàng đưa con đi là được.”
“Ở chơi mấy hôm rồi về nhé...” Lời vừa dứt, Vu Lai Thuận liếc thấy Tần Kinh Nương qua song cửa sổ đang lườm mình cháy mặt thì cụp mắt xuống không dám nhìn, nói tiếp: “Khoảng mười hôm nữa ta cũng theo thuyền đi xa, đi hơn một tháng mới về, trước khi đi ta muốn gặp con.”
“Vâng, thế con tranh thủ về trước khi cha đi.” Bình Sinh nhận lấy hũ sành đựng dưa chua măng chua đi ra cửa, gọi: “Tiểu Hoàng, đi theo ta.”
Hải Châu đi xuất giá đã hơn ba năm, gia đình Tần Kinh Nương vẫn ở lại Vĩnh Ninh mà không chuyển lên phủ thành. Bình Sinh hiểu trong lòng là không thể chuyển đi nữa, cậu bé cũng chẳng hỏi han gì. Càng lớn cậu càng hiểu thái độ của cha dượng. Cậu là quả trứng chim rừng Vu Lai Thuận nâng niu trong lòng bàn tay yêu chiều, sợ rơi sợ vỡ, nhưng càng sợ trứng nở thành chim non rồi lớn lên bay đi tìm đồng loại rồi không quay lại nữa. Cậu cảm nhận được sự do dự của Vu Lai Thuận. Sau bao lần đắn đo, ông ta chọn từ bỏ cục diện có lợi hơn mà chọn ở lại Vĩnh Ninh, một nhà ba người sống riêng biệt tránh xa những người ở phủ thành.
Đến bến tàu, Bình Sinh thấy hành khách đi thuyền đều đã lên hết, cả thuyền đang đợi mình cậu. Cậu rảo bước chạy tới, con ch.ó vàng ngậm tay nải cũng chạy theo sát gót. Người trèo thang lên thuyền, ch.ó cũng dùng cả bốn chân bò lên theo.
“Xin lỗi, nương cháu soạn đồ cho tỷ tỷ cháu nên chậm trễ chút.”
Bình Sinh lên thuyền vội xin lỗi trước.
“Cậu bé khách sáo quá, sớm một chút muộn một chút cũng chẳng sao. Con ch.ó này thế nào đây? Cũng theo cậu lên phủ thành à?”
“Không, nó đưa cháu ra đây thôi.” Bình Sinh lấy tay nải từ miệng ch.ó, bảo: “Xuống đi, về đi, mấy hôm nữa ta về.”
Con ch.ó bất động, giả ngu, khẽ vẫy ch.óp đuôi rồi cụp tai đặt m.ô.n.g ngồi lì trên boong tàu.
“Xuống đi.”
Bình Sinh đẩy nó.
Con ch.ó nằm rạp xuống thè lưỡi l.i.ế.m chân cậu, nhất quyết không xuống thuyền.
“Nó có c.ắ.n người không? Ta ôm ném xuống nước, nó tự bơi lên bờ được mà.” Quản sự lên tiếng, nhìn sắc trời bảo: “Không thể chậm trễ nữa.”
Ông ta chưa kịp đến gần, con ch.ó vàng đã dựng đứng tai trừng mắt nhìn ra vẻ muốn c.ắ.n người. Bình Sinh biết tính nết con ch.ó này, người ngoài không chạm vào được đành bảo:
“Thôi kệ, cho nó đi theo vậy.”
Cậu đi ra đuôi thuyền nhìn về phía bến tàu, hét lớn:
“Tiểu Ngũ ca, nhắn với cha nương đệ một tiếng, ch.ó nhà đệ theo đệ lên phủ thành tìm tỷ tỷ đệ rồi nhé.”
Đỗ Tiểu Ngũ vẫy tay ra hiệu đã biết:
“Gửi lời hỏi thăm đại tỷ của đệ hộ ta nhé.”
Thuyền nhổ neo. Bình Sinh lấy cái ghế đẩu ngồi xuống, vỗ vỗ vào đầu con ch.ó vàng đang làm mặt nịnh nọt mấy cái.
