Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 105

Trước Tiếp

Đã là cuối giờ Dậu, bên ngoài trời đã bắt đầu đổ tuyết. Tần Thư đang ngồi khâu vá dưới ánh đèn, vừa mới đưa xong mũi kim cuối cùng thì nghe thấy tiếng Tiểu Hồi Hương xách lồng đèn từ dưới hành lang đi tới, miệng gọi: “Phu nhân!”

Mấy tiểu nha hoàn đứng trên thềm đá vén rèm cửa lên, một luồng tuyết bay như bông ùa vào trong phòng. Tiểu Hồi Hương giậm giậm chân, phủi sạch lớp tuyết đọng trên người rồi mới bước vào nhà, nhún người hành lễ: “Phu nhân, người sắp đến kỳ sinh nở rồi sao vẫn còn làm công việc kim chỉ thế này? Đại nhân mà nhìn thấy thì ngài ấy chẳng nỡ trách người đâu, nhưng đám nha hoàn bọn em chắc chắn sẽ bị phạt nặng đấy ạ.”

Tiểu Hồi Hương đứng từ xa chờ cho hơi lạnh trên người tản bớt đi rồi mới dám tiến lại gần: “Phu nhân, Giang quản sự ở ngoại viện vừa sai người vào truyền lời, nói lúc nãy đại nhân đi chầu về có dắt theo Tiểu công tử, hiện đang bắt cậu ấy quỳ ở từ đường, xem chừng là muốn thỉnh gia pháp đấy ạ.”

Tần Thư khẽ ngáp một cái. Hai cha con nhà này vốn dĩ sinh ra đã không hợp tính nhau, chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng đủ khiến Lục Trạch bốc hỏa. Nàng vừa gấp chiếc áo choàng lông cáo trắng viền lông thú lại, vừa hỏi: “Lần này lại có chuyện gì nữa đây?”

Tiểu Hồi Hương lắc đầu: “Chẳng ai dám vào hỏi cả. Đám phu khiêng kiệu đợi ngoài cung nói lúc đi ra, cả đại nhân và Tiểu công tử đều mặt nặng mày nhẹ, chẳng ai thèm nhìn mặt ai.”

Người Tần Thư lúc này đã rất nặng nề, nàng để Tần ma ma đỡ đứng dậy. Tiểu Hồi Hương vội khuyên ngăn: “Bên ngoài lạnh lắm, phu nhân cứ sai một nha hoàn đi xem là được, đại nhân nhất định sẽ nghe lời người mà.”

Tần Thư chỉ tay vào chiếc áo choàng bằng dạ lông màu đỏ thắm thêu vân vũ mao treo bên cạnh, nói: “Người lớn nghe lời thì có ích gì, khi mà trẻ không chịu nghe? Tuổi chẳng bao nhiêu mà tính khí thì lớn, chỉ sợ nó lại chịu uất ức đến tận sau năm mới mất thôi.”

Tiểu Hồi Hương vâng dạ một tiếng, thắt lại dây áo choàng cho Tần Thư, rồi từ từ đỡ nàng đi về phía từ đường ở phía Tây. Trước cửa từ đường có một thị vệ của Lục Trạch canh giữ, chừng mười bảy mười tám tuổi, thấy Tần Thư đến liền cúi người hành lễ: “Phu nhân, đại nhân vừa dẫn tiểu công tử vào trong, dặn thuộc hạ trông cửa, không cho bất kỳ ai vào, nội bất xuất ngoại bất nhập ạ.”

Tần Thư phẩy tay ra hiệu cho tên thị vệ lui xuống, hắn nào dám cản đường nàng, lập tức nghiêng người nhường lối.

Nàng nhẹ nhàng tiến vào trong, thấy cửa chính của từ đường vẫn mở, Hành ca nhi đang quỳ trước bài vị tổ tiên, nhắm nghiền mắt nghe Lục Trạch răn dạy: “Con cũng là người đã chính kinh đọc sách được gần một năm rồi, chẳng lẽ không biết lời thánh nhân dạy ‘Lời bên ngoài không lọt vào trong khuê cửa, lời trong khuê cửa không truyền ra ngoài’, lại nói ‘Nam nữ bảy tuổi không ngồi cùng chiếu, không ăn cùng mâm’, con có biết không hả?”

Tần Thư còn chưa kịp nói gì, Tần ma ma đã xót xa không chịu được: “Cô nương, trời lạnh thế này mà cứ để tiểu công tử quỳ trên nền gạch xanh, đến cái đệm cũng không có. Cậu ấy vốn sinh non, sao chịu nổi cái hàn khí này, nhỡ quỳ hỏng cả đầu gối thì tính sao đây?”

Hành nhi đi theo Lục Trạch đọc sách hơn nửa năm nay, cũng bắt đầu học được chút võ công căn bản, chỉ là cậu bé vẫn không phục cha mình. Khi có người ngoài thì xưng hô “phụ thân”, nhưng ở nhà thì tuyệt nhiên chẳng bao giờ gọi. Cậu bé nhìn đăm đăm vào bài vị trên tường, lầm bầm: “Con vốn chẳng có lỗi gì cả. Muội ấy nhỏ hơn con, bị ngã thì lẽ nào con lại không tới đỡ sao?”

Lục Trạch nghe vậy càng thêm giận dữ: “Nếu là bình thường thì con đương nhiên không sai, nhưng ở ngay giữa cung yến thì con đã sai quá sai rồi! Con không nghĩ thế, nhưng người bên ngoài lại chẳng giống con. Con đỡ quận chúa của Sở Vương phủ, người ta liền thừa cơ mà bàn chuyện cưới hỏi. Ở đại triều Đại Tề ta, hễ cứ kết thân với hoàng gia thì con đừng mong màng gì đến chuyện học vấn hay con đường hoạn lộ nữa.”

Hành ca nhi không còn gì để nói, vẫn cứ bướng bỉnh ngang ngạnh, uất ức đến mức vành mắt đỏ hoe.

Tần Thư lúc này mới gõ nhẹ vào cánh cửa rồi bước chân vào trong: “Sắp Tết đến nơi rồi, còn ầm ĩ chuyện gì thế? Chuyện kết thân nào, rồi vị Quận chúa của Sở Vương phủ nào nữa?”

Lục Trạch lúc này mới nhận ra Tần Thư, thấy nàng đang mang bụng bầu lớn thì cau mày, vội đỡ nàng vào ngồi trên chiếc ghế thái sư, rồi quay sang trách Tiểu Hồi Hương: “Ta chẳng phải đã dặn là không được nói cho phu nhân biết sao?”

Tiểu Hồi Hương vẫn sợ Lục Trạch như ngày nào, lập tức rụt cổ lại, lùi ra sau lưng Tần Thư mà đứng.

Tần Thư tay cầm lò sưởi nhỏ, hỏi: “Chuyện gì mà to tát đến mức nửa đêm nửa hôm còn bắt phạt quỳ thế này?”

Lục Trạch vốn không muốn để nàng phải bận tâm, nhưng thấy nàng đã cất công đến đây, nên đành phải nói: “Tiệc cung đình tối nay, các vương phủ đều có mặt đông đủ. Ta mới rời mắt đi một lát, quay lại đã thấy thằng bé dắt tay tiểu quận chúa của Sở Vương phủ đi vào. Sở Vương phi liền nói hai đứa nhỏ có duyên, rồi nhân đó đề cập đến chuyện cưới xin.”

Tần Thư dĩ nhiên là người không tán thành chuyện hôn nhân sắp đặt, nhưng nghe Hành nhi nói là vì tiểu quận chúa bị ngã nên mới dắt muội ấy vào, nàng thấy con mình cũng chẳng làm gì sai trái.

Nàng liếc xéo Lục Trạch một cái: “Chuyện này sao lại trách nó? Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, lời mai mối dạm hỏi, chàng cứ từ chối là được rồi. Nếu thật sự không xong, thì cứ học theo cái chiêu cũ rích ngày trước của chàng ấy, nhờ Thiên Sư Phủ phán cho mấy lời sấm truyền, đại loại như là ‘trước ba mươi tuổi không được lấy vợ’ chẳng hạn.”

Lục Trạch không còn cách nào khác, trước mặt Tần Thư, hắn luôn dày công xây dựng hình tượng một người cởi mở, khoan dung, chẳng mấy khi nổi nóng vô cớ, bèn nói: “Ta đã khước từ rồi!

Tần Thư vẫy tay, gọi: “Hành nhi, lại đây với mẹ.

Hành ca nhi mếu máo bước tới, một câu cũng chẳng buồn nói. Tần Thư bấu nhẹ vào má cậu bé, rồi mỉm cười: “Được rồi, không có chuyện gì to tát đâu, đừng có trưng ra bộ mặt khổ sở đó nữa. Con không hẳn là làm sai, nhưng nữ tử vốn khác với nam tử, dẫu tuổi còn nhỏ thì danh tiết vẫn là điều hệ trọng.

Đây cũng coi như là sự sơ suất của Tần Thư, nàng cứ ngỡ Hành nhi hiện tại tuổi còn nhỏ, nên chưa từng nói với cậu bé về những lễ tiết này.

Hành nhi nhìn Lục Trạch một hồi: “Đúng là đúng, sai là sai, con không làm gì sai mà lại phạt con, đây là cái đạo lý gì chứ?”

Tần Thư bật cười, nhìn Lục Trạch một cái, rồi lại nhìn vẻ mặt bướng bỉnh của Hành nhi, nàng trêu: “Phạt sai rồi, vậy thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ còn bắt cha con phải xin lỗi con hay sao?”

Hành nhi đứng im tại chỗ, tuy không gật đầu nhưng rõ ràng là có ý đó.

Lục Trạch nghe xong mà cổ họng nghẹn đắng. Là một sĩ đại phu tôn thờ “Tam cương Ngũ thường”, lấy “Phụ vi tử cương” làm trọng, cho dù chuyện này hắn làm có thực sự thiếu thỏa đáng, hay thật sự có oan uổng cho con trai đi chăng nữa, thì trên đời này làm gì có chuyện cha lại đi xin lỗi con?

Tần Thư nhướn mày, vỗ vỗ lên đầu Hành ca nhi: “Thế thì khó rồi đây!” Nói xong, nàng vịn vào tay Lục Trạch để đứng dậy: “Về thôi, ta có gói sủi cảo, đã dặn nha hoàn nấu lên rồi, hai cha con chàng cũng vào nếm thử xem sao.”

Ngặt nỗi Lục Trạch vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, hắn nghiêm nghị nói: “Lần này nể mặt mẹ con cầu tình cho nên mới bỏ qua. Có điều việc học hành phải dốc sức khổ luyện hằng ngày, con mau tới thư phòng lấy sách ra đây, ta phải kiểm tra bài vở hôm nay của con.”

Những chuyện khác Hành nhi có thể không phục, nhưng chỉ sau nửa năm nghe giảng giải, chuyện học vấn đối với Lục Trạch là cậu bé tâm phục khẩu phục hoàn toàn. Cậu liền nói với Tần Thư: “Mẹ, con đi lấy sách trước đây, người đợi con cùng ăn sủi cảo nhé. Mấy món ở cung yến chẳng ngon lành gì, lúc ăn có mấy món đã nguội lạnh cả rồi.”

Lục Trạch dìu thắt lưng Tần Thư, rồi chậm rãi đi về phía Tư Thoái Đường. Đây là phủ đệ được bệ hạ ban thưởng, vốn dĩ là Tĩnh Vương phủ, sau nửa năm tu sửa xong xuôi mới dọn đến chưa được bao lâu. Thấy sắc mặt Tần Thư đã hồng hào hơn, hắn hỏi: “Sao nàng lại nổi hứng xuống bếp thế? Ta thấy dạo này tâm trạng nàng tốt hơn hẳn, ban đêm cũng ngủ được rồi, xem ra đơn thuốc đó cực kỳ hiệu nghiệm. Còn một hai ngày nữa mới đến đêm trừ tịch, hay là mai mời Lưu thái y tới bắt mạch, bốc sẵn thuốc luôn để khỏi phải phiền người ta vào tháng Giêng.”

Tần Thư lườm hắn một cái, chẳng biết có phải vì sắp đến ngày sinh nở hay không mà tính khí của nàng cũng lớn dần lên, lúc nào cũng muốn phản bác lại lời hắn: “Tâm trạng ta tốt là bởi vì ta đã nghĩ thông suốt rồi, đã chấp nhận số phận rồi. Sầu mày khổ mặt cũng là một ngày, mà vui vẻ cũng là một ngày.”

Lục Trạch nghe xong mà ngượng ngùng chẳng dám đáp lời, hắn im lặng một hồi lâu mới nói: “Dẫu sao cũng là do trước kia ta có lỗi với nàng. Nàng có mắng nhiếc ta thì ta cũng chỉ biết đứng nghe thôi, nếu làm vậy mà khiến lòng nàng thoải mái hơn chút nào thì ta cũng cam lòng.”

Tần Thư nghe vậy càng thêm bực mình, biết rõ mình sai nhưng nhất quyết không sửa, nàng đứng khựng lại, nhìn trân trân vào Lục Trạch mà chẳng nói chẳng rằng.

Dạo gần đây tính tình Tần Thư dần trở nên cổ quái, chẳng biết câu nào không vừa ý là lại khiến nàng nổi cáu. Lục Trạch lo lắng hỏi: “Sao thế?”

Nàng đưa tay lên đầu Lục Trạch nhổ xuống một sợi tóc: “Trời ạ, Lục Trạch, chàng già thật rồi, đến cả tóc bạc cũng có luôn rồi này.”

Lục Trạch không biết nàng đang trêu chọc mình, định đưa tay lấy sợi “tóc bạc” vừa bị nhổ xuống kia, chẳng ngờ Tần Thư khẽ thổi một cái, sợi tóc đã mất hút không để lại dấu vết.

Tần Thư nhìn bộ dạng nghiêm túc của hắn, bỗng chốc chẳng còn hứng thú gì nữa, nàng chậm rãi bước tiếp về phía trước: “Chàng biết mình sai, nhưng chưa bao giờ có ý định sửa đổi. Thứ gì chàng muốn có, người nào chàng muốn đoạt lấy, bất luận phải dùng thủ đoạn gì chàng cũng phải có được trong tay mới thôi. Quan tước danh vọng là thế, mà ta cũng vậy. Nếu lòng chân thành của chàng thật sự giống như lời chàng nói, thì lẽ nào khi cưỡng ép người mình yêu, trong lòng chàng lại thấy dễ chịu hay sao?”

Lục Trạch bị nàng nói cho cứng họng, lại nghe Tần Thư tiếp tục kể tội: “Nói trắng ra, chàng chỉ là kẻ ích kỷ, chàng thấy bản thân mình sống tốt là quan trọng hơn tất cả mọi thứ.” Nói xong, nàng lại cảm thấy thật vô nghĩa: “Thôi bỏ đi, nói mấy chuyện này làm gì nữa, cứ hồ đồ mà sống qua ngày vậy!”

Buổi tối ăn sủi cảo, Tần Thư chỉ ăn một cái đã không nuốt nổi nữa, ngược lại là Lục Trạch và Hành ca nhi, hai cha con ăn một mạch đến tận hai ba mươi cái mới chịu buông đũa.

Tần Thư tựa người vào sập ấm nghỉ ngơi, Lục Trạch lấy sách ra kiểm tra bài vở, Hành ca nhi chắp tay sau lưng đọc bài, tiếng đọc vang lên rành mạch, trôi chảy. Nàng nghiêng đầu lắng nghe, chỉ một lát sau đã thiếp đi lúc nào không hay.

Đến gần nửa đêm, Tần Thư bị một cơn đau co thắt t* c*ng làm cho tỉnh giấc. Nàng đã từng sinh nở một lần nên biết rõ đây là dấu hiệu sắp sinh, vội vàng lay lay Lục Trạch đang nằm bên cạnh.

Lục Trạch vốn ngủ nông, lập tức xoay người ngồi bật dậy hỏi: “Sao thế? Có phải sắp sinh rồi không?”

Ngày lâm bồn đã cận kề, bà đỡ và ma ma đều đã được chuẩn bị sẵn sàng từ trước. Lục Trạch thấy nàng đau đến mức nhíu chặt mày, lúc này ngay cả giày cũng chẳng kịp xỏ, vội chạy ra cửa gọi đám nha hoàn và ma ma: “Mau đi mời bà đỡ và thái y tới đây!”

Phòng đẻ bên cạnh cũng đã được Tần Thư bài trí xong xuôi, mọi đồ đạc dụng cụ đều đã được khử trùng qua nước sôi. Lục Trạch bế nàng sang đó, gương mặt hắn vì quá lo lắng mà vã cả mồ hôi hột: “Nàng thấy thế nào rồi, có đau lắm không?”

Tình cảnh lúc sinh Hành nhi lần đầu tiên, Tần Thư đã quên gần hết rồi. Đau thì chắc chắn là đau, nhưng đau đến mức nào thì nàng không nhớ rõ nữa. Lúc này đây, nàng chỉ cảm thấy ngay cả hơi thở cũng mang theo cơn đau xé ruột xé gan. Lục Trạch nắm chặt lấy tay nàng trấn an: “Nàng đừng sợ, ta ở đây bên cạnh nàng!”

Tần Thư chỉ cảm thấy hắn thật lắm lời. Bà đỡ và nha hoàn ùa vào, khách khí mời Lục Trạch ra ngoài. Thấy hắn còn định dông dài thêm, Tần Thư sa sầm mặt mày: “Chàng mau ra ngoài đi.”

Lục Trạch vừa ra khỏi cửa liền bồn chồn không yên, đi đi lại lại không ngừng. Cũng không đợi quá lâu, đến lúc trời vừa hửng sáng thì nghe thấy bên trong vang lên một tràng tiếng trẻ con khóc chào đời. Một bà vú chạy ra báo hỷ: “Chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân! Phu nhân đã hạ sinh một vị thiên kim…”

Lời chúc tụng còn chưa dứt thì đột nhiên nghe thấy bên trong một hồi kinh hô: “Không xong rồi! Băng huyết rồi, băng huyết rồi! Mau mời thái y vào đây ngay…”

Lục Trạch chẳng còn tâm trí đâu mà bế đứa bé, vội vàng xông vào trong, đập vào mắt ngài là từng dòng máu tươi trên giường đẻ đang không ngừng chảy xuống ròng ròng. Cả đời hắn đã trải qua biết bao đại sự, vậy mà lúc này đây lại cảm thấy tay chân tê dại, đôi mắt vẩn đỏ gầm lên với xung quanh: “Mời thái y vào! Mau mời thái y vào đây!”

Lưu thái y bước vào, bắt mạch xong liền lắc đầu: “Lục đại nhân, lão phu cũng vô phương cứu chữa.”

Tần Thư đã rơi vào hôn mê, phải cố ép uống hết một bát canh nhân sâm mới tỉnh lại được. Nàng nhìn Lục Trạch, giọng nói đã trở nên thều thào VÀ hư ảo: “Lục Trạch, bảo họ ra ngoài hết đi, ta có chuyện muốn nói với chàng.”

Lục Trạch ngồi bên cạnh, vạt áo rũ xuống đất nhuốm đầy vết máu. Hắn nắm lấy bàn tay Tần Thư, cảm nhận được sự lạnh lẽo và run rẩy khẽ khàng: “Nàng đừng sợ, ta đã sai người vào cung mời Lý thái y rồi, ông ấy là danh y đương thế, nhất định sẽ có cách, nhất định sẽ có cách…” Giọng hắn nghẹn lại rồi tắt hẳn, một giọt nước mắt rơi xuống gương mặt Tần Thư.

Tần Thư định đưa tay lên v**t v* gương mặt của hắn, nhưng chẳng còn chút sức lực nào nữa. Nàng đã sớm linh cảm thấy điều này nên tâm thế bình thản đến lạ kỳ: “Lục Trạch, thực ra ta thấy thế này rất tốt, cuối cùng ta cũng được giải thoát rồi, cuối cùng cũng được tự do rồi.”

Lục Trạch nghe vậy thì nghẹn đắng trong cổ họng: “Đợi nàng khỏe lại, nàng muốn đi đâu thì đi, có khi nào không được tự do đâu? Giữa chốn non xanh nước biếc, nơi nào mà chẳng thể đi?”

Tần Thư cười khổ: “Điều ta nói không phải là chuyện đó, mà là trái tim ta, trái tim ta cuối cùng cũng được tự do rồi.”

Lục Trạch biết việc mình cưỡng ép nàng chính là tâm kết cả đời của nàng, thấy đến lúc này mà nàng vẫn còn canh cánh trong lòng, hắn đau đớn nghẹn ngào không thốt nên lời: “Tần Thư, ta…”

Tần Thư khẽ gập ngón tay chạm nhẹ vào bàn tay của Lục Trạch, cảm giác nơi bàn tay nàng cứ thế lịm dần đi. Biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa, nàng ngắt lời Lục Trạch: “Lục Trạch, thực ra ta không hận chàng nhiều như chàng vẫn tưởng đâu. Đôi khi ta cũng tự nhủ, giá như giữa chúng ta không có những chuyện quá khứ tồi tệ đến thế, liệu ta có thể thản nhiên mà đón nhận chàng hay không.”

“Thế nhưng, đời này chẳng có ‘giá như’, chuyện gì đã xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi. Chẳng có gì là buông bỏ hay không buông bỏ được cả, giống như ‘con voi trong phòng’ vậy, dù chàng có vờ như không thấy thì nó vẫn luôn tồn tại ở đó thôi.”

Nói đến đây, nước mắt Tần Thư trào ra: “Lục Trạch, nếu như ta chỉ thuần túy hận chàng thì đã chẳng đau khổ đến nhường này. Thế nhưng, thế nhưng ta đâu chỉ có hận chàng thôi đâu…”

Đâu chỉ có chàng ông thôi đâu…

Lục Trạch nghe thấy lời ấy, như bị sét đánh ngang tai, lặng người hồi lâu không nói nên lời. Hắn không dám hỏi thế nào là “đâu chỉ có hận”, chỉ biết siết chặt lấy bàn tay Tần Thư. Nhìn nàng từ từ khép đôi mi lại, cuối cùng hắn cũng bật khóc nức nở: “Tần Thư, Tần Thư… Ta không cưỡng ép nàng nữa, nàng muốn sống cuộc đời thế nào, nàng muốn đi đâu, ta cả ta đều đồng ý hết, chỉ xin nàng đừng đi, đừng bỏ ta mà đi…”

Tần Thư nghe tiếng khóc bi ai ấy, cảm giác như bản thân đang lạc bước giữa rừng trúc xanh thẳm u huyền, nàng vỗ vỗ lên tay Lục Trạch: “Ta mệt rồi, muốn ngủ một lát…”

Trước Tiếp