Từ lúc mặt trời mọc đến khi hoàng hôn buông xuống, Bình Sinh cùng con ch.ó đi thuyền đến bến tàu trên đảo. Cậu dùng tay áo buộc vào cổ ch.ó, trên cổ người và ch.ó mỗi bên đeo một cái tay nải, tay cậu thì xách hũ dưa chua rời thuyền.
“Thật không cần ta đưa cậu đi à?”
Quản sự trên thuyền hỏi.
“Dạ không cần đâu, cháu đến nhiều lần rồi nên biết đường cũng biết người.” Bình Sinh từ chối. Cậu dắt ch.ó xếp hàng kiểm tra hộ tịch. Đến lượt cậu, lính canh nhận ra người quen liền bảo: “Đại tỷ cậu hôm nay thu hoạch lớn lắm, lại làm món ngon, mau qua đó đi.”
Bình Sinh vui vẻ vâng dạ một tiếng rồi dắt con ch.ó vàng đang hơi rụt rè đi lên phố dài. So với lần đầu cậu lên đảo, nơi này phồn hoa náo nhiệt hơn nhiều. Mặt đường phố dài được lát bằng đá cuội đủ màu sắc, trên đường nhiều xe lừa xe bò qua lại, bánh xe lăn trên mặt đường kêu lộc cộc. Hai bên đường lầu cao san sát, rạp hát xây cao ba tầng, chưa đến gần đã nghe tiếng nhạc cụ cổ truyền. Quán rượu xây bằng đá xanh cũng vọng ra tiếng gõ mõ, đèn l.ồ.ng lớn treo rủ trước quán soi sáng cả một khoảng đường.
Bình Sinh cùng con ch.ó đi ngang qua, cả người lẫn ch.ó đều nghểnh đầu nhìn vào trong.
“Tránh đường nào.”
Người và ch.ó né người nhường đường. Tiểu nhị xách hộp đồ ăn bước nhanh vào quán rượu, cao giọng gọi:
“Lệ nhị nương ở bàn nào? Canh thịt dê bà gọi được rồi đây.”
Con ch.ó hít hít mũi liền bị Bình Sinh lôi đi.
Ra khỏi phố dài rẽ vào ngõ nhỏ, đi qua hai con hẻm hẹp là đến con đường nơi phủ tướng quân tọa lạc. Trên đường người đi lại thưa thớt còn có lính canh tuần tra. Người và ch.ó vừa ló mặt ra đã bị phát hiện.
“Con cái nhà ai? Đi nhầm đường à?”
Lính canh vác đao xách đèn l.ồ.ng đi tới.
Con ch.ó vàng sủa hai tiếng, chắn trước mặt Bình Sinh.
“Cháu đến tìm đại tỷ cháu, tỷ ấy tên Hải Châu, là nữ chủ nhân phủ tướng quân.”
Bình Sinh lấy hộ tịch đưa ra.
Đèn l.ồ.ng soi qua trước mặt, lính canh nhận ra người quen liền xách cái hũ dưới đất lên bảo:
“Đi theo ta, hôm nay sao đến muộn thế? Con ch.ó này ở đâu ra vậy?”
“Cháu đi nhờ thương thuyền, dọc đường gặp bến tàu nào cũng ghé nên mất thời gian, xuống thuyền thì trời tối rồi. Chó là ch.ó nhà cháu, nó cũng nhớ tỷ tỷ cháu nên đi theo.”
Lính canh đưa Bình Sinh vào Tề gia. Hải Châu và Hàn Tễ đều ở bên này. Hôm nay nàng ra biển bắt được mấy chục con cá đù vàng, một túi lưới cua ghẹ ốc bào, nhặt được da cá mập và vây cá mập mà cá heo ăn thừa lại còn được cá voi sát thủ mang cho con cá ngừ đại dương. Về đến nơi nàng liền loan tin làm món ngon bán, sáu lạng bạc một người.
Bình Sinh dắt ch.ó vào cửa thì nghe tiếng con chim đang hát tuồng. Cậu hét to một tiếng cắt ngang:
“Minh Châu, xem ai đến này.”
Con chim quay đầu lại, kêu lên một tiếng “oa”, giọng già đời nói:
“Bình Sinh, ngươi lại cao lên rồi.”
“Bình Sinh đến đấy à?” Tề nhị thúc lên tiếng, “Hải Châu, Bình Sinh đến rồi. Triều Bình, ra dẫn nhị ca con đi cất hành lý.”
Hải Châu ló đầu ra bảo:
“Cất hành lý xong ra phụ một tay nhé, đến đúng lúc lắm. Ơ kìa, con ch.ó kiệt sỉ cũng đến à?”
Bình Sinh vừa nghe nàng nói đã thấy thân thiết. Không ngạc nhiên cũng chẳng vồ vập lại càng không khách sáo, mở miệng là sai bảo người ta, thái độ này làm cậu thấy nhẹ nhõm. Bình Sinh chào hỏi từng người rồi đưa hũ dưa chua cho Đông Châu, lại đưa hai cái tay nải cho Phong Bình, sau đó nhận lấy sợi dây thừng từ tay Triều Bình buộc con ch.ó vào song cửa sổ, bước chân nhẹ nhàng đi rửa tay, còn múc nửa chậu nước mang cho ch.ó.
“... Đệ thấy thương thuyền đi ngang qua nên nổi hứng đi theo, bảo ch.ó đưa ra bến tàu ai ngờ nó lên thuyền rồi nhất quyết không xuống nên đành phải mang nó theo ở mấy hôm.” Bình Sinh nhận lấy miếng thịt cá ngừ chấm nước sốt nhét vào miệng, nói: “Đệ đến đúng lúc thật, vừa hay được ăn ngon.”
“Mũi thính thế, ngửi thấy mùi ngay.” Hải Châu thái thêm một miếng cho cậu, “Ra ngoài bóc hành đi, đói thì nhai tạm, sắp ăn cơm rồi.”
“Vâng.” Bình Sinh ra cửa thấy Tinh Châu bèn móc trong n.g.ự.c ra một chuỗi vỏ sò được mài nhẵn bóng đưa cho con bé: “Này, cho muội đấy, muội là nhỏ nhất nên chỉ mình muội có thôi.”
“Cảm ơn nhị ca.” Tinh Châu sướng rơn, xách chuỗi vỏ sò chen vào giữa các huynh tỷ khoe khoang: “Chỉ mình muội có thôi nhá, nhị ca chỉ cho muội thôi.”
“Cầm đi chỗ khác, đừng ép ta cướp đấy.”
Đông Châu giơ tay dọa.
“Hì hì.” Tinh Châu chạy biến đi. Con bé lượn lờ giữa đám thực khách đang ăn uống nghe chim hát tuồng. Hết một khúc, nhân lúc con chim uống nước thấm giọng, con bé quàng chuỗi vỏ sò vào cổ nó nói khoa trương: “Hay quá đi mất, còn hay hơn cả Tiểu Xuân Lang hát ấy.”
Con chim sướng rơn cạc cạc kêu, nó dùng chân khều chuỗi vỏ sò bóng loáng giả bộ nói:
“Đa tạ cô nương thưởng cho.”
Thực khách cười ồ lên, thi nhau ném tiền đồng và lạc rang lên cái bàn cao chỗ con chim đậu.
“Tốn kém quá, tốn kém quá.”
Con chim bắt chước ra vẻ lắm, thậm chí còn học động tác nâng cánh hành lễ của người hát tuồng.
Dáng vẻ ấy lại kiếm thêm được một đợt tiền thưởng nữa, thậm chí có cả vụn bạc.
Có tiền có đồ ăn, con chim chẳng thèm chuỗi vỏ sò của Tinh Châu nữa. Nó dùng chân gạt ra một bên, giọng lanh lảnh nói:
“Tiểu sinh xin dâng thêm hai bài thơ, khụ khụ…”
Tinh Châu nhặt chuỗi vỏ sò lên chạy biến, chạy vào phòng treo chuỗi vỏ sò ở đầu giường. Con bé không có giường xà cừ nhưng giường gỗ được trang trí bằng vỏ sò, ốc biển, cành san hô, đá cuội trông càng đẹp mắt